Vũ Dạ Kỳ Đàm

Chương 39

Hành trình kinh hoàng của quỷ xui xẻo, xung quanh phong ấn, lực lượng bị giam cầm.

Sphinx tỉnh rụi đứng giữa phòng khách.

Người nọ sau khi tiến đến, từ trong túi tiền lấy ra một cái đèn pin nhỏ, còn có một chiếc camera kỹ thuật số xinh xắn, trước khi mở đèn pin thì nhìn xung quanh một chút, nói, “Ai nha, thật đúng là giàu sụ… hừ hừ! EX a, nhất định chỉ là bịp bợm!”

Sphinx thấy có chút kỳ lạ, kẻ vào là một người trẻ tuổi, dáng vẻ rất bình thường, mặc một bộ quần áo thể thao, thoạt trông như một thanh niên nhiệt huyết trong đội bóng đá, lén la lén lút, chẳng biết định làm gì đây.

Người nọ sau khi tiến vào, trước tiên mở máy vi tính của Bạch Lâu lên, trong khi chờ máy vi tính khởi động, hắn bắt đầu tìm kiếm tư liệu trên bàn, và báo chí trên sofa.

“Hử?” Lúc này, hắn chú ý tới Sphinx đang đứng bên một chậu dây leo xanh.

“Woa…” Hắn phát ra tiếng tán thán, đi tới, vươn tay gõ gõ, phát hiện làm bằng đồng thì tấm tắc hai tiếng.

Sphinx đắc ý, tự nhủ, sao hả, ông mày uy vũ chứ hả?

Tên trộm kia lẩm bẩm, “Thứ này phải mấy trăm vạn mới mua được… Kháo, giàu thật! Tuy là sư tử thì hơi xấu.”

… #(đây là ký hiệu nổi giận trong các manga đó mọi người^^)

Bởi vì ánh sáng ảm đạm, cho nên tên trộm kia không thấy được trên trán Sphinx nổi lên gân xanh.

Sphinx tự nhủ, thằng quỷ ngươi chết chắc rồi, tuyệt đối chết chắc rồi! Hôm nay ta nhất định phải cho ngươi nỗ lực đại giới a!

Lúc này, máy vi tính đã mở, nhưng để đăng nhập cần có mật mã.

“Ha hả.” Tên trộm kia chà xát tay, nói, “Xem ta là người bình thường sao? Ta tới có chuẩn bị đó nha!” Nói xong, hắn từ trong túi lấy ra một cái USB, cắm vào máy, sau đó bắt đầu lạch cạch gõ bàn phím.

Sau đó, nghe được “Píp” một tiếng.

Tên trộm kia hưng phấn, chờ màn hình máy vi tính thay đổi, quả nhiên, xuất hiện tín hiệu đăng nhập thành công, đột nhiên…

Một mảnh màu trắng từ trong màn hình bay ra, sau đó, thứ màu trắng nọ bị xé rách từ giữa, một con ác quỷ xấu xí vụt bay ra, rít lên một tiếng.

“Má ơi!”

Đêm khuya yên tĩnh hơn nữa lại làm trộm nên chột dạ, hắn sợ đến nỗi từ trên ghế ngã xuống, đặt mông ngồi xuống đất, ngẩng mặt nhìn màn hình máy vi tính, chỉ thấy con ác quỷ nọ biến mất, sau đó có một đứa trẻ mập mạp xuất hiện, giơ hai ngón tay làm thành chữ V, phía sau còn thoáng hiện lên hai chữ thật to —— thất bại!

Tiếp đó, “Phụt” một tiếng, máy vi tính tự động tắt máy.

“Bùm”

USB nổ tung.

Đồng thời, chợt nghe tiếng cảnh báo “Píp píp píp píp” vang lên, truyền đến một thanh âm của máy móc,

Theo tiếng “Cạch cạch cạch” kỳ quái, cửa sổ xung quanh toàn bộ tự động khóa lại, ***g sắt hạ xuống bốn phía, ngay cả các cánh cửa thủy tinh và nóc nhà đều bị đóng khung sắt, toàn bộ phòng khách biến thành một nhà tù thật lớn.

“Nguy rồi!” Tên trộm kia cả kinh vội vã nhảy dựng lên muốn chạy, nhưng đã không còn kịp nữa rồi, hắn đã bị giam.

