Uổng Công Tính Kế

Chương 33

Edit: Lam Phượng Hoàng

Lúc này Kỷ Tiểu Ly lại nói: "thì ra người chính là tiểu hài tử chỉ biết đóng cửa không biết coi bói ngày đó!" Nàng chậc chậc hiếu kỳ, "Người đã cao lớn như vậy rồi sao!"

Khóe mắt Trần Ngộ Bạch run rẩy kịch liệt, đôi môi giật giật lại không nói nên lời.

"Sư phụ, người dạy ta đi!" Nàng dùng ánh mắt thành khẩn và sùng bái nhìn hắn, "Khi còn bé ngay cả coi bói người cũng không coi được, sau đó làm thế nào tu được thành thần tiên?"

Giọng điệu của nàng mang theo vội vàng và thành khẩn.

Trần Ngộ Bạch kiềm chế xúc động muốn giơ tay lên phất cho nàng một cái, hít một hơi thật sâu, nhất thời mùi hoa Sơn chi thơm ngào ngạt tràn đầy trong phổi, xông người muốn say...... Đầu của hắn càng căng đau dữ dội.

Nhưng mắt nàng vẫn trông mong nhìn hắn.

"Ta nghe lời sư phụ của ta, không sai một từ, tự nhiên mà đắc đạo." Trần Ngộ Bạch chịu đựng cơn co rút đau đớn nơi trán, lạnh lùng tức giận nói.

Kỷ Tiểu Ly suy nghĩ một hồi, bừng tỉnh hiểu ra, hối hận không thôi hỏi hắn: "Ta bẻ gãy cây trâm Mặc ngọc của sư phụ để luyện đan, sư phụ biết phải không?"

"Nàng nói xem?" Vẻ mặt Trần Ngộ Bạch không chút thay đổi.

Chả trách sao Tiểu Thiên thay đổi, dùng cây trâm Thuý ngọc buộc tóc cho hắn, thì ra duyên cớ là đây!

Kỷ Tiểu Ly áy náy nói tiếp: "Núi giả trong hậu viện bị sập một khối lớn, là do ta không cẩn thận ném nổ đạn Phích Lịch...... Sư phụ cũng biết?"

Ừ, hiện tại Trần Ngộ Bạch liền biết: vì sao lão quản gia lại chợt nói núi giả xây dựng đã lâu, cần sửa chữa.

"...... Còn gì nữa?" hắn hỏi.

"Còn có bức hoành phi của phòng khách Vạn Thiên, ngày đó ta leo lên thả một tổ chim Yến, đập vỡ hết một góc; còn có gốc cây lê cùng tuổi với sư phụ, lúc ta bắt côn trùng không cẩn thận đào trốc gốc; còn có hậu sơn của Tuyền Ki trận, tảng đá làm mắt trận kia quá đẹp, ta đã cầm nó đi...... Cái lò lớn trong phòng bếp kia cũng là do ta đốt sập." Gây nhiều họa như vậy, vốn tưởng đã giấu giếm lừa gạt thật tốt, lần này đầu đuôi gốc ngọn đều lộ ra sạch sẽ.

Nàng cần cù thành khẩn đếm đầu ngón tay, giống như đếm sao, Trần Ngộ Bạch mím môi nhìn nàng, không nói một lời.

hắn có thể nói gì?

Có gì tốt mà nói!

Vầng trăng sáng cũng đã chui ra từ trong đám mây, khó khăn lắm nàng mới đếm xong hết những thứ mình còn nhớ.

Sắc mặt Quốc sư đại nhân đã âm u giống như màn đêm.

Nàng cũng biết thật sự gây họa cũng hơi nhiều, ngượng ngùng ho khan hai tiếng, giơ tay lên lập lời thề son sắt bảo đảm với hắn: "Sau này, sư phụ nói gì ta cũng làm theo, nhất định sư phụ nói gì liền nghe nấy!"

Trần Ngộ Bạch lạnh lùng hỏi: "không phải lúc chiều nàng nói thần tiên máu lạnh vô tình, nàng không muốn tu tiên nữa sao?"

"Đó là sư phụ nói!" Nàng gật gù đắc ý nói, "Hẳn người cảm thấy thần tiên và người thường đều có tốt có xấu, sư phụ là thần tiên, sư phụ cũng rất tốt!" Vừa rồi nàng nằm gục ở chỗ này suy nghĩ thật lâu, cho tới nay thần tiên mà nàng gặp chỉ có một mình sư phụ, sư phụ rất tốt, nàng nguyện ý làm một thần tiên giống như sư phụ.

"Ta tốt chỗ nào?" Sư phụ nhà nàng nhìn nàng, thấp giọng trầm trầm hỏi.

"Ưm......" Kỷ Tiểu Ly cười híp mắt đáp: "Sư phụ đối xử với ta rất tốt, có thể thấy được thần tiên cũng không phải là loại máu lạnh vô tình."

Nàng thế mà lại hiểu được tình ý của hắn!

Nàng nằm trên cửa sổ, nghiêng người, trong mắt chỉ có hắn. Tim Trần Ngộ Bạch lại dâng lên cảm giác nóng bỏng.

"Ta nói gì nàng cũng nghe?" Ánh mắt của hắn trầm trầm, cất giọng trầm thấp.

