Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 80: Đan dược có độc (1)

Lý Vân Tiêu cũng xúc động tiếng lòng, trong đầu lướt qua dung nhan tuyệt thế kia, than nhẹ một tiếng.

Hồng nhan vì ai vũ một khúc, ai vì hồng nhan khuynh thiên hạ.

– Ha ha, được, đàn quá tốt rồi!

Tần Chính trước tiên vỗ tay, cười to nói:

– Trẫm sống nhiều năm như vậy, bây giờ mới biết nhân gian dĩ nhiên có mỹ khúc như thế. Trẫm dưỡng những cung đình nhạc sư này đều là uổng phí, ngày mai thu thập quần áo cút đi cho trẫm!

Quốc vương đã lên tiếng, nhất thời bách quan cùng nhau vỗ tay, dồn dập khen hay.

Lý Dật sắc mặt càng là âm trầm muốn chảy ra nước, chua xót nói:

– Đàn hay thì lại làm sao? Một phân tiền cũng không tốn, công chúa nửa phần lợi ích thực tế cũng không được, so với trứng yêu thú của ta, kém xa lắm!

Trên mặt Tần Như Tuyết nhất thời lướt qua một tia chán ghét, lạnh lùng phun ra một chữ.

– Tục!

Ngay cả Tiêu Khinh Vương cũng không nhịn được buồn nôn lên.

– Hôm nay lễ vật quý trọng, cùng lắm cũng chỉ một khúc như thế này thôi. Nếu như có thể tiếp tục nghe một lần, đánh đổi to lớn hơn nữa ta cũng đồng ý.

Lý Dật càng là nghiến răng.

– Tiêu thống lĩnh sao lại nói lời ấy, muốn nghe, để hắn đàn thêm mấy lần là được.

Lý Vân Tiêu khẽ cười nói:

– Thần khúc nhất định phải phối hợp thiên thời, địa lợi, nhân hòa, ngày đó trong Tử Trúc Lâm có mỹ nữ đệ nhất thiên hạ, hôm nay hoàng cung cũng có Như Tuyết công chúa, lúc này mới có thể đàn đến hoa thần biến sắc. Ha ha, đương nhiên những việc này ngươi là không hiểu. Lão bát, trước đây ngươi không có thời gian đi học, sau này có tiền nên đi học nhiều một chút.

Lý Dật nghe mà nổi giận đùng đùng, cũng may hôm nay Lý Vân Tiêu đã không biết là bao nhiêu lần mạo phạm hắn, sau khi tức một hồi liền khôi phục, hừ lạnh một tiếng, nhưng sát khí trong ánh mắt không hề che giấu chút nào bạo lộ ra.

Trên mặt Tần Như Tuyết lướt qua một tia ửng đỏ, Lý Vân Tiêu dĩ nhiên đem nàng cùng mỹ nữ đệ nhất thiên hạ Khúc Hồng Nhan đánh đồng với nhau, nhất thời phương tâm vô cùng vui vẻ, trong tròng mắt ẩn tình đưa đẩy.

Sau khi Lý Dật bình phục lại tâm tình, từ chỗ ngồi đứng dậy, cao giọng nói:

– Hôm nay ta không chỉ có chuẩn bị lễ vật cho Lạc thống lĩnh cùng Như Tuyết công chúa, hơn nữa cũng vì Tiêu thống lĩnh chuẩn bị một lễ mọn.

Bây giờ Tiêu Khinh Vương đối với hắn không có cảm tình gì, từ tốn nói:

– Tiêu mỗ không công không nhận lộc, Lý công tử không cần bận tâm.

Trong mắt Lý Dật loé ra một vẻ tức giận, ngày hôm nay thật có thể nói là mọi chuyện không thuận, tất cả đều là Lý Vân Tiêu gây ra.

Hắn mạnh mẽ nặn ra khuôn mặt tươi cười nói:

– Tại hạ nghe nói Tiêu thống lĩnh từ nhỏ cùng Bách Chiến quốc Vũ Vương Dịch Tiểu Sơn chiến một trận thì bị nội thương, vẫn ứ đọng ở trong người không cách nào hóa giải. Lần này ta nhờ số trời run rủi cầu một viên Bích Thủy Long Tình Đan, muốn hiến cho Tiêu thống lĩnh.

Trong đôi mắt Tiêu Khinh Vương tuôn ra tinh mang, động dung nói:

– Cấp sáu đan dược, Bích Thủy Long Tình Đan!

Ngay cả người còn lại cũng lộ ra vẻ khiếp sợ, trong mắt Tần Chính cũng là ánh sáng lấp lóe, tựa hồ so với Tiêu Khinh Vương còn vội vàng hơn.

– Lý Dật, là thật chứ?

Lý Dật nhìn mọi người ánh mắt khiếp sợ, cảm giác rốt cục thở ra khẩu khí, lập tức tinh thần tỉnh táo, cười to nói:

– Đương nhiên! Phương Chân, còn không mau mang đan dược lên, cho Tiêu thống lĩnh sử dụng!

