Võ Đạo Đan Tôn

Chương 274: Thú triều đột kích (2)

Trong nội tâm Lâm Tiêu không khỏi lo lắng, ngẩng đầu nhìn về phía ở chỗ sâu trong Liên Vân sơn mạch, chỉ thấy bên trong dãy núi tựa hồ có một cổ sóng triều màu đen đang cuồn cuộn mà đến.

- Không được, ta phải đi thông tri quân đội Thành Nam, ba người các ngươi bảo trọng.

Bất chấp nhiều lời, thân hình Lâm Tiêu vừa động.

- Điện quang cực tốc!

Trong khẩn cấp, Lâm Tiêu bất chấp do dự, ( cảm ơn vithanfa đã ủng hộ) trực tiếp thi triển ra Địa cấp trung giai thân pháp điện quang hỏa thạch, thân hình như quỷ mị trong nháy mắt hóa thành một đạo thiểm điện bạo lướt hướng Thành Nam, trong chớp mắt liền biến mất khỏi tầm mắt của ba người.

- Lâm Tiêu này tốc độ thật nhanh, quả nhiên không hổ là quán quân thiên tài đệ tử đại tái, đều là tam chuyển sơ kỳ Chân võ giả, Lâm Tiêu này giết chết chúng ta chỉ cần một chiêu.

Nhìn qua bóng lưng Lâm Tiêu đi xa, một võ giả nhịn không được cả kinh nói.

- Có thiên tài này là Tân Vệ Thành ta chi phúc, chúng ta cũng đừng cảm khái, tranh thủ thời gian về Tân Vệ Thành, không biết lần Thú triều này đến tột cùng bao lớn.

Đầu lĩnh võ giả than nhẹ một tiếng, trên mặt ba người tràn đầy lo lắng, vội vàng hướng về Tân Vệ Thành bay vút đi.

Trong núi rừng, thân hình Lâm Tiêu như một đạo thiểm điện không ngừng lao về phía trước.

Ven đường, Lâm Tiêu cũng đã thấy được hơn mười đàn thú nhỏ, trong đó nhiều có mấy trăm con, nhỏ thì có vài chục con, do một chút ít tam tinh yêu thú dẫn đầu, rậm rạp chằng chịt, hướng về Thành môn của Tân Vệ Thành không ngừng hội tụ.

Nếu có thời gian, Lâm Tiêu sớm đã đem từng đàn yêu thú kia tất cả đều đánh chết, đáng tiếc Lâm Tiêu toàn lực lao đi không dám trì hoãn chút thời gian nào.

Không ngừng thi triển điện quang cực tốc đối với thân thể tổn thương thật lớn, cũng may Lâm Tiêu tu luyện Kim Ngọc Quyết lực phòng ngự rất mạnh, điểm ấy tổn thương còn có thể thừa nhận, lúc bay vút Lâm Tiêu cũng không ngừng nuốt từng khỏa Nguyên Khí Đan, bổ sung nguyên lực kịch liệt tiêu hao trong cơ thể.

Về phần Toản Địa Giáp phân thân, Lâm Tiêu thì cho nó ẩn dấu đi, Toản Địa Giáp phân thân còn không có tấn cấp tứ tinh, ở trong Thú triều dạng này căn bản nâng không đến quá nhiều tác dụng. Nghĩ đến Toản Địa Giáp phân thân dị trạng, Lâm Tiêu tựa hồ ẩn ẩn hiểu rõ, Thú triều này tựa hồ là yêu thú bị lực lượng thần bí nào đó ảnh hưởng, bản năng luống cuống sinh ra hành vi quần thể.

Gần kề sau nửa canh giờ, Lâm Tiêu toàn lực bay vút đi tới đồng bằng bên ngoài Liên Vân sơn mạch.

Tân Vệ Thành Nam Thành cùng Liên Vân sơn mạch trong lúc đó có một vùng quê dài đến trên trăm dặm trống trải, quân đội võ giả Tân Vệ Thành là trú đóng ở nơi này.

- Không tốt, đã tới chậm!

Vừa mới lao ra Liên Vân sơn mạch, sắc mặt Lâm Tiêu bỗng nhiên biến đổi, ở trước mặt của hắn, một cổ thủy triều do vô số yêu thú hình thành đang hướng về cửa nam Tân Vệ Thành cuồn cuộn mà đi, khí thế kinh thiên động địa, bẻ gãy nghiền nát.

Trong nội tâm Lâm Tiêu bỗng nhiên trầm xuống.

Ở trong tầm mắt Lâm Tiêu, Yêu Thú đầy khắp núi đồi chạy chồm mà đến, không ngừng gào thét nhằm phía Tân Vệ thành, số lượng Yêu Thú kinh người, liếc nhìn rậm rạp chằng chịt, có chừng ngàn vạn con.

Yêu khí phóng lên cao chiếm giữ trong thiên địa, hình thành một mảnh mây đen Yêu khí nồng nặc, coi như là lấy thực lực Lâm Tiêu hôm nay, xa xa cảm giác được cũng là trong lòng hoảng sợ.

Rống!