Giữa lúc hắn lòng như lửa đốt, chợt nghe âm thanh máy móc lại vang lên,Đồng thời, có vết lốm đốm xuất hiện trên người hắn. Tên trộm kinh hãi, hắn trốn đến đâu thì vết đốm vẫn theo đến đó.




“A!” Tên trộm gấp đến độ thét lên, “Đừng mà… Ai cứu tôi với!”

Nhưng máy móc vẫn vô tình tính thời gian.

Tên trộm trốn đông trốn tây, cuối cùng trốn dưới sofa, bộ đếm điện tử tính tới hàng số “lẻ”.

Hắn nhắm chặt hai mắt lầm bầm trong miệng, “Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm!”



Một lát sau, phát hiện không có acid gì bắn ra, chỉ nghe tiếng máy vang lên một câu,



“Phốc…”

Giữa lúc tên trộm thở dài một hơi, Sphinx cũng nhịn hết nổi, bật cười một tiếng, nó biết đây là hệ thống bảo vệ do Bạch Lâu thiết kế, thật tài tình! Bản thân nó khi cười cũng phải cố đè nén, có thể nhịn không cười ha hả lăn lộn đã là rất cố gắng rồi.

Nhưng mà tên trộm kia lại dựng đứng cả tóc gáy, trong căn phòng không một bóng người, đột nhiên nghe được có một tiếng cười bật ra, điều này có bao nhiêu quỷ dị?!

Hắn ôm chặt cái túi của mình nhìn trái nhìn phải, trong phòng bài trí theo phong cách Baroque, bộ xương khô thánh giá cái gì cần đều có, đương nhiên còn có một con sư tử đồng mặt mũi dữ tợn rất lớn.

Tên trộm khẩn trương cầm đèn pin chiếu bốn phía, “Ai… Ai a? Có người ở đây không a?!”

Sphinx đột nhiên cảm thấy thú vị, bèn gằn giọng chậm rì nói, “Đói… Đói quá.”

“Nha a!” Tên trộm kia cũng chống đỡ không nổi nữa, sợ đến hầu như thét ầm lên, vọt tới cửa nắm lấy song sắt liều mạng rung lắc, trong miệng còn hô ầm ĩ, “Quỷ a! Có quỷ a!”

Đang khi hắn cực độ kinh hoàng cộng thêm thất kinh, thì nghe được “Cạch” một tiếng, ***g sắt bốn phía đều thu trở lại.

Hắn ngốc lăng nhìn cánh cửa trước mắt bị mở ra, ngoài cửa có một người đi vào, “Phụp” một tiếng, đèn sáng lên.

Người đi vào là Bạch Lâu, phía sau hắn là Cảnh Diệu Phong vẫn một mực im lặng theo vào theo ra, phía sau đó nữa còn có Long Tước và Sesier.

Sesier vốn đang xembọnBắc Bắc biểu diễn vũ kịch, nhưng xem phân nửa thì nói buồn ngủ quá chịu không nổi, Long Tước để nó ngủ, bế về trước. Điện thoại di động của Bạch Lâu thì thông với hệ thống bảo vệ ở nhà, biết có người đến, cũng thông qua camera trên tường EX thấy được, cảm thấy tên trộm kia rất dễ trêu, liền giống như chơi game mà hành hạ hắn một lúc. Cuối cùng, mọi người tương đối hiếu kỳ kẻ này đến EX rốt cuộc là muốn làm gì, bèn cùng nhau trở về.

Ánh đèn chói mắt khiến tên trộm kia nhắm chặt mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa, thì thấy bên cạnh có một người đi đến, là Long Tước.

Sesier được Long Tước ôm, trong miệng còn rầm rì nói ngủ khó chịu quá, Long Tước đành dỗ dành nó, “Được rồi được rồi, lập tức trở về phòng ngủ.”

Bạch Lâu chậm rãi đi đến, hỏi hắn, “Ngươi là ai?”

Cảnh Diệu Phong cũng đi vào, nắm tên trộm đang muốn đào tẩu ném tới trước sofa, châm một điếu thuốc, ngồi xuống hỏi hắn, “Muốn làm gì?” Tiện thể vươn tay, cầm qua camera của hắn nhìn nhìn, hỏi, “Phóng viên?”

Tên trộm kia thấp giọng nói, “Không phải… Tôi thấy cửa tiệm các người mở, cho nên vào xem, không ngờ, bị ***g sắt nhốt lại.”

“Vào xem?” Bạch Lâu từ trong máy vi tính gỡ xuống cái USB, hỏi hắn, “Ăn cắp tư liệu?”

