Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn

Quyển 3 - Chương 49: Thiếu

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Thiên Không sợ hãi trốn ở phía sau Quân Thanh Vũ, đôi mắt nhỏ oan ức thật cẩn thận nhìn nam nhân cường đại đứng ở trước mặt.

Không có biện pháp, ai bảo nó đánh không lại người ta đây?

“Chu Tước, Tuyệt, các ngươi cũng đừng bắt nạt nó.” Quân Thanh Vũ khẽ cong khóe môi lên, đôi mắt đảo qua toàn bộ phòng ốc; “Không biết nơi này trừ Thiên Không Độc Giác Thú ra, còn có cái gì?”

Tuyệt nhíu mày lại, trên khuôn mặt tuyệt mỹ như ma mị kia lộ vẻ thị máu, có chút không kiên nhẫn nói: “Nơi này còn có đồ vật gì, lập tức lấy ra cho bổn tọa!”

Thiên Không sợ tới mức run rẩy một chút, thiếu chút nữa khóc ra.

Vì sao nó xui xẻo như vậy? Thật vất vả nhận một chủ nhân, nhưng bên cạnh chủ nhân còn có hai ác ma như vậy…

Tuy Chu Tước không làm gì với nó, nhưng chỉ là một ánh mắt, đã khiến cho nó không nhịn được run bần bật…

“Còn… Còn có cái này…”

Thiên Không run rẩy lấy ra một quả Thần Đan, oan ức nói: “Đây là thứ ta lấy được trước khi bị nhốt vào Chu Tước Bảo Đỉnh, là Thần Đan của một cường giả, ta… Ta cũng chỉ có một thứ như vậy.”

Nó vô cùng đáng thương nhìn khuôn mặt âm trầm của Tuyệt, giọng nói càng ngày càng yếu, đến cuối cùng đều không nghe thấy tiếng…

“Thần Đan?” Tuyệt cười lạnh một tiếng: “Loại đồ vật này lại không có tác dụng gì với nàng!”

Thiên Không khinh bỉ nhìn khuôn mặt cuồng mị của nam nhân, vừa định muốn lên tiếng trào phúng, nhưng khi tiếp xúc đến đôi mắt khát máu kia, lập tức nuốt lời nói vào…

“Nhân loại không phải là linh thú, không thể sử dụng Thần Đan của người khác, nhưng nước mắt của ta lại có thể khiến Thần Đan xảy ra thay đổi, khiến nhân loại cũng có thể biến Thần Đan của người khác thành của mình.”

Quân Thanh Vũ vuốt cằm, ánh mắt thanh lãnh hiện ra một tia sáng: “Xem ra lúc này cửa Chu Tước thứ mười tặng cho ta xác thật là thứ ta cần, Chu Tước, Tuyệt, các ngươi vẫn là ở lại nơi này, ta rời khỏi cửa Chu Tước trước…”

Xoạt!

Vừa dứt lời, Quân Thanh Vũ lấy Thần Đan ra, biến mất ở trong Chu Tước Bảo Đỉnh…

Trong phòng.

Quân Thanh Vũ vừa rời khỏi bảo đỉnh, khuôn mặt tuấn mỹ như tiên nhân kia đã xuất hiện ở tầm mắt của nàng…

“Vô Tình.”

Nàng sửng sốt một chút, không đợi nàng kịp nói cái gì đó, đã bị kéo vào một ôm ấp.

Ngực của nam nhân vẫn luôn ấm áp, với giọng nói thì thầm dịu dàng kia vang vọng trong tai…

“Hiện tại, sẽ không có người quấy rầy chúng ta nữa.”

Cơ thể của Quân Thanh Vũ cứng đờ, nhưng vẫn không đẩy nam nhân ôm mình ra, nàng khẽ nhắm hai mắt lại, lông mi khẽ run rẩy.

Nam nhân dịu dàng hôn ở giữa mày của nàng, đi xuống một chút, khẽ hôn lên môi của nữ tử, động tác của hắn cực kỳ ôn nhu, ôn nhu như là một làn gió nhẹ không thể bắt giữ…

Cánh tay của Quân Thanh Vũ ôm chặt Vô Tình, từ từ mở mắt ra, mà đúng lúc này, nam nhân bế ngang nàng lên, đi về phía giường lớn…

Màn theo gió khẽ bay, làm một màn trên giường như ẩn như hiện, thoạt nhìn càng mê người.

“Vô Tình…”

Ánh mắt của Quân Thanh Vũ có chút mông lung, không còn tia thanh lãnh lúc trước.

Nàng lẳng lặng đánh giá trên người nam nhân, lại là lần đầu tiên phát hiện, người nam nhân này, sau khi rút đi một thân lạnh nhạt, lại đẹp tới mức như thế…

Trên trời dưới đất, độc nhất vô nhị!

Quân Thanh Vũ giơ tay khẽ vuốt khuôn mặt tuấn mỹ của nam nhân, khóe môi cong lên nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt của nàng là kiên định như vậy, như thiếu nữ ở trong Vô Tình Cốc Năm đó, chịu đau đớn tẩy tủy còn cắn răng nhịn xuống…

“Ta giao mình cho