Vô Hạn Khủng Bố

Chương 43: Kịch bản biến đổi

-Nói như vậy hóa ra chẳng phải chúng ta đã lâm vào tình thế hoàn toàn xấu sao?

Trịnh Xá vừa xoa xoa huyệt thái dương, vừa hỏi nhỏ.

Tiêu Hoành Luật lắc đầu cười nói:

-Cũng không hẳn, mặc dù tình thế của chúng ta đúng là có phần không thuận lợi, nhưng đây chỉ là tình thế có chút không thuận lợi về mặt tổng thể. Nếu là so sánh chi tiết, cả chúng ta lẫn bọn họ cũng không chiếm một cái ưu thế gì. Đặc biệt trong tình huống tên cường hóa Hulk và tên bác sĩ người sói đã bị trọng thương...... Tính về thực lực cận chiến chúng ta còn hơn bọn họ nhiều, chỉ cần có thể tại chỗ có không gian nhỏ hẹp mà không cách nào trốn tránh rồi tiến hành chiến đấu, thì ngươi...... chính là hy vọng thắng lợi của chúng ta!

Tiêu Hoành Luật vừa nói chuyện vừa chỉ về phía Trịnh Xá.

Trịnh Xá lấy làm lạ chỉ chỉ chính mình, sau đó hắn cười khổ mà nói:

-Đừng nói giỡn thế, ta hiểu rõ cân lượng của chính mình. Có lẽ nếu liều mạng mà nói thì ta sẽ rất mạnh, nhưng là về tổng thể không lẽ mỗi một lần đều đi liều mạng sao? Hơn nữa còn chưa chắc vì đối phương sẽ không để cho ta có cơ hội liều mạng. Tên tiểu hòa thượng kia có khả năng triệu hoán vật có uy lực rất mạnh, cho dù là chiến đấu với hắn trong đường hầm thì chỉ cần rắn hổ mang triển khai công kích, xung quanh tuyệt đối lập tức bị đánh san thành đất bằng. Như vậy căn bản không cách nào áp sát hắn cận chiến. Hơn nữa bọn họ khẳng định cũng sẽ không để mấy tên đồng bọn phụ trợ ở những chỗ không cách nào bảo vệ được, cho nên đề nghị của ngươi thật sự là......

Tiêu Hoành Luật thong thả bứt một cọng tóc xuống, hắn dường như nghịch nghịch quấn sợi tóc quanh đầu ngón tay, nói tiếp:

-Có một chỗ mà bọn họ nhất định sẽ đến, mà nơi đó không cách nào phá hư. Ít nhất thì bọn họ cũng không dám phá hư, hơn nữa chỗ đó nhỏ hẹp, có nhiều thông đạo, chỉ cần cho ngươi cơ hội cận chiến ở nơi đó...... thì ngươi chính là vô địch!

-Thành phố của người chết Hamunaptra a, chỉ có ở nơi đó mới là nơi để ngươi phát huy lực chiến đấu cực mạnh! Trong lăng mộ có vô số thông đạo, chỉ có cận chiến mới có thể phát huy lực chiến đấu cực mạnh. Tiếp theo là ở khắp nơi đều có xác ướp thị vệ, mà ngươi có cuốn sách Anubis trong tay nên vừa hay lại có thể khống chế đám trợ lực này. Mặc dù có thể không cách nào tạo thành thương tổn lớn đối với đội Ấn Độ, nhưng ta nghĩ ít ra quấy rối bọn họ một chút hẳn là không thành vấn đề chứ? Hiện tại duy nhất điều đáng lo lắng...... chính là nữ nhân Ấn Độ kia, có khả năng khống chế tinh thần.

Trịnh Xá nghe vậy liền nhất thời mừng rỡ, đặc biệt nghĩ đến hoàn cảnh lăng mộ tối tăm nhỏ hẹp như vậy thì chỉ cần bị hắn cận chiến thì cho dù là tên bác sĩ biến thành người sói đi nữa hắn cũng dám liều mạng. Nhưng đến khi hắn nghe về nữ nhân Ấn Độ có khả năng khống chế tinh thần kia thì hắn nhất thời cũng chỉ biết thở dài nói:

-Cái loại khống chế tinh thần này thật sự là đáng sợ, Tề...... Tề Đằng Nhất trước khi chết đã bị cô ta khống chế. Thậm chí là ta cũng đã bị khống chế dù chỉ trong chốc lát. Cái loại cảm giác này giống như là tinh thần thoát ly thân thể, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể chính mình tự hành động, loại cảm giác này thật sự là bó tay......