Tên trộm mấp máy miệng, cúi đầu không nói lời nào.

“Tất cả hành động của cậu chúng tôi đều đã chụp lại.” Cảnh Diệu Phong nói, “Vào nhà ăn trộm không phải tội nhẹ, cậu muốn sao?”

“Tôi… không phải, chỉ là điều tra một chút, tôi không có lấy gì cả.” Tên trộm nhỏ giọng nói thầm một câu.

“Cậu điều tra cái gì?” Cảnh Diệu Phong hỏi hắn.

“Tôi có nghĩa vụ bảo mật thông tin cho khách hàng.”

Cảnh Diệu Phong hiểu rõ gật đầu, “Thì ra là thám tử tư a.” Nói rồi lấy ra điện thoại di động chụp một tấm ảnh của hắn, gửi một tin nhắn đi.

Không bao lâu, có điện thoại báo lại, Cảnh Diệu Phong đón điện thoại nghe, gật đầu cúp máy, nói, “Lưu Giai, 24 tuổi, cố vấn trinh thám, chuyên giúp điều tra ngoại tình trong hôn nhân, và theo dõi chụp ảnh.”

“Tôi…” Lưu Giai không nói gì, ngước mắt nhìn Cảnh Diệu Phong, đã ngửi được một ít mùi cảnh sát, nghĩ mình lần này đúng là không may.

“Ai bảo cậu điều tra EX? Muốn tra cái gì?” Cảnh Diệu Phong có kỹ xảo thẩm vấn rất thành thạo.

“Một người nữ.” Lưu Giai nhỏ giọng nói, “Cô ta nhờ tôi điều tra, các người có phải nhóm siêu thần tượng, là đội ngũ mà Phong Danh Vũ bí mật bồi dưỡng, chuẩn bị chiếm lĩnh thị trường hay không.”

Cảnh Diệu Phong nhíu mày, nhịn không được nói, “Đây là lý do ngu ngốc nhất từ nhỏ đến giờ tôi mới được nghe.”

Lưu Giai sờ sờ đầu.

“Người bảo cậu điều tra gọi là gì?”

“Gọi là Huệ Tư Mẫn.” Lưu Giai trả lời.



“Là con nhỏ Huệ Tư Mẫn kia hả?!”

Bọn Miêu Tiêu Bắc sau khi biểu diễn kết thúc, về tới EX, Phong Danh Vũ vừa nghe được cái tên kia thì nhảy dựng lên, “Thì ra là nó, hèn chi!”

“Cô ta là ai?” Lam Minh hỏi cô.

“Phần tử xấu xa!” Phong Danh Vũ đơn giản trả lời.

Tất cả mọi người có chút vô lực, nghe cô tiếp tục nói.

“Huệ Tư Mẫn cũng là một bà chủ trong ngành giải trí, tuổi tác cũng xấp xỉ Danh Vũ.” Tiếu Hoa và Khế Liêu đã đi ăn trở về, anh rất mất mặt nhìn Khế Liêu tại nhà hàng cao cấp ăn hai mươi phần beefsteak, hầu như ăn sạch nửa con bò!

“Là đối thủ cạnh tranh trên thương trường sao?” Miêu Tiêu Bắc hỏi.

“Đúng vậy.” Phong Danh Vũ gật đầu, “Con nhỏ kia chỉ biết chơi xấu, cướp diễn viên của tôi, chia rẽ CP của tôi, bà đây không đội trời chung với nó!”

Miêu Tiêu Bắc cũng không biết cô nàng đang rì rầm cái gì, nhưng xem ra hình như cũng không phải chuyện gì lớn lao, bèn ngáp một cái, chuẩn bị về tắm rửa nghỉ ngơi.

Cổ Lỗ Y vừa nãy xem Miêu Tiêu Bắc khiêu vũ thì xem như si như túy, bây giờ đang bắt chước động tác của cậu, kéo cái thân mập mạp xoay tới xoay lui.

Lam Minh lẩm bẩm, “Ta phát hiện Cổ Lỗ Y gần đây càng ngày càng ỏn ẻn!”

“Lam ca, anh không nên tùy tiện dùng từ ỏn ẻn đó, thấy ghê quá!” Phong Tiểu Vũ nhịn không được mà nói.

Mọi người cũng gật đầu.

“Tự nhìn đi.” Lam Minh chỉ chỉ Cổ Lỗ Y, chỉ thấy nó kề cận Miêu Tiêu Bắc lúc ẩn lúc hiện, ngẩng mặt, giống như có rất nhiều trái tim màu hồng hồng đang bay lả tả.

