Vì Vợ Là Vợ Anh

Chương 48

Mẹ Bi thấy ba Hến tròn mắt ngạc nhiên thì tim đánh thịch một cái, người cũng rờn rợn nổi gai ốc, chị rút ví lấy ít tiền mặt đưa cho anh rồi dịu dàng quan tâm.

-“Cũng không nhiều nhưng anh cầm lấy tiêu tạm nhé, em thương anh quá nên mới bực đó. Mặc dù em thấy bất công nhưng thôi, nếu anh thích thế thì em cũng đành chịu, mình về ở bên nhau, có rau ăn rau có cháo ăn cháo, cùng lắm là như ngày sinh viên chứ gì.”

Chị cố ý nhắc tới hai từ “sinh viên”, anh Hậu chợt nhớ về thời xa xưa. Lần đầu tiên gặp Liên anh không thấy chị đẹp ngất ngây như hồi nhìn thấy mẹ Sò, nhưng ở trong cái trường hiếm nữ như Bách Khoa là rất nổi bật rồi, ngày đó được bao nhiêu vệ tinh tán mà chẳng hiểu sao cô ấy vẫn chọn yêu thằng nghèo kiết xác như anh.

Hồi mẹ Bi mang thai cũng tội lắm, hai gia đình đều khó khăn lấy đâu ra đồ tẩm bổ. Bạn bè cùng tuổi còn đang thì con gái mơn mởn sắc xuân, chị lại suốt ngày bị ốm nghén khổ sở, cộng thêm thi cử nhiều môn thành ra sắc mặt lúc nào cũng xanh xao.

Tới bây giờ nghĩ lại, anh vẫn không khỏi áy náy.

-“Sao suy tư vậy? Đừng có nói là anh sợ em tham tài sản của vợ chồng anh nha. Em buồn đấy.”

Anh Hậu nghe chị Liên chất vấn tự dưng thấy mình dở hơi quá, quen biết hơn chục năm rồi, lại còn trải qua cả thời thanh xuân bên nhau, người con gái này như thế nào anh còn không rõ?

Chỉ là, mãi vẫn trẻ con khiến người ta phải lo lắng.

-“Liên à, giờ làm mẹ rồi chứ có còn mười tám đôi mươi đâu hả em? Ăn nói cũng phải biết trước biết sau chứ, nhiều khi người ta không hiểu rõ lại nghĩ em tham lam xấu tính đó.”

-“Cả thế giới có thể ghét bỏ em, nhưng chỉ cần anh tin em là đủ.”

Anh Hậu phì cười, chị lúc nào cũng nũng nịu âu yếm như cô nhóc vậy. Nhưng thôi có sao đâu, ít ra trên đời còn một người đàn bà thực lòng yêu thương, để ngoài tai mọi định kiến xã hội mà ngày ngày sẻ chia bầu bạn cùng anh.

Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không bỏ mặc nhau chứ chẳng như ai đó, thầy giáo cũ về nước một thời gian là rục rịch đá bay chồng ra khỏi nhà.

Bao nhiêu ngày qua rồi mà nghĩ tới chuyện mèo mả gà đồng của chị Hà anh Hậu vẫn thấy đắng không tả nổi. Chị Liên an ủi người yêu cũ vài câu rồi rủ đi trượt cỏ. Cái trò này kể cũng thú vị ra phết, mỗi tội anh Hậu thấy mình già xừ nó rồi còn trượt trượt quái gì nữa, không hợp chút nào hết.

-“Vậy về với em, ba người nhà mình nằm xem tivi cũng vui mà.”

-“Thôi sau này còn nhiều thời gian, anh muốn dứt điểm chuyện của mình đã, giờ anh về đón con.”

-“Ừ, không sao cả. Nhiều lúc em ước gia đình không gặp hoạn nạn, nếu vậy em đã chẳng phải ra nước ngoài lấy chồng, chuyện chúng ta cũng không lỡ dở. Nhưng thôi mọi thứ qua rồi, hãy nhớ rằng anh luôn có em.”

Chị Liên luôn sống như thế, cả đời vì người khác mà quên đi bản thân mình. Khi xưa trao cho anh thanh xuân rực rỡ nhất, tới bây giờ lúc anh là thằng đàn ông hai con rồi tình cảm vẫn vững chắc không đổi thay.

Anh Hậu cảm động ôm chị nói lời xin lỗi, hứa rằng sau này sẽ đền bù. Hôm ấy tụi nhóc chỉ học múa hát linh tinh buổi sáng nên anh gọi cho vợ nói buổi trưa mình sẽ đón các nàng. Lâu lắm rồi ba con nhà Hến Sò mới có buổi hẹn hò đúng nghĩa.

Hai bé lúc đầu hí hửng vui vẻ lắm, mà được tầm nửa tiếng thôi đã lại bài ca mẹ Hà đi đâu rồi, mẹ Hà ở đâu thế, sao mẹ Hà không tới đón với đi ăn cùng?

Anh dỗ với kể chuyện cười mãi chúng mới nguôi ngoai, buổi chiều rủ đi thăm vườn thú nhưng Sò không chịu, nói nhớ mẹ Hà lắm rồi, chị Hến thấy em mếu máo cũng rơm rớm theo nên ba đành phải đưa về.

Tới nơi một cái lũ trẻ như chim non sổ lồng ùa vào lòng mẹ kể chuyện ríu rít, trong bếp rải cái chiếu với mấy rổ hạt sen. Cứ tới đợt là người ở quê ba Hào gửi cho một đống hạt tươi, bà xã rất chịu khó, toàn ngồi bóc cẩn thận rồi phơi khô cất nấu dần chứ không dùng hạt bán sẵn ngoài chợ bao giờ cả.

