Vì Vợ Là Vợ Anh

Chương 73

Hai rưỡi sáng, đường xá vắng tanh vắng ngắt không một bóng người, có kẻ đờ đẫn nhìn những mảnh kính bắn ra tung toé. Hai chiếc đèn pha vỡ tan, nát vụn như cuộc đời anh những ngày này vậy.

Nỗ lực phấn đấu, để làm gì? Chẳng phải vì các con sao?

Nhà cao cửa đẹp, váy xanh váy đỏ rồi đến trường lớp chất lượng cao, con người ta sung sướng như nào, ba cũng hi vọng Hiến Sò của ba được như vậy.

Thầu bao nhiêu dự án, tăng ca bao nhiêu đêm, tiếp bao nhiêu đợt khách, phải uống bao nhiêu rượu, ba cũng chẳng quan tâm. Chỉ cần thấy hai cục bông nhỏ tươi cười mỗi ngày là ba đủ mãn nguyện rồi.

Thương con xót con như khúc ruột, nhưng tụi nó thì sao chứ? Mỗi ngày một xa cách, đứa bé bám bà xã không nói làm gì rồi, đứa lớn cũng suốt ngày lẽo đẽo theo mẹ với em, dần dà cho ba ra rìa luôn ấy.

Con với chả cái, đến bực mà.

Cả cái cô vợ kia nữa, đêm hôm khuya khoắt vội vã mò xuống đây làm gì?

Áo ngủ còn chưa thay, dép cũng không thèm đi? Hối hả quá nhỉ?

Hối hả để chế nhạo ông chồng này chăng? Có lái xe mấy mét cũng đâm vào cột điện?

Ba Hến liếc qua gương chiếu hậu, thấy bóng dáng bà xã sắp chạy tới thì thở dài nhắm mắt. Chỉ là nhắm mắt thôi, cũng không nghĩ chị lại nghiêm trọng hoá vấn đề tới vậy. Khóc lóc nức nở cứ như anh ngỏm rồi không bằng.

Cái gì mà mình mạnh mẽ lên, vì em vì các con vì ba mẹ mong mình hãy cố gắng? Cái gì mà mình không phải sợ, nếu mình bị mất trí nhớ em sẽ gửi Hến Sò cho ông bà, em sẽ ra nước ngoài chữa bệnh với mình? Cái gì mà cầu trời khấn phật cho nhà con bình an, tội vạ đâu con chịu hết?

-“Mình nói thật không đó?”

Có người bật dậy hỏi, có kẻ còn chưa dứt cơn, vẫn nghẹn ngào sụt sịt lắm.

-“Mình…may…may quá…mình tỉnh rồi à…mừng quá. mình…mình có sao không?”

-“Anh á.hình như bị mất trí nhớ rồi mình ạ…có lẽ phải sang nước ngoài thôi.”

Ba Hến cười tủm tỉm, mẹ Sò ngượng chín mặt mày, khẽ đánh vào lưng chồng rồi lật đật bỏ về trước. Chồng chị gọi cho đội sửa chữa rồi cũng lẽo đẽo theo vợ, vừa về đến đầu cổng đã thấy hai công chúa nhỏ mếu ma mếu máo đi tìm ba mẹ, trông lôi thôi lếch thếch đến là yêu ấy.

-“Mẹ Hà ơi sao mẹ Hà chạy nhanh thế. Sò với chị Hến gọi mẹ Hà mà mẹ Hà không nghe thấy…xong Sò khóc tìm mẹ Hà…xong chị Hến bấm thang máy khác cho Sò đi…ơ…ba Hậu…ba Hậu ơi trán ba Hậu sưng kìa.”

Ba nghe con gái yêu hỏi thăm thấy sướng cả tai, tuy nhiên vẫn còn hơi dỗi dỗi nên cố ý làm màu.

-“Ừ, ba Hậu bị đập đầu vào vô lăng đấy, nhưng không ai thương ba cả.”

-“Đâu có, Hiến thương ba Hậu mà…cái vô lăng hư nhỉ… nó ở đâu để Hến đánh chừa nó nha…ba Hậu đau không ba Hậu. Hến lấy dầu xoa cho ba Hậu nha.”

-“Ở Sò cũng thương ba, Sò thương ba gấp năm lần chị Hến thương ba ý.”

Đứa bé đứa lớn ríu ra rít rít, vừa đu bám ba vừa thơm thơm quan tâm làm ruột gan ba mát rười rượi. Ba bồng các nàng tám chuyện khúc kha khúc khích, phía kia mẹ Hà còn mải trả lời điện thoại của ông Hải.

