Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia

Chương 74: Tần Gia Uy khẩn trương quá độ

Sau khi thuộc hạ của Tần Gia Uy giải quyết xong đám người bên ngoài, lúc họ xông vào trong nhìn thấy Đường Vịnh Hi trên người phất phơ mùi tanh của máu, cặp mắt tỏa ra đằng đằng sát khí bước đi chậm rãi về phía của mấy nhà nghiên cứu gia.

Trong lúc này đột nhiên Đường Vịnh Hi nói ra một câu gì đó bằng tiếng Hy Lạp cổ đại làm nét mặt kinh hòang của bọn họ lập tức chuyển sang nghi ngờ, sau vài giây định thần lại họ mới cuối đầu suy ngẫm.

Người của Tần Gia Uy biết tiếng Hy Lạp nhưng về phần tiếng Hy Lạp cổ đại thì phải bó tay, không ai biết cô đang nói gì.

Chỉ có một mình Tần Gia Uy là hiểu, anh mím đôi môi mỏng của mình gật đầu trong vẻ thỏa thích nhìn Đường Vịnh Hi bằng ánh mắt yêu thương.

"Được!

Tôi sẽ nói, nhưng cô nhất định phải giữ lời."

Một nhà nghiên cứu gia lớn tuổi nhất, nhìn Đường Vịnh Hi bằng ánh mắt phân vân dùng tiếng Hy Lạp của hiện đại nói nên người của Tần Gia Uy hiểu ông nói gì.

Đường Vịnh Hi nhìn ông ta gật đầu trong sự quả quyết, sau khi nhận được lời cam kết từ Đường Vịnh Hi ông mới an tâm tiến đến một bức tường bên phải làm bằng kính.

Không thể diễn tả được nét mặt kinh ngạc của mọi người khi nhìn thấy tay người nghiên cứu gia vừa sờ vào bức tường kính, bức tường đột nhiên nhiên chuyển sang trong suốt, một cái két sắt hiện ra rõ ràng trước mắt mọi người.

Ông cẩn thận ấn vào mật mã, mở két sắt ra.

Lúc này tất cả ánh mắt của mọi người đều dồn hết trên món đồ trong tay ông, không ai để ý đến một tên thuộc hạ của Santos còn đang nằm thoi thóp dưới mặt đất chuẩn bị phản kích.

Nhìn thấy vật quan trọng sắp rơi vào trong tay của kẻ địch, hắn dùng hết sức còn lại vươn khẩu súng nhắm vào người của Đường Vịnh Hi nổ súng.

Tuy Đường Vịnh Hi đang chăm chú vào vi-rút Anthrax 001 trên tay nhà nghiên cứu gia, nhưng cô vẫn biết được có người muốn thừa nước đục thả câu, thừa lúc cô không chú ý tập kích cô.

Đường Vịnh Hi không quan tâm, cho dù hắn có hung hăng đứng trước mặt cô, cô cũng chẳng xem ra gì huống hồ gì bây giờ hắn chỉ còn lại nửa cái mạng.

Đường Vịnh Hi tin rằng với năng lực của cô, thừa sức để tránh một viên đạn, vả lại vật trong tay của nhà nghiên cứu gia quan trọng hơn.

"Pằng........."

Trong tình huống hoảng loạn Đường Vịnh Hi đã nhanh tay tráo đổi ống thủy tinh chứa đựng vi-rút Anthrax 001 trong tay nhà nghiên cứu gia bằng một ống thủy tinh khác, cô lập tức cắt nó vào trong túi áo.

Đường Vịnh Hi còn chưa kịp tránh viên đạn, Tần Gia Uy đã khẩn trương quá độ sợ cô bị thương nên xông tới che chở cho Đường Vịnh Hi, anh dùng thân thể cao lớn của mình ôm thân thể mảnh mai của cô xoay một vòng để tránh đạn, nhưng không ngờ khi Tần Gia Uy vừa tránh được viên đạn thứ nhất tên thuộc hạ của Santos liền nổ thêm một phát súng.

"Pằng...."

Vì ôm Đường Vịnh Hi trong lòng nên Tần Gia Uy không kịp tránh, một viên đạn màu bạc ghim thẳng vào lồng ngực vạm vỡ của anh.

Đường Vịnh Hi cảm nhận được thân thể của Tần Gia Uy căng cứng cô hốt hoảng nhìn anh, lúc này nét mặt của Tần Gia Uy vẫn như cũ không hề biến sắc.

"Pằng......pằng......pằng....."

Doãn Kỳ tức giận lập tức nổ liền mấy phát súng trừ khử tên nằm dưới mặt đất.

Người nghiên cứu gia bị tiếng súng làm kinh hãi, hắn run rẩy bất giác buông lỏng bàn tay ra.

