Vũ Cực Thiên Hạ

Chương 236: Bản tính thiếu niên!

- Hừ! Không tự lượng sức!

Tay của Âu Dương Tử Vân vừa lật lên, một thanh kiếm màu đỏ tím dài ba thước xuất hiện ở lòng bàn tay, đây rõ ràng là một thanh bảo khí nhân giai thượng phẩm.

Chân nguyên quán chú vào thân kiếm, trường kiếm tử hồng biến thành vẻ trắng sáng quỷ dị, Âu Dương Tử Vân chém ra một kiếm, mang theo từng trận thanh âm quỷ khóc đánh vào thương của Long Vân.

Ầm!

Thương kiếm tương giao, chân nguyên tàn sát bừa bãi cuốn đi ra ngoài, trực tiếp lật ngược bảy tám cái bàn, cả người Long Vân chấn động, chỉ cảm thấy một cỗ khí tức âm hàn chí cực như rắn độc chui vào thân thể của hắn, tay phải cầm thương trong nháy mắt mất đi tri giác, phảng phất không phải là của mình.

Long Vân liền lùi lại mấy bước, sắc mặt tái nhợt một trận, mà Âu Dương Tử Vân lại hảo hảo đứng ở tại chỗ, thậm chí mâm rượu phía sau hắn cũng không có nhận được nửa điểm ảnh hưởng.

- Đại ca.

- Sư huynh.

Hai nam một nữ phía sau Long Vân vội vàng tới đây dìu đỡ Long Vân, song vừa chạm vào thân thể Long Vân, bọn họ chỉ cảm thấy như mình đang chạm tay vào băng hàn, sợ hết hồn.

Lâm Minh ở một bên thấy rất rõ ràng, Âu Dương Tử Vân dùng là Tuyệt Sinh Bạch Cốt kiếm, chiêu này hắn cũng đã lĩnh giáo ở trong tay Trương Quan Ngọc cùng Âu Dương Địch Hoa rồi.

Mặc dù trình độ chân nguyên ngưng tụ mà Âu Dương Tử Vân sử dụng cũng kém Âu Dương Địch Hoa không ít, nhưng là nói riêng về lực thao túng đối với Tuyệt Sinh Bạch Cốt kiếm, Âu Dương Tử Vân thuần thục hơn so với Âu Dương Địch Hoa.

- Tên Âu Dương Tử Vân này, mặc dù tu vi không tới Ngưng Mạch kỳ, nhưng cảnh giới Hợp Hoan thần công cao hơn so sánh với Âu Dương Địch Hoa, cũng coi là thiên tài, có tư chất kiêu ngạo.

Âu Dương Tử Vân cười ha ha:

- Một kiếm cũng không đón được sao? Võ giả đi ra từ mười sáu gia tộc tu võ, quả nhiên là phế vật mà thôi!

- Ta nói mười sáu gia tộc các ngươi dứt khoát thương lượng cùng ba mươi sáu nước một chút, chính mình tự tạo một võ đạo đại hội đi. Đừng đến Thất Huyền cốc mất mặt xấu hổ, tránh cho tương lai Cửu Liên sơn còn không thể nào vào được, lại tăng thêm châm biếm!

- Ha ha, Âu Dương Tử Vân huynh nói thật hay, một đống con chuột thì quấy hư một nồi nước, tổng tông cho bọn hắn hạn mức cao nhất là hai mươi hai tuổi, ngưỡng cửa gia nhập thấp tới mức không thể thấp hơn được nữa. Kết quả hơn hai trăm người tới gần nhất, có thể qua cửa ải nhập môn, tổng cộng những người cuối cùng đi vào sơn môn cũng chỉ được bảy tám chục người. Mất sức lực lớn như vậy, chạy mười mấy vạn dặm, ngay cả cửa còn không thể nào vào được. Có ý tứ sao?

Nghe những người này trêu chọc không chút kiêng kị, trong cơn giận dữ Long Vân quát lên một tiếng lớn, chân nguyên cả người tăng vọt, khuôn mặt biến thành màu đỏ tím quỷ dị, sàn nhà dưới chân hắn bị bùm bùm xốc lên một mảng lớn, thậm chí ngay cả vách tường cũng mơ hồ rung động.

- Đi tìm chết!