Ông cũng thức khuya thật đó, may mà camera có hình không có tiếng nên nhiều khi chị vẫn lựa lời nói khéo được, chứ ông mà biết vợ chồng xích mích rồi anh Hậu tức tối bỏ đi chắc tức tăng xông mất.

Chồng thấy vợ lấp liếm cho mình thì có chút cảm động, cộng thêm Hến Sò quấn quít tít mù tự dưng làm ba thấy tội lỗi. Có lẽ trẻ con tụi chúng vô tư, lúc thích chơi với người này khi thích đùa với người kia chứ đâu có bị xúi giục gì rồi ghét bỏ ba như anh với chị Liên tưởng tượng đâu.

Có người trầm ngâm ngắm hai cục bông nhỏ, ở với con mãi tới bốn giờ sáng mới trở về phòng.

-“Hà này…ban nãy anh hơi quá lời…anh xin lỗi.”
-“Dạ”

Chị trở mình, nhỏ nhẹ đáp. Anh thì không ngủ được, cũng chẳng buồn lên giường nên ngồi xuống cạnh chỗ chị nằm, mở lời tâm sự.

-“Anh nói với tất cả mọi người rằng anh ổn, nhưng…thực sự không phải.”

-“Em biết.”

-“Giờ anh chỉ là một thằng đàn ông bại trận, ở công ty tiếng nói cũng chẳng có trọng lực, nhiều khi chỉ muốn bỏ việc quách đi cho xong”

Giọng anh nhỏ dần, nghe rõ sự chua xót trong đó. Chị đưa tay xoa xoa lưng cho anh, thủ thỉ chân thành.

-“Nhưng mình không nỡ phải không? Vì đó là nơi gắn bó với mình bao năm qua, là nơi mình dồn bao nhiêu cố gắng tâm huyết, công việc này, là đam mê của đời mình”

Giống như em, mái ấm này, dù bao nhiêu sóng gió, em cũng chưa một lần nỡ buông.

-“Anh…quả thật…anh…mệt mỏi…chán chường…stress…chẳng biết tính toán như nào cho phải, tương lai ra sao?”

-“Vậy thì tạm thời mình đừng tính nữa, mỗi sáng thức giấc mình chỉ cần nghĩ xem hôm nay làm những gì khiến cho bản thân vui vẻ thoải mái nhất là được.”

Điều chị bảo, nghe qua thì rất đơn giản, anh cũng không nghĩ lại hữu dụng đến vậy. Đôi khi sống thật hạnh phúc từng giây từng phút lại tốt hơn toan tính những thứ xa vời.

Bởi cuộc đời mà, đâu ai biết được ngày mai sẽ ra sao? Áp lực lâu ngày bị đè nén nay được giải toả đâm ra tâm trạng ba Hến khởi sắc lên nhiều lắm.

Đến chỗ làm anh không còn kèn cựa khó chịu với đối thủ nữa, sếp Đạt giao cho cái gì anh hoàn thiện cái đó, không giao việc thì hết giờ anh về đón Hiến Sò, nhiều lúc rảnh rỗi anh tan làm sớm qua nhà ông ngoại vợ chơi.

Dạo này Ông hay kéo anh ở lại tỉ tê, dạy hết cái này đến cái kia. Ông chỉ muốn truyền nghề cho con cháu trong nhà thôi, cái Hà tuy tiếp thu tốt nhất trong đám nhóc nhưng cũng chẳng bằng thằng Hậu, có trò giỏi đâm ra thầy giáo cũng nhiệt tình lắm.

Ông biết chuyện mất chức của anh, tuy nhiên quan điểm của ông khác với mẹ Mâu, ông chẳng trách móc cháu rể gì cả, chỉ bảo qua qua rằng giàu hay nghèo thì cuối cùng xuống lỗ cũng như nhau, cứ đủ ăn đủ tiêu, ngày qua ngày vui vẻ tự tại là tốt nhất.

-“Giờ môi trường nó ô nhiễm chứ không như xưa, nhiều bệnh lắm. Mà bệnh vào một cái là khổ, hai đứa phải biết giữ gìn sức khoẻ nhé. Anh Hậu thì ông yên tâm có cái Hà chăm nhưng thỉnh thoảng anh nể ông thì cũng quan tâm nó một tý.”

Ông ngoại dặn dò, cháu rể vâng vâng dạ dạ. Dạo đó chiều chiều anh đến nhà ông, đều như vắt chanh. Mãi đến hôm chị Liên gọi điện nhờ đưa đi khám ba Hiến mới bỏ học một buổi.

