Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Chương 71: Về nhà

"Tớ đã nói rồi, làm sao có thể vô duyên vô cớ thích ngủ như vậy? Lam Duê, cậu nói thử xem, cậu nói xem tại sao lại thế này! Cậu mang thai, chính cậu đang mang thai, thậm chí cả cậu còn không biết!”

Lam Duê uể oải tựa vào đầu giường, trừng mắt nhìn Vân Thanh đi qua đi lại, không biết bị làm sao mà cứ lườm lườm mình.

Chuyện cười đi! Cô cũng không phải là bác sỹ, lại chưa từng mang thai bao giờ, làm sao cô biết?

Lăng Ngạo ở một bên, từ khi vừa biết được tin tức liền trở nên ngây ngốc, phản ứng gì cũng không có. Không biết là do tin tức này đến quá đột ngột, hay là còn nguyên nhân nào khác, gương mặt của anh vẫn duy trì vẻ lạnh lùng xa cách, không khác biệt gì mấy so với thường ngày.

Thật ra thì nói một cách chính xác, không phải là anh không có phản ứng, mà là không biết nên phản ứng như thế nào.

Tin tức này đem đến cho anh một cơn chấn động quá lớn, ngoại trừ cảm thấy kinh ngạc trong lòng, anh còn cảm nhận được sự háo hức mong đợi đang nhen nhóm dần lên khi nghe tin mình sắp được làm cha.

Cảm giác như thế, là một loại cảm giác rất lạ lẫm, khiến anh nhất thời không biết nên phản ứng ra làm sao.

Lam Duê thấy anh không nói lời nào, có chút nhàm chán nhún nhún vai, nhìn Vân Thanh đang vòng tới vòng lui, nói: "Vân Thanh, đầu mình choáng, mình muốn ngủ!"

"A, vậy cậu nghỉ ngơi trước! Bây giờ tớ phải đi nghiên cứu một chút về phụ nữ có thai... Kiến thức y học!" Vân Thanh bừng tỉnh ngộ, đang muốn đi ra ngoài, lúc vừa nhìn thấy Lăng Ngạo, nhíu mày lại. Chần chừ cả nửa ngày, cuối cùng đi đến bên cạnh anh, nói: "E hèm, Lăng thủ lĩnh, tôi có chuyện cần nhắc nhở anh!"

Lấy lại tinh thần, Lăng Ngạo nhíu mày nhìn về phía cô.

"Ách, Lam...... đứa bé của Lam chủ mới vừa hơn một tháng mà thôi, cho nên...... Khụ, trong khoảng thời gian này xin anh nhịn xuống một chút...... Anh cũng biết, đứa bé tương đối quan trọng!"


Hô, rốt cuộc nói xong rồi! Vân Thanh thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên, dưới tầm mắt bén nhọn lạnh lẽo như băng ấy, nói ra những lời này, cần đến dũng khí nhường nào. Nhưng mà đây chỉ là đề nghị tối thiểu dưới tư cách của một bác sỹ, về mặt này Vân Thanh lại rất kiên trì, cứ đứng yên trước mặt anh như vậy, chờ lời hứa của anh.

Lăng Ngạo nhàn nhạt dời tầm mắt đi: "Tôi biết rồi!"

Lấy được đáp án khiến cô hài lòng, Vân Thanh cũng không có ý định quấy rầy đôi vợ chồng son ấy nữa, liền gật đầu rời khỏi phòng.

Vừa ra khỏi cửa phòng, Vân Thanh hít một hơi thật sâu, ánh mắt mới vừa nãy nhìn như muốn giết chết cô. Nếu không phải là tinh thần của cô ổn định, thật sự sẽ bị hù chết.

"Cô làm việc gì trái với lương tâm?"

"Anh làm gì đó?"

Âm thanh truyền đến từ sau lưng, khiến Vân Thanh theo quán tính đi về phía trước mấy bước, xoay người lại, hung hăng nhìn chằm chằm người vừa đi tới, bất mãn nói.

Âu Liêm vô tội nhún vai một cái, nói: "Là tôi đang hỏi cô, nhìn bộ dạng của cô y như là đang chịu đựng một nỗi sợ hãi nào đó, cho nên đặc biệt tới hỏi thăm thôi! Rõ là, có lòng tốt mà không được báo đáp!”

"Ha, bà đây cần anh đến quan tâm sao?" Hai tay chống nạnh, Vân Thanh bày ra tư thế sẵn sàng cho một trận cãi nhau ầm ỹ.

