Vì Vợ Là Vợ Anh

Chương 71

Anh Hậu về rồi, chỉ còn chị Liên và Bi, phòng bệnh trống vắng heo hút, không khí ảm đạm vô cùng. Chị khẽ kéo chăn cho con trai, thẫn thờ nghĩ về mấy ngày qua. Thời khắc chị tỉnh dậy sau cơn nguy kịch, cứ ngỡ anh sẽ mừng mừng tủi tủi, chạy tới bên giường ôm hôn tới tấp, thổ lộ rằng anh lo biết bao, xót xa tới nhường nào, Van nài chị lần sau đừng bao giờ dại dột.

Rồi anh sẽ nói, anh nhớ chị.

Mấy ngày không tìm thấy chị, anh nhớ.

Mấy ngày chị hôn mê, anh nhớ, anh thương.

Nhưng không. Đó là trên phim, là trong truyện, và chỉ là ảo tưởng của chị mà thôi.

Câu đầu tiên người ấy hỏi, sau bao nhiêu ngày xa cách, chính là, em nghĩ mình bao nhiêu tuổi? Bồi chị chưa kịp trả lời, anh đã tiếp tục chất vấn, phải chăng em quên mất mình đã làm mẹ?, em không thương con sao?

Giọng anh rất nhẹ nhàng, nhưng từng câu từng chữ như cứa dần cứa mòn tim gan chị. Con chị, bảo bối của chị, làm sao chị có thể không thương?

Chính vì quá thương con nên mới bằng mọi giá giành lại hạnh phúc cho mình, cho con. Chỉ mong sao bé có một gia đình yên ấm, có ba giỏi giang để được nở mày nở mặt với bạn bè.

Tiếc rằng, chị càng cố gắng, họ lại càng xa nhau. Anh hồn nhiên mang cháo vợ cũ nấu vào thăm người yêu. Chị không nuốt nổi, chị nôn mửa tới tấp, nhăn nhó bảo cháo bỏ cái gì mà ghê thế. Mgười ta chẳng những không dỗ dành chị như xưa, ngược lại còn nhíu mày bảo, vì em mà cả nhà anh tối nay phải đổi bữa, cháo ninh xương suốt từ trưa sạch sẽ bổ dưỡng như thế, Hến Sò Bi ăn ngon lành mấy bát liền có sao đâu mà em khó tính.

Ốm yếu nằm trong viện suốt, cả ngày chỉ đợi tới giờ ba Hến vào, vậy mà anh một hai câu tử tế cũng không thốt được. Thử hỏi ở hoàn cảnh của chị, có ai mà không tổn thương?

Mẹ Bi chẳng ngủ được, ra ngoài đi dạo lang thang, tình cờ gặp mẹ Bông nằm phòng bên cạnh cũng chạc tuổi chị, hai người rủ nhau ngồi ở ghế đá dưới gốc bằng lăng thủ thỉ tâm tình.

Mẹ Bông nghe xong đầu đuôi câu chuyện thì thành thật khuyên nhủ.

-“Ôi dào ôi chị ơi, mình có còn là gái mười tám đâu mà nhõng nhẽo suốt thế. Chồng chị là tốt chán rồi đấy, vẫn chăm lo cho chị đủ thứ. Chị đang sung sướng nó quen nên chị không hiểu được thế nào là cảnh bần cùng đâu”

-“Chị bệnh như này mà anh bỏ về nghỉ ngơi, còn kêu chị cứ trẻ con thì sẽ chia tay chứ, như vậy không là bần cùng thì thế nào mới là bần cùng được nữa hả cô?”

-“Em đây này, toàn phải bò dậy đi mua đồ ăn mà, được hầu tận miệng như chị có mà phúc tổ, lão nhà em gái gú suốt cơ, mà em chưa tự chủ được kinh tế nên không làm căng được. Còn có những người phụ nữ khổ hơn chúng mình nhiều chị à, làm quần quật cả ngày luôn, thời buổi kinh tế khó khăn, không có tiền khổ ghê gớm, nuôi con mọn vất vả với tốn kém lắm.”