Chẳng hiểu mẹ Bi bị làm sao mà mặt mũi sưng tấy lở loét trông phát sợ lên được. Cái mùi thuốc bôi hoà quyện với mùi u nhọt nó tanh tanh tởm tởm, sợ chị tủi thân nên cả quãng đường đi anh Hậu phải kiềm nén hết mức, tới phòng khám một cái sức chịu đựng của anh dường như bị nổ tung, vội vã bảo chị ngồi chờ rồi lao vào nhà vệ sinh nôn tới nôn tấp.

Phía ngoài chị Liên đợi bác sĩ buồn chán quá nên lôi điện thoại ra kể lể với mẹ yêu. Bà Khúc xót con gái, cứ nằng nặc đòi lên, chị Liên phải trấn an mãi bà mới xuôi xuôi.

-“Con bảo anh Hậu u ở trong Nam rồi. U cứ gên tâm, anh thương con lắm, lúc nãy con thấy mắt anh đỏ hoe ấy, anh còn sợ con nghĩ ngợi nhiều nên trốn trong kia khóc kia kìa… thôi. anh ra rồi…lúc khác con gọi u nhé.”

Mẹ Bi tắt máy, thấy trán ba Hến còn vương mấy giọt nước tự dưng cảm động không tả nổi. Người đâu mà, khóc xong còn rửa mặt sạch sẽ để chị khỏi đau lòng nữa chứ. Đời này, kiếm đâu ra được tình yêu vĩ đại như thế?

-“Em không sao đâu mà, đừng lo”

Ba Hến nín thở gật đầu, cứ lần nào đưa mẹ Bi đi khám là lần đấy anh kinh không nuốt nổi cái gì cả. Khổ nỗi hết bác sĩ này phán dị ứng phấn đến bác sĩ kia phán nước bẩn, bao nhiêu thuốc thang tiền bạc đổ vào mà cái mặt chị nó mãi chẳng khá lên được. Rốt cuộc chỉ còn phương án cuối cùng, là về chỗ ông ngoại chị Hà.

Mẹ Bi ban đầu không chịu, nhưng cứ nghĩ anh vì chị mà lo lắng chẳng nuốt nổi cơm đâm ra cũng mềm lòng gật đầu. Khổ nỗi đến đầu ngõ rồi lại ngúng nguẩy không chịu xuống khám một mình. Anh Hậu thì tất nhiên nào có cái lá gan đưa chị vào, người già tinh lắm, sợ không qua mắt được cụ ngoại Hến Sò.

Đôi trẻ cứ đưa đẩy qua lại, may mắn thế nào gặp bạn Hà đang phóng con xe đạp điện sang đưa ông bà ít mướp sạch trồng được ở vườn trường, bạn Hậu ngay lập tức lao xuống nhờ vả.

Mẹ Bi ẫm ờ một lúc, tuy nhiên tới bao nhiêu ngày xấu hổ không dám ra đường, bao nhiêu đêm ngứa ngáy chẳng ngủ được, không còn cách nào khác, thành ra vừa nhảy lên xe chị Hà chị Vừa lên giọng.

-“Lái cho nó cẩn thận vào đấy nhé, gần ba chục tuổi đầu rồi không mua lấy cái xe máy mà đi, điệu quá thôi”

Mẹ Sò chẳng nói gì cả, chỉ là nhẹ nhàng lượn vào cái ổ gà gần.

-“Á.xóc thế…cô cố tình đấy à?”

-“Vâng, em điệu mà”

Có người trả lời tỉnh bơ, có kẻ tức lòi khói, đến lúc bấm chuông cửa rồi mà vẫn chẳng nguôi ngoai.

-“Em cười tủm cười đểu cái gì thế, chị nói em nghe chị đây là hồng nhan bạc phận thôi, người đẹp quá thì cuộc đời thường truân chuyên. Ai như em, cái loại ác thấy mồ mà suốt ngày ra vẻ học thức hiền lành quý phái, giả tạo mắc ớn.”

Chị Hà thấy hơi nhức tai, đúng lúc ấy chị nghe giọng ông ngoại sang sảng

-“Này cái cô kia, ông không cần biết cô là con cháu nhà ai nhé, nhưng nói cháu gái của ông như thế thì cấm bước vào cửa nhà ông. Cứ tưởng ông đùa ai ngờ kiên quyết làm thật, lôi cháu mình vào nhà còn mặc xác khách bên ngoài. Mẹ Sò nhìn mẹ Bi mặt lở loét như bắn pháo hoa tự dưng thấy thương thương, mà đoán chắc chữa nhiều nơi không khỏi anh Hậu mới phải mang đến đầg nên đành mở lời.

