Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn

Quyển 2 - Chương 20: Thiếu

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Y Lạc ngây dại, kinh ngạc mở to hai mắt, ngơ ngác nhìn khuôn mặt thanh tuấn của Cảnh Nguyệt Hiên, trong lúc nhất thời bị choáng váng, hoàn toàn không kịp phản ứng lại.

Tử đế thở dài, tuy nữ nhi này là của nữ nhân mình sủng ái nhất sinh ra, nhưng rõ ràng quá không thức thời, cho nên từ nhỏ đến lớn ông cũng không thế nào thích nàng.

Bây giờ ngay cả tình thế cũng không nhìn rõ, thật không biết sao Mị Nhi có thể sinh ra nữ nhi như vậy.

Y Lạc cắn chặt môi, hai mắt chứa chút nước mắt, bộ dáng kia nhu nhược động lòng người, như là bị oan ức cực lớn vậy, lại phối hợp với khuôn mặt thanh thuần kia lại rất dễ dàng khiến người ta vô cùng trìu mến.

“Khụ khụ.” Ngô Hùng ho khan hai tiếng, như muốn nhắc nhở Y Lạc một chút.

Nàng không có tư cách nhìn trộm thiếu chủ Lưu Nguyệt Môn, huống chi thiếu chủ là vì Thanh Vũ sư tỷ xuất hiện, quan hệ của hai người này rất không bình thường, nếu nói xứng đôi với thiếu chủ, đoán chừng cũng chỉ có Thanh Vũ sư tỷ.

Y Lạc này quá không thấy rõ thân phận của mình……

“Nha đầu điên.” Quân béo chạy nhanh đến trước mặt Y Tình, từ trên xuống dưới đánh giá nàng một phen: “Nha đầu điên, ngươi không sao chứ? Yên tâm đi, lần này lão đại và chúng ta đến chính là vì cứu ngươi về.”

Y Tình từ trong ngây ngốc phục hồi tinh thần lại, nàng mím chặt môi, giọng nghẹn ngào gọi một tiếng: “Mập mạp……”

Nàng cho rằng, cả đời này đều không trốn thoát khỏi vận mệnh gông xiềng, nàng cũng cho rằng, có lẽ cả đời này đều không thể thấy được mập mạp bọn họ, không nghĩ đến chuyện sẽ xuất hiện lúc nghịch chuyển……

“Mập mạp, Tôn gia gia bị bọn họ nhốt lại. Bọn họ dùng Tôn gia gia uy hiếp ta gả cho Ngô Lâm, nếu không sẽ giết Tôn gia gia, cho nên trước đó ta đã đưa ra một quyết định, ta sẽ gả cho Ngô Lâm, nhưng ngày tân hôn đó chính là đám tang của ta.”

Nói xong, rốt cuộc nàng cũng nhịn không được oan ức khóc nức nở lên.

Trời biết những ngày qua một mình nàng lo lắng hãi hùng cỡ nào……

Ánh mắt của Ngô Lâm chợt hoảng sợ, hung tợn trừng mắt nhìn mắt Tử đế, cẩu hoàng đế đáng chết này thiếu chút nữa hại chết hắn, nếu nàng biết tiểu công chúa thật sự chết, chỉ sợ hắn cũng khó thoát khỏi cái chết.

“Thanh Vũ sư tỷ, việc này không có quan hệ với ta, thật sự không có quan hệ.” Trên đầu Ngô Lâm ứa ra mồ hôi lạnh, vô cùng sợ hãi nói: “Ta thật sự không biết tiểu công chúa là bị ép, đều do Tử đế lừa gạt chúng ta, nếu sớm biết như vậy, ta nhất định sẽ không làm ra chuyện này, Thanh Vũ sư tỷ ngươi tha cho ta đi.”

“Đúng vậy, Thanh Vũ sư tỷ.” Ngô Hùng cũng nóng vội, so với Ngô Lâm hắn càng biết biến thái này tàn nhẫn độc ác: “Hai huynh đệ chúng ta thật sự là bị dấu diếm ở trong cốc, cái gì cũng không rõ ràng lắm, chúng ta thật sự không biết thiếu chút nữa đã ép chết tiểu công chúa.”

Nhìn thấy sắc mặt của thiếu nữ lạnh xuống, tâm can của huynh đệ Ngô gia đều nhảy mấy cái, trong lòng nguyền rủa tên hỗn đản Tử đế này trăm ngàn lần.

Thanh Vũ sư tỷ?