Một bên, một bầy Yêu Thú lạc đàn có trên trăm con cảm giác được Lâm Tiêu tồn tại, lập tức gào thét chạy chồm rít gào mà đến, khí thế hung mãnh.

- Đao cuốn Ngũ nhạc!

Lâm Tiêu bỗng dưng xuất đao, một cổ đao khí do long quyển khắp bầu trời cấu thành điên cuồng quét vào trong bầy thú, lúc này bầy Yêu Thú chừng trên trăm con kia sớm bị thất linh bát lạc, một đao chém rụng trong nháy mắt chết đi hơn mười Yêu Thú.

Xoát!

Thân hình Lâm Tiêu nhảy lên, nhảy vào trong bầy thú.

Nghênh Phong Nhất Đao Trảm!

Thân hình Lâm Tiêu ở trong bầy thú chợt tiêu thất, sau đó hóa thành một cổ gió mát, đảo qua khắp bầy thú, trong sát na, bầy Yêu Thú do trên trăm con cấu thành, ở dưới chiến đao của Lâm Tiêu bị chém thành hai khúc, tiên huyết giàn giụa.

- Không biết quân doanh Nam thành hiện tại thế nào?

Trong lòng Lâm Tiêu lo lắng, thân hình đón phương hướng thú triều hăng hái lao đi.

- Chết!

- Cút cho ta!

Mới đi tới khoảng chừng vài dặm, Lâm Tiêu chợt nghe đến một trận chém giết kịch liệt, dõi mắt nhìn lại, phía trước cách đó không xa, trên một mảnh đất trống, khoảng chừng mười sáu mười bảy võ giả vây quanh cùng nhau, lẫn nhau trong lúc đó dựa lưng vào nhau, ở quanh thân bọn họ, một đám chừng mấy trăm đầu Yêu Thú đem hơn mười người bọn họ bao vây, không ngừng tiến công cắn xé.

Trong hơn mười người này, khoảng chừng năm người là Tam chuyển Chân Võ Giả, còn có mười hai người là Nhị chuyển Chân Võ Giả, xem trang phục cùng huy chương trên người bọn họ, hiển nhiên không phải là võ giả xuất từ một đội ngũ, nhưng ở bên trong thú triều như vậy, chỉ có thể liên hợp cùng một chỗ, mới có thể chống đỡ bầy thú tập kích.

Dù như vậy, cả chi đội ngũ cũng nguy hiểm trọng trọng, chật vật chịu không nổi, mấy trăm đầu Yêu Thú không ngừng vây công bọn họ, trong đó còn bao quát mấy đầu tam tinh Yêu Thú, nếu như không phải trong lúc nhất thời Yêu Thú có thể tiến công đến bọn họ số lượng cũng không nhiều, lấy thực lực của bọn họ sợ rằng trong nháy mắt đã bị Yêu thú tràn đầy đánh chết, nuốt chững.

- A!

Trong tiến công điên cuồng, một tên võ giả trong đó bị một con tam tinh Lân Giáp Thiết Sư vỗ trúng cánh tay phải, Lân Giáp Thiết Sư thân cao như ba tầng lâu, một trảo chụp đến, thật giống như người khổng lồ đánh con kiến hôi, cánh tay phải của Tam chuyển Chân Võ Giả kia bị vỗ đến xương vỡ vụn ra, cả người như đạn pháo trọng trọng đập vào bên trong đoàn người.

- Đội trưởng!

Trong đám người có mấy người phát ra một tiếng thét kinh hãi, nhìn Lân Giáp Thiết Sư hung mãnh không gì sánh được, sắc mặt có vẻ tái nhợt không gì sánh được.

Lân Giáp Thiết Sư chính là một loại cực kỳ đáng sợ trong tam tinh Yêu Thú, lực lớn vô cùng, một khi bị nó nhảy vào đoàn người, sợ rằng hơn mười người ở đây lập tức sẽ bỏ mình.

- Ta quay lại ngăn cản!

Trong hai gã võ giả khác đang ngăn chặn một đầu tam tinh Yêu Thú còn lại, đột nhiên bay vút ra một người, người này hình thể cường tráng, cầm trong tay một cây búa to, hướng về Lân Giáp Thiết Sư kia một búa bổ tới.

Oanh!

Thiết phủ thật lớn trọng trọng nện ở trên người Lân Giáp Thiết Sư kia, cư nhiên chỉ bổ ra một vết thương nhợt nhạt, số lượng máu chảy ra cũng không nhiều.

Lân Giáp Thiết Sư bị đau, gầm lên giận dữ, mắt to như chuông đồng gắt gao nhìn chằm chằm vào đại hán cường tráng cầm cự búa trong tay, lợi trảo tráng kiện như thân cây hung hăng đánh về phía đại hán cường tráng.

- Cút ngay!

Đại hán cường tráng lôi đình rống giận một tiếng, búa lớn trong tay hung hăng đón nhận, trảo phủ đánh trúng, đại hán cường tráng kia lăng không phun ra một ngụm tiên huyết, cả người nhanh như tia chớp bay ngược ra.

Tất cả mọi người ở đây tuyệt vọng.