Ống thủy tinh nằm trong tay hắn cũng vì vậy rơi xuống mặt đất, Tần Gia Uy dù có bị thương nhưng đầu óc vẫn minh mẫn, thân thể cao lớn khom tới lập tức vươn tay chụp lấy ống thủy tinh.

Nếu ống thủy tinh này bị vỡ vi-rút Anthrax 001 sẽ lan ra ngòai không khí, tất cả mọi người lập tức bị nhiễm vi khuẩn chết ngay.

"Lão Đại!."

Nhìn thấy Tần Gia Uy bị thương máu tuông ra xối xả trước ngực, Sam và Trần Linh Giang kinh hãi kêu lên nhanh chống chạy đến bên cạnh Tần Gia Uy.

Bọn thuộc hạ còn lại lập tức khống chế mấy tên thuộc hạ của Santos.

"Gia Uy, anh có sao không?."

Đường Vịnh Hi nhìn thấy vết thương trên ngực anh không ngừng chảy máu, ướt một phần áo sơ mi thấm cả áo vest màu đen trên người anh.

Cặp mắt tinh xảo của Đường Vịnh Hi cảm giác cay cay, một tầng sương mỏng phủ nhẹ đôi mắt hình hạnh nhân của cô.

"Anh không sao."

Tay anh nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Đường Vịnh Hi, thốt lên những lời trấn an cô.

Tần Gia Uy ôm eo Đường Vịnh Hi cố giữ thăng bằng không để mình ngã xuống nhìn Doãn Kỳ, Sam và Trần Linh Giang nói với giọng lạnh lùng.

"Rút lui."

Nghe Tần Gia Uy nói vậy mọi người mới bình tĩnh lại mau chống rút lui một cách trật tự, một nhóm người mở đường phía trước hộ tống Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi ra ngoài.

"Doãn Kỳ, cậu đưa bọn họ ra ngoài luôn."

Đường Vịnh Hi chỉ vào mấy nhà nghiên cứu gia nói.

"Những người còn lại giết chết không tha."

Mấy tên thuộc hạ của Santos còn nghĩ họ đã được ân xá, nhưng không ngờ Đường Vịnh Hi lại buông ra một câu làm họ chết lặng đứng im không còn ý chí để phản kháng cam chịu cái chết, họ biết dù có chống chọi cũng vô dụng.

Doãn Kỳ không dám hành động lỗ mãng, anh nhìn Tần Gia Uy chờ mệnh lệnh.

Tần Gia Uy không nói gì chỉ gật đầu đồng ý, nhận được mệnh lệnh của Tần Gia Uy Doãn Kỳ, Sam và Trần Linh Giang lập tức ra hiệu cho bọn thuộc hạ áp giải mấy nhà nghiên cứu gia ra ngoài.

Còn Bạch Tử Long, Phi Dạ và Tề Phong liền xử tử bọn thuộc hạ còn lại của Santos không chừa một tên.

Trước khi được Đường Vịnh Hi dìu ra ngoài đột nhiên anh đứng lại, Đường Vịnh Hi nghi ngờ ngước mặt lên nhìn anh.

Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người Tần Gia Uy khom người cẩn thận đặt ống thủy tinh chứa đựng vi-rút Anthrax 001 xuống mặt đất, sau đó cùng Đường Vịnh Hi bước ra ngoài.

"Hủy diệt nơi này."

Giọng nói uy nghiêm của Tần Gia Uy vang lên làm mấy nhà nghiên cứu gia kinh ngạc trong lòng.

Vật trong tay Tần Gia Uy là vật mà tất cả mọi người không từ thủ đoạn để chiếm đoạt, Tần Gia Uy đã nắm trong lòng bàn tay nhưng anh lại muốn tiêu diệt nó.

Đường Vịnh Hi thật hài lòng với hành động này của anh, Tần Gia Uy quả thật không bị quyền lực ám nhãn, anh nói được thì sẽ làm được.

Khi mọi người đã an toàn bước ra ngoài, Sam liền lấy trong túi áo ra vài quả lựu đạn cầm tay, anh giựt nút an toàn ra chọi thẳng vào bên trong hang động.

Lúc bọn người của Tần Gia Uy vừa xoay người lại đi đến mấy chiếc trực thăng do Tần Gia Vỹ và Nhật Trung chuẩn bị chờ sẵn cách đó không xa.

Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ phía sau lưng của bọn họ, cả bầu trời được bao phủ bởi một làn khói đen dày đặc và cát bụi bay mịt mù.

Nơi nghiên cứu bí mật của Santos và vi - rút Anthrax 001 đã tan thành cát bụi sụp đổ trong tay của Tần Gia Uy.