Vợ Xấu Thành Vợ Hiền

Chương 18: Bại lộ

Hoàng Hân Nguyệt lôi kéo Lâm Vĩnh Mặc, trên mặt nụ cười lặng lẽ nói: "Nhà mới của chúng ta cách Lâm gia cũng không xa, đều là nằm trong chung cư."  Vẻ mặt Lâm Vĩnh Mặc cưng chiều, mỉm cười gật đầu một cái, bày tỏ anh đã sớm biết.

Cha Hoàng giải thích với mẹ Hoàng xong, lúc này mới quay đầu nhìn lại Lâm Vĩnh Mặc còn đang đứng, tức giận nói: "Để đồ xuống đi, mời ngồi."

"Cha mẹ, đây là quà tặng Vĩnh Mặc mua cho hai người." Hoàng Hân Nguyệt vừa nhìn thấy mẹ Hoàng thì kích động khóc. Kiếp trước, cô nhìn thấy bởi vì chuyện này mà mẹ Hoàng lo lắng bạc tóc, cha Hoàng cũng lo lắng cơ thể mệt muốn chết đi. Kiếp này, cha mẹ còn khỏe mạnh, ngay cả tóc cũng là đen bóng, cô có thể không kích động sao.

"Để xuống đi." Ba Hoàng nói xong, Lâm Vĩnh Mặc đặt lễ vật lên bàn. Mẹ Hoàng rót trà cho họ, bốn người đã ngồi xuống ghế.

"Hai đứa bắt đầu gặp gỡ từ khi nào? Tại sao lại biết nhau? Người nào giới thiệu?"

"Ba mẹ, con....." thấy ba Hoàng hỏi Lâm Vĩnh Mặc giống như thẩm vấn phạm nhân, Hoàng Hân Nguyệt hạ quyết tâm nhắm mắt lại, nín thở lại hô lên: "Chúng con đã có em bé."


Nói xong toàn bộ thế giới an tĩnh lại, Hoàng Hân Nguyệt mở mắt, chỉ thấy ba mẹ Hoàng đen mặt gắt gao trợn mắt lườm cô một cái, sau đó nhìn qua Lâm Vĩnh Mặc. Lâm Vĩnh Mặc sờ đầu vợ của mình, trong lòng vừa cảm động, lại đau lòng, đây nhà vợ của anh lớn lên, hôm nay lại ngăn ở trước mặt anh, không có cái gì để cho anh đau lòng hơn chuyện này.

"Cha.....không phải, là chú, dì." Lâm Vĩnh Mặc kêu theo thói quen, lúc trước kêu "chú, dì" cũng rất khó kêu, thiếu chút nữa đã kêu lộn, dừng một chút anh nói: "Con và Hân Nguyệt đã biết nhau 5 năm, chúng con đã quen nhau 3 tháng, là quen ở nhà hàng Tây."

Nói xong Lâm Vĩnh Mặc còn nháy mắt mấy cái, trong lòng Hoàng Hân Nguyệt đã cười vui vẻ. Nhưng mà vừa nghĩ tới bọn họ đã biết 5 năm, đó là chuyện của kiếp trước, lúc đó bọn họ kết hôn là cô 24 tuổi, Lâm Vĩnh Mặc 30 tuổi. Sau đó Lâm Vĩnh Mặc chết ở tuổi 34, nghĩ tới đây, cô ảm đạm cúi đầu.

Lâm Vĩnh Mặc nhân cơ hội nắm lấy tay của cô, nghiêm túc nói: "Chú, dì. Con và Hân Nguyệt là nghiêm túc, hi vọng hai người có thể cho con cơ hội này. Huống chi, đứa nhỏ không thể không có cha."

"Có đứa con là được sao, có đứa con tôi là cậu nó không thể nuôi nổi, đúng không?" Hoàng Tân Duy cầm trong tay cái chìa khóa, bộ mặt tức giận đỏ bừng, vừa nhìn thấy mặt Lâm Vĩnh Mặc, càng tức giận giậm chân: "Bạn tốt, thì ra là anh, tôi còn tưởng là tên khốn nào, lại dám đánh chủ ý lên em gái tôi, thì ra là cậu.........."

Buổi sáng Hoàng Tân Duy phái người điều tra Vương Tiếu Vân, thuận tiện tra bên người còn có ai khi dễ em gái mình. Không nghe thì không biết, vừa nghe đang làm việc ở công ty, cả người nổi trận lôi đình.