Âu Liêm có hơi cứng họng, nâng trán nói: "Vân Thanh à, cô là phụ nữ, cô có thể không cần mở miệng là hô lên một tiếng ‘bà đây’ hay không? Cô cứ ăn nói như vậy, về sau làm sao lấy chồng được? Cũng không thể cả đời cứ dựa vào Lam đương gia nuôi cô chứ? Như vậy cũng không hay!"

Lời như vậy giống như vừa giẫm lên đuôi mèo rồi, Vân Thanh lập tức xù lông lên, ngón tay run run chỉ vào gương mặt Âu Liêm đang cười hì hì, cả nửa ngày cũng không nói được một chữ nào.

Cắn răng uất hận trừng mắt nhìn anh, chết tiệt, người đàn ông này trở nên liều lĩnh như vậy từ bao giờ hả? Đầu óc vừa chuyển một cái, hai mắt Vân Thanh xoay tít, đảo một vòng lên người anh. Âu Liêm bị người ta nhìn như thế có chút sợ hãi, cô gái này đang muốn giở trò quỷ gì đây?

Vân Thanh cười lên sang sảng, nụ cười có phần bí hiểm: “Âu Liêm, anh yên tâm, người muốn cưới bà đây còn nhiều lắm, anh cũng không cần lo lắng sẽ không có ai thèm lấy bà! Chỉ là, ngược lại bà đây có chút lo lắng anh sẽ không lấy được vợ, vậy phải làm sao? Bị vỡ mồm như anh, không lấy được cũng phải, đúng không? Nếu như anh thật sự không lấy được ai mà nói, bà đây sẽ nỗ lực vượt khó mà đón lấy anh! Ha ha ha!”

Lời của cô khiến nụ cười trên mặt Âu Liêm cứng đờ, Vân Thanh tự cho rằng mình đã đảo ngược được tình thế, cuối cùng cũng hài lòng rời đi. Sau khi cô đi khỏi, lúc này Âu Liêm mới lấy lại tinh thần, đáy mắt lóe lên ý cười, nhỏ giọng lầm bầm: "Dù cho em có gả ra ngoài thật, anh mà lại để cho những người đó lấy được em mới là lạ! Nếu em đã nói đến nước này, dĩ nhiên là anh sẽ không thể để cho mình lấy được vợ, lúc ấy bảo em đến nhận lấy người đàn ông ‘không ai muốn,’ cũng không thể nói mà không biết giữ lời!”


***

Bởi vì tin tức Lam Duê bất ngờ mang thai, bọn họ phải tạm thời thay đổi lịch trình ban đầu. Hai ông cụ ở nhà, cùng với ba mẹ hai bên tha thiết yêu cầu, sau khi Lam Duê và Lăng Ngạo trao đổi kỹ càng, quyết định trong khoảng thời gian này nên quay trở lại đại bản doanh nhà họ Lăng trước.

Ba ngày sau, một chiếc máy bay trực thăng hạ cánh trên bãi đậu khổng lồ, đám người Lam Duê cuối cùng cũng xuất hiện dưới tầm mắt trông mong ngóng chờ của hai nhà Lam Lăng, trở lại đại bản doanh nhà họ Lăng.

Lần này cô về, mọi người ở hai nhà vừa nhìn thấy cô liền cung phụng như nhìn thấy một vị Bồ Tát sống. Thậm chí còn vì vậy mà đem Lăng Ngạo đang tối sầm mặt đẩy sang một bên, bởi vì cô mà mấy lá gan này hình như lớn hơn rồi thì phải!

Ngoại trừ Lam Duê, người thiếu niên tóc vàng nãy giờ vẫn ở lì bên cạnh cô, một tấc cũng không rời, cả người toát lên hơi thở ‘người lại đừng có dại mà xớ rớ vào’, rất nhanh liền thu hút được sự chú ý của mọi người.

"Ah? Chị hai, người đó là ai?"

Lăng Kỳ nhìn người thiếu niên tóc vàng đang cảnh giác nhìn anh, tò mò hỏi. Chậc, tại sao dáng vẻ lại nhìn yêu nghiệt như vậy, quả thực là không giống người. Rốt cuộc là chị hai của mình tìm ở đâu ra một báu vật như thế? Anh hai hào phóng như vậy từ bao giờ ấy nhỉ?

"Oa, Chị hai, chị hai, dáng vẻ của người này so với em còn đẹp hơn nữa!” Lăng Tâm không cam tâm bị người ta lãng quên như vậy, nhảy lên cao, vòng qua bên người Lam Duê. Nhưng mà cực kỳ mất mặt chính là, cô bé bị người thiếu niên tóc vàng kia nhìn bằng nửa con mắt, cũng không dám đến gần hắn. Ưmh, mất mặt quá, người này nhìn tuổi tác không lớn lắm mà tại sao lại hung dữ như vậy.

