Vĩ Gian Phong

Chương 52

Edit: Tiểu Vũ

Kiều Tích rất không tình nguyện đưa tay mình cho anh xem.

Minh Ngật nhìn năm củ cà rốt kia thật lâu, sau đó nắm lấy xoa nắn một hồi, tiếp theo lại đưa lên miệng thổi phù phù mấy cái.

Kiều Tích cảm thấy có chút hơi ngứa, cô muốn rút tay về, không ngờ lại bị anh nắm càng chặt hơn.

Kiều Tích hầm hừ: "Em cũng khôn lạnh, anh thật ngốc."

Minh Ngật cầm tay cô, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc phản bác lại lời cô: "Em ngốc."

"... Anh mới ngốc ấy."

Hai người cứ như vậy đứng đó tiến hành một cuộc đối thoại không có chút muối nào trong vòng năm phút.

Cuối cùng MInh Ngật mở miệng nói: "Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với anh?"

Kiều Tích không nói lời nào.

Minh Ngật dắt tay Kiều Tích, hai người chen lấn tới phía trước, âm nhạc vang lên, nghi thức kéo cờ chuẩn bị bắt đầu.

Chỉ là có một chút việc nho nhỏ xảy ra. Minh Ngật người cao, có thể dễ dàng xem được nghi thức kéo cờ, còn Kiều Tích thì lại phải gian nan kiễng chân lên xem.

Thấy vậy, Minh Ngật liền ngồi xuống, đưa lưng về phía Kiều Tích, ra hiệu, "Anh cõng em."

Kiều Tích có chút do dự, "Sẽ không cản trở người phía sau chứ?"

Minh Ngật nhíu mày: "Vì sao phải quan tâm người khác? Chẳng lẽ anh không cõng em thì bọn họ có thể nhìn thấy à?"

Nói cũng có lý.

Kiều Tích bị thuyết phục liền nhanh chóng leo lên lưng anh.

Trong biển người, hai người bị chen lúc bên này lúc bên kia, Kiều Tích sợ ngã nên đành ôm chặt cổ anh họ.

Minh Ngật yên lặng nói: "Tháng sau anh phải đi Mỹ rồi."

Nhanh như vậy?

Kiều Tích có chút kinh ngạc, nhưng cũng không biểu hiện ra.

Thật ra thái độ dạo gần đây của Kiều Tích Minh Ngật đều hiểu.

Uyển Uyển từng nói với anh: "Trong lòng chị Tiểu Kiều, quan hệ giữa nhà chúng ta và chị ấy chính là quan hệ bố thí và bị bố thí-----"

Minh Ngật lập tức ngắt lời: "Không phải thế."

Uyển Uyển rất bất đắc dĩ: "Anh không nghĩ như vậy, nhưng chị ấy thì có."

Nếu lúc này anh và Kiều Tích công khai yêu nhau thì chính là muốn đem cô đặt trên lửa nướng.

Xã hội này đối với con gái vĩnh viễn đều không công bằng.

Đều là hai người yêu sớm, thế nhưng họ lại cho rằng phía nam chỉ là lầm đường lỡ bước, còn bên nữ thì chính là có chủ tâm câu dẫn.

Hơn nữa, gia cảnh của anh và cô lúc này cũng quá khác nhau.

Cho dù trong quan hệ này anh chính là người đi quấn quýt, đi làm phiền cô thế nhưng người khác lại không cho là như vậy.

Cho dù thái độ của Chúc Tâm Âm vô cùng tốt thì sao?

Kiều Tích vẫn sẽ như cũ nghĩ lung tung.

Minh Ngật biết, trước kia đều là anh tự cho mình là đúng.

Suy nghĩ một lúc, anh lại nói tiếp: "Thật ra em đều biết, bố mẹ anh không hề có ý phản đối."

"Chẳng qua, " Minh Ngật nhìn về phía trước, tuy rằng không nhìn thấy mặt cô, nhưng anh biết cô vẫn đang nghe anh nói, "Nếu em vẫn không bằng lòng, vậy thì anh lại chờ em thêm một chút."

Nói xong câu này, Minh Ngật mới phát giác hình như anh thật sự rất là không có tôn nghiêm.

Ngừng vai giây, anh lại nhanh chóng nói thêm: "Anh chỉ là khách khí một chút thôi... Em nhanh nhanh suy nghĩ cho anh, anh sẽ không chờ em lâu đâu."

- ----

Tháng bảy, Minh Ngật lên máy bay bay đến Boston, sang Mỹ du học.