-“Chị buồn quá mẹ Bông ạ, xưa kia anh khác cơ, chị cứ nghĩ anh sẽ mãi như vậy, mãi bao dung chị”

-“Chị đi vào rừng mơ mà bắt con tưởng bở. Em nhìn thấy ông xã chị rồi, hào hoa phong độ lại chức cao nữa chứ, đến giờ phút này anh vẫn chưa bỏ chị là may đấy”

—“Cô”

-“Em nói thật mà, yêu khác cưới khác, làm màu có giới hạn thôi, chị mà không nghe em suốt ngày đỏng đảnh ngúng nguẩy thì chị mất chồng lúc nào không biết đâu. Giờ làm ăn buôn bán cạnh tranh khốc liệt, mấy ông đi làm cũng mệt lắm chứ bộ, về nhà mình lại lèo nhèo thêm có mà chán muốn chết.”

Mẹ Bông mẹ Bi buôn dưa thâu đêm luôn à, mẹ Bi vỡ lẽ nhiều điều lắm. Sáng ra chị chủ động làm thủ tục xuất viện rồi ôm Bi về. Hai mẹ con phụ cô giúp việc chuẩn bị bao nhiêu món ngon đãi ba Hậu. Trưa ba nhận được điện thoại của Bi, qua nhà thấy mẹ Bi hiền dịu ngọt ngào cũng hơi choáng.

Có chút cảm động nữa.

Thực ra chẳng riêng gì đàn ông, tâm lý chung là vậy mà. Người hàng ngày đối xử tốt với mình thì cho là lẽ đương nhiên, nhưng cái kẻ suốt năm suốt tháng hạnh hoẹ chửi bới rồi đột nhiên nói câu đường mật lại khiến chúng ta chú ý.

-“Em yêu anh, vì anh em có thể làm mọi thứ, kể cả chết.”

Mẹ Bi tâm sự, ba Hến nao nao lòng, những gì chị nói, là thật. Kiếm khắp thế gian này cũng chẳng thể tìm được người đàn bà nào yêu anh hơn chị. Mẹ Sò nương tựa nơi thầy Thanh, còn anh? Cuộc sống mà, ai cũng cần có một người bạn đồng hành. Trước kia, anh đã từng nghĩ mẹ Bi là thích hợp nhất. Hồi chưa ly thân với vợ, có đôi lúc anh ước bà xã được một nửa của chị Liên thôi cũng tốt. Nhưng bây giờ, trải nghiệm rồi mới thấy, chẳng có cái gì hoàn hảo cả.

-“Anh cần một người vợ chăm lo gia đình tươm tất, một người có thể khiến anh yên tâm mỗi lần đi công tác xa, một người đủ chính chắn để không bỏ đói con anh, một người nấu được những món ăn anh ưa thích, một người giặt giũ phân loại áo quần cho anh, sơ mi màu nào ra màu đó, một người không bao giờ làm mất thể diện của anh trước đám đông…”

Một người, như vợ anh.

Nhưng vợ anh, lại không cần một người như anh. Suy nghĩ đó khiến lòng ba Hến nhói đau. Mẹ Bi ngỡ anh xúc động khi nói đến tương lai của bọn họ, chị mỉm cười hứa chị có thể làm tất cả. Chị sẽ đem lại cho anh một mái ấm hạnh phúc gấp năm gấp mười lần mái nhà mà anh từng có. Chị thủ thỉ rủ anh vào phòng trong, dù sao cũng thử thách người yêu lâu quá rồi.

Tưởng anh sướng điên lên ý chứ, không ngờ được ba Hến lại từ chối khiến chị hơi hoang mang, là anh không có nhu cầu hay đã được em Nhung cho ăn no xôi chán chè rồi? Tất nhiên người yêu lấy lý do lát phải về đón hai cục bông nhỏ. Bông nhỏ với chả bông to, nhà thì gần, lớn tướng rồi chứ có ít ỏi gì đâu mà lúc nào ba mẹ cũng phải đi đón, nghĩ phát bực à.

Nhưng trước mặt anh Hậu chị cũng chẳng dám tỏ thái độ, dịu dàng dặn người yêu đi đường cẩn thận. Ba Hến vui vẻ chào hai mẹ con Bi, đến lúc qua mẫu giáo thấy Hến Sò đang được bác Thanh bồng thì tức tím mặt tím mày.

-“Ai mượn ông đón con tôi thế hả ông ơi?”

Đoạn anh đưa tay giằng lại tụi nhỏ, anh Thanh cũng chẳng gây khó dễ gì cả, thoải mái trả con cho người ta.

-“Anh tưởng chú còn mải em Liên, Hà đang bận làm công tác tháng nên anh qua đón con về trường bốn người chơi cho vui”

-“Con con cái quái gì, thích có con thì đẻ lấy mà nuôi. Nói năng cẩn thận. Hến Sò chào báo đi con, mình về.”