Lam Duê nhẹ nhàng liếc nhìn Johan đang không ngừng tỏa ra hơi thở nguy hiểm, tươi cười giải thích với mọi người: “Cậu ta là Johan, Lam Johan, mọi người cứ trực tiếp gọi bằng Johan là được! Nhưng mà hiện giờ cái gì hắn cũng không hiểu, tạm thời mọi người cũng đừng nên tùy tiện đến gần, để tránh việc hắn làm cho bị thương. Về phần tìm thấy ở đâu, cái này…..bí mật!”

Từ khi mới bước chân qua khỏi ngưỡng cửa, đám người vây quanh Lam Duê cũng chưa từng vơi đi, Lăng Ngạo lại càng không có cách nào đến gần. Gương mặt lạnh lùng, Lăng Ngạo ngồi trong phòng khách tráng lệ, im lặng hướng về phía mấy người đàn ông.

Đối với những người nói chuyện không ngừng nghỉ bên cạnh, Lăng Ngạo từ đầu đến cuối vẫn mím chặt môi, tiếc chữ như vàng, không thèm lên tiếng.

Bác cả nhà họ Lăng nhếch miệng, nói: "Lăng Ngạo này, mặc dù nói đàn ông trầm tính là tốt, nhưng mà con cũng không thể cứ im lìm như vậy! Như thế này thì phụ nữ sẽ không thích, chung quy con cũng không thể để Lam Duê ở với mình cả ngày mà không nói đến nửa câu chứ?”

"Bác cả nói phải!" Lăng Hoàng, em trai thứ năm của Lăng Ngạo, gật đầu lia lịa, nói: "Anh hai à, phụ nữ thích được dỗ dành, anh cứ không biết mở miệng như vậy sao?”

Những lời này khiến đám người nhà họ Lam đang ngồi ở một bên chợt kéo căng khóe miệng, có thể xóa bỏ mấy lời nói vừa rồi hay không? Bọn họ rất khó tưởng tượng, lúc người nào đó dỗ dành Lam Duê sẽ xảy ra tình huống gì. A, tác phong của cô em gái kia từ trước đến nay vẫn như sấm rền gió cuốn, so với Lăng Ngạo là cùng một loại người, căn bản không cần phải dỗ dành.


"Bọn họ nói phụ nữ cần phải dỗ dành, chắc là không bao gồm cô em gái mạnh mẽ của chúng ta chứ?”

"Anh cho là thế thật sao? Hay Nguyệt là người hai mặt?”

Lam Dịch và Lam Vũ ở một bên nhỏ giọng nói thầm, âm thanh không lớn, nhưng cũng vừa đủ để những người chung quanh nghe thấy.

Bác tư nhà họ Lam cố tình nghiêm mặt: "Thế nào, con gái của ta lại không có nữ tính như vậy?”

"Không có, không có! Ha, nói giỡn, nói giỡn mà thôi! Ha ha, chú Tư không nên so đo Hàaa...!"

"Được rồi, đi sang bên kia đi, không cần tụ tập ở nơi này, nhìn cũng phiền!"

Lăng lão ông kéo dài lời nói, cố làm ra vẻ nghiêm túc quát lớn.

Đám người vai giữa và vai dưới của hai nhà Lam Lăng sờ chóp mũi một cái, ngoan ngoãn đi sang một bên. Bọn họ biết hai ông cụ này đang có chuyện muốn nói với Lăng Ngạo, bọn họ cũng không cần phải lội vào vũng nước đục này.

"Nói đi!"

Lăng Ngạo ngồi tréo nguẩy, lạnh lùng nói.

Vòng vo mãi như vậy, không phải là vì lúc này có lời muốn nói sao? Lăng Ngạo cười lạnh, mọi người ở hai nhà này đều là hồ ly, nhất định là có chuyện muốn anh đi giải quyết, bằng không, tại sao bỗng dưng lại đẩy anh sang một bên như vậy?

Thấy anh đi thẳng vào vấn đề, Lăng lão ông cũng không quanh co lòng vòng nữa: “Lấy cơ thể của Lam Duê hiện giờ, ông nghĩ con cũng không hy vọng con bé sẽ đi mạo hiểm chứ? Hiện tại ở Tam Giác Vàng lại xuất hiện một đợt rung chuyển lớn! Sau khi hai nhà Lam Lăng kết thân, mặc dù một số phe cánh có e sợ hai người các con, nhưng mà lúc nào cũng có bọn rắn độc không ngừng dồn ép. Lăng Ngạo, người lần này là một đối thủ không nhỏ, e rằng rất khó giải quyết. Nếu như không phải là hai lão già bọn ta thật sự không giải quyết được, cũng không muốn để con đi vào lúc này."

