Vô Hạn Khủng Bố

Chương 31: Chuyện cũ và ước hẹn?

Tình cảnh bốn người mỹ nữ quây quần bơi lội làm cho các nam nhân ở đây đều là nhìn không chuyển mắt, thậm chí ngay cả Zero đều có chút quản không được hai mắt của mình, chỉ có cậu bé dễ thương kia là ngượng ngùng cúi đầu xuống.

Zero chợt khom lưng xuống, cậu bé tuấn mỹ nhẹ nhàng ghé vào lỗ tai hắn nói chút gì đó, Zero lộ ra biểu tình lưỡng lự, mà cậu bé chỉ ngượng ngùng lắc đầu, sau một lát Zero bỗng nhiên mỉm cười, hắn mang theo cậu bé đi tới gốc cây phía xa xa.

Không bao lâu sau, Zero dắt theo một cậu bé...... một cậu bé tuấn mỹ ăn mặc áo tắm của nữ giới từ sau gốc cây kia đi ra. Hắn cũng không cũng không để ý tới ánh mắt vô cùng kinh ngạc của Trương Kiệt và Trịnh Xá, chỉ là mang theo cậu bé tuấn mỹ đi tới cạnh biển, đưa hắn giao cho Chiêm Lam.

"Nó.... tính cách hiện tại là nữ tính... nhưng cũng là đệ đệ là của ta."

"Ta sinh ra trong hắc đạo thế gia Hoa kiều tại nước Mỹ, năm ấy khi ta mười lăm tuổi, trong nhà gặp phải thảm biến lớn, cha ta bị giết, bang phái bị chiếm đoạt, mẫu thân lại nương nhờ vào lão đại bang phái đó, cũng là một người Hoa kiều khác ở nước Mỹ... "

Ta không cách nào tha thứ cho bà ấy! Phản bội ta! Phản bội cha! Người phụ nữ đó đã phản bội chúng ta! Cho nên ta muốn báo thù! Ta mai danh ẩn tích mười năm, trui rèn thành tài nghệ như bây giờ, không ngừng quanh quẩn tại nơi giữa sống và chết. Sau đó... ta đã trở về."

"
Vô cùng đáng mỉa mai là người phụ nữ kia đã chết tám năm về trước, nhưng đã sinh cho nam nhân kia một đứa con trai, càng thêm mỉa mai chính là nam nhân kia để tưởng niệm bà ta.... Hắn đã nuôi nấng con trai hắn như một đứa con gái từ lúc còn nhỏ, tết tóc dài mặc váy dài, quả thật giống như một cô bé tuyệt sắc. Nhưng đáng mỉa mai nhất chính là... không ngờ từ ánh mắt đầu tiên trông thấy đệ đệ, ta đã yêu thích nó sâu sắc."

"
Trên phương diện khoa học gen gọi đó là tính hấp dẫn di truyền, nghe nói là hai người có cùng huyết thống di truyền mà chưa bao giờ thấy qua mặt nhau, trong nháy mắt gặp mặt sẽ hấp dẫn lẫn nhau. Trên thế giới đã có rất nhiều tiền lệ, thế nhưng ta không nghĩ tới điều này lại phát sinh trên người ta... Ta vô pháp tha thứ bọn họ, cũng vô pháp tha thứ bản thân ta... Cho nên ta quyết định sau khi giết chết hết bọn họ, ta cũng sẽ tự sát!"