-Không chỉ có thế.

Chiêm Lam đột nhiên xen vào nói:

-Trịnh Xá, anh còn nhớ tình huống trên đường chúng ta chạy trốn không? Đàng sau vẫn luôn có nguy hiểm bám chặt theo, tôi nghi chính là nữ nhân Ấn Độ kia vẫn dùng tinh thần theo dõi chúng ta, giống hệt như tình cảnh gã cường hóa robot sinh học kia. Dù cách xa như vậy, nhưng vị trí của gã đó cũng vẫn bị bọn họ tìm được. Tôi nghĩ nữ nhân Ấn Độ kia rất có thể có kĩ xảo tinh thần theo dõi.

Tiêu Hoành Luật gật đầu nói:

-Không sai, suy luận này rất hợp lý. Điều này cũng vừa hay có thể giải thích được hai điểm đáng ngờ. Như vậy ta rất tò mò chính là...... Vậy các ngươi làm thế nào có thể trở về bình an chứ? Chẳng lẽ bọn họ đã canh sẵn ở bên ngoài tháp chuông chuẩn bị đánh bại chúng ta?

Trịnh Xá lắc đầu nói:

-Không hề, ta không có bất cứ dự cảm về cái gì nguy hiểm hết, cũng không có cảm giác bị người theo dõi. Ta nghĩ chúng ta là thật đã thoát khỏi phạm vi tinh thần thăm dò của mụ ta, hoặc cũng có khả năng là có người trợ giúp chúng ta, giúp chúng ta che chắn loại dò xét kiểu này......

Nói đến đây, Trịnh Xá và Chiêm Lam liếc mắt nhìn nhau, rồi hai người lập tức lại liếc mắt nhìn về phía Trương Kiệt. Nam nhân này có vẻ phi thường mệt mỏi ngồi dưới đất xoa bóp huyệt thái dương, thoạt nhìn tựa hồ cũng không để ý ba người đang nói chuyện với nhau.

Tiêu Hoành Luật tựa hồ cũng đã nhận ra mấy người Trịnh Xá có điều là lạ, hắn lại bứt tóc trên đầu mình rồi nói:

-Hóa ra chuyện chính là như vậy, nếu muốn đánh bại đội Ấn Độ, bước đầu tiên chính là phải giết chết nữ nhân Ấn Độ kia. Nếu không thì vô luận chúng ta làm bất cứ chuyện gì cũng đều là uổng công, cho nên......

-Kế hoạch chiến đấu duy nhất mà ta nghĩ có thể làm được là: trước khi Imhotep cùng đội Ấn Độ liên thủ, chúng ta phải đi trước một bước tới Thành phố của người chết. Trước khi đội Ấn Độ giành được cuốn sách Amun-Ra và vẫn còn trên đường băng qua sa mạc hoang vu bằng phẳng, chúng ta nhất định phải trước hết giết chết nữ nhân Ấn Độ kia. Về phương diện này ta phải nhờ Zero, hắn có tầm bắn sát thương lên tới mấy vạn thước. Nhất định cần phải giết chết nữ nhân Ấn Độ này trước khi mụ ta phục hồi tinh thần. Điều ta lo lắng duy nhất chính là tên dùng cương châm kia, hắn có thể công kích từ xa. Hắn rất có thể sẽ tiến hành phản kích sau khi phát hiện Zero...... Nhưng chúng ta phải bất chấp bất cứ cái giá nào để có thể giết chết mụ ta, bất chấp kể cả một mạng đổi một mạng! Nếu không chúng ta có thể sẽ bị đội Ấn Độ đánh bại, tệ hơn nữa là cả đội bị tiêu diệt.

Trịnh Xá lắng nghe cẩn thận kế hoạch của Tiêu Hoành Luật, hắn thở dài một hơi nói:

-Như vậy Zero hắn......

Tiêu Hoành Luật lắc đầu nói:

-Không có biện pháp, chỉ có thể xem hắn có nguyện ý hay không, chuyện sinh tử là năm ăn năm thua. Hơn nữa vì không thể trì hoãn hành trình, Zero phải đơn thân độc mã phục kích trên đường bọn họ đi để ngắm bắn, mà chúng ta những người còn lại phải không hề dừng lại chút nào đến Thành phố của người chết trước. Cho nên dù hắn thật sự bị trọng thương, chúng ta cũng không giúp được hắn.

