Vạn Độc Quỹ Môn Truyện

112: Tên Ma Đầu Giảo Hoạt

Phi Bằng đã chỉnh trang y phục, gã bước lại gần Linh Phụng, gương mặt nhăn nhó :
- Trời ơi...!Linh muội, huynh cũng chẳng hiểu gì hết, thật tình đây chẳng phải ý muốn của huynh.
Vung cánh tay lên, Linh Phụng trừng mắt :
- Dang ra, đừng bước lại gần ta.
Nhưng Phi Bằng cứ xáp lại gần, miệng nói nhanh :
- Muội hãy bình tĩnh, chuyện này quái lạ lắm.
Giận run lên, Linh Phụng nhìn cổ tay mình và đau xót nhận ra cái vòng kỷ niệm...!vật đính ước với Vương Hán Sơn.
Nàng rít giữa kẽ răng :
- Câm đi, khốn nạn, ngươi đã tàn hại đời con gái của ta rồi.
Chuyển vận nội lực, Linh Phụng vỗ một luồng chưởng khí dữ dội vào gã trai trước mặt.
Phi Bằng thấy rõ ngọn chưởng đầy thù hận của cô gái.

Gã chỉ cần dựng song thủ Tống Linh hỏa chưởng là sẽ hất văng Linh Phụng ra ngay.

Nhưng đôi mắt gã cứ trừng trừng nhìn cô gái và thản nhiên nhận lãnh ngọn kình phong ghê gớm dưới tay nàng.
Bùng.
Phi Bằng vận lực chịu đựng, những gã vẫn bị hất vào vách đá, mặt gã trắng bệch như tờ giấy, nơi khóe mép rỉ ra hai dòng máu.

Song gã chỉ nhìn Linh Phụng bằng ánh mắt đầy ân hận xót xa.
Dồn cả cơn thịnh nộ vào song chưởng, Linh Phụng đã quật Phi Bằng một đòn đích đáng.
Chiếc vòng sừng trên cổ tay nhắc tới Hán Sơn càng làm cô gái tấm tức.

Nàng đã sẵn sàng vỗ thêm một chưởng dữ dội.

Nhưng Phi Bằng không phản ứng, và ánh mắt kỳ lạ của gã khiến Linh Phụng bàng hoàng, dừng vội luồng kình khí sắp tuôn ra.
Dù sao thời gian qua Phi Bằng cũng đã sát cánh bên nàng, cùng chia sẽ bao khổ cực hiểm nguy...!và gã luôn miệng hứa giúp nàng tìm bá phụ Thượng Quan Kỳ Long với gia quyến nàng đang thất lạc.
Linh Phụng chợt có hơi ân hận bởi ngọn chưởng vừa rồi.

Nhưng hành động tội lỗi của gã khiến nàng không thể vơi đi cơn giận dữ.
Phi Bằng đưa tay chùi máu trên khóe mép...
Giọng gã rất trí trá cất giọng thiết tha, thảm thương :
- Muội cứ đập chết huynh đi, trong lúc này huynh chưa hiểu gì cả, song huynh không hề ân hận với cái chết dưới tay người mình yêu quý.
Tinh thần vừa căng thẳng, vừa bàng hoàng, Linh Phụng đã giương hữu thủ, song thái độ cam chịu của Phi Bằng làm nàng bối rối.

Đôi mắt nàng chợt tuôn hai hàng lệ thảm.

Linh Phụng cất tiếng tức tưởi nghẹn ngào.
- Ngươi...!ngươi...
Đột ngột và hoang mang quá, nàng chẳng biết nói sao...!cổ họng cứ như tức nghẹn.
Trong lúc ấy, Phi Bằng vẫn trầm giọng :
- Linh muội, quả thật đây là chuyện quái lạ.

Nếu huynh là kẻ có tà tâm thì thời gian qua có biết bao dịp để huynh hành động mờ ám.

Nhưng có lẽ muội đã thấu hiểu, huynh yêu muội tha thiết chân thành với tình yêu trong sáng.

Huynh vẫn mong sát cánh cùng muội tìm ra bá phụ để sau này đôi ta sẽ có một hôn lễ long trọng, huy hoàng...!nếu sự thật muội cũng yêu huynh.

Vậy mà...!việc vừa xảy ra đối với huynh thật là kinh dị...!trong một đêm huynh mê muội, mất cả lương tri huynh đã hành động khốn nạn mà chẳng hề hay biết gì cả? Tội huynh thật đáng chết.