Võ Lâm Oai Hiệp Truyện

Chương 81

Cưỡi trên lưng ngựa, ta như bay mà phóng tới Chú Kiếm Điên, phong cảnh ven đường mơ hồ lùi dần lại phía sau, giống như đang đón những trận gió đến lướt qua mặt không để lại dấu vết gì, vén những sợi tóc của ta, làm lòng ta đang loạn cũng diụ bớt.

Đế Hạo……ngươi nhất định phải còn sống!

Phía chân trời, những luồn sáng, từng tia dưới ánh mặt trời, ta hướng tới Chú Kiếm Điên.

Lúc này, ta có một ảo ảnh trong đầu, nhớ đến Chú Kiếm Điên tịch mịch, những bờ đá không thứ tự nằm rãi rác có cắm những thanh kiếm, gió vẫn lạnh lẽo thổi như nơi đáy cóc, từng luồn gió hướng về phía không trung mà bay đến, trong phút chốc có chút điểm khiến lòng ta nhẹ lại.

Đến hừng sáng ta đã đến Chú Kiếm Điên, ta ngẩng đầu nhìn lên, nhưng không thốt nổi một lời.

Những thanh kiếm được cắm trên những bờ đá đã không còn, cây cỏ ở khắp nơi, màu xanh biết có nhuốm đỏ đang mơ hồ lay động trong gió.

‘Nơi này là……Chú Kiếm Điên……’ ta tự hỏi chính mình, ta chẳng còn thấy được một Chú Kiếm Điên của ngày xưa, không còn một chút tương xứng.

Nhưng nảo của ta nói cho ta biết là: Tàm Đậu hãy bước tới đi, đây chính là nơi mà ngươi tìm kiếm.

Lúc ta đi đến gần bờ đá, ta phát hiện tim của ta đang đập mãnh liệt, một trân chua xót cùng đau tiếc cứ dần nổi dậy trong lòng ta, chân tay cứ thế mà tiến thẳng vào bên trong, ánh mắt ta cứ thế mà trượt xuống.

Cây trên vách núi kia chính là cái cây ngày xưa ta cùng Đế Hạo bị nhốt trong hang động, ta đã hái xuống hạt ‘hồng đậu’

Ngốc nghếch, tên ngốc nghếch, ngươi phải biết rằng cây hồng đậu nơi đây chẳng phải là cây ‘hồng đậu’ khi đó chứ.

Rõ ràng không phải là cây đậu đỏ kia, nhưng ta lại cảm nhận được khắp những vách núi bờ đá nơi đây phản phất nổi bi ai. Gió mát phấp phới trong không gian, mùi hương thoang thoảng tràn ngập khoang mũi, trong phút chốc bao phủ cả người ta.

Tàm Đậu của ba năm trước, có lẽ sẽ không có năng lực một mình tự đi lên Chú Kiếm Điên, nhưng Tàm Đậu của hiện tại tuyệt đối là có thể.


Ta cột hành lý vào xác người, hướng mũi chân về phía trước nhảy lên, muĩ chân đặt lên những cành lá của cây ‘hồng đậu’, cứ thế là nhảy bước lên. Đợi khi bước tới đỉnh, ta nhìn xuống phía dưới, đây chẳng còn là lúc phải sợ hãi nữa, chính là thản nhiên mà thôi.

Xuyên qua rừng trúc, chúng vẫn xanh tươi um tùm như trước, tiến vào phía trong tâm là tản đá ở chính giữa, ta bỗng nhiên có cảm giác như đang trải qua nổi đau thương đã ngàn năm, đây chính là nơi, ta đã gặp hắn……bạch y phấp phới, mặt mày bình thản. Hòn bi thương thạch xanh tuyệt một màu được khắc hai chữ ‘Kiếm trủng’ uốn lượn trên mặt, dù là tên ‘kiếm trủng’ nhưng dấu vết dường như đã không còn, chỉ đang ngẩng đầu lên bầu trời cao trọc giữa không gian của rừng trúc.

Ta bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, nơi này giống như cảnh còn người mất, sau lưng là một mảnh hoang vu. Ta chạy vội về phía trước, chạy qua thạch cung của Đế Hạo, trừ bỏ tiếng di chuyển của ta, không gian yên tĩnh là cho người ta cảm thấy tuyệt vọng.

Ngươi đã thật sự xảy ra chuyện sao? Đế Hạo……Đế Hạo……

Ta lao ra khỏi thạch cung, hướng đến phía sau núi, cuối cùng cũng thấy đượcbên dòng suối, chính là một thân ảnh bạch y đang ngồi bên bàn trà, an tĩnh đến mức làm cho ta không cử động nổi.

‘Đế Hạo —– Đế Hạo —–‘ ta chạy phóng về phía trước, ta phải sờ thấy ngươi……ta phải chạm được vào ngươi……rồi ta mới dám xác định với mình rằng ngươi vẫn con sống.

Thân người Đế Hạo hơi run rẩy, vẫn duy trì tư thái như thế, giống như là cao ngạo, nhưng lại yếu ớt đến mức không chịu nổi một chưởng.