Ngay lúc này, đột nhiên có một thanh âm bình thản:

-Sát thủ vốn nên là một người hành động...... Chỉ cần giết chết nữ nhân Ấn Độ kia là được đúng không?

Mọi người vội vàng quay đầu đi, nhưng lại thấy Zero yên lặng nhổm dậy từ cạnh tường. Hắn vuốt vuốt băng gạc trên ngực rồi nói ra câu đó với những người còn lại.

Trịnh Xá nhìn Zero một cái thật sâu, đoạn hắn hỏi Tiêu Hoành Luật tiếp:

-Sau đó thì sao? Chúng ta nên làm gì?

Tiêu Hoành Luật nói:

-Sau đó cũng rất đơn giản, trước khi bọn họ tới Thành phố của người chết, chúng ta đoạt lấy cuốn sách Amun-Ra, đi trước một bước tước đoạt pháp lực của Imhotep. Sau đó xét xem tình huống kế tiếp, là cùng đội Ấn Độ cận chiến phân thắng bại, hoặc là lập tức hoàn thành nhiệm vụ để trở lại không gian "Chủ thần". Đến lúc đó tùy tiện làm như thế nào, đều là chúng ta chiếm tiên cơ.

Trịnh Xá gật đầu khẳng định:

-Được! Vậy cứ theo kế hoạch này mà làm. Chờ bọn O"Connell trở lại đã rồi xét tình huống cụ thể, đến lúc đó chúng ta......

Hắn còn chưa dứt lời, đột nhiên từ bên ngoài phòng quản lý truyền đến tiếng chân chạy thình thịch. Nhưng lại thấy O"
Connell một cước đá tung cửa lớn mà vào. Phía sau hắn vẫn có bọn Trương Hằng hai người đi theo. Trên tay ba người bọn họ đều có một cái bao lớn. Tiếng động này lại làm mọi người sợ hãi ngay lập tức giơ súng ống lên. Mãi đến khi bọn họ thấy rõ người đến là O"Connell thì lúc này mới đều thở phào nhẹ nhõm.

O"
Connell lại vội vàng nói:

-Mẹ kiếp, thế giới này đều điên rồi! Một số gia đình trong thành Cairo có thân nhân đã chết thì nay thi thể tất cả bọn họ đều đột nhiên sống lại. Ngoài ra còn có một số người còn sống sờ sờ đều đột nhiên lăn ra chết rồi lại tái sinh. Cả thành Cairo khắp nơi đều tràn ngập xác sống!

Đám người Trịnh Xá nhìn nhau, bọn họ đều từ trong mắt nhau thấy được nỗi niềm bất đắc dĩ. Màn này trong kịch bản phim The Mummy vốn cũng từng xảy ra. Đó chính là lúc đại tế tự Imhotep khôi phục được phần lớn pháp lực thì hắn sẽ đem người chết biến thành tử thi biết hành động. Ngoài ra một ít người sống cũng sẽ bị hắn dùng pháp lực khống chế. Ngay khi màn này xuất hiện thì trong cốt truyện của phim đám người O"Connell gần như bị lâm vào tuyệt cảnh. Hơn nữa viện trưởng viện bảo tàng cũng chết trong vòng vây của đám tử thi.

Trương Hằng cùng Cao Hồng Lượng cũng chạy theo vào. Trương Hằng lập tức nói:

-Không chỉ vậy, bộ phim này...... khụ khụ, ta cũng có xem qua. Vốn không phải chỉ có tử thi sống lại thôi sao? Chỉ cần dùng linh loại đạn là có thể tàn sát toàn bộ bọn chúng. Nhưng là trên mình một số tử thi từng khối thịt bắt đầu rã xuống. Mới nhìn thấy cực kì buồn nôn, nhưng đến khi chúng nó chỉ còn lại có bộ xương thì nham thạch đá tảng trên mặt đất toàn bộ biến thành áo giáp cùng vũ khí cho bọn chúng. Trông giống như là......

O"Connell lập tức tiếp nối đề tài:

-Đúng vậy, bộ xương khô này thoạt nhìn giống như là xác ướp thị vệ mà ngươi triệu hoán. Ước chừng trong mười tử thi thì sẽ có ba bốn cái biến thành xác ướp thị vệ. Lúc chúng ta trở về sém chút nữa đã bị mấy cái xác ướp thị vệ phát hiện. May là bọn ta chạy thật nhanh, còn chúng nó tựa hồ như đang tìm kiếm cái gì đó ở khắp nơi. Hy vọng chúng nó còn không có phát hiện ra sự tồn tại của chúng ta......