"
.... Quá trình giết người rất thuận lợi, bang phái không phải là sát thủ, chỉ là một đám xã hội hắc bang hỗn tạp chuyên ức hiếp dân chúng bình thường. Chỉ cần cho ta súng ngắm và cự ly, ta sẽ không sợ bất luận kẻ nào... Nhưng mà sau khi giết chết đệ đệ và hắn, ta mới tìm được một quyển nhật ký từ trong di vật của người phụ nữ kia. Bọn họ trước đây gồm cha ta, mẫu thân còn có hắn vừa bị ta giết, ba người bọn họ có một đoạn chuyện cũ dây dưa với nhau... Đệ đệ ta lại là hài tử của cha ta mà bà ấy năm đó đã mang thai, sau khi sanh nó không lâu bà ấy mới buồn bực sầu não mà chết... Tất cả đều đã vô pháp vãn hồi rồi, tất cả đều đã triệt để kết thúc.... "

"
Lúc ta ấn nút trên máy tính xách tay khởi động bom tự hủy thì đồng thời hiện lên lựa chọn "yes or no", mới vừa kích "yes" đã bị truyền tống đến đây, cho tới bây giờ...."

Trịnh Xá và Trương Kiệt đều là thở dài một tiếng, bọn họ không biết nên nói cái gì đó với Zero mới tốt. Tuy rằng loại tình huống tiến vào thế này có chút quỷ dị, nhưng xác thực là đã tuyệt vọng cực độ đối với hiện thực. Hơn nữa cảm tình của Zero đối với "
Đệ đệ" mang thân hình nữ nhi này...."

"
Ta sẽ nỗ lực sống sót.... để nàng cũng được tốt, ta mong muốn có thể thủ vệ bên nàng, nhìn nàng lớn lên, đến lúc đó... Tất cả thuận theo tự nhiên được rồi, có thể nàng cũng không phải là đệ đệ trong trí nhớ của ta, nhưng lại là chỗ dựa hiện tại để ta có thể tiếp tục sống, như vậy mà thôi!" Zero thản nhiên nói ra.

Trịnh Xá khẽ vỗ vỗ vai Zero nói:

"Có lý do sống sót là được, con người ta sợ nhất chính là ngay cả lý do sống sót cũng không tìm thấy... Tựa như ta trước khi tới không gian "chủ thần", ngay cả một lý do sống sót cũng không có. Nếu như không phải đã tìm được "Nàng", có lẽ ta sớm đã chết ở trong phim Ailen 1 rồi!"

Trương Kiệt cũng tới gần an ủi mấy câu, Trịnh Xá bỗng nhiên thuận miệng hỏi:

"Đúng rồi, Trương Kiệt, ngươi là quân nhân xuất ngũ phải không? Vẫn chưa nghe ngươi nói qua ngươi vì sao tới không gian "chủ thần" vậy?"

Trương Kiệt sửng sốt một chút, hắn ha ha cười nói:

"Cũng chính là chút việc hỏng như thế này, đã xuất ngũ, đã vào công ty đã cùng với thủ trưởng quan hệ không tốt, sau đó bị giáng chức, lên lướt mạng Internet chơi, sau đó đã đến nơi này... Ha ha, chút việc hỏng đó không đề cập tới thì thôi, cứ nhắc tới là lại khiến cho người ta đầy một bụng hỏa khí. Hơn nữa ngày trước ta cũng không huy hoàng như Zero a, chính là chán chường nhà cửa gia tộc mà thôi, nói ra thì cũng thật xấu hổ."

Ba nam nhân cùng nhau than ngắn thở dài một trận, bỗng nhiên cách đó không xa truyền tới tiếng reo hò của Chiêm Lam:

"Này, ba tên đầu gỗ các ngươi đừng có đứng đực ra như thế, cùng nhau xuống bơi đi, nước biển thật mát mẻ........ Tiểu Lệ nhi đừng lôi kéo trên ngực ta nữa, bi-ki-ni sắp rách ra bây giờ... "

Ba nam nhân liếc mắt nhìn nhau, bọn họ đều không chút nghĩ ngợi mà bắt đầu cởi quần. Quả nhiên đều là gia hỏa trong lòng có quỷ, tất cả đều mặc quần bơi bên trong, gần như sau khi cởi quần áo bên ngoài ba nam nhân đều bơi ra ngoài khơi.