Ba Hậu cằn nhằn, Hến Sò nghe lời ba đồng thanh chu môi ngọt ngào.

-“Chúng con chào bác Thanh ạ.”

-“Đó, thấy chưa, Hến Sò xưng con kìa. Bác Thanh chào hai con nha. Mà Hậu ơi chú với Liên như nào thì tính nhanh nhanh lên, cho bọn anh còn tiến tới chứ. Anh cũng sắp già bố nó rồi, mẹ anh bảo sang năm có con là đẹp, đẹp tuổi ba lẫn con.”

Bác Thanh chân thành giải thích, Hến Sò ngây thơ chẳng hiểu gì, chỉ tội ba các em phát hoả hầm hập. Ba giận đến mức chẳng thèm chào bác Thanh, cứ thế quay người đi thẳng.

Rồi đến tối mẹ Hà về ba cũng không nói câu gì với mẹ Hà luôn, bây giờ ba Hậu đang dỗi rồi á, ba chỉ chơi với Hiến Sò thôi.

Ba nằm với con gái mãi đến khi các nàng ngủ mới lật đật về phòng mình. Mấy tiếng trôi qua tưởng nguôi ngoai rồi, thế nào mà nhìn thấy bà xã có điện thoại mới toanh, ốp lưng tím sành điệu in bốn chữ THHS thì ruột gan ngứa ngáy không thể nào ngủ nổi. Ông xã trằn trọc qua lại, bức bối khó chịu đến mức bật dậy quát.

-“Trả anh điện thoại.”

Vợ ngơ ngác ngó lên trên. Chồng biết mình hơi hớ nên cố gắng hạ giọng thấp nhất có thể.

-“Ý anh là, mình có điện thoại mới người têu mua cho còn gì, trả anh cái cũ anh mua cho mình đi”

-“Em quên chưa bảo mình, thầy Thanh nhỡ tay làm rơi nên cái đó bị vỡ hỏng rồi, thầy mua đền em cái mới. Mình có cần gấp không? Nếu cần thì mai em mua trả mình.”

Ba Hến lắc đầu, mẹ Sò yên tâm tiếp tục nghịch máy. Nhỡ tay, nhỡ tay cái con khỉ. Cái thằng đó nó mà nhỡ tay thì anh đâm đầu xuống đất trồng
cây chuối luôn.

-“Tối mà mình nhắn tin suốt thế? Không sợ hại mắt hay sao?”

-“Vâng”

-“Hai người cũng nhiều chugện tâm sự nhỉ?”

-“Dạ.”

-“Hôm nay còn thấy nhờ người yêu đi đón con cơ đấy, mình bận thì gọi anh chứ nhờ người ngoài làm gì?”

-“Vâng!”

-“Thấy còn tính năm sau cưới cơ mà, có định mời anh không thế?”

-“Dạ.”

Anh Hậu ức nghẹn họng, ném cả chăn lẫn gối xuống bên dưới. Chị Hà giật nảy mình, đang chơi dở cái trò giải ô chữ hay ơi là hay chứ, chỉ một hàng nữa là ra rồi, tiếc thật đấy.

-“Mình sao thế? Mà lúc nãy mình bảo gì em à? Xin lỗi em không để ý, có gì mình nói lại em nghe xem nào.”

-“Không cό gì sất.”

Ba Hến bực quay người về phía cửa sổ, mẹ Sò vứt chăn lên cho chồng mà anh vẫn tức nên cứ đạp xuống hoài à.

“Kệ tớ, tớ lạnh chết thì cũng liên quan quái gì đến bạn đâu.”

“Chết sao được mà chết? Bạn nói nghe ghê quá à, bạn không thích đắp chăn thì tớ chỉnh nhiệt độ ấm lên cho bạn.”

-“Thôi đi, tớ nào dám làm phiền đằng ấy”

-“Bạn Hậu ơi thế rốt cuộc bạn “nàm thao”? Khó ở chỗ nào thì phải nói ra chứ, tớ đây còn chưa trách bạn cái tội làm tớ mất bao nhiêu điểm đâu đấy, phí công chơi suốt từ tối đến giờ.”

-“Hả…chơi…chơi gì?”