Trịnh Xá thở dài, hắn cười khổ nói:

-Kịch bản thay đổi rồi, xem ra lần này thật đúng là lâm vào tuyệt cảnh a......

Nhưng Tiêu Hoành Luật lại trầm tư nói:

-Ta rất tò mò a, ngươi nói xem, nhiệm vụ của đội Ấn Độ bọn họ là cái gì? Hồi sinh Anck-Su-Namun sao? Mà nhiệm vụ của chúng ta là gì chứ? Giết chết tên tế tự bất tử...... Điều này tựa hồ rất trái ngược nhau đúng không? Bọn họ cơ hồ chính là đồng minh của tế tự bất tử Imhotep. Còn chúng ta thì sao? Thoạt nhìn chúng ta tựa hồ lâm vào tình thế tuyệt đối xấu. Điều này phi thường không hợp lý a...... Trừ phi chúng ta còn quên chuyện gì đó...

Lời hắn vừa xuất ra, đột nhiên từ trên cửa sổ tháp chuông truyền đến một tiếng chim hót. Mọi người quay đầu nhìn lại, vừa lúc thấy một tiểu ưng sắc trắng như tuyết. Tiểu ưng này quả rất thông minh, cả người hiện ra màu trắng như tuyết. Nó đậu trên cửa sổ đó nhẹ nhàng kêu to, mãi đến lúc gã râu ria áo đen vung nắm tay lên thì tiểu ưng này mới nhẹ nhàng đáp xuống cổ tay hắn.

Gã râu ria áo đen gỡ từ chân tiểu ưng đậu trên tay xuống một tờ giấy, sau khi xem xong, hắn lấy từ trong ngực ra một tờ giấy khác nhét vào chân tiểu ưng đang đậu trên tay, rồi vung tay lên. Tiểu ưng bay vút ra ngoài cửa sổ tháp chuông trong tiếng kêu to.

-Hỡi những vị cường đại xa lạ kia, ta cùng với tộc nhân của ta, là hậu duệ của thị vệ vua Pharaoh, thủ vệ Thành phố của người chết đều đã có tới hàng ngàn năm nay. Vì phòng ngừa đại tế tự Imhotep sống lại và còn hơn nữa phá hủy thế giới, bộ tộc chúng ta nguyện ý trả bất kỳ giá nào để đánh bại hắn. Xin các vị yên tâm, người của bộ tộc chúng ta đã tụ tập nhân mã chờ ngoài sa mạc ngay trên đường dẫn đến Thành phố của người chết. Vô luận là đại quân sinh vật bất tử của Imhotep có sống lại, hay là đám người xa lạ có ý đồ hồi sinh Anck-Su-Namun…… thì ta cùng tộc nhân của ta...... dùng lưỡi đao trong tay và lấy vinh quang của thời đại mà thề! Không tiếc hết thảy mọi giá cũng phải ngăn cản và hơn nữa hủy diệt bọn chúng!

Gã râu ria áo đen trịnh trọng nói với đám người Trịnh Xá.

-Phần hai!

Mấy người Trịnh Xá tất cả đều đồng thanh rống lên.

Xác ướp Ai Cập tổng cộng có hai phần. Trong kịch bản của phần hai, vì đối kháng quân đội cường đại của Tử thần Ai Cập, toàn bộ tinh nhuệ của bộ tộc gã râu ria áo đen đều ra trận. Có hơn một vạn kỵ binh tụ tập trong sa mạc chống lại quân đội của Tử thần Ai Cập Anubis. Trong trận đánh đó, kỵ binh bộ tộc của gã râu ria áo đen có lực chiến đấu kinh người, không ngờ hoàn toàn đánh bại làn sóng công kích thứ nhất của quân đội Anubis. Mà giờ phút khi đối mặt vô số tử thi cùng xác ướp thị vệ, lực chiến đấu của bọn họ cũng không nhụt đi chút nào.

-Đúng rồi! Bọn họ có tế tự bất tử Imhotep cùng đám xác ướp thị vệ, mà chúng ta cũng có đồng bọn hỗ trợ...... Chúng ta sẽ không chịu thua bọn hắn! Tuyệt đối sẽ không!

Bởi vì đột nhiên có một đội quân đầy đủ sức lực gia nhập, mặc dù từng phần tử đơn lẻ thực lực không mạnh, nhưng là số lượng thật khổng lồ, quân đội sung sức.Vô luận đối với đội Ấn Độ cũng thế, hay là đối với đám người Trịnh Xá cũng vậy, số quân này đều đủ sức thay đổi kết cục bộ phim kịnh dị này. Cho nên vì để phối hợp với đoàn quân sung sức này, Tiêu Hoành Luật lại một lần nữa an bài chi tiết.