Tất cả mọi người không khỏi thán phục… Nghĩ Lam Minh gặp tình địch mạnh rồi.

Sau khi xóa sạch tư liệu trong camera của Lưu Giai, mọi người vẫn thả hắn về, sau đó, EX khóa cửa, mọi người quay về biệt thự nghỉ ngơi.

.

Tắm rửa xong, đem Cổ Lỗ Y bị hấp tới hồng hào đặt bên trong khăn tắm nâng đi ra, Miêu Tiêu Bắc ngồi bên giường sấy tóc, nhưng thấy cửa sổ sát đất phòng mình bị mở ra.

Đi tới nhìn xem, trên đài cao, Lam Minh tựa trên rào chắn, ngắm cảnh đêm bên ngoài, cầm trên tay một chai coke, bên cạnh là Sphinx nằm úp sấp đang liếm lông mao.

Miêu Tiêu Bắc lau tóc đi ra ngoài, nói, “Buổi tối uống coke, không sợ béo phì sao?”

Sphinx ngước mắt thấy được Miêu Tiêu Bắc chỉ khoác áo tắm, lập tức nổi lên thú tính, bổ nhào qua, “Mỹ nhân… Ai nha.”

Không đợi nó đến bên Miêu Tiêu Bắc, đuôi đã bị Lam Minh giẫm lên.

Miêu Tiêu Bắc đi tới bên cạnh Lam Minh, ghé vào lan can nhìn ra bên ngoài, biệt thự này nằm ở khu lưng chừng núi, từ nơi này ngắm cảnh đêm của toàn bộ thành thị đặc biệt rõ ràng.

“Góc độ không tồi, tôi đến đây sống đã lâu như vậy còn chưa xem qua.” Miêu Tiêu Bắc không khỏi tán thán.

“Nhà cũ của ngươi ngắm cảnh đêm cũng tốt.” Lam Minh nói.

“Không tốt như ở đây, ở đây không khí tốt, ban ngày cũng không ồn.” Miêu Tiêu Bắc dùng khăn mặt xoa xoa tai, Lam Minh đột nhiên nói, “Đừng nhúc nhích.”

“Hả?” Miêu Tiêu Bắc xoay mặt nhìn hắn, chỉ thấy Lam Minh tiến tới, vươn tay, dùng ngón tay nhẹ nhàng sờ sờ phía sau vành tai Miêu Tiêu Bắc.

Tai của Miêu Tiêu Bắc rất mẫn cảm lập tức đỏ lên, che lại tránh né, nhìn chằm chằm hắn.

“Không phải, phía sau tai ngươi cũng có chú phù!” Lam Minh nói, “Bình thường nhìn không thấy, có lẽ là bị nóng một chút mới hiện ra!”

“Thật không?” Miêu Tiêu Bắc giật mình.

“Có đó!” Sphinx cũng tiến tới nhìn, “Ngô… Hình như là phong ấn chú.”

“Đi gọi Bạch Lâu và Long Tước đến xem, hỏi bọn hắn có biết hay không.” Lam Minh sai Sphinx đi gọi người, vừa kéo Miêu Tiêu Bắc vào phòng.

.

Cổ Lỗ Y hình như cũng đã nóng đến choáng váng, thân thể trần trụi ngửa mặt lên trời nằm trên giường “Hô hư hô hư” mà thở dốc.

Miêu Tiêu Bắc từ trong tủ lạnh cầm một khối băng đi ra, đặt ở bên miệng nó.

“A ô” một ngụm, Cổ Lỗ Y ngậm khối băng vào trong miệng, sau đó rộp rộp nhai, Miêu Tiêu Bắc mặc quần áo cho nó.

“Ngươi còn giống vú em hơn Long Tước nữa đó.” Lam Minh có chút khó chịu.

Miêu Tiêu Bắc nắm đuôi của Cổ Lỗ Y, cười, “Chỉ tiếc, tôi không nhìn thấy Cổ Lỗ Y trưởng thành phỏng chừng đã chết rồi.”

Lam Minh nhíu mày, “Tuổi thọ của thiên nhân không thua gì thần ma.”

“Nhưng tôi sinh ra cho tới giờ chỉ mới hai mươi mấy tuổi thôi a.” Miêu Tiêu Bắc mặc vào một chiếc áo ba lỗ cho Cổ Lỗ Y, nhét nó vào trong chăn để nó ngủ.