Hến Sò hớn hở nằm dựa đầu trên đùi mẹ, tay nhỏ xíu mà cũng ra điều giúp mẹ lấy tâm sen. Thực ra vợ rút sẽ nhanh hơn, nếu là chị Liên chắc chắn quát bé Bi lên học bài luyện chữ rồi.

Tuy nhiên chị Hà thì khác, dù mất công nhưng vẫn bổ đôi để con làm cùng cho vui. Hến Sò ở nhà hầu như mẹ ở đâu các em sẽ ở đấy, tới lúc này anh Hậu mới giật mình nhận ra một sự thực vô cùng chua xót.

Mặc dù các con thấy ba về là bám lấy quấn quít tít mù, mặc dù anh đi xa con nhớ nhiều, nhưng con chưa bao giờ nóng lòng nóng ruột đến mức không chịu được phải đòi gặp ba gấp như với mẹ.

Nếu cứ tiếp diễn như này thì tới bao giờ mới tách được một trong hai đứa để đi theo anh đây? Nghĩ rồi có người tự nhủ từ giờ phải tranh thủ tận dụng thời gian ở với Hến Sò nhiều nhiều một chút cho tụi nhỏ quen hơi dần đi là vừa.

Các em thấy ba ngồi xuống cùng thì thi nhau bò sang khoe thành quả, ba Hậu tự hào quá, khen con gái tới tấp. Bình thường một mình chị Hà làm chỉ hai ba tiếng là xong, hôm nay cả nhà bốn người góp sức mà thế nào ngồi mãi tới sáu rưỡi tối, đã thế đống của ba con nó hạt nào hạt nấy sứt mẻ hết cả.

-“Hoàn thành nhiệm vụ rồi, đi tắm đi.”

Ba thở phào vươn vai, hai cục bông nhỏ cũng bắt chước đứng dậy vặn người, xong là cái giọng ngọt xơn xớt rủ rê mẹ.

-“Vâng, đi tắm thôi…mẹ Hà tắm chung không mẹ Hà?”

-“Đúng đó vào tắm chung đi, tắm với ba Hậu sướng lắm mẹ Hà à, ba Hậu kì lưng cho thích cực luôn á.”

Chồng nói đỡ hộ vợ rằng mẹ phải nấu cơm, các bé cũng ngoan nên không mè nheo nhiều. Tối đó cả nhà ăn canh mộc nấu thả ngon ơi là ngon nha. Đêm đến công chúa đi ngủ hết có người mới lịch sự trình bày.

-“Anh tìm được nhà rồi, cũng may thuê được ở chỗ chợ Ngã Tư Sở, tối mai anh chuyển qua. Cứ tạm thế đó sau này nếu ai để lại mua được một căn trong khu này nữa thì tốt, anh muốn ở gần con, còn nếu không chắc phải tìm cái chung cư mới rồi mua hai hộ.”

-“Dạ, chỗ đó điện nước các thứ đầy đủ chứ mình?”

-“Đủ, mình không phải lo. Cuối tuần sau gặp gia đình hai bên rồi đó, mình chuẩn bị tâm lý chưa? Ba mình thì chắc dễ hơn chứ ba anh chính anh cũng đang lo đây, sợ ba vác gậy đập cho anh một trận mất.”

Chị Hà tự dưng thấy nặng lòng, tính ba Hải xưa nay đã thế rồi, ba cổ hủ lắm. Ba hay bảo các anh chị ngày nay lý sự vớ vẩn, xưa kia thế hệ chúng tôi chẳng yêu đương gì còn sống với nhau được tới già cơ mà.

-“Mình cứ thưa trước rồi em sẽ gặp ba nói chuyện sau, em bảo…”

-“Bảo gì cơ?”

-“Thì bảo…bảo…như mình viết đơn đó…chăn gối…chăn gối bất đồng…”

Gớm cái mẹ Sò này, bao nhiêu năm rồi mà cứ ngại ngùng như mới cưới ấy, ba Hến tự dưng thấy buồn cười, ghé đầu vào trêu chọc.

-“Tớ hỏi thật bạn Hà câu này này, ấy ấy ý, có bao giờ bạn thấy sướng không?”

Chị Hà ngượng đỏ bừng hết cả mặt, lí nhí bảo chồng đi ngủ đi rồi trùm chăn qua đầu cho bớt thẹn. Mãi một lúc sau nghĩ thế nào chị lại chui ra trả lời.

-“Có thì có, nhưng đau nhiều hơn bạn à, tại cà rốt quá cỡ.”

Chẳng rõ trách móc hay khen ngầm nữa, tuy nhiên một câu đó cũng đủ khiến hai bạn mắc cỡ đến mức cả ngày hôm sau chẳng dám nhìn thẳng vào mặt nhau, mãi tới lúc tối mịt trước khi xách vali ra khỏi nhà bạn Hậu mới ngập ngừng dặn bạn Hà.

-“Sáng mai anh có việc không qua được, mình cứ nói dối con là anh đi làm rồi.”

Chị lặng lẽ gật đầu.

Anh đi rồi căn nhà trở nên ảm đạm đến lạ kỳ, đôi gối uyên ương rực rỡ giờ chỉ còn một, chiếc giường cũng trở nên rộng rãi quá mức.

Đột nhiên nước mắt chị chảy, có những chuyện là do chính mình quyết định, có những việc đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi, mà tới lúc nó xảy ra thật trong lòng lại trống rỗng não nề khó tả.