Zero được an bài tại một nơi cách đội quân kỵ binh không xa. Trong lúc kỵ binh phục kích đội Ấn Độ thì hắn thừa dịp náo loạn ngắm bắn từ xa. Trong cục diện hỗn loạn đó, khả năng đối phương phát hiện và hơn nữa công kích Zero có xác xuất trở nên cực kỳ nhỏ. Đồng thời, những người còn lại thì thừa dịp đội Ấn Độ đang bị chặn lại thì nhanh chóng chạy tới Thành phố của người chết tìm lấy cuốn sách Amun-Ra. Một khi tước bỏ được pháp lực của Imhotep, thì lúc đó mọi người mới là chính thức chiếm thế thượng phong tuyệt đối.

Sau khi định ra giải pháp, mọi người quyết định ăn vài thứ rồi nghỉ ngơi một hồi. Sau khi khôi phục thể lực liền lập tức chạy ra bến tàu. Tiếp theo mọi người chiếm lấy một chiếc thuyền, thương thuyền hoặc là đại loại là một loại thuyền nào khác rồi xuôi dòng đi xuống. Nhất định có thể đến Thành phố của người chết trước đội Ấn Độ đang đuổi theo. Đương nhiên, biện pháp an toàn nhất vẫn là để cho kỵ binh phục kích ven đường. Nói giả sử như nếu có thể, dựa vào chiến thuật biển người giết chết bọn họ thì càng tốt.

Lúc mọi người đang ăn, Triệu Anh Không yên lặng đem theo y liệu cùng một bình rượu đi về phía cửa lớn phòng quản lý. Trịnh Xá cũng nhìn thấy động tác của nàng, hắn thở dài một tiếng rồi cũng yên lặng đi theo ra ngoài. Vừa đến ngoài cửa, hắn thấy Triệu Anh Không yên lặng bước vài bước lên cầu thang, sau khi nàng đi qua một chỗ ngoặt thì nàng lấy y liệu khui ra, từ bên trong lấy ra một con dao phẫu thuật.

-Cái tên đang đứng đàng kia, nhìn cái chi...... Lại đây hỗ trợ ta mau.

Triệu Anh Không đột nhiên nói tỉnh queo.

Trịnh Xá gãi gãi đầu, hắn hơi có chút xấu hổ bước ra, nhưng lại đúng lúc chứng kiến Triệu Anh Không đang quyết đoán rạch đứt áo. Nhất thời lộ ra làn da cổ trắng mịn nõn nà, còn có vết thương ghê gớm trên bả vai...... Đương nhiên, cả tấm vải quấn ngực đầy chướng mắt cũng lọt vào trong mắt Trịnh Xá.

-Hàm răng sói của hắn có một loại virus kì quái. Miệng vết thương trên bả vai của ta đã mất đi cảm giác. Trong truyền thuyết người bị người sói cắn qua sẽ bị lây nhiễm và biến thành người sói mới. Mặc dù virus của hắn không tới mức nghiêm trọng như vậy nhưng phần thân thể bên này của ta cơ hồ đã tê liệt... Thấy vết thương chưa? Chỗ thịt hoàn toàn bị đen chính là bộ phận nhiễm đầy virus. Giúp ta gọt sạch chúng đi.....

Ngữ khí Triệu Anh Không vẫn như cũ có vẻ thờ ơ. Sau đó nàng lấy đèn cồn trong đám y liệu ra châm lên, đưa con dao phẫu thuật đốt trên ngọn lửa đèn cồn một chút. Cho đến khi Trịnh Xá đi tới bên người nàng thì cô bé này mới lẳng lặng đưa con dao mổ cho hắn.

Trịnh Xá trấn định tâm thần rồi nhìn kĩ về phía vết thương ghê gớm kia. Quả nhiên một vòng lớn da thịt đều đã thối đen. Thoạt nhìn thì thấy kinh khủng cực kỳ, tay hắn cầm dao giải phẫu run lên nhè nhẹ. Cho đến lúc Triệu Anh Không đột nhiên nhẹ nhàng nói:

-...... Trước đây có một người giải phẫu cho ta...... Hắn là đồng bọn của ta, kể cả khi huấn luyện lẫn lúc cùng thi hành nhiệm vụ đều được phân vào chung một tổ. Nhưng hắn lại chết trong tay ta...... Cũng tựa như tên bác sĩ người sói Aladas kia, làm thích khách, thường thường vì huấn luyện quá tàn khốc và giết chóc mà dần dần trở nên điên cuồng và dị thường. Khi một thích khách chịu không nổi đủ loại khảo nghiệm mà biến chất thì...... chính là lúc bọn hắn cần phải biến mất. Aladas, hắn cũng có thể giống như vậy......