Thân ảnh Long Vân bắt đầu mơ hồ, giống như quỷ mị vọt tới trước mặt Âu Dương Tử Vân, hai tay cầm thương, nặng nề nện xuống. Sau khi một thương này xuất ra, trên người Long Vân bắn ra huyết quang chói mắt, giống như một vầng mặt trời đỏ dâng lên. Hiển nhiên đã sử dụng bản lãnh ẩn giấu.

Trong ánh mắt Âu Dương Tử Vân lần đầu lộ ra vẻ ngưng trọng, hắn chợt cắn nát đầu lưỡi, há mồm phun ra một đoàn máu huyết. Phun vào trên thân kiếm, vốn là trường kiếm hàn quang lóng lánh, sau khi hấp thu máu tươi liền biến thành sắc đỏ tươi quỷ dị.

- Tuyệt Hồn Huyết khô lâu!

Âu Dương Tử Vân quát chói tai một tiếng, chỉ nghe một tiếng hống khiếu tê tâm liệt phế, cả tửu lâu xuất hiện từng trận âm phong, khí huyết hoàn toàn không có. Một đầu khô lâu màu đỏ từ trên thân kiếm lao ra, bắn thẳng đến phía Long Vân!

Đầu khô lâu mở cái miệng to như chậu máu ra, Long Vân quát lên một tiếng lớn, đâm vào trong miệng huyết khô lâu, chân nguyên bột phát, xong huyết khô lâu kia thế nhưng há mồm nuốt toàn bộ chân nguyên của Long Vân, bành trướng giống như khí cầu, một ngụm cắn vào bả vai Long Vân!

- A...


Long Vân hét thảm một tiếng, chỉ cảm thấy huyết khí cả người phảng phất bị con huyết khô lâu này một ngụm hít vào, hắn bị huyết khô lâu cắn trúng cánh tay phải, lấy tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy bắt đầu khô héo, mà huyết khô lâu kia sau khi hấp thu máu huyết, ngược lại càng thêm đỏ lòm ham muốn.

- Đại ca.

- Sư huynh!

Thiếu nữ đi cùng Long Vân thấy một màn như vậy cơ hồ khóc lên, hiển nhiên tình cảm đối với Long Vân này vô cùng sâu, chỉ sợ không phải sư huynh muội đơn thuần đơn giản như vậy.

Âu Dương Tử Vân thấy phản ứng của thiếu nữ này, trong ánh mắt hiện lên một tia quang mang dâm tà, hắn lau một chút máu tươi ở khóe miệng, đè xuống chân nguyên xao động trong cơ thể, sử dụng Tuyệt Hồn Huyết khô lâu hắn cũng bỏ ra trả giá thật nhỏ, không dùng thời gian vài ngày, đừng nghĩ khôi phục đến trạng thái đỉnh phong.

Lúc này, Long Vân đã bị huyết khô lâu hoàn toàn nuốt, thân thể trôi lơ lửng ở giữa không trung, giống như là bị khóa lại ở bên trong một cái bọt máu màu đỏ khổng lồ, mặt không có chút máu, giống như là đã chết.

Mặc dù thoạt nhìn đáng sợ, nhưng thật ra thì Âu Dương Tử Vân không có hạ sát thủ, khi hội võ của tổng tông sắp bắt đầu, nếu là giết người dự thi ở trước mặt mọi người sẽ gây ra ảnh hưởng quá xấu, mặc dù Âu Dương Tử Vân có chỗ dựa ở Thất Huyền cốc cũng không dám làm như thế.

Lúc này thiếu nữ hận không được lập tức đem Âu Dương Tử Vân bầm thây vạn đoạn, nhưng là nàng cũng còn có thể miễn cưỡng giữ vững một tia lý trí, người mà ngay cả Long Vân cũng không phải là đối thủ, thì nàng chênh lệch lại càng lớn.

- Thả sư huynh của ta ra!

Âu Dương Tử Vân nở nụ cười dâm đãng nói với thiếu nữ:

- Muốn ta thả sư huynh của ngươi ra? Hắc hắc, nào có chuyện tình dễ dàng như vậy, ta sử dụng Tuyệt Hồn Huyết khô lâu này đã hao tổn rất nhiều máu huyết, không có tầm vài ngày thời gian để khôi phục thì không được, mấy ngày nữa hội võ bên trong tông lại bắt đầu, ta tổn thất cũng không nhỏ.

Thiếu nữ giận đến phát n, bộ ngực đầy đặn phập phồng kịch liệt, giọng căm hận nói:

- Ngươi muốn thế nào?