Ta đứng bên người của hắn, ngây ngốc nhìn gương mặt hoàn mỹ, miệng đang hô hấp

Hắn không nhanh không chậm mà châm cho ta một ly trà hỏi: ‘sao lại đến đây?’

‘Ta đến xem ngươi………thật sự……còn sống………sợ người của Bích U cung đến ám toán ngươi.’ Âm thanh run rẩy phát ra.

‘Ta hiện tại rất tốt. Ta sẽ để ý người của Bích U cung. Uống hết trà thì hãy trở về đi.’ Hắn thản nhiên nói.

Ta ngơ ngẩn, rồi đột nhiên như ý thức được gì đó, vươn tay nâng gương mặt hắn lên, nhưng hắn lại nghiêng người né tránh.

‘Vì sao không để ta nhìn?’ cổ họng ta có chụt nghẹn ngào.

‘Ngươi đã nhìn thấy mặt của ta rất nhiều lần rồi.’ hắn lẳng lặng nói.

‘Nhưng ta chưa từng nói là không muốn nhìn nữa.’ ta đưa tay đặt lên bờ vai hắn ‘ cho ta nhìn mặt của ngươi.’

Hắn không chút dao động mà cự tuyệt yêu cầu của ta.

Ta cúi đầu, thanh âm có chút bất lực: ‘cho ta xem gương mặt của ngươi đi……’

Miệng của hắn phát ra luồn âm thanh nho nhỏ, thản nhiên không chút gợn sóng mà nói: ‘ trở về đi.’ Ngữ điệu thật nhẹ giống như đang trấn an một đứa trẻ nóng tính.

Ta cúi đầu, đặt lên vai của hắn, lẩm nhẩm thơ: ‘ Hồng đậu sinh nam quốc……xuân lai phát kỷ chi……’ bờ vai của hắn rung động theo từng lời thơ ta đọc, ta hướng đến khuôn mặt hắn.

‘Nguyện quân đa thải biệt……’ ta đứng trước mặt hắn, nâng gương mặt của hắn lên nhìn thẳng vào: ‘ thử vật……thử vật ……tối tương tư……’

Ta nhìn thấy ánh mắt vô thần trống rỗng của hắn, nước mắt ta rơi xuống, từ mi mắt rớt thẳng xuống vết thương ngay cằm, cứ như đang mơ hồ nhìn người trước mắt.

Hắn lướt ngón trỏ trên khuôn mặt ta, lau đi nước mắt, nhẹ giọng nói: ‘ Ta đã nói ngươi không nên nhìn mà.’

Ta rốt cuộc ngã vào lòng hắn, hắn ôm ta, không có dùng sức, nhẹ nhàng vỗ lưng ta nói: ‘ trở về đi thôi, ta vẫn khỏe, ta vẫn còn sống. Ngươi không nên lo lắng gì cà, ta sẽ không dễ dàng chết đâu, sẽ không làm cho ngươi phải khổ sở, hãy trở về đi.’

Lúc lâu sau, ta rời khỏi ***g ngực của hắn, đứng lên, hắn nhẹ nhàng đẩy ta ra, ta vẫn bất động cúi đầu đứng, mũi hắn phát ra một luồng thở dài, ngón tay dài thon gọn vỗ vỗ vào  bả vai của ta, ta xoay người sang nơi khác, có chút dụng lực.

Bỗng dưng ta cảm giác được ngực mình chấn động mạnh, rồi ngã xuống, Đế Hạo đột nhiên đứng lên, đem ta ôm vào trong lòng, trên ngực của ta trúng hai thanh ngân châm.

Đế Hạo trong nháy mắt chưởng ra lực, dùng hết mười phần, nước suối bên bờ kia cũng bị chấn động mà văng lên, nghe giống như sấm rền, hòn đá bên dòng suối vỡ nát theo.

‘Thật đáng khen, quả nhiên thân thủ tốt, nhưng mà ta khuyên ngươi Đế Hạo một câu không nên hành động thiếu suy nghĩ, bằng không ta không dám chắc là Tiểu Đậu Tử của ngươi toàn mạng đâu đó.’ Trầm Trạc Thanh bất đắc dĩ nhảy lùi về phía sau, tóc tai cũng bị chưởng lực làm lộn xộn, hai bên má thì bị đá vụn văng cắt trên mặt, nhìn rất thảm hại.

‘Ngươi phóng châm có độc.’

‘Đúng vậy, độc này không phải có nội lực là có thể đẩy ra đươc, càng cố dùng nội lực đẩy nó ra, lại càng làm cho nó đi vào tim nhanh hơn nữa.’  trên mặt Trầm Trạc Thanh thể hiện nét vui sướng như đã giành chắc được thắng lợi.

‘Làm sao ngươi mới bằng lòng giao ra thuốc giải.’

‘Dễ thôi, ngươi đêm chuôi kiếm giao ra đây.’ Trầm Trạc Thanh vươn tay về phía Đế Hạo mà nói.