Sau khi Trịnh Xá nghe xong, hắn hít vào một hơi thật sâu. Khi hắn thở ra một hơi này thì ánh mắt đã trở nên một mảng mờ mịt, tiếp theo hắn nhanh nhẹn mà chuẩn xác cắt chỗ thịt thối đen. Từng chút từng chút một, con dao giải phẫu không ngừng bay múa trên vai Triệu Anh Không......

Hơn mười giây sau, trên mặt đất xuất hiện một đống thịt nát màu tím đen. Sau khi Trịnh Xá tiến vào trạng thái mở cơ nhân tỏa thì hắn nhất thời sử dụng dao như có thần. Mỗi một lát dao cắt tới đều gọt trúng chỗ thịt nát tím đen, phía dưới là lớp thịt lành căn bản là dù một điểm nhỏ cũng không có đụng tới. Chờ đến sau khi hoàn toàn cắt sạch chỗ thịt nát tím đen, nhất thời máu đen ứ đọng từ phía dưới chảy ra. Mãi một lúc lâu sau dòng máu đen ứ đọng đó mới hoàn toàn ngưng chảy, tiếp theo từ chỗ bả vai đó lại chảy ra máu màu đỏ tươi.

-Đạn.

Triệu Anh Không đột nhiên vươn tay ra nói.

Trịnh Xá hơi sửng sốt, hắn đột nhiên nhớ tới trước kia có xem qua phim về cách làm trong quân đội. Trong tình huống không có thuốc giải độc, vì đề phòng ngừa vết thương nhiễm trùng, nên quân đội đều sử dụng thuốc súng đốt cháy vết thương, lấy công dụng khử trùng và cầm máu.

-Nhưng ở đây không phải cũng có rượu sao? Hơn nữa thuốc xịt cầm máu cũng có thể tác dụng khử trùng mà, chắc không cần dùng thủ đoạn dã man như vậy chứ?

Trịnh Xá vội vàng nói.

Tay Triệu Anh Không vẫn như cũ duỗi thẳng ra để yên đó, nàng lắc đầu nói:

-Đây chính là vết thương bị người sói cắn, bề mặt khẳng định vẫn lưu lại virus, rượu bình thường này cũng vô pháp hoàn toàn khử trùng...... Đạn!

Đối mặt với Triệu Anh Không, Trịnh Xá trong lòng cảm thấy không còn cách chọn lựa nào khác. Vẻ mặt cô bé rất bình thản phảng phất căn bản như không hề quan tâm tới đau đớn cùng sinh tử. Lúc mới vừa rồi được cắt đám thịt nát tím đen, nàng căn bản chính là ngay cả mắt đều không chớp lấy một lần. Đừng nói chi tới chuyện cô bé chỉ mới mười mấy tuổi đầu cho dù là một gã hán tử ngoài ba mươi tuổi đi nữa phỏng chừng cũng sẽ đau không chịu nổi. Mà nàng trái ngược lại chỉ lạnh lùng như thế, chỉ tính riêng phần lạnh lùng này cũng đủ để Trịnh Xá bội phục rồi.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ còn cách lấy từ trong nạp giới ra vài viên đạn thường. Triệu Anh Không đưa tay ra lấy đạn rồi thì cũng không có thấy rõ ngón tay nàng làm động tác như thế nào, nhẹ nhàng khui ra vỏ đạn. Tiếp theo nàng run run rắc thuốc súng đều khắp lên miệng vết thương trên bả vai. Chờ đến khi thuốc súng từ vài viên đạn được rắc đều xong xuôi, lúc này nàng mới rút ra thanh Minh Hỏa Chi Nha đưa về hướng bả vai.

"Xòe!"