Y Lạc ngây ngẩn cả người, vừa rồi ánh mắt của nàng đều bị Cảnh Nguyệt Hiên hấp dẫn, cho nên bỏ qua xưng hô lúc trước với Quân Thanh Vũ, cho đến bây giờ, bốn chữ Thanh Vũ sư tỷ này mới truyền ở tai của nàng……

Ngô Hùng thân là đệ tử Lưu Nguyệt Môn, đặc biệt là đệ tử nội môn lại gọi nàng là sư tỷ?

Khuôn mặt của Y Lạc lập tức tái nhợt, trong suốt như tờ giấy. Bây giờ nàng bắt đầu oán hận phụ hoàng không nói cho nàng một chút, làm hại nàng lúc trước nói ra lời như vậy.

“Người đâu, dẫn Tôn lão ra đây.”

Tử đế nhận được ánh mắt của Quân Thanh Vũ phóng đến, vội vàng lên tiếng phân phó.

Rất nhanh đã có người đi ra lĩnh mệnh, không cần trong giây lát, Tôn lão y phục tả tơi xuất hiện ở trước mặt mọi người, khi nhìn thấy bộ dáng chật vật kia của ông, đôi mắt của Y Tình đỏ lên, oa một tiếng nhào vào trong lòng Tôn lão ngực khóc rống lên.

Ở trong hoàng cung, có lẽ nàng chỉ có Tôn gia gia là người thân……

“Tôn gia gia, là con không tốt, là con liên lụy người.” Y Tình nâng ánh mắt lên nhìn về phía Tôn lão, mũi ê ẩm, nước mắt trực tiếp rơi xuống.

Đáy long của Tôn lão đau xót, sủng nịch nhìn thiếu nữ đáng yêu xinh đẹp trước người, miễn cưỡng cong nụ cười lên: “Tiểu công chúa, không phải là ta không có việc gì sao? Đừng thương tâm nữa.”

Nói xong lời này Tôn lão lại giương mắt nhìn về phía Tử đế, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh.

Đáy lòng của Tử đế phát run, lại ngại với Quân Thanh Vũ và Cảnh Nguyệt Hiên ở đây, cho nên không dám nói gì, mà vào lúc này, Y Tình đã nói tình huống đã xảy ra vừa rồi cho Tôn lão.

“Tôn gia gia, chúng ta đi thôi.” Y Tình nâng mắt to trong trẻo lên, không chớp mắt nhìn Tử đế: “Phụ hoàng, đây là lần cuối cùng ta gọi ngươi là phụ hoàng, từ khi ngươi không màng hạnh phúc của ta mà ép ta, ngươi sẽ không bao giờ còn là phụ than của ta nứa, từ nay về sau chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Khuôn mặt kiên định của thiếu nữ lại hoảng hốt như thế, khiến lòng của Tử đế bỗng nhiên luống cuống, ông muốn nói cái gì đó, cũng hiểu được lúc này thật sự là tổn thương lòng của nữ nhi này.

“Chậm đã!”

Ngay ở lúc Y Tình kéo Tôn lão muốn rời khỏi chính điện, một giọng nói thanh lãnh đột nhiên khiến nàng dừng chân lại, Quân Thanh Vũ khẽ câu môi, trong ánh mắt thanh lãnh dâng lên một tia khí thế.

“Còn có một số chuyện không có tính rõ rang.” Ý cười ở đáy mắt của nàng càng thêm thanh lãnh, trên khuôn mặt tuyệt mỹ lại là một vẻ lạnh lẽo: “Ít ngày trước, Cẩm Y Hầu Tử Lăng quốc giết vào Quân Môn ta, chẳng những khiến người Quân Môn ta trọng thương còn phát ngôn bừa bãi muốn giết bọn họ, khoản này cứ như vậy không tính sao?”

Cơ thể của Cẩm Y Hầu run lên, ánh mắt hoảng sợ, cuối cùng thiếu nữ này vẫn không muốn tha cho hắn.

“Không!”

Hắn kinh sợ hét to một tiếng, cơ thể nhanh chóng lui về phía sau, ngay cả giọng nói cũng đều mang theo run rẩy không thể áp chế……

“Mập mạp, lúc trước hắn đối với các ngươi như thế nào, các ngươi có thể trả lại gấp bội ở trên người hắn, cho dù là đánh hắn đến bán thân bất toại cũng có ta chống lưng cho các ngươi, ta xem hắn có dám phản kháng hay không!”

Thiếu nữ vừa dứt lời, thanh lãnh khiến tâm can người đều run rẩy một chút.

Mọi người Quân Môn đều hưng phấn, nghĩ đến lúc trước bị hỗn đản này gây tổn thương, nhịn không