Em gái của anh cư nhiên bị cô gái Vương Tiếu Vân kia khi dễ đến mức như vậy. Anh còn chưa kịp uống một hớp nước, vội vàng chạy đi đến trường học, lại biết được một người đàn ông xa lạ đón đi, càng sợ không có hình bên người, nếu không phải là Triệu Dao Dao nói đến đi bên cha mẹ bên này xem một chút, anh cũng sẽ không đứng ở bên ngoài nghe lâu như vậy.

Lúc này, Triệu Dao Dao vừa mới chạy đến ngoài cửa, mẹ Hoàng đứng lên đi ra ngoài đón, ngoài cửa truyền đến giọng nói gấp gáp của Triệu Dao Dao, thậm chí còn mang theo run rẩy.

"A.....Hân.....Nguyệt ở chỗ này sao?"

"Đi vào nhanh lên vào uống miếng nước một chút." Mẹ Hoàng thuận tay đóng cửa lại. Chỉ chốc lát sau, Triệu Dao Dao đã được mẹ Hoàng dẫn vào, vừa nhìn thấy Lâm Vĩnh Mặc, Triệu Dao Dao có chút ngoài ý muốn, Hoàng Hân Nguyệt đứng lên chào hỏi một tiếng.


"Hân Nguyệt, em không có việc gì là tốt rồi, hù chết chị và anh trai của em." Hoàng Hân Nguyệt nhìn sắc mặt Triệu Dao Dao tái nhợt bởi vì lo lắng, có chút xin lỗi.

"Thật xin lỗi, để cho mọi người lo lắng."

Hoàng Tân Duy vỗ bàn một cái, chỉ chỉ Hoàng Hân Nguyệt, lại chỉ vào Lâm Vĩnh Mặc nói: "Muốn kết hôn với em gái tôi, lấy thành ý của Lâm gia các người."

Hoàng Hân Nguyệt lo lắng nhìn Lâm Vĩnh Mặc một cái. Kiếp trước, quan hệ của bọn họ còn có thể để cho người trong nhà hòa hoãn một chút, ở dưới ánh mắt nhà họ Hoàng, bọn họ kéo dài hơn một năm mới kết hôn, tình huống hiện tại còn nghiêm trọng hơn so với kiếp trước.

Lâm Vĩnh Mặc đưa cho Hoàng Hân Nguyệt một ánh mắt an tâm, cười đứng lên.

"Tân Duy, mình và Hân Nguyệt là nghiêm túc, nếu nói lấy ra thành ý, như vậy mình ở tại nhà họ Hoàng, đợi đến khi Hân Nguyệt sinh xong đứa bé mới nhắc lại chuyện kết hôn, cậu cảm thấy thế nào?"


Hoàng Tân Duy càng thêm tức giận, anh chỉ cái mũi Lâm Vĩnh Mặc, cái tay còn lại chống hông, la lớn: "Cậu nghĩ cũng khá lắm."

"Không thể được sao? Chú, dì, sáng sớm hôm nay con và Hân Nguyệt đã đi bệnh viện kiểm tra."

Cha mẹ Hoàng nghe được anh nói như vậy, vội vàng nhìn về phía anh, ánh mắt kia còn có chút mừng rỡ. Lúc này, Hoàng Tân Duy cũng là làm ra vẻ, nhưng mà trong lòng anh vẫn không thoải mái được.

Khi em gái ra đời, anh cũng mới 10 tuổi, khi đó đã hiểu chuyện rồi, cộng thêm khi đó công việc của cha mẹ Hoàng cũng khá bề bộn. Có thể nói Hoàng Hân Nguyệt là do anh nuôi lớn, trong lòng anh có thể thoải mái được sao.

Sắc mặt cha Hoàng càng thêm đen, nhìn con gái liếc mắt đưa tình với người đàn ông kia, ông cảm thấy tức giận. Khó khăn lắm mới nuôi lớn đứa con gái được như vậy, khó trách nói sinh con gái là của người ta, không sai, nhìn một chút đi, ông tức giận như vậy, con gái lại chỉ có lo cho tiểu tử xa lạ kia.

Trên đời này lúc nào cũng có người sắm vai phản diện, có người đóng vai xấu. Mặc dù, mẹ Hoàng thấy hai cha con bọn họ gấp gáp, nhưng đề tài này càng ngày càng sai hướng. Hiện tại, mấu chốt nhất là con gái nhà mình đã có em bé, bọn họ phải làm sao đây.