Thuốc súng vừa bắt lửa, bốc cháy xòe một tiếng. Chòm lửa này đến cũng nhanh mà đi cũng chóng. Trong nháy mắt mà thôi, bả vai còn đang chảy máu đã thành một mảng cháy đen. Còn Triệu Anh Không sớm đã đau đến hôn mê bất tỉnh. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trở nên tái nhợt và đẫm mồ hôi hột, Mồ hôi từng hạt trong suốt tựa như từng viên từng viên thủy tinh. Trịnh Xá thấy tình cảnh như vậy trong lòng nhất thời nảy sinh ý nghĩ thương xót. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - https://docsach24.com

Hắn thở dài một tiếng, rồi mở nắp bình rượu, nhẹ nhàng đổ rượu lên vai nàng. Chất rượu mát lạnh kích thích Triệu Anh Không tỉnh lại. Nàng chỉ thản nhiên liếc nhìn Trịnh Xá một cái. Cô bé lạnh lùng này không ngờ để mặc cho hắn tiếp tục rửa sạch bả vai. Bình thường nàng là một người xa lạ khó gần nhưng giờ phút này thoạt nhìn nàng lại có một loại khí chất làm người khác thương cảm.

Chờ đến lúc Trịnh Xá băng lại toàn bộ bả vai xong xuôi, nhưng lại phát hiện Triệu Anh Không đã ngủ thiếp đi. Đây chính là kẻ giết người như ngóe, một thích khách lãnh đạm, một cô bé bất cận nhân tình. Thế nhưng lúc ngủ trông lại hồn nhiên như thế, cái miệng nhỏ nhắn, cặp môi hơi mím lại, chiếc cằm vẫn còn có nét trẻ con bụ bẫm. Thoạt nhìn thật giống như là cô em nhà hàng xóm bình thường.

Trịnh Xá chỉ đành ôm lấy Triệu Anh Không đưa về phòng quản lý trong tháp chuông. Vừa tiến vào phòng quản lý, hắn liền phát hiện cơ hồ tất cả mọi người đều say ngủ, trừ đám người Zero, Trương Kiệt, O"Connell vẫn mở to mắt cảnh giác. Những người còn lại đều ngủ rất say. Dù sao thì mọi người đã phải trải qua một trận đánh kịch liệt trong viện bảo tàng, lại còn phải chạy nước rút về lại tháp chuông cho nên ai nấy đều cảm thấy mệt mỏi. Không còn nghi ngờ gì nữa, ngủ một giấc chính là biện pháp khôi phục tốt nhất.

-Như vậy...... cứ yên lặng ngủ một giấc đi, sau đó chúng ta cùng nhau trốn chạy để sống sót!

Khi Trịnh Xá tỉnh lại trời đã tối, nhưng người thứ nhất tỉnh giấc lại không phải là hắn. Hắn mở mắt ra liền thấy Trương Hằng đang loay hoay với một cây trường cung. Chính là tiếng dây cung bật làm hắn tỉnh dậy.

Sau khi Trương Hằng thấy Trịnh Xá tỉnh lại, hắn hơi áy náy cười cười nói:

-Xin lỗi, ồn ào làm ngươi mất ngủ...... còn muốn ngủ tiếp không?

Trịnh Xá nhìn tới nhìn lui một chút, rồi kì quái hỏi:

-Zero cùng Trương Kiệt đâu? Tại sao không thấy hai người bọn họ?

Trương Hằng cười cười nói:

-Lên mái nhà rồi, Zero nói hắn muốn nhanh chân lên xem phân bố của xác ướp thị vệ phía dưới. Còn Trương Kiệt đi theo để bảo vệ hắn...... Thật sự ngươi không cần ngủ tiếp một hồi nữa sao?

Trịnh Xá lắc đầu, hắn nhìn những người đang ngủ xung quanh. Kì thật đại đa số mọi người đã tỉnh dậy, chỉ là bọn họ vẫn nhắm mắt dưỡng thần, hoặc là không muốn đứng dậy đối mặt sự thật quá sớm. Dù sao thì chỉ một chút nữa thôi, bọn họ sẽ phải đối mặt cơn ác mộng này trong đó có xác ướp quỷ quái và bị đội Ấn Độ đuổi giết, chuyện sinh tử cũng không phải do bọn họ nắm giữ.

-Cung? Trương Hằng, là chính ngươi làm cây cung này sao?

Trịnh Xá đột nhiên đối với cái tên thanh niên Trương Hằng này nảy sinh hứng thú. Lúc đầu khi Tiêu Hoành Luật muốn có súng thì trừ chính hắn ra chỉ có duy nhất Trương Hằng cũng muốn có một khẩu. Về phần hai người mới kia thì bị Tiêu Hoành Luật an bài cho ở bên ngoài. Điều này cũng đã đủ làm cho Trịnh Xá chú ý hắn rồi, mà giờ phút này hắn đột nhiên chuẩn bị lấy trường cung ra. Cái này lại càng làm cho Trịnh Xá thêm tò mò.