Âu Dương Tử Vân tham lam nhìn lướt qua hai vú của thiếu nữ, cười hắc hắc nói:

- Đơn giản, theo ta song tu ba ngày, để cho ta bổ sung khí huyết, yên tâm, song tu đối với ngươi cũng có chỗ tốt.

- Ngươi... Ngươi...

Thiếu nữ cơ hồ không thể tin được lỗ tai của mình, đối phương không ngờ có thể vô sỉ đến loại tình trạng này.

- Cửu muội, chớ nhiều lời cùng súc sinh, chúng ta cùng tiến lên, giết hắn đi!

Hai thanh niên phía sau thiếu nữ trong cơn giận dữ, rối rít rút trường thương trong Tu Di giới ra.

- Đúng, mọi người cùng nhau tiến lên!

Mấy người cũng chịu không nổi nữa, chân nguyên cả người bộc phát, công pháp của bọn họ từ đầu tới cuối đều giống nhau, hiển nhiên đều xuất phát từ truyền thừa của Long gia.

Âu Dương Tử Vân hừ lạnh một tiếng:

- Các ngươi cũng xứng sao?

- Hắc, để cho ta vui đùa cùng các ngươi một chút.


Mấy cẩm y đệ tử phía sau Âu Dương Tử Vân cười đứng ra, tất cả bọn họ đều là thực lực Luyện Cốt đỉnh phong, tuy đánh không lại Long Vân lúc trước, nhưng đối phó ba người này quả thật dư dả.

Trong lúc nhất thời, khí thế song phương cũng bột phát ra, mà phía bên Long gia rõ ràng lộ vẻ yếu kém hơn, trong ánh mắt thiếu nữ chớp động lên cừu hận, nhưng là nụ cười lại vô cùng trắng bệch, nàng hiểu rõ nếu đánh nhau tuyệt đối là thua.

Đúng lúc này, ba người đột nhiên nghe được thanh âm khúc khích vang lên ở đỉnh đầu, ngẩng đầu nhìn lên, một con điện xà màu tím chui vào bên trong huyết khô lâu, du tẩu một vòng, rồi sau đó chỉ nghe “oành” một tiếng, huyết khô lâu nổ bung hóa thành huyết vụ, Long Vân cơ hồ đã mất đi tri giác theo đó mà ngã xuống dưới.

- Sư huynh!

- Đại ca!

Thiếu nữ cùng hai thanh niên xông qua tiếp được Long Vân, thấy sắc mặt Long Vân tái nhợt, đôi môi phát run, thiếu nữ đau lòngđao cắt.

- Người nào?

Tuyệt Hồn Huyết khô lâu cùng Âu Dương Tử Vân máu huyết tương liên, đột nhiên bị phá vỡ, trong cơ thể hắn xao động một trận, thiếu chút nữa liền ói ra một búng máu.

Âu Dương Tử Vân kinh sợ nhìn sang phía Lâm Minh cùng Tần Hạnh Hiên, bởi vì vị trí của Lâm Minh cùng Tần Hạnh Hiên tương đối vắng vẻ, lúc trước hắn không có để ý.

- Các ngươi là ai? Là người của gia tộc nào?

Nhìn quần áo của Lâm Minh cùng Tần Hạnh Hiên, rõ ràng không phải là người tông môn Thất Huyền cốc, cho nên mới phải hỏi như vậy.

- Chúng ta không phải là của gia tộc nào, chúng ta đến từ Thiên Vận quốc.

Tần Hạnh Hiên chán ghét liếc mắt nhìn Âu Dương Tử Vân một cái, đối với mấy tên đệ tử Hợp Hoan tông ỷ vào thực lực lấn nam phách nữ này, nàng chán ghét nhất.

Thất Huyền cốc vừa chính vừa tà, bảy tông phái bên trong bởi vì công pháp tu luyện khác biệt, tính tình bản thân bọn họ cũng kém khác thật lớn, thường nói, đạo bất đồng bất tương vi mưu, quan hệ của bảy đại trưởng lão thật sự không được tốt lắm, cốc chủ Thất Huyền cốc đối với chuyện này cũng không thể ra sức.

Ở bên trong Thất Huyền cốc, Hợp Hoan tông xú danh rõ ràng, tội ác chồng chất, đây là do công pháp tu luyện của bọn hắn quyết định, tông phái của bọn hắn để cường đại hơn nhất định phải bắt người cướp của chung quanh để làm lô đỉnh tu luyện, nếu không công pháp khó có thể tinh tiến, hơn nữa đệ tử Hợp Hoan tông dục vọng tràn đầy mà mãnh liệt, tất cả thỉnh thoảng làm một ít chuyện lấn nam phách nữ.