Nửa tháng sau, Kiều Tích cũng đi theo đoàn sang Tornoto đại diện Trung Quốc tham gia kỳ thi IMO.

Không hề nằm ngoài dự đoán, thành tích Toán học của Trung Quốc tại chiến trường quốc tế xưa nay luôn vô cùng mạnh mẽ ổn định, cho dù mấy năm gần đây có hơi suy thoái thế nhưng vẫn là tuyệt đối có năng lực.

Nói ngắn gọn thì, trên đấu trường IMO này, mọi người khi nhắc đến đội Trung Quốc đều cảm thấy có chút sợ hãi.

Hai ngày thi kết thúc, Kiều Tích tự tính điểm của mình, ước chừng khoảng 30 điểm, hẳn là sẽ giành được HCV.

Quả nhiên, sau khi công bố thành tích, đội Trung Quốc 6 người thì 5 người giành được HCV, 1 người giành được HCB, thành tích toàn đoàn xếp thứ hai.

Giành được HCB là Lô Dương ----- Thật ra chị ấy chỉ thiếu 1 điểm là có thể giành được HCV rồi, thế nhưng chị ấy đối với thành tích này cũng đã rất vừa lòng.

Rất lâu chưa đăng gì lên Wechat, ngày đó Kiều Tích liền phá lệ đăng một status----- "Cũng xem như đã trải qua sự đời."

Năm nay không có đại ma vương tham dự, HCV không ít, vẫn theo tỉ lệ cũ phân chia, nhưng lại không có ai giành được điểm tuyệt đối cả.

Tưởng Nhất Vĩ vẫn còn nửa bài nhỏ không biết làm, bởi vậy nên cũng không thể giành được HCV với số điểm tuyệt đối và anh ấy vẫn luôn tâm niệm.

Anh ấy có hơi chút ấm ức: "Anh suýt nữa đã có thể đánh bại Minh Ngật!"

Kiều Tích tuy rằng ôn hòa nhưng lúc này cũng không nhịn được nhắc Vĩ thần một câu, ngữ khí hơi có chút không nể mặt: "Minh Ngật có thể giành được 42 điểm là bởi vì điểm tối đa của bài thi chỉ có 42 điểm."

Vĩ thần thi được 39 điểm, thế nhưng 3 điểm tuyệt đối không phải là khoảng cách giữa Vĩ thần và Minh Ngật.

Tưởng Nhất Vĩ nghe xong liền không nhịn được mà vỗ trán Kiều Tích, "Em vẫn là bảo vệ nó."

Kiều Tích ngại ngùng cười cười.

Dừng một chút, Tưởng Nhất Vĩ lại hỏi: "Sau khi trở về, em cũng muốn đi Mỹ học?"

Kiều Tích lắc đầu, "Em còn chưa nghĩ nữa."

Minh Ngật còn chưa tốt nghiệp cấp 3, chỉ mới học hết lớp 11 đã đi rồi.

Dù sao thì các thầy cô môn Toán đã không còn gì có thể dạy anh được nữa rồi, mà các thầy cô môn Văn thì... cũng không có gì có thể cứu anh được nữa.

Về phần Kiều Tích, cô còn chưa nghĩ xem là nên học xong rồi mới đi hay là đi luôn nữa.

Tuy rằng cô cũng muốn sang bờ bên kia đại dương để học tập, thế nhưng ở lại trường Trung học phụ thuộc, cũng các bạn học thân thiết học tập rồi tốt nghiệp, tựa hồ cũng là một kỷ niệm rất đáng giá.

Hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên ai đó vỗ vai Kiều Tích một cái.

Cô quay đầu lại, rơi vào tầm mắt chính là một nam sinh người Nga mà cô không thể nào nói ra được tên.

Kiều Tích không phải là cố ý không có lễ phép, mà là cô thật sự không nhớ được tên của anh ta.

Hơn nữa anh ta cũng không có tên tiếng anh, thế nên Kiều Tích chỉ có thể lén lút gọi anh ta là ngỗng lớn.

Ngỗng lớn tóc vàng mắt xanh, mày cao mắt sâu, diện mạo điển hình của người Nga.

Hắn có một đôi mắt xanh biếc ngây thơ và hơi đượm chút buồn, cơ hồ như muốn khiến cho người đối diện chết chìm trong đôi mắt tựa biển cả đó.

Đương nhiên, Kiều Tích biết rằng điều này chỉ là biểu hiện giả dối bên ngoài.