Tam Giác Vàng? Lăng Ngạo có ấn tượng!

Dựa theo những gì Lam Duê đã nói, ở Tam Giác Vàng bên kia ẩn nấp một thế lực khổng lồ làm người ta không với tới được, cô đã âm thầm điều tra từ rất lâu, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn không có bất kỳ manh mối nào. Xem ra, thế lực mà ông nội của bọn họ đụng phải, cùng với thế lực thần bí từ trong miệng của Lam Duê, đại khái là cùng một người.


Lam lão ông gật đầu: "Cho dù lúc này Lam Duê không có mang thai, chúng ta cũng sẽ thông báo cho các con trở lại. Nhưng mà bây giờ thân thể Lam Duê không thích hợp tham gia vào loại chuyện thế này, cho nên bất đắc dĩ, ta và ông nội của con mới bàn bạc, xem con có thể tự mình đi giải quyết hay không?”

Thật ra thì câu hỏi này căn bản là dư thừa, Lăng Ngạo tuyệt đối sẽ không cho phép Lam Duê đi mạo hiểm. Nếu như cô không mang thai, hỏi như thế còn nghe được, nhưng mà bây giờ đã có con, làm sao anh lại có thể để cô xông vào nguy hiểm?

Hiểu rõ gật đầu một cái, Lăng Ngạo đứng dậy, nói: "Con biết rồi!"

Nhìn thân hình cao lớn của Lăng Ngạo, lời nói dứt khoát không chút ngập ngừng, bọn họ đã sớm đoán được. Lam lão ông và Lăng lão ông nhìn nhau cười một tiếng, Lam lão ông thở dài nói: "Tôi nói, ông có cần thử cháu trai ruột của mình như vậy không? Tính cách của Lăng Ngạo như thế nào, chẳng lẽ ông còn không biết?"

Lăng lão ông chống gậy, nhàm chán lay mấy cái: "Người đã già, thế nào cũng phải có người cho lão già như tôi chỉnh đốn lại chứ! Mặc dù tiểu tử Lăng Ngạo này là cháu trai ruột của tôi, nhưng mà về mặt tôn trọng người già, một chút cũng không làm được! Hừ, nếu có thể, tôi ngược lại rất muốn tráo đổi với ông. Vẫn là con bé Lam Duê kia tốt hơn, vừa khéo léo, lại hiếu thuận!"

Mấy lời khen ngợi của Lăng lão ông khiến Lam lão ông đang ngồi ở một bên co giật khóe miệng. Này là đang nói đến con bé cháu gái bướng bỉnh lỳ lợm của mình à? Tại sao ông không biết con bé kia khéo léo, hiếu thuận từ khi nào vậy? Trong trí nhớ, hình như mỗi lần Lam Duê nói chuyện với ông, đều lấy tư thế ngang hàng phải vế ra chờ đợi. Cái này gọi là hiếu thuận? Ông thật sự không hề cảm thấy gì hết trơn!

Đây là cháu gái ruột của ông ư? Lam lão ông có hơi bất mãn, mếu máo lẩm bẩm.

***

Còn bên kia, Lam Duê rốt cuộc cũng được nhàn rỗi nằm ở trên giường, mệt mỏi thở dài trong lòng. Có trời mới biết cô muốn bò lên giường, nằm ngủ một giấc thật đã đến nhường nào, thế nhưng hết lần này đến lần khác lại không có cơ hội.

Lăng Ngạo đi vào, chỉ thấy cô với vẻ mặt mệt mỏi nằm lỳ ở trên giường, cả quần áo trên người lẫn giày vẫn chưa cởi ra, cứ như vậy nằm ở trên chăn.

"Mệt mỏi?" Nhẹ nhàng đi tới bên cạnh cô, ôm vào trong ngực, nhẹ giọng hỏi.

"Ừm!"

Thấy cô lười phải mở mắt, đầu lông mày của Lăng Ngạo hơi nhăn lại, liếc nhìn quần áo trên người cô, sau cùng vẫn quyết định tự mình giúp cô cởi ra.

Sau khi cởi áo khoác của cô ra, anh cũng không cởi áo khoác của mình xuống, cứ ôm cô như vậy, đắp chăn nằm ngủ.


"Lam Duê, anh muốn rời đi một thời gian, trong khoảng thời gian này, em phải thật tốt......"

Lam Duê chỉ cảm thấy mình nửa tỉnh nửa mê, hình như có người nhẹ giọng thì thầm bên tai cô. Cô chỉ mơ hồ nghe được mấy câu, sau đó cái gì cũng không biết!

~Hết Chương 71~