Lúc này, bọn Bạch Lâu đều đã đến.

“Lại phát hiện chú phù?” Bạch Lâu hỏi.

“Ừ.” Lam Minh gật đầu, “Phía sau vành tai.”


“Đây là loại không hoàn toàn.” Bạch Lâu chăm chú nhìn một lát, nói, “Hẳn là ở vị trí khác còn có.”

“Chính ngươi có từng chú ý đến hay không?” Lam Minh hỏi Miêu Tiêu Bắc.

Miêu Tiêu Bắc lắc đầu, “Không có.”

Bạch Lâu vẽ chú phù kia lại, nói, “Đây tuyệt đối là phong ấn phù, nhưng cụ thể thì nhìn không ra, cần biết phần còn lại mới có thể phá giải.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, đều nhìn Miêu Tiêu Bắc.

Miêu Tiêu Bắc cũng có chút há hốc mồm, cậu không biết trên người mình còn có nơi nào có phong ấn.

“Khụ khụ.” Lúc này, chỉ thấy Phong Danh Vũ chắp tay sau lưng đi tới, vỗ vỗ vai Lam Minh.

Lam Minh ngước mắt nhìn cô, chỉ thấy Phong Danh Vũ đưa qua một cái camera kỹ thuật số cho hắn, giơ tay chỉ chỉ phòng tắm gần đó, nói, “Đi đi!”

Lam Minh ngẩn người, sau đó thoáng cái phản ứng được, cong khóe miệng cười xấu xa, nhận lấy camera, vươn tay khiêng Miêu Tiêu Bắc lên.

“A!” Miêu Tiêu Bắc kinh hãi, hỏi, “Anh muốn làm gì?”

“Đừng vội, sẽ không chụp vị trí chính yếu, chỉ chụp phong ấn!”

“Anh… Không được!” Miêu Tiêu Bắc giãy dụa, “Tôi tự làm!”

“Ở sau lưng làm sao tự chụp được, để ta vào, hấp cho nóng lên, để ta tỉ mỉ kiểm tra!” Lam Minh nói, đá văng cửa phòng tắm ném Miêu Tiêu Bắc vào trong nước nóng, đóng cửa lại, nói, “Đừng kích động, chỉ chụp phong ấn thôi mà.”

“A!”

Trong phòng tắm, chợt nghe Miêu Tiêu Bắc kêu to.

Phong Danh Vũ và Sphinx ghé vào sau cửa tập trung nghe ngóng, tất cả mọi người có chút đồng tình với Miêu Tiêu Bắc.

.

Nửa tiếng sau, cửa phòng tắm mở ra, Miêu Tiêu Bắc choáng váng bị hấp hơi tới đỏ bừng, được Lam Minh bế đi ra, đặt lên giường bên cạnh Cổ Lỗ Y đang ngủ say. Trên người Miêu Tiêu Bắc chỉ quấn một mảnh khăn tắm, nằm ngửa mặt lên trời chỉ còn sức để thở dốc.

“Ngao ô… Ngao ngao ngao ô!” Sphinx phát ra tiếng sói tru còn tiêu chuẩn hơn cả Khế Liêu, định bổ nhào lên, trong miệng còn nói, “Má ơi,hương diễm thật a!”

Bị Lam Minh đạp một cước bay ra ngoài.

.

Đưa camera cho Bạch Lâu, Lam Minh nói, “Nơi khác còn có ba chỗ.”

Bạch Lâu tiếp nhận, nhìn đồ hình, nhíu mày nói, “Là toàn bộ phong ấn! Bốn nhân vật ngoài thần cấp cùng nhau hạ chú mới có thể làm được, vô cùng khó mở, nó hầu như phong ấn 90% năng lực của Tiêu Bắc!”

“Nhiều như vậy?” Phong Tiểu Vũ mở to hai mắt, “Tiêu Bắc hiện tại đã rất lợi hại rồi, nếu được mở ra chẳng phải rất mạnh hay sao a?!”

(Lam Minh coi chừng bị áp = =+)

Lam Minh chạy đến tủ lạnh, lấy cho Miêu Tiêu Bắc một khối băng, đặt tới khóe miệng cậu, để cậu ngậm vào, vừa hỏi, “Có biện pháp nào có thể cởi ra?”

“Cần chú ngữ!” Bạch Lâu nói, “Có điều người biết loại chú ngữ này… Thực sự không nhiều lắm.”

.

.

____________________

___________________________