-“Đâu bọn con bạn thân, chỉ đùa nhau thôi ông.”
-“Thân gì mà sao Ông chưa thấy con nhắc bạo giờ?”

-“Mới gặp một tháng ông ạ, con với Hà hợp tính, gặp là thân. Hay cãi nhau nhưng cũng thương nhau lắm, ban nãy con chỉ đùa thõi.”

Chị Liên nhanh nhẹn thêm nếm, hai chị diễn một lúc thì ông tin, khám cho mẹ Bi xong, vừa bốc thuốc. Ông vừa trêu.

-“Thanh niên chơi thân là nhẽ bình thường, nhưng đàn bà con gái các chị là lắm chuyện lắm đấy. Hôm nọ Ông xem cái phim gì mà bạn thân còn lừa tài sản rồi cướp chồng cơ, hai đứa đừng có như thế.”

Chẳng hiểu vô tình hay cố ý, chỉ biết ông làm hai mẹ đều nhột. Vì là “bạn thân” của chị Hà nên ông chữa rất tỉ mỉ tận tâm, tuy nhiên cái mặt của mẹ Bi phải qua ba lần khám mới dứt được, những lần sau thì anh Hậu đèo cả hai người, người yêu anh tất nhiên ngồi ghế trước, vợ anh ngồi ghế sau.

Ban đầu mẹ Sò thấy đôi uyên ương rôm rôm rả rả cũng hơi buồn buồn, nhưng suy cho cùng mai sau chị Liên cũng là mẹ kế của Hến Sò, thôi thì làm quen dần đi là vừa.

Nghĩ vậy nên chị lấy điện thoại ra giải ô chữ, khổ nỗi, ở đời có những kẻ, họ cứ luôn thích gây sự chú ý của người khác.

-“Hà chat với anh Thanh hả em? Chị bảo này, mai sau có gì thì gọi điện chị tư vấn cho cách sinh con trai nhé, có cách cả đấy. Chứ em cổ hủ chỉ biết để vịt trời thì về làm dâu nhà người ta lại khổ với mẹ chồng.”

-“Dạ, nhờ cả vào chị”

Mẹ Sò nhỏ nhẹ đáp cho qua chuyện, cũng biết làm sao? Chả nhẽ nhảy dựng lên chửi nhau với mẹ Bi.

Chẳng hiểu thế nào ba Hến phía trên đột nhiên phanh gấp, thỉnh thoảng qua gương chiếu hậu chị còn lờ mờ cảm thấy anh cứ lườm lườm chị ấy. Tới tận chiều hai vợ chồng đi đón các nàng anh vẫn dường như vẫn chưa hết bực, cứ thế bồng hai con chạy phăng phăng đằng trước, mặc kệ bà xã đằng sau.

Đã thế đến bữa thì ngồi bới cái này gẩy cái kia, thở ngắn thở dài, khi xem tivi cũng chuyển kênh liên tùng tục, lúc vợ giặt giũ lại đi ra đi vào phát chóng cả mặt.

-“MÌNH”

Có bà vợ giật nảy, chưa kịp đáp lại đã bị chồng tổng tấn công một thôi một hồi .

-“Mình ấy…mình…anh nói rõ ràng dứt điểm cho mình nghe này…mình đó…mình nghe cho nó rõ ràng nhé…anh không nói lần hai đầu đấy…mình mà sinh con trai cho thằng khác thì phải sinh cho anh trước…hiểu chưa?”

-“Mình… mình sao thế?”

–“Chẳng sao sất, như thế mới công bằng”

Ba Hến tuyên bố xong lửa giận bốc ngùn ngụt, lao vào phòng ngủ đóng cửa sầm một cái. Mẹ Sò ở ngoài ngơ ngơ ngác ngác, Ông xã nóng quá làm chị hơi hãi hãi, phơi áo quần xong liền sang phòng con tá túc. Thế nào mà đến mười một rưỡi, anh lại hầm hầm đi sang quát.

-“MÌNH…về phòng!”

-“Dạ”

-“Dạ cái gì mà dạ? Mình to như con voi ấy, nằm đó chen chúc khổ thân hai cục bông nhỏ của anh”

-“Vâng…mình bớt giận…em về đây…”

-“Giận lúc nào mà bớt? Anh đây thèm vào nhé.”