Trương Hằng hơi ngại ngùng cười cười, hắn nói:

-Đây chính là trường cung của nước Anh a, dùng gỗ cứng chế tạo. Làm sao mà ta có thể chế tạo nó bằng tay không chứ. Lúc trước cùng O"Connell đi chợ đêm mua đồ vật này nọ thì nhân tiện thấy được cây trường cung này. Tên thương nhân kia cứ làm như cây cung đó là một tác phẩm nghệ thuật bày bán không bằng. Ta nhờ O"Connell bỏ tiền ra mua. Tên thương nhân kia còn tặng ta vài mũi tên, a a..... Trường cung này chính là lần đầu tiên ta sử dụng. Cũng không biết đến tột cùng uy lực của nó như thế nào, có đủ độ chuẩn hay không......

Đang khi hai người nói chuyện thì Zero cùng Trương Kiệt đẩy cửa lớn mà vào. Giờ phút này Zero đã có thể tự do hành động, chỉ là nhìn bộ dáng hắn: trên trán mồ hôi lạnh tứa ra, lồng ngực thoạt nhìn vẫn như cũ vô cùng đau đớn. Còn Trương Kiệt thì hai mắt tràn đầy tơ máu, vừa đi vừa không ngừng xoa xoa huyệt thái dương, thoạt nhìn tựa hồ rất nghiêm trọng do tình trạng tinh thần không đủ.

Mặc kệ thế nào, cuối cùng thì cái gì đến sẽ đến. Theo lời Zero bắt đầu thuật lại về tình hình phân bố xác ướp thị vệ phía dưới thì mọi người đang nhắm mắt dưỡng thần cũng đều ngồi cả dậy. Bọn họ chăm chú lắng nghe lời Zero kể lại. Sau một lát, thanh âm Zero rốt cuộc cũng ngừng lại.

-...... Trên cơ bản chính là như vậy, xung quanh quảng trường tất cả đều tràn ngập xác sống. Còn xác ướp thị vệ cũng chỉ đồn trú trên đường ra cổng thành Cairo và bến tàu. Hai chỗ này chúng có số lượng đông nhất, đặc biệt là hướng bến tàu. Chỗ đó có cả mấy trăm xác ướp thị vệ tuần tra khắp nơi. Nếu như chúng ta muốn đi ra bến tàu mà nói thì trên đường ít nhất phải gặp đến trên cả trăm xác ướp thị vệ, mà đây cũng là chưa tính đến vô số xác sống......

-Khoan đã.

O"Connell đột nhiên nói.

Tiếp theo hắn lấy tay vạch một cái vòng trên mặt đất rồi nói:

-Nơi này là quảng trường, vị trí hiện nay của chúng ta, chạy về hướng đông là bến tàu, nhưng ở đây...... Đi về phía tây hẳn là không có xác ướp thị vệ đúng không? Nơi này có một bãi đậu xe...... Ha ha ha, các vị biết ý tứ của ta chưa? Đầu tiên chúng ta đoạt vài chiếc xe tại đây, sau đó lên xe đi ra hướng bến tàu. Bọn xác ướp thị vệ này làm như thế nào đi nữa cũng không thể bỗng nhiên ngăn lại được xe có người lái chạy rất nhanh đúng không? Chỉ sợ cái tên tế tự bất tử Imhotep kia, nếu như hắn đúng là đáng sợ như lời các ngươi nói thì.....

Trịnh Xá đột nhiên nói nhỏ:

-Imhotep hiện tại tựa hồ mới chỉ hút xác có hai người thôi đúng không? Như vậy...... chắc là hắn vẫn chưa phục hồi đầy đủ cơ thể nhỉ? Chiêm Lam......

Chiêm Lam vội vàng từ trong góc cầm lấy một cái lồng sắt nhỏ. Trong lồng chính là có một cặp mắt mèo sáng rực. Con mèo mun này có bộ dáng thật là đáng yêu, tựa hồ như cũng mới vừa tỉnh ngủ, không ngừng lấy chân dụi dụi lên mặt. Lúc Chiêm Lam đem nó từ trong lồng sắt ra thì con mèo mun bé con này nhất thời tỏ ra cảnh giác nhìn mọi người trước mắt nó. Còn mọi người trước mắt nó lại đều đang nở nụ cười vui vẻ......

-Như vậy xuất phát đi! Mục tiêu là chạy ra khỏi thành Cairo!