Cổ điển mỹ nữ, La Lệ, tiểu cô nương tuấn mỹ mỗi người đều tự bơi về phía nam nhân của mình. Mà Chiêm Lam chần chờ một chút cũng bơi hướng về phía Trịnh Xá. Chỉ có Triệu Anh Không không nói một tiếng nào bơi ra ngoài khơi xa xa, nàng mặc một bộ áo tắm màu đen càng làm nổi bật làn da toàn thân còn trắng hơn cả tuyết, phảng phất như là mỹ nhân ngư bơi trên biển vậy.

Trịnh Xá ngơ ngác nhìn một đường chân trời phía xa xa, Triệu Anh Không hai màu trắng đen rõ ràng như đang dạo chơi trên mặt biển xanh thẳm, hình ảnh này trông thật tuyệt đẹp. Tiếp theo ngực hắn bị đụng một cái, La Lệ cười hì hì bám trên ngực hắn, mà Chiêm Lam cũng đồng thời bơi tới. Cô nàng này không ngừng chọc lét La Lệ, hai cô gái cười hì hì đùa giỡn cùng nhau. Cũng không biết nàng là cố tình hay là vô ý, ngực của cô nàng luôn luôn cọ sát qua cánh tay của hắn.Thế này lại làm cho hắn tránh cũng không được, không né cũng không xong, vừa thống khổ vừa sung sướng.....

Thời gian sung sướng luôn luôn trôi qua nhanh, rất nhanh thời điểm hoàng hôn đã đến. Mọi người bất đắc dĩ chỉ có thể rời khỏi bờ biển bắt đầu đi tìm khách sạn. Lúc ban đầu tất cả mọi người còn có chút thấp thỏm bất an, bởi vì bọn họ không có thị thực nhập cảnh thì ở chỗ này căn bản vô pháp vào trọ trong bất cứ khách sạn nào. Nhưng mà vấn đề này rất nhanh đã được Triệu Anh Không giải quyết, nàng hướng phía nhân viên quầy hàng mượn dùng máy vi tính một chút, rất nhanh từ công ty quốc tế nào đó ở nước Mỹ đã phát tới thị thực công vụ cho mọi người và hơn trăm vạn đô-la Mỹ. Kết quả mọi người ngang nhiên vào trọ ở một khách sạn cao cấp năm sao, điều này cũng làm cho mọi người lại một lần nữa phải dụi mắt mà nhìn đối với Triệu Anh Không.

"Trịnh Xá.... lát nữa chín giờ đến phòng khách, ta có một số việc cần tìm ngươi."

Chiêm Lam khi đi qua bên người Trịnh Xá, nàng cúi đầu vội vàng nói. Tiếp theo cũng không quay đầu lại đi thẳng về phòng mình. Trịnh Xá sửng sốt nhìn theo bóng dáng Chiêm Lam dần dần rời xa, cho đến khi La Lệ từ phía sau chạy lên, lúc này hắn mới nở nụ cười khổ, nhất thời trong lòng hắn trăm mối đan xen rối như tơ vò....

Buổi tối lúc chín giờ, Trịnh Xá xuất hiện đúng giờ trong đại sảnh, hắn yên lặng dựa vào tường phòng khách không nói một lời. Mấy phút sau, Chiêm Lam mặc một bộ váy đơn giản nhàn nhã ung dung lướt tới. Cô gái này thoạt nhìn thần thái thanh khiết khí chất sảng khoái, nàng chào hỏi Trịnh Xá một tiếng rồi đi ra ngoài khách sạn. Mà Trịnh Xá cũng chỉ có thể cười khổ đi theo phía sau nàng.

- Thật tốt quá, có thể tới đây nghỉ ngơi năm ngày, nói thật, sau khi liên tục trải qua hai lần phim kinh dị, thần kinh của ta cũng đã căng thẳng quá mức rồi, thật sự nếu không thả lỏng mà nói, đến bộ phim kinh dị tiếp theo ta có thể sẽ phát điên mất...