Đêm hôm rồi nên vợ chẳng muốn tranh luận ầm ĩ, cứ mặc kệ chồng thích càu nhàu bao nhiêu cũng được. Ba Hến phàn nàn một hồi thì ngủ mất, sáng hôm sau tỉnh táo rồi, hình như nhận ra ban tối mình hơi điên nên có chút thèn thẹn, chủ động đề nghị đưa vợ con đi làm đi học.

Từ đó thỉnh thoảng anh về sớm cũng qua đón Hến Sò rồi ba cha con cùng đi đón mẹ Hà, các cô ở trường nhìn chị với ánh mắt ngưỡng mộ lắm, đúng là ở trong chăn mới biết chăn có rận.

Thế rồi một ngày, anh tới trường chị. Không phải năm giờ chiều như mọi khi, mà là chín rưỡi sáng. Chị nghe học sinh nhắn thì vội vã chạy qua gặp chồng, gương mặt anh nhợt nhạt xanh xao lắm, tự dưng tim chị nhói, cứ có linh cảm chuyện chẳng lành.

-“Điện thoại mình đâu sao không nghe máy?”

Chị bối rối bảo sáng hết pin mà lại để quên sạc ở nhà. Ông xã kéo chị lại gần, khẽ nắm tay rồi chậm rãi bảo.

-“Mình à… mình bình tĩnh nhé. Ông…ông ngoại…ông…đi rồi.”

–“Ông đi đâu hả mình?”

Chị hỏi, sống mũi anh cay cay, anh nhìn chị hồi lâu, tay anh siết chặt tay chị hơn. Anh nói ông đi sáng nay rồi, ông đi rất thanh thản, mình về thôi, anh cũng nhờ người đón Hiến Sò rồi.

Bởi chị với ông ngoại cực kì thân thiết nên trên đường đến đây anh đã rất lo lắng, chính anh cũng chẳng thể ngờ, thái độ bà xã lại bình tĩnh đến lạ lùng. Chị không khóc, chỉ nhỏ nhẹ nhờ chồng đèo qua nhà trước.

Chị bảo, chị phải thay váy. Cái váy đó là ông cho chị vải, ông bảo Hà may đồ đẹp đi rồi Tết này ông con mình đi tảo mộ, ông xin các cụ cho Hà đẻ được thằng con trai, gia đình mãi mãi hạnh phúc.

Tết này? Vậy là ông ngoại thất hứa rồi. Xe về tới cổng, chị hít một hơi thật sâu, từ tốn mở cửa, chẳng nói với anh câu nào cả, cứ thế lững thững đi lên nhà. Anh sốt ruột bám theo vợ, chị thay đồ rất nhanh, chị búi tóc lệch rồi tô chút son cho thêm phần tươi tắn.

Rồi chị quay sang anh, mỉm cười nói mình đi thôi. Chẳng hiểu sao thái độ chị càng nhẹ nhàng bao nhiêu, anh lại thấy nặng nề bấy nhiêu.

Anh tiến tới gần chị, định đưa tay đỡ vợ xuống dưới, mà chị, chưa kịp nắm lấy tay chồng, đã ngã khụy.

Anh hoảng hốt gọi vợ, mắt chị vẫn hé nhưng chân tay thì cứng đờ, mặc anh lay như nào cũng không có phản xạ. Chị doạ anh phát rối, sau khi gọi xe cấp cứu, phải mất vài phút sau anh mới lấy lại được bình tĩnh, cố mường tượng ra những gì được học, điểm từng huyệt từng huyệt một.

Ba Hến đã từng cùng ông thực hành chữa trị cho nhiều người, mà chẳng hiểu sao, lúc này lại run rẩy đến lạ. Mồ hôi từ trán anh toát ra như tấm, anh nhớ vừa mới tuần trước thôi, có bà bác gì đó cũng bị sốc y như mẹ Sò, ông ngoại cũng hết lòng cứu giúp, nhưng mệnh bác ấy bạc, chẳng đợi được đến lúc xe cấp cứu tới.

Thời gian chầm chậm trôi, một đằng anh dốc toàn lực, một bên chị mãi vẫn cứ im lìm. Anh sợ, thực sự rất sợ. Cảm giác ấy, nhức nhối đau buốt đến ngột ngạt. Người chị lạnh, sống lưng anh cũng lạnh toát theo, càng lúc anh càng cuống, giọng anh nghèn nghẹn.

-“Mình…mình à…anh xin…các con còn quá nhỏ.”