Vô Tình Chí Tôn

Chương 44: Gặp lại dâm quy

- AAAAAAAAAAA.....

Một tiếng hét thất thanh của cô gái, Vô Danh như thói quen chục năm nay chạy tới. Hắn từng bắt và trừng trị rất nhiều dâm tặc, nếu là nam cho làm nguyên liệu luyện tiên đan, nữ thôi thì thả đi. Hắn cho rằng mấy dâm nương, les đó cũng chẳng gây thiệt hại gì?

Đến nơi thì thấy cũng có vài nam tiên nhân và nhiều nữ tiên nhân vây quanh, cô gái bị hại đang dùng một cái khăn tắm lớn che kín cơ thể. Ánh mắt căm thù nhìn một tên thanh niên sắc mặt hèn mọn gần đó. Vừa tới gần, chưa hiểu ra sao, tên sắc lang kia lại chạy tới chỗ hắn vỗ vai rồi nói:

- Người anh em, chịu trách nhiệm đi.

Sau đó tên này không biết dùng cách nào biến mất hút. Những nữ nhân kia quay ra nhìn Vô Danh với ánh mắt hình viên đạn. Hắn cũng chẳng muốn dây vào một đám nữ nhân đang lên cơn này. Dùng xuất nhập với tên khốn nạn vừa đổ oan cho hắn.

Tên này còn đang hí hửng thì Vô Danh đột nhiên xuất hiện sau lưng. Cũng không có ngạc nhiên, quay lại đùa:

- Anh bạn thật giỏi, đuổi theo nhanh thật đấy.

- Dâm quy!


- Đâu đâu, làm gì có?

- Ta nói ngươi đấy, Huyền Vũ đại la kim tiên

- Anh bạn đừng có nhận nhầm người chứ, ta sao có thể là vị đại năng đẹp trai, phong độ ngời ngời, gái theo thành hàng....

- Da mặt con rùa nhà ngươi càng ngày càng dày. Đem ra làm tiên khí phòng ngự được rồi đó.

- Quá khen, quá khen... A! Lộ mẹ nó rồi? Mà sao ngươi nhận ra ta.

- Cái thể loại dâm tặc bị bắt còn vô sỉ như ngươi được mấy ai. Cho dù có cũng không có khả năng chạy nhanh như vậy được. Có mấy nam nhân ở gần hơn sao lại cứ chọn ta. Hiểu rồi chứ?

-... Ngươi thông minh như vậy chứng tỏ sư phụ ta đây rất giỏi. Mình thật pro.

- Đưa ra đây, mảnh thứ tư. Ngươi đừng có giở trò, bằng không ta sẽ bám theo phá, mơ mà đi nhìn trộm nữa.


- Ấy ấy, đừng có tuyệt tình thế chứ. Cầm đi!

Vô Danh hiện đã hoàn thành ghép lại Luyện Tiên Ấn . Một đám kim tiên tích trữ, đã đưa tu vi của hắn lên Kim Tiên bậc chín. Cái ấn này không còn tác dụng rồi, hắn quay qua yêu cầu con rùa:

- Cho ít tinh huyết coi.

- Khụ khụ... Không đời nào.

Hắn cũng chỉ thử thôi, chứ con rùa vô sỉ này có cho mới là lạ. Nhưng dù sao nó cũng sống tại tiên giới lâu như vậy chắc có cách tăng tu vi. Sau khi hỏi con rùa về việc này, Vô Danh được nó gợi ý manh mối nằm ở chỗ ba vị tiên vương.

Còn không kịp hỏi rõ ràng, con rùa này lại chạy mất. Hắn dây dưa mấy lần nữa, khi đảm bảo nó không lừa hắn và cũng không biết gì thêm mới thôi. Đa phần tiên nhân chỉ có thể tăng tu vi lên Kim tiên bậc chín, tiên đan cũng không còn hiệu quả nữa. Cũng không biết từ khi nào mà, cách đột phá đại la kim tiên chỉ có các tiên vương biết.

Đám thần thú trưởng thành là đại la kim tiên cũng không để ý vấn đề này. Mà tinh huyết của chúng cũng như tiên đan, chỉ có tác dụng đến Kim Tiên bậc chín. Có lẽ là từ vị tiên vương đầu tiên xuất hiện đã tìm cách bảo thủ bí mật. Làm vậy để hấp dẫn người đầu nhập, tăng cường thực lực thủ hạ của bản thân, củng cố quyền uy của mình.

Cho dù là một số vị tiên nhân đã sống từ rất lâu trước có biết, cũng không ai nói ra. Đám cổ lão này có khi còn biết cách đột phá tiên vương, bởi vì tiên giới đôi khi xuất hiện một vị tiên vương lạ hoắc, trước đó không có ai nghe nói. Thêm một vài điểm kỳ quái khác như địa bàn của ba vị tiên vương hiện tại luôn không thay đổi.

Mê Huyễn tiên vương trước đó cũng là xuất thân từ địa bàn của một trong ba tiên vương. Mà địa bàn của nàng sau đó cũng là 3 vị kia tự động cắt lãnh địa nhường cho. Lúc mới đột phá, Mê Huyễn tiên vương còn chưa có năng lực mê hoặc mạnh như sau này.

Tất cả chuyện này đều chỉ ra Vô Danh phải đến thăm hỏi ba vị đứng đầu tiên giới. Thủy Hoàng tiên vương chắc chắn bi kịch, nói theo một cách khác, có thể đây là cha vợ tương lai. Nhưng hắn chỉ từng thấy vị này, cho nên một cái xuất nhập quen thuộc dùng ra.

Đột nhiên thấy kẻ làm mình gần đây khốn đốn xuất hiện, Thủy Hoàng tiên vương tức giận muốn ra tay. Nhưng nghĩ đến những thông tin truyền về kia lại kiềm chế, đánh là lan ra những người gần đó mà tên này lại chẳng có vấn đề gì. Hơn nữa đây lại là cung điện của mình, không thể để hỗn loạn lên được, lão không muốn bị chê cười nữa. Có tiên vương nào lại phải chịu cảnh như lão chứ!