-“Thì đang giải ô chữ mà”

Vợ phân trần, chồng như mở cờ trong bụng, vui vui à, cười ngây ngốc y hệt con nít. Đoạn, anh nhảy xuống dưới luôn, nhiệt tình bảo.

-“Thế mà không nói sớm, để anh giải bù cho.”

Mẹ Sò mở lại game, ba Hến chê bọn này thiết kế giao diện kém quá nhưng vẫn chăm chú chơi cùng bà xã. Công nhận xấu mã nhưng được cái nội dung tốt, càng giải càng thấy thú vị.

-“Cái gì? Trên lông dưới cũng có lông, khi nào mệt mỏi lại lồng vào nhau…eo…bọn này bựa thế.”

-“Em đâu thấy bựa gì đâu, là mi mắt đó.”

Anh Hậu không hài lòng với đáp án lắm nhưng vẫn điền theo lời vợ, chẳng ngờ đúng thật, hứng khởi liền xoa xoa đầu chị rồi thơm chùn chụt vào má giống kiểu khen ngợi dành cho Hiến Sò. Mặt bà xã ửng hồng à, mặt ông xã cũng đỏ không kém. Anh hỏi chị có nóng không, chị ngại ngại gật đầu. Anh bảo anh nóng phát điên mất, chắc phải vào đi tắm. Chị khuyên khuya rồi thì đừng tắm kẻo hại sức khoẻ, cho điều hoà xuống một hai độ một lát là mát thôi.

Khổ nỗi cho rồi mà vẫn nóng à, ba Hến vô tư cởi áo ở trần luôn. Mẹ Sò liếc thấy cơ ngực săn chắc của chồng thì cứ như bị bùa ám, đứng hình mất gần một phút đồng hồ.

-“Ơ mình thái độ thẹn thùng e ấp kiểu gì đấy? Mình định mồi anh đó à?”

-“Eo vô lý, mình mới là người mồi em ý, mình xem lại sáu múi của mình đi kìa.”

Vợ dứt lời thì trùm chăn kín mít, chồng bối rối thao thức mãi mới chợp mắt được.

Sáng hôm sau ăn uống xong xuôi, các nàng vừa nhắc ba Hậu thơm mẹ Hà rồi còn chuẩn bị đi học thôi ba đã ngay lập tức kéo mẹ vào trong lòng, một tay ôm eo mẹ, tay kia gạt tóc mẹ ra sau, môi ba miết lên môi mẹ. Chị Hến che mắt Sò rồi dắt em sang phòng khách mở tivi à.

Hai cục bông nhỏ xem hết ba tập Tom và Jerry mới thấy ba Hậu mẹ Hà lật đật đi ra.

-“Mẹ Hà ơi sao cổ mẹ Hà có vết đỏ thế ạ? Mẹ Hà bị em muỗi đốt giống Sò à? Mẹ Hà có đau không ạ?”

-“Đâu, chị nghĩ em muỗi đốt thì ngứa chứ không đau đâu. Sò ạ, Hến lấy dầu thơm bôi cho mẹ Hà nha”

Hến Sò líu la liu lo hại mẹ chỉ muốn độn thổ thôi, chính các nàng ngày nào cũng mồm năm miệng mười ép buộc ba mẹ cơ mà? Giờ lại ngây thơ quá thể đáng ấy. Mẹ Sò biết ba Hến vì chiều con nên mới bất đắc dĩ, về phía chị thì có lúc tự chủ được, nhưng cũng có những lúc anh cứ chạm vào là cả người mềm nhũn bồi hồi, thi thoảng chị lại vô thức siết chồng chặt hơn, chẳng biết anh có thấy khó chịu không nữa.

Chị Hà len lén nhìn chồng, thấy vẻ mặt ông xã vẫn tươi tắn như trước thì thở phào nhẹ nhõm, quay vào bếp cầm ba hộp cơm gói bọc cẩn thận cho ba đồng chí Hậu Hến Sò. Ra khỏi cửa vài bước các nàng bỗng hơi nhớ mẹ Hà nên ngoái lại vẫy vẫy tay chào tạm biệt, ba mẹ con tíu ta tíu tít à, mẹ dặn tụi con phải ngủ trưa đi nhé, Hến dặn mẹ đừng có nhớ Hến quá, Sò bảo chị Hến đừng lo, mẹ Hà chỉ nhớ em thôi không nhớ chị đâu. Ba Hậu phì cười, lúc đến lớp mẫu giáo hai cục bông nhỏ cũng lững cha lững chững chưa muốn vào, lưu luyến ba ghê gớm, lòng ba ấm lắm, tâm trạng ba phấn chấn lạ thường.