Lúc này mặc dù đã là buổi tối, thế nhưng bên ngoài khách sạn vẫn là huy hoàng rực rỡ. Ở chỗ thắng cảnh nổi tiếng như Hawaii mà nói buổi tối chín giờ bất quá chỉ mới vừa bắt đầu sinh hoạt ban đêm mà thôi. Trên đường vô số du khách đang mặc sức vui vẻ, cũng có các cô gái bản địa đang mặc váy cỏ nhảy múa, tất cả điều này đối với hai người mà nói đều rất mới mẻ.

- Trịnh Xá, đi, chúng ta tới bên kia xem một chút, tựa hồ rất có nhiều người cũng đang ở đó.

Chiêm Lam lôi kéo tay Trịnh Xá cười hì hì nói. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Trịnh Xá khéo léo rút tay về, hắn cười khổ nói:

- Ta đã nói với Lệ nhi chuyện tới gặp ngươi, cho nên ta cũng không thể đợi quá lâu. Chiêm Lam, ngươi có chuyện gì thì mở miệng nói thẳng ra... Tất cả mọi người nói rõ ra mới tốt.

Chiêm Lam sửng sốt một chút, nàng nhìn Trịnh Xá thật sâu, hơn nửa ngày sau mới cười rộ lên nói:

- Ngươi... Ngươi hiểu lầm cái gì thê? Yên tâm đi, ta tuy rằng rất có hảo cảm đối với ngươi, thế nhưng phương châm của ta là không thể làm thương tổn đến nữ hài khác. Cho nên cho dù ngươi dự định phản bội tiểu Lệ nhi, ta cũng không muốn mà.... Tìm ngươi ra đây là có việc muốn nói cùng ngươi.

- Thật sao? Ta còn cho rằng.....

Trịnh Xá hơi xấu hổ gãi gãi đầu nói.

Chiêm Lam nhẹ nhàng cười cười, trong tiếng cười phảng phất mang theo chút khác biệt, lúc này nàng mới nói:

- Không biết vì sao, ta cảm thấy trong đoàn đội chúng ta có một cỗ áp lực kỳ quái, là từ.... Ách, là từ sau lần ta bắt đầu cường hóa tố chất tinh thần, khi đó mới cảm giác được. Sau khi ta học tập hai pháp thuật, loại cảm giác này lai càng rõ ràng hơn, cứ có cảm giác như là đang bị vật gì đó theo dõi hoặc là giám sát vậy

Trịnh Xá kỳ quái nói:

- Đây hẳn là Chủ Thần đang giám thị hoặc là quản chế chúng ta phải không? Ta khi mở cơ nhân tỏa tầng thứ nhất cũng đã cảm giác được, hiện tại loại cảm giác này cũng ngày càng rõ ràng... Nhưng mà hẳn là không phải vấn đề gì lớn chứ? Chủ Thần phải luôn giám thị chúng ta mới đúng.

Chiêm Lam thở dài một tiếng nói:

- Ai, ta không biết nên nói như thế nào với ngươi.... Thế nhưng vô luận ta nói cái gì, ngươi cũng nghìn vạn lần đừng nên nghĩ rằng ta đang gây xích mích ly gián.... Ngươi không cảm thấy một người trong chúng ta rất cổ quái sao?

Trịnh Xá càng thêm kỳ quái, hắn hiếu kỳ nói:

- Một người trong chúng ta rất cổ quái sao? Ngươi rốt cuộc là muốn nói cái gì a, nếu có gì thì cứ nói thẳng ra đi đừng ngại. Tuy rằng chúng ta là đồng bọn, thế nhưng nếu như một người trong chúng ta thực sự có điểm cổ quái, hoặc là trong lòng có điều không ngay thẳng, vậy tự nhiên là sẽ không thể dễ dàng bỏ qua cho hắn...