Đối với chuyện bậc này, đại trưởng lão của Hợp Hoan tông là chọn lựa thái độ ngầm đồng ý, chỉ cần không trêu chọc dẫn tới chuyện lớn là được, về phần cốc chủ Thất Huyền cốc, muốn quản cũng không cần biết.

- Thiên Vận quốc? Ha ha, dĩ nhiên là Thiên Vận quốc, ở trong ba mươi sáu nước, Thiên Vận quốc cũng chỉ là đứng hàng bình thường, các ngươi ngay cả mười sáu gia tộc tu võ cũng không bằng!

Âu Dương Tử Vân mặc dù cười đến bừa bãi, nhưng trong lòng âm thầm cảnh giác, Thiên Vận quốc lúc nào lại xuất hiện một võ giả thiên tài Lôi hệ, võ giả Lôi hệ có hiệu quả khắc chế quỷ hồn, khó dây dưa nhất.

Mấy người phía sau Âu Dương Tử vẫn còn không biết mới vừa rồi Âu Dương Tử Vân đã bị thua thiệt, nghe được là đến từ Thiên Vận quốc, cười ha ha, nói:

- Âu Dương Tử Vân huynh, không cần ngươi xuất thủ, chúng ta lên là được, hai võ giả đến từ Thiên Vận quốc ở nông thôn, mới là tu vi Luyện Cốt kỳ cũng dám lớn lối, hơn nữa tiểu bì nương kia thật là lớn lên không tệ a, các huynh đệ bắt tới đây giúp ngươi, giúp Âu Dương Tử Vân huynh tu luyện tới Hợp Hoan thần công tầng thứ tư viên mãn!

Nghe được đối phương thế nhưng đem chú ý đánh tới trên người mình, Tần Hạnh Hiên thở gấp, cắn chặt răng, rút trường kiếm trong Tu Di giới ra.

Mà lúc này, Lâm Minh lại đè chuôi kiếm của Tần Hạnh Hiên xuống, nói:

- Để cho ta tới.

Tay cầm kiếm bị đè lại, Tần Hạnh Hiên cắn môi nói:

- Những thứ tiểu lâu la này ta có thể đối phó, trừ tên Âu Dương Tử Vân kia không có nắm chắc, bất quá ta tự vệ cũng không thành vấn đề.

Nghe lời này của Tần Hạnh Hiên, Lâm Minh cũng là hơi kinh hãi, tên Âu Dương Tử Vân kia đại khái là có thực lực của võ giả Ngưng Mạch trung kỳ, Tần Hạnh Hiên nếu là có thể tự vệ ở trong tay hắn, nói ít cũng phải có tu vi Ngưng Mạch sơ kỳ đỉnh phong, nàng tiến bộ quá là nhanh, thiên phú lục phẩm quả nhiên không giống tầm thường.

Hắn vẫn nhấn kiếm của Tần Hạnh Hiên xuống như cũ, cười nói:

- Một trận này ta tới đánh.

Lâm Minh nói rất đúng, đánh nhau mà không phải đấu võ, đối với hắn mà nói, đây chỉ là đánh nhau vì tranh giành khí thế nhất thời, căn bản không tính là đấu võ.

Đệ tử quần áo lụa là của Thiên Vận thành, nhất là những thứ đệ tử tu võ xuất thân từ đại thế gia kia, thường xuyên ở phong nguyệt tửu lâu bởi vì một lời không hợp, hoặc là vì nữ nhân mà vung tay, làm như vậy, nhìn như lớn lối ngốc nghếch, nhưng không phải là không nhiệt huyết vọng động của thiếu niên, là vì bản tính thích thể hiện vì si mê mỹ nữ!

Mặc dù Lâm Minh không ủng hộ làm như vậy, nhưng hắn không phải không thừa nhận, đã từng hâm mộ cuộc sống khoái ý xa hoa trụy lạc của những tên quần áo lụa là kia, xong đấy là lúc thực lực có hạn, bối cảnh hoàn toàn không có, lúc bình thường ngày ngày đóng cọc khổ tu tại hậu sơn, cái loại cuộc sống nay, hoàn toàn cách biệt cùng hắn.

Bản tính thiếu niên luôn luôn bị áp chế hơn nhiều năm, hiện tại, có cơ hội này, hắn rất muốn đánh một trận vì Tần Hạnh Hiên.