Ngỗng lớn năm ngoái cũng tham gia IMO, là bại tướng dưới tay anh họ, năm nay mục tiêu của anh ta cũng giống y hệt như Tưởng Nhất Vĩ, muốn khiêu chiến anh họ.

Biết Kiều Tích là em họ của Ming, ngỗng lớn liền quấn lấy cô.

Kiều Tích rất là... nghẹn lời.

Anh họ thật sự là hồng nhan họa thủy mà. Rõ ràng là đã không tái xuất giang hồ rồi, thế mà vẫn có một đống nam nhân vì anh mà đánh nhau đầu rơi máu chảy.

Trong hội trường diễn ra lễ bế mạc cuộc thi, giữa hàng người đông đúc ngỗng lớn vất vả lắm mới tìm được Kiều Tích.

Vừa nhìn thấy cô, ngỗng lớn đã bắt đầu dùng vốn Tiếng Anh sứt sẹo của mình để huyên thuyên với cô, vẻ mặt trông như kiểu thương tâm muốn chết rồi-----

"Sisise, Ming từ chối tôi, anh ta thế mà lại từ chối tôi!"

Kiều Tích bị giật mình.

Chẳng lẽ hiện tại, cô không những phải đề phòng tình địch nữ mà còn phải đề phòng cả tình địch nam nữa hả?

Hai người ông nói gà bà nói vịt cả nửa ngày mới coi như là hiểu sơ sơ đối phương muốn nói gì.

Hóa ra là hôm kia, sau khi ngỗng lớn hỏi được cô ID Wechat của Minh Ngật thì liền add friend anh.

Vị bạn học nước ngoài hao hết nghìn đau vạn khổ, thật vất vả mới tải về được phần mềm Wechat để gửi lời mời kết bạn cho Minh Ngật và kết quả thì... đương nhiên là bị từ chối rồi.

Bạn cùng phòng với anh ta thấy anh ta đau khổ liền đưa ra chủ ý------

"Ảnh đại diện! Đổi thành hình cô gái xinh đẹp đi!"

Ngỗng lớn bỗng nhiên tỉnh ngộ, lập tức lên mạng tìm hình mỹ nữ lai da trắng tóc đen, giả mạo là ảnh của mình.

Ở nơi cô không nhìn thấy mà anh họ vẫn ngoan như vậy sao?

Kiều Tích không nhịn được bật cười: "Ai bảo anh giả vờ là gái xinh làm gì? Anh ấy không tùy tiện đồng ý kết bạn với con gái đâu!"

Ngỗng lớn không thể hiểu được: "Rõ ràng là rất rất xinh đẹp! Thế mà cũng không đồng ý sao?"

Nụ cười trên môi Kiều Tích lại càng tươi hơn, lần này cô đổi về tiếng Trung, nhẹ giọng nói-----

"Bởi vì, trong lòng anh ấy đã có người con gái xinh đẹp nhất rồi."

Ngỗng lớn mờ mịt không hiểu gì, Tưởng Nhất Vĩ đứng bên cạnh nghe từ đầu đến giờ đã không thể chịu đựng được mùi yêu đương này nữa.

Anh đã làm gì sai hả?

Anh ta không thèm ăn loại cẩu lương này đâu nhé! Phi phi!

***

Sau khi tiết mục trao giải kết thúc, tiết mục chụp ảnh như thường lệ được bắt đầu.

Mấy websites và trang báo lớn trong được cũng cử phóng viên đến hiện trường đưa tin thế nên vốn dĩ chỉ là tiết mục chụp ảnh chung đơn giản lại biến thành như kiểu phỏng vấn ngôi sao, khiến cho mọi người trong đội cảm thấy hơi có chút không thoải mái.

Nhiếp ảnh gia cười nói: "Mọi người thả lỏng một chút, cứ tự nhiên thôi... A? Cậu thanh niên kia, cậu đang làm gì đó?"

Mọi người thấy thế liền đồng loạt quay đầu lại xem, liền phát hiện ra bạn học ngỗng lớn, trên người mặc đồng phục của đội Nga, đầu đội vương miện to đến mức che hết cả bộ tóc vàng sáng chói của anh ta.

Mọi người trong đội Trung Quốc------

"Dị nhân ở đâu ra đây?"

Ngỗng lớn tiến đến kéo kéo Kiều Tích, sau đó lại dùng vốn tiếng Anh 3 xu để nói, "Chụp ảnh cho tôi với, Ming sẽ xem được, sau đó có thể nhớ đến tôi!"