Chiêm Lam mở miệng, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm, chỉ là thở dài một tiếng nói:

- Ta cũng không dám cũng không dám khẳng định, chỉ là mơ hồ có loại cảm giác này mà thôi, có thể do liên quan tới việc cường hóa tố chất tinh thần.... Trịnh Xá, ngươi còn nhớ ngày cuối cùng trong phim The Grude không? Vì sao ta lại đột nhiên chạy tới khách sạn kia chứ? Hộ thân phù của bọn ta khi đó cũng không có cháy a, nếu như là chú oán Quỷ Hồn đem ta tới đó thì hộ thân phù đó đã sớm phải cháy mới phải... Ngươi thực sự không cảm thấy có cái gì không đúng sao?

Trịnh Xá cũng dần dần tỉnh táo lại, hắn suy nghĩ một chút nói:

- Nói thật, lúc đó ta thật sự cảm thấy rất kỳ quái, vì sao lại có chuyện như vậy chứ.... Ha ha, không sợ ngươi cười, ta đã suy nghĩ rất lâu rồi mà vẫn không nghĩ thông được đến cũng là đã xảy ra chuyện gì. Nếu nói như vậy, chẳng lẽ ngươi đã đoán ra chân tướng?

- Cũng không thể nói là chân tướng, ta chỉ có chút hoài nghi mà thôi. Chính bởi vì là hoài nghi, cho nên ta mới không thể tùy tiện nói ra với mấy người kia, bởi vì chúng ta dù sao đều là người trong một đoàn đội.... Trịnh Xá, nếu như ta chết mà nói, vậy ta mong ngươi hãy cẩn thận với người trước sau có tương phản lớn nhất trong đoàn đội...

"Ước hội" ngắn ngủi của hai người kết thúc như vậy, khi trở lại khách sạn, hai người đều có vẻ như vô ý tách xa nhau. Cho đến khi từng người trong thang máy đi về phòng của mình, Chiêm Lam ra khỏi thang máy, trong nháy mắt lúc cửa thang đóng nàng ngoái đầu nhìn lại mỉm cười. Nụ cười đó trông thật đau khổ....

- Lệ nhi.... Anh vẫn luôn yêu em sâu sắc, từ nhỏ đến lớn, anh vẫn luôn hứa hẹn sẽ bảo vệ em, cho đến khi chúng ta đều bạc tóc.... Lệ nhi, anh tuyệt đối sẽ không, tuyệt đối..... Ta và Chiêm Lam tuyệt không phát sinh cái gì

Đến đêm, Trịnh Xá ôm La Lệ nằm trên giường lớn, hắn thì thào kể lại cho La Lệ cuộc nói chuyện vừa rồi.

-.... Đương nhiên là sẽ không phát sinh chuyện gì đâu, Chiêm Lam tỷ tỷ là người rất tốt, hì hì kỳ thực ta sớm đã nhìn ra Chiêm Lam tỷ tỷ thích ngươi, thế nhưng Chiêm Lam tỷ tỷ tuyệt đối sẽ không tranh đoạt đại sắc lang cùng Lệ nhi đâu.... Đại sắc lang cũng tuyệt đối sẽ không bỏ rơi Lệ nhi mà?

La Lệ ngáp một cái, nàng vừa cười hì hì vừa nói.

- Đương nhiên....

"Nếu như bỏ qua cảm tình mà nói, câu nói kia của Chiêm Lam có ý tứ là.... Người trước sau có tương phản lớn nhất trong đoàn đội, là chỉ Sở Hiên sao? Hay là chỉ Zero? Bọn họ ngay từ đầu thực sự không phải là thành viên đoàn đội. Nếu như là tân nhân vừa mớigia nhập mà nói, như vậy Triệu Anh Không cũng rất khả nghi. Từ đầu đã băng lãnh, đến bây giờ trở thành một trong thành viên của đoàn đội..... Nàng rốt cuộc là nói tới ai?"

Một đêm không nói chuyện, Trịnh Xá ôm La Lệ lặng yên mà ngủ, cũng không biết qua bao lâu, bỗng nhiên một cảm giác lo lắng kì lạ đưa hắn từ giấc ngủ giật mình tỉnh dậy. Phảng phất như có chuyện gì đó sắp phát sinh, hơn nữa theo thời gian chậm rãi trôi đi, loại cảm giác này càng thêm mạnh mẽ.