Đế Hạo rút thanh kiếm ‘Vô Tà’ bên hông ra, Trầm Trạc Thanh giương mi nói: ‘ Đế Hạo ngươi tưởng ta cái gì cũng không biết sao? đó chẳng phải là thanh ‘Vô Tà’ mà ngươi đã cho Tàm Đậu sao!’

‘Nó chính là Đế Hạo kiếm.’ Đế Hạo lãnh đạm nói.

Trầm Trạc Thanh lộ ra vẻ không tin nổi. Trong một khắc, ta bỗng nhiên cử động thân mình, đoạt lấy thanh kiếm từ trong tay Đế Hạo,  hướng đến Trầm Trạc Thanh mà đâm tới, Trầm Trạc Thanh kinh ngạc, ngã về phía sau né, ta xuất chiêu ‘Vi sảo’ là cho hắn không trhể tránh, rút ra thanh kiếm mà ngăn cản ta, kiếm trong tay hắn không thể chịu nổi một một kiếm, không nghĩ đến thế nhưng lại có thể lần nữa đỡ chiêu của ta.

‘Phượng Vĩ kiếm quả là trong tay ngươi.’ Đế Hạo nói.

‘Đương nhiên thế, Trầm Phượng Sinh là cha ta, ta dùng kiếm hắn từng dùng thì có gì là không đúng!’’  Trầm Trạc Thanh xuất ra chiêu Lưu Vân Phân Thủy, đều là chiêu bọn ta ngang bằng nhau, nhưng đáng tiếc là kiếm pháp bất đồng, cho nên hiệu quả cũng như thế. Ta đem Lưu Vân Phân Thủy kiếm kết hợp cùng Vi Sảo đã sử dụng qua kết hợp, Trầm Trạc Thanh bị chiêu thức của ta bức bách, không thể chống đỡ được, hơn mười chiêu sau, ta đánh rơi PHượng Vĩ kiếm trong tay hắn, thanh Vô Tà đã nằm trên cổ hắn.

Hắn cười một hơi dài, nhìn về phía Đế Hạo nói: ‘ ngươi đem Vô Tà ra chính là muốn làm cho Tàm Đậu đánh bại ta?’

Đế Hạo đi đến trước mặt hắn: ‘ không, Vô Tà chính là Đế Hạo’

Ta ngẩn ngơ, không tin nổi mà nhìn hắn, ngươi làm sao mà dám đem thanh kiếm quý thế mà tặng cho ta?


Hắn trầm mặc không nói.

‘Tàm Đậu, ám khí của ta đã trúng vào ngươi, tại sao ngươi lại không bị trúng độc?’

Ta đưa tay vào trong áo, lấy ra một cái túi nhỏ: ‘ ám khí của ngươi là trúng vào đây nè.’

Trầm Trạc Thanh có chút không tin nổi, hắn cầm lấy cái túi ta đưa ra, phát hiện bên trong chính là hạt hồng đậu khô, sau đó cười như điên mà nói: ‘ xem ra ông trời không muốn ta được toại nguyện.……’

Ánh mắt hắn chằm chằm nhìn ta: ‘ Tàm Đậu……nhớ thứ trên lưng ngươi cho kĩ……’ còn chưa nói xong, máu đã tràn từ trong khóe miệng ra ào ạt.

‘Nguy rồi! hắn uống thuốc độc tự sát!’ ta bắt mạch của hắn, đã không còn đập nữa.

Đế Hạo cầm lấy hai hạt đậu đỏ trong tay Trầm Trạc Thanh bỏ lại vào trong túi nhỏ rồi nói: ‘ không nghĩ đến ngươi vẫn còn giữ chúng ở bên người.’

Ta quay người qua tiếp lấy cao nhỏ, vửa ngẩn đầu đã thấy Đế Hạo nhăn mi lại.

‘Trầm Trạc Thanh đã chết, ngươi có thể yên tâm.’

Ta ngẩng người rồi nói nhẹ: ‘ ta đã biết’

Ta xoay người đi, đi đến con đường dẫn ta vào đây, ta đi rất chậm, rất chậm.

Khi đó ta hiểu ra rằng nam tử cao ngạo như phong tuyết kia trên mi đã khảm thật sâu nét mi nhăn, cho vô số lần ly biệt, đã khắc thật sâu trong máu thịt của hắn.

Chuyện đó dường như đã trở thành chuyện cũ rất nhiều năm trước đó rồi. Dáng người hắn mờ ảo đứng trong gió, phía sau là ánh trăng sáng thật lạnh, y khuyết tung bay trong gió như đang xé nát tâm can người ta. Tĩnh lặng giữ lấy vạt áo quay đầu đi, ta xoay đầu nhìn lại thấy chính là hình ảnh hắn, khuôn mặt như đang hồi tiếc lấy tay che đi đi, lộ ra điểm thật tâm.

Cuối cùng của cuối cùng, cho dù ta không ở bên cạnh ngươi, ta cũng mong ngươi vẫn cứ sống một cách cao ngạo như thế