Kiều Tích bật cười thành tiếng.

Sau đó, cô chọc chọc Tưởng Nhất Vĩ đứng bên cạnh, ra hiệu cho anh đưa áo khoác cho ngỗng lớn mặc.

Vì vậy, sau khi các phóng viên gửi ảnh hiện trường về nước, người dân cả nước xem xong liền bàng hoàng phát hiện ra, đội tuyển Toán Trung Quốc có thêm một gương mặt người nước ngoài.

Tiểu ca ca người nước ngoài đầu đội vương miện, trên người khoác áo đồng phục của đội Trung Quốc----- Tưởng Nhất Vĩ không hề thấp, thân cao tới 1m8, đáng tiếc lại không so được với ưu thế hình thể của nước người ta, thế nên đành ngậm ngùi như trẻ con khi đứng cạnh ngỗng lớn cao hơn 1m9.

Dân mạng bình luận tới tấp-----

"Ôi trời! Tiểu ca ca từ đâu đến đây? Soái chết mất!!!"

"Soái cưaaaaa! Đúng là được trời cao ban phước mà. Mong rằng tiểu ca ca này đừng phai tàn quá nhanh!"

"Oa! Mọi người nhìn xem! Trên cổ tiểu ca ca cũng là HCV nhé! Cho nên tiểu soái ca cũng là học bá đó! A a a a a a a *tiếng chuột chũi thét lên*"

Đương nhiên, cũng có rất nhiều cư dân mạng cảm nhận được hơi thở bát quái------

"Từ từ! Sao tôi lại cảm thấy tiểu ca ca cũng tiểu tỷ tỷ đứng bên cạnh vô cùng xứng đôi nhỉ!"

"Tiểu tỷ tỷ có giá trị nhan sắc không thể đùa được! Tôi đã tưởng tượng ra một đoạn yêu đương cuồng nhiệt tại đại học Havard rồi đấy!"

"Thật hận chính mình lúc trước không chịu học tập hẳn hoi! Tiểu tỷ tỷ xinh thật sự ý!"

Cùng lúc đó, Thịnh Tử Du đang nằm trong nhà nghỉ hè tránh nóng vô tình lướt đến bài này, sau đó cô nàng liền nhanh chóng đổi tên ID rồi nhảy vào comment-----

"Tôi cùng tiểu tỷ tỷ học cùng một trường nè, tiểu tỷ tỷ chân dài da trắng mặt xinh, là người có dung mạo chỉ kém hoa hôi học đường Thịnh Tử Du thôi!"

Trên mạng có người có mặt ở hiện trường đăng ảnh lên, dân mạng lại càng có hứng thú với couple này hơn nữa, liên tiếp bới ra rất nhiều những tấm ảnh khác nữa.

Trong đó có một bức ảnh, là Tưởng Nhất Vĩ trợn trắng mắt nhìn tiểu ca ca tóc vàng mắt xanh.

Dân mạng lại trổ tài làm thám tử, rất nhanh những suy đoán được đưa ra-----

"Tất cả mọi người đều mặc áo khoác, chỉ có tiểu ca ca đen đen này là không có kìa! Cho nên có phải là cậu ấy đã đem áo của mình cho tiểu soái ca da trắng mượn đúng không?"

"Cho nên nội dung drama là như này sao? Tiểu ca ca đen đen là chàng trai si tình, từ nhỏ đến lớn đều yên lặng bảo vệ tiểu tỷ tỷ. Thế nhưng ngựa đen thì làm sao so được với thiên nga! Tiểu ca ca da trắng xuất hiện liền đá bay tiểu ca ca da đen!"

"Tiểu ca ca da đen thật khổ a, không có được tâm của tiểu tỷ tỷ thì cũng không nói làm gì, đằng này ngay cả áo của mình cũng bị cướp mất... Nhưng mà không ai để ý là tiểu ca ca da đen cũng rất đẹp trai à?

Cùng lúc, ở bên kia đại dương, Minh Ngật đang tức giận muốn ném máy tính.

Màn drama này, ngay cả tên anh cũng không được nhắc đến là sao?

May mà thường ngày được tu dưỡng tốt thế nên không có đi đập máy tính, chỉ là cứ đọc được một bình luận thì ngay lập tức rep lại một câu "Toàn là nói linh tinh!"

Nếu anh chỉ rep một vài bình luận thì không sao, đằng này anh lại rep một đống, như kiểu là cho chạy auto vậy.