Trịnh Xá rốt cục nhịn không được từ trên giường ngồi dậy, hắn cẩn thận đắp chăn cho La Lệ kĩ càng, tiếp theo vừa mặc y phục vừa chạy ra ngoài cửa. Hắn cũng không do dự xông một mạch từ trong khách sạn ra ngoài, sau đó liều mạng chạy về phía phát ra dự cảm đó.

Lúc này khoảng chừng là hừng đông bốn năm giờ sáng, là lúc xung quanh an tĩnh nhất vắng lặng nhất. Trịnh Xá chạy một mạch đến bên bờ biển, cảm giác lo lắng trong lòng đó đã càng lúc càng mãnh liệt, đồng thời cũng càng lúc càng yếu ớt...

- Chiêm Lam...

Trịnh Xá vừa chạy đến cạnh bờ biển, hắn lập tức trông thấy tại xa xa ngoài khơi trôi nổi một điểm nhỏ màu đen. Cực kì khó hiểu, hắn há mồm liền gào lên tên Chiêm Lam, sau đó hắn không để ý hết thảy chỉ bơi thẳng về phía điểm đen kia. Khi hắn bơi tới bên cạnh điểm đen này, quả nhiên lại chính là Chiêm Lam đã rơi vào hôn mê! Nàng đã sắp bị nước biển dìm chết.

Trịnh Xá vội vã bơi tới cạnh Chiêm Lam rồi ôm lấy nàng, đồng thời đem nàng kéo trở lại vào bờ. Hai người vừa lên bờ, hắn lập tức xé rách áo nàng, bộ ngực trắng nõn như ngọc bật ra khỏi lớp áo. Hắn hít một hơi thật sâu, đưa tay đặt lên bộ ngực mềm mại mà lạnh buốt đó. Sau đó vừa ấn ngực vừa không ngừng thổi khí vào trong miệng Chiêm Lam.

Không lâu sau, Chiêm Lam bắt đầu há miệng ho sù sụ, nàng không ngừng ho ra nước biển trong phổi. Hơn nửa ngày sau, nàng lúc này mới ngừng lại thở hồng hộc, còn Trịnh Xá vội vã cởi áo ngoài của mình choàng lên trên người nàng, bấy giờ hắn cuối cùng mới thở phào một hơi.

- Chuyện gì xảy ra? Ngươi tại sao đột nhiên lại đến đây bơi.... Không phải bơi, ngươi vẫn mặc áo ngủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao ngươi lại đến đây cho suýt chế đuổi hả?

Trịnh Xá ngồi trên bờ cát kỳ quái hỏi.

Chiêm Lam khẽ ho khan vài tiếng, tiếp theo nàng khàn giọng nói:

- Ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, lúc đó ta đang ngủ say, tiếp theo ta đột nhiên đứng lên, chỉ cảm thấy thân thể phảng phất như tự có ý thức, đi thẳng xuống lầu ra ngoài khách sạn. Sau đó từng bước một đi về phía bãi biển. Lúc đó ta thực sự sợ hãi, trong lòng chỉ biết không ngừng gọi tên của ngươi..... Cũng không biết sau khi cường hóa tố chất tinh thần, có phải thực sự có tâm linh cảm ứnghay không. Lúc đó phảng phất cảm giác được sự tồn tại của ngươi, sau đó ta không biết cái gì nữa...

Trịnh Xá cười khổ một tiếng, hắn bắt đầu nghiêm túc suy tưởng, hơn nửa ngày sau hắn mới khổ sở nói:

- Ta nghĩ tới hai khả năng, một là lời nguyền chú oán trên người chúng ta còn chưa có kết thúc, rất có thể sẽ là Quỷ Hồn đã khống chế ngươi.Khả năng này không lớn, bởi vì khi chúng ta trở lại Chủ Thần không gian, lời nguyền trên người đáng lẽ đã được thanh trừ hoàn toàn rồi mới đúng. Hai là.... Trong chúng ta có người muốn giết ngươi, bởi vì sau khi ngươi cường hóa tố chất tinh thần đã cảm giác được sự bất thường của người đó, mà thủ đoạn giết ngươi chính là.....