Phương Chân chính là tâm phúc của Lý Dật, Sĩ cấp Thuật Luyện Sư mời chào mà đến, hắn cười ra khỏi hàng, lấy ra một cái hộp ngọc nhẹ nhàng mở ra, một viên đan dược màu bích lục óng ánh lẳng lặng nằm ở trong đó, tỏa ra ánh sáng lung linh.

Phương Chân cười nói:

– Chỉ cần Tiêu thống lĩnh ăn vào viên thuốc này, ứ thương trong cơ thể sẽ quét sạch sành sanh, ở trên võ đạo tuyệt đối có thể càng thêm tinh tiến một bước!

Tiêu Khinh Vương cầm lấy viên thuốc, thân thể như núi lớn cũng bởi vì quá mức kích động mà có chút run lên. Năm đó một trận chiến, tuy rằng thắng hiểm, nhưng thương thế quá nặng, những năm gần đây võ đạo không chỉ có không tiến, trái lại từng bước lùi về sau, để hắn rất là khổ não.

Hơn nữa đan dược cấp thấp đã không cách nào áp chế thương thế của hắn, hiện tại đã bắt đầu ăn mòn tuổi thọ. Nếu tùy ý xuống, sợ là sống không tới mấy năm. Điều này cũng chính là địa phương hắn cùng Tần Chính lo lắng nhất. Nếu hắn ngã xuống, Thiên Thủy quốc này chỉ còn sót lại một vị Vũ Vương Chung Ly Sơn, quốc lực tất nhiên giảm nhiều!

Những năm gần đây bọn họ phái không ít người chung quanh cầu đan dược, nhưng cũng không thu hoạch được gì! Không nghĩ tới ngay ở thời khắc tuyệt vọng, Lý Dật dĩ nhiên tìm tới Bích Thủy Long Tình Đan có thể hoàn toàn chữa khỏi hắn, điều này làm cho hắn có thể không kích động sao!

Tần Chính cũng rất vui mừng, cao giọng nói:

– Lý Dật, ngươi lần này công lao to lớn. Bất luận ngươi muốn ban thưởng gì, trẫm đều cho ngươi!

Lý Dật đại hỉ, vội vàng bái tạ nói:

– Bệ hạ, thần hy vọng có thể cưới Như Tuyết công chúa!

– Cái gì?

Mọi người đều kinh hãi, sắc mặt Tần Như Tuyết càng là trong nháy mắt trắng bệch, giận dữ nói:

– Lý Dật, ngươi tên nô tài này cũng muốn ăn thịt thiên nga! Phụ vương, tuyệt đối không nên đáp ứng hắn!

Trong ánh mắt Lý Dật ánh sáng lấp lóe, hắn xuất thân thấp hèn, tuy rằng ở ngoài mặt khống chế Lý gia, thế nhưng nguy cơ tứ phía, không bao nhiêu người chân chính phục hắn. Nếu muốn triệt để vươn mình, nhất định phải nắm giữ một thân phận. Mà trở thành Phò mã, không thể nghi ngờ là nhân tuyển tốt nhất. Huống hồ Tần Như Tuyết cũng là đại mỹ nhân, hắn đã sớm thèm nhỏ dãi ba thước.

Tần Chính cũng sững sờ, nhất thời trầm mặc lên, trong lòng âm thầm trách mình quá kích động, lập tức đem lời nói tuyệt, lần này như thế nào cho phải?

Lý Dật cũng là nhìn vào điểm này, thừa nhiệt đả thiết nói:

– Bệ hạ, thần đối với Như Tuyết công chúa là chân tâm yêu thích. Mong bệ hạ tác thành!

Tần Như Tuyết thấy Tần Chính không nói lời nào, nhất thời sốt sắng lên.

– Phụ vương, phụ vương, ngươi sẽ không thật sự...

Trong mắt Tần Chính lộ ra một tia không muốn, cuối cùng trong lòng hung ác, trầm giọng nói:

– Như Tuyết, không thể do ngươi tùy hứng! Lý Dật công lao to lớn, huống hồ trẫm nhất ngôn cửu đỉnh. Ngươi gả cho hắn, trẫm cũng yên tâm. Trẫm tin tưởng hắn đối với ngươi là chân tâm, bằng không há có thể cầu đến trứng yêu thú đưa cho ngươi!

Hắn nghĩ thông suốt khúc mắc trong đó, còn muốn dùng Lý Dật đến kiềm chế Lý gia, tuy rằng con gái quý giá, nhưng so với giang sơn, lại đáng là gì!

– Cái gì?

Tần Như Tuyết chỉ cảm thấy một trận khí lạnh từ trên đầu lạnh tới chân, cả người phảng phất rơi vào trong Hàn Băng vạn cổ, phụ vương luôn luôn thương yêu mình nhất dĩ nhiên...

Nàng vạn phần bi phẫn lấy ra viên trứng yêu thú kia, mạnh mẽ hướng không trung ném đi.

– Hắn cho vật này, ta không muốn!

Một đạo hàn quang từ bảo kiếm trong tay của nàng phóng ra.

Rầm!

Trứng yêu thú ở trong không trung bị chia ra làm hai, rơi xuống đất.