Thế nên tất cả các bình luận của dân mạng đều được một tài khoản hiện thị đến từ Boston Mỹ rep lại một câu "Toàn là nói linh tinh!"

Hành động này khiến cư dân mạng đồng loạt nổi giận.

Họ nhanh chóng dồn dập rep lại anh------

"Người ta trai tài gái sắc, trời sinh một đôi, đến phiên con quái nước Mỹ như anh tới phản đối à?"

***

Kiều Tích không nghĩ tới, việc phải làm sau khi giành được HCV so với viện ôn luyện để đi thi IMO còn mệt mỏi hơn.

Thật vất vả mới kết thúc tất cả các loại phỏng vấn, cả đội trở lại khách sạn, chuẩn bị nghỉ ngơi chơi đùa 1 ngày rồi về nước.

Đến cửa khách sạn, Kiều Tích cùng Lô Dương đang vừa đi vừa nói chuyện thì đột nhiên một tiếng nói vang lên-----

"Kiều Tích."

Kiều Tích theo âm thanh nhìn đến thì thấy một người phụ nữ có dung mạo tinh xảo và thần thái không tầm thường.

Người phụ nữ như vậy, dù chỉ gặp một lần nhưng cô không thể quên được.

Là Cecilia Yeh.

Đối phương nhìn Lô Dương, rất lễ phép mà nói: "Tôi có vài lời muốn nói với Kiều Tích."

Lô Dương rất biết điều rời đi.

Kiều Tích hiếu kỳ nhìn bà ta: "Cô tìm cháu có chuyện gì ạ?"

"Tích Tích." Đối phương cười, nụ cười đó đích xác là phong tình vạn chủng, "Mẹ là mẹ con."

***

Cả ngày hôm nay, Minh Ngật ở phòng tự học, chẳng những có hiệu suất đọc sách cực cao mà còn có thời gian lên mạng battle 3 tiếng với bạn.

Thật vất vả mới chiến thắng, Minh Ngật thở ra một hơi.

Đúng vào lúc này, anh lướt thấy một video------

"Video phỏng vấn tiểu tỷ tỷ xinh đẹp của đội tuyển quốc gia!"

Minh Ngật không chút do dự ấn vào xem.

Ngay chính giữa video chính là Kiều Tích.

Phóng viên hứng thú hỏi-----

"Bạn học Kiều Tích, theo tìm hiểu của chúng tôi từ các bạn học của bạn ở trường Trung học phụ thuộc thì bạn và Minh Ngật - người giành được HCV IMO năm ngoái là anh em họ."

"Cho nên, học Toán giỏi thật sự là do di truyền từ gia tộc sao? Tôi trước kia học toán không tốt, cái này là phải quay về trách bố mẹ rồi?"

Kiều Tích siết chặt micro, bộ dáng có chút khẩn trương.

Cô chậm rãi nói: "Em cảm thấy... tin tức của mọi người, có lẽ cần phải thay đổi một chút rồi."

Phóng viên cảm thấy rất có hứng thú.

Ngay lúc này, khi đối mặt với camera, Kiều Tích cũng không biết sẽ có bao nhiêu người nhìn thấy cô.

Cô cảm thấy, loại chương trình mang tính thời sự thế này chắc sẽ không có nhiều người xem lắm.

Chẳng qua là, mặc kệ ra sao... Kiều Tích đã quyết định rồi.

Cô kéo micro đến gần mình hơn, sau đó mở miệng nói-----

"Ai bảo đó là biểu ca?"

"... Rõ ràng là bạn trai mà."

Sững sờ giây lát, sau đó Minh Ngật rất là hài lòng mà gật đầu.

Chẳng qua...

Minh Ngật không tự giác nhăn mày lại.

Rõ ràng là bạn trai?

"Rõ ràng" là cái gì? Tên thân mật cô ấy đặt cho anh sao?

Tiểu Vũ: các bà ạ, Minh trong họ của Minh Ngật dịch ra tiếng Việt là rõ ràng, sáng suốt ấy...

Ông này hiểu lầm đó =))). Ôi trời ơi đần dễ sợ =)))

Tâm sư nho nhỏ: Chào các nàng, vậy là sau 19 ngày không đăng chương mới thì hôm nay mình đã trở lại rồi đây, đợt lễ này sẽ đăng rất nhiều nhé =)))

Thế nên đọc xong chương này đừng đi ngủ, còn mấy chương nữa đấy =)))