- Thôi miên!

Trịnh Xá và Chiêm Lam đồng thanh nói, sau đó Trịnh Xá thở dài một tiếng nói:

- Nếu là như vậy mà nói, lần trước trong phim The Grude, trong tình huống hộ thân phù không bốc cháy, việc ngươi lại đột nhiên tới được trong khách sạn đã có thể giải thích rõ ràng rồi. Bởi vì thứ làm ngươi tới đó tịnh không phải chú oán Quỷ Hồn, mà là do lực lượng con người làm ra.... Nếu như tổng hợp lại một chút thời gian sau khi ngươi cường hóa tố chất tinh thần, và người trước sau có tương phản lớn nhất.... Ngoại trừ Sở Hiên, ta chỉ có thể nghĩ đến Trương Kiệt.

Chiêm Lam cũng thở dài một tiếng nói:

- Đúng vậy, ta muốn nói người đó chính là Trương Kiệt. Từ sau khi ta cường hóa tố chất tinh thần, đứng ở bên cạnh hắn luôn cảm giác được uy áp mơ hồ, phảng phất như hắn có tinh thần lực rất mạnh. Nhưng nếu hắn đã có tinh thần lực mạnh mẽ như thế thì vì sao lại không nói cho chúng ta biết chứ? Ta còn nhớ kỹ khi lần đầu tiên gặp hắn, nam nhân này cho chúng ta cảm giác rất mạnh mẽ rất cường đại. Thế nhưng sau đó, hắn lại dần dần ẩn giấu sau hào quang của ngươi, vì sao vậy? Ta nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng chỉ có thể nghĩ đến một đáp án.

- Hắn mong muốn đứng ở chỗ an toàn nhất..... so với việc biểu hiện lực lượng của bản thân ra ngoài gánh vác trách nhiệm, chẳng thà đem bản thân ẩn giấu sau hào quanh của cường giả. Hắn không muốn làm chim đầu đàn, mà muốn bảo lưu lực lượng càng ngày càng mạnh.... Một khi bị người khác biết được hắn đang bảo lưu lực lượng, vậy phải giết chết người uy hiếp đến lời nói dối của hắn, đây là khả năng duy nhất ta có thể nghĩ ra...

Trịnh Xá trầm mặc một lúc rồi mới nói:

- Ngươi có chứng cứ gì không?

Chiêm Lam khổ sở cười nói:

- Không, ta không có chứng cứ gì cả. Những điều này tất cả đều là suy luận của ta mà thôi.... Thậm chí lúc trước, sau khi chia tay ngươi, ta trở lại trong phòng cũng không ra ngoài nữa. Trừ phi là lúc sáng ngày hôm qua Trương Kiệt đã thôi miên ta, bằng không ta cũng không tin hắn lại có thủ đoạn thôi miên ở cự ly xa. Điều này nghe qua quá mức khó tin.... Trịnh Xá, những lời này của ta nghe qua có phải rất giống như đang gây xích mích ly gián hay không?

Trịnh Xá nhớ tới tình cảnh khi lần đầu tiên gặp được Trương Kiệt: điếu thuốc lá được châm đó, ăn ý đồng sinh cộng tử, còn có một bàn đầy thức ăn mỹ vị đó, tiếng cười to cởi mở của Trương Kiệt..... Tất cả những điều này đều là giả sao?

- Trước khi không có chứng cứ xác thực, ta tuyệt đối sẽ không tùy tiện hoài nghi bất cứ ai. Nhưng ta sẽ đem chuyện ngươi đã bị tập kích công bố ra. Vô luận có phải là hắn hay không, đều sẽ khiến hắn trong thời gian ngắn không dám tập kích ngươi lần nữa. Mấy ngày tới ngươi hãy ở cạnh ta và Lệ nhi..... Nếu như thật sự là hắn, ta nhất định sẽ tự tay giết chết hắn!