Có lẽ là ngày tốt, đến trợ lý của ba sáng hôm đó cũng vui đáo để. Chả là cô vừa mới hết kem trắng da đã có người mua tặng, lại còn đặt loại nổi tiếng bên pháp hẳn hoi nhé. Không thấy đề người gửi, nhưng chắc là anh Thắng đó, tại hôm trước thấy anh hỏi cô thích mỹ phẩm nước nào nhất mà. Cô Nhung sướng, cười không ngậm được miệng, hồi hộp lấy ra bôi.

Eo kem gì mà thần kỳ, hiệu quả ngay tức thì, trắng mịn màng luôn.

Khổ nỗi được nửa tiếng sau cô bắt đầu thấy râm ran ngứa, nửa tiếng sau nữa thì ngứa phát điên phát rồ. Cũng may mới chỉ thử ở mu bàn tay thôi đấy, suýt nữa thì đi tong cái mặt tiền. Cả ngày cứ phải đi ra đi vào nhà vệ sinh xả nước lạnh với gãi gãi hại cô Nhung sôi cả máu, định lên mạng review sản phẩm một sao luôn mà thế nào tra linh tinh một hồi lại phát hiện ra lọ kem mình được tặng là hàng nhái mới nhục chứ. Vợ sếp, chắc chắn là vợ sếp rồi. Nhìn hiền hiền mà thâm dễ sợ, cứ đợi đấy, cô sẽ cho mụ ta biết thế nào là trái đắng.

Thấm thoát cũng tới cuối tháng, vì cô Nhung còn phải vắt óc nghĩ kế hoạch sao cho chu toàn nhất nên chị Hà vẫn chưa dính chưởng. Tuy nhiên chồng chị thì thảm đến không ngờ. Sau cuộc họp biểu qugết công khai, anh Hậu tạm thời bị đình chỉ chức vụ giám đốc. Anh Đạt chưa nhậm chức chính thức nhưng được giao toàn bộ quyền hành quản lý, trong vòng một tháng nếu biểu hiện tốt hơn anh Hậu thì phía trên sẽ cân nhắc cẩn thận.

Sếp Đạt phởn lắm, tự bỏ tiền túi ra thuê lập trình viên giỏi về, lên kế hoạch phát triển đồng thời mười game liền, bất chấp mọi thủ đoạn để tăng được doanh số một cách nhanh nhất. Về phía sếp Hậu, quyết định của ban lãnh đạo không khác gì tát vào mặt anh vậy. Không kể đến vấn đề bản thân rất nhiệt huyết với công ty thì sĩ diện đàn ông nói chung, ai mà chấp nhận nổi cái việc đang ở cấp cao nay lại phải cúi mình?

Đã thế lúc căng thẳng não nề nhất, muốn gọi điện tâm sự với người yêu thì máy chị lại bận suốt à. Mệt mỏi, bất lực, chán chường, ba Hiến đành lái xe về nhà. Vậy mà, nơi nương tựa duy nhất, hiện tại, cũng bị kẻ khác cướp đi.

Hến Sò của anh, ngồi vắt vẻo trong lòng hắn.

-“Bác Thanh mới được lên làm hiệu trưởng ạ? Eo ui bác Thanh giỏi quá nha, ngày xưa ông Hào nhà Hến cũng làm hiệu trưởng đó nha. Ông Hào cậu Hợp cho Hến với em Sò đi trại hè cùng các anh chị vui ơi là vui ý”

-“Hến Sò cũng thơm bác đi rồi hè bác dẫn tụi con đi cắm trại, trại này còn đẹp với nhiều trò chơi hơn cả trại của cậu Hợp ấy”

Hai cục bông nhỏ mắt tròn xoe long lanh à, phấn khởi lắm, thơm bác Thanh cứ chùn chụt đi á, hại ba Hậu đứng bên ngoài nghẹn đắng luôn.

-“Bác Thanh cưng Hiến Sò lắm luôn á. Lát mẹ Hà ra Hến Sò rủ mẹ Hà tối nay đi chơi với bác nha, đi ăn liên hoan bác lên chức ý, bốn người nhà mình cùng đi. Tụi con có thích em gấu bông to bừ bự không? Tụi con nịnh mẹ Hà thơm bác rồi bác mua gấu bông cho nha”