Trưa hôm đó khi mọi người tụ tập cùng nhau, Trịnh Xá đem sự tình Chiêm Lam bị tập kích nói ra, tất cả mọi người đều tỏ ra vô cùng chấn kinh. Đương nhiên, Trịnh Xá cũng không nhắc tới suy luận của hai người bọn họ, chỉ nói rằng có thể là chú oán Quỷ Hồn đang tác quái. Mà trong lúc nói, hắn cũng tỉ mỉ quan sát phản ứng của Trương Kiệt. Nam nhân này tỏ vẻ rất ôn hoà, không ngừng hỏi han quá trình Chiêm Lam bị tập kích, sau đó lớn tiếng an ủi nàng.

Nhất định sẽ không là ngươi chứ? Ngươi ngay thẳng chân thành như vậy.... Lẽ nào thực sự giống như lời nàng nói, vì sống sót mà ẩn dấu lực lượng, sau đó giết chết tất cả người nào biết bí mật của ngươi, lẽ nào đối với ngươi mà nói....... Sống sót so với bất cứ chuyện gì cũng trọng yếu hơn sao?

Bởi vì Chiêm Lam bị tập kích, mọi người dưới sự bất đắc dĩ chỉ có thể kết thúc cuộc du ngoạn nhàn nhã, lại khôi phục bố trí như lần đầu trong phim The Grude. Mọi người ở trong cùng một gian phòng, tiếp đó chia tổ viên ra thay phiên gác đêm, khi phân phối tổ viên Trịnh Xá cũng thoáng động chút tâm tư, hắn đem bản thân và Trương Kiệt chia thành một tổ, còn Chiêm Lam và Triệu Anh Không chia thành một tổ khác.

Trong thời gian mấy ngày kế tiếp, mọi người thực sự không gặp phải bất cứ tập kích gì. Cho đến ngày thứ năm sau khi mọi người trở lại Chủ Thần không gian, chú oán tập kích trong tưởng tượng đó cũng chưa từng xuất hiện. Trịnh Xá thở phào một hơi, đồng thời trong lòng cũng bị che phủ một tầng âm ảnh. Trương Kiệt.... thực sự là người để sống sót thì cái gì cũng không quan tâm sao? Cho dù có phải hi sinh đồng bọn hắn cũng không hối tiếc?

Bởi vì tại Hawaii làm mất hứng du ngoạn, trong thời gian chín ngày kế tiếp tất cả mọi người không có hứng thú nghỉ ngơi gì hết. Ngoài huấn luyện cũng chỉ có huấn luyện, Zero chỉ bảo mọi người một số tâm đắc khi sử dụng súng ống của hắn. Triệu Anh Không thì dạy mọi người một ít kỹ xảo cận chiến, mà Trương Kiệt vẫn như cũ tỏ ra bình thản không ngạc nhiên. Ngoại trừ tiếng cười phóng khoáng, hắn phảng phất cùng tân nhân Tề Đằng Nhất giống nhau, không ngừng học tập kỹ xảo chiến đấu của hai người, thậm chí còn hướng Trịnh Xá thỉnh giáo về những tâm đắc của vấn đề mở cơ nhân tỏa.

Thời gian cứ như thế trôi qua, Trịnh Xá cũng nén nghi hoặc trong lòng xuống, toàn tâm toàn ý bắt đầu huấn luyện kỹ năng huyết tộc và năng lực cơ nhân tỏa tầng thứ hai của hắn. Sau khi chín ngày trôi qua..... Quang trụ từ trên Chủ Thần" hạ xuống, thanh âm uy nghiêm mà trầm thấp đó lại một lần nữa vang lên.

- Trong vòng ba mươi giây tiến vào cột sáng, mục tiêu di chuyển tập trung, The Mummy bắt đầu truyền tống....

Quyển 4: The Mummy.