"Dạ!" Thiếu nữ nhỏ không cần suy nghĩ.

"Tốt lắm...... Nhắm mắt lại!" Giọng nam trầm thấp dễ nghe giảm thấp xuống thêm mấy phần.

Nàng nghe lời ngoan ngoãn nhắm lại, nhưng hắn mới vừa bước một về phía trước, nàng lại mở ra, cất giọng trong trẻo hỏi: "Sư phụ lại muốn hôn ta sao?"

trên khuôn mặt Quốc sư đại nhân tuấn dật trong trẻo lạnh lùng hiện lên hai đốm hồng khả nghi.

"Ai...... Ai nói cho nàng biết?"

không phải đã nói rõ là truyền tiên khí sao?!

"Xem trong tiểu thuyết!" Kỷ Tiểu Ly đắc ý nói cho hắn biết.

Trần Ngộ Bạch tức giận không ngừng, đang muốn thét hỏi là tên khốn kiếp nào bảo nàng xem loại tiểu thuyết đó?! Nàng cũng đã nhắm hai mắt lại, đôi môi đỏ mọng, bên mép còn mang theo ý cười.

Nàng cười luôn mang vẻ không sầu lo, giờ phút này ánh trăng như mộng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn ngước lên, lúc này khóe môi tươi cười còn động lòng người hơn ánh trăng.

Cổ họng Trần Ngộ Bạch căng lên, hắn nghe được giọng nói của mình khàn khàn trầm thấp, ngầm có vui sướng: "Nàng biết ta muốn hôn nàng, mà vẫn để cho ta hôn?"

Thiếu nữ nhỏ động lòng người hơn cả ánh trăng mở mắt, một đôi mắt trong trẻo như vậy, khi nhìn hắn quả thật rất động lòng người.

"không phải đã nói là nghe lời của sư phụ mới có thể thành tiên sao? Hôn đi!"

Tại sao có thể vì ngươi muốn hôn liền cho ngươi hôn? Đương nhiên là vì thành tiên!

Bóng hình đang muốn say trong ánh trăng như mộng bị một cái chùy lớn đập cho một phát thật mạnh, ngay cả hô một tiếng cũng không kịp mà gục xuống.

Vốn muốn phất tay áo đánh nàng bay đi ít nhất ba trượng, nhưng lần trước sau khi hắn làm như vậy nàng khóc quá thảm thiết, tiếng khóc còn bên tai, Trần Ngộ Bạch tu dưỡng lâu năm, cắn răng bỏ lại thiếu nữ nhỏ vẫn đang nhắm mắt chờ hôn, trong nháy mắt vận mười phần nội lực, nhảy một cái lên bức tường thật cao của phủ Trấn Nam vương, bay ra ngoài, đi mất!

**

hắn đen mặt quay về phủ Quốc sư, lão quản gia chào đón từ xa, lộ vẻ tươi cười nói với hắn: "Đại nhân, Lục hoàng tử điện hạ tới!"

"Bảo hắn cút đi." Giờ phút này, dưới mắt Quốc sư đại nhân, ai cũng không muốn gặp.

Lão quản gia khuyên can mãi, khuyên hắn đến phòng khách Vạn Thiên gặp khách.

Lúc Quốc sư đại nhân bước vào, Lục hoàng tử điện hạ đang ném cây búa nhỏ của hắn chơi, sung sướng không lo trên gương mặt ngu ngốc có mấy phần tương tự người nào đó, thấy thế Quốc sư đại nhân liền tức giận trong lòng, phẩy tay áo một cái, cây búa nhỏ khảm Hồng Bảo Thạch lập tức bay lệch đi, thiếu chút nữa phá hủy khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt sắc của Lục hoàng tử điện hạ.

Mộ Dung Tống ô a kỳ quái nhảy dựng lên khỏi ghế.

"Này! Bổn điện hạ ngồi đây đợi ngươi lâu như vậy! Ngươi lại dám can đảm làm thế với bổn điện hạ!"

Trần Ngộ Bạch cũng không lộ chút sắc mặt tốt với hắn: "Tại hạ cũng không nhờ Lục hoàng tử điện hạ chờ."

"Ngươi cho là ai muốn chờ ngươi sao! Nếu trước khi đi nhị ca ta không cố ý dặn dò, ta sẽ không thèm tới cái nơi quỷ quái này của ngươi!" Lục hoàng tử điện hạ khinh thường nói, tức giận đưa tay đẩy một cái hộp qua, "Nè! Đây là thứ nhị ca giao cho ta trước khi đi, bảo ta tự tay giao cho Quốc sư đại nhân!"

Trần Ngộ Bạch lạnh mặt, đưa tay mở ra.

Ngón trỏ khẽ nâng, chỉ thấy trong hộp chứa sách, sắp xếp thật ngay ngắn, gáy sách lộ hết ra ngoài ——《người yêu trong mộng》, 《đêm lạnh cùng ai sưởi ấm》, 《mưa gió trên đỉnh Vu Sơn》......

Bộp!

Cái hộp vừa mở ra thành một khe nhỏ chợt khép lại, dọa Lục hoàng tử điện hạ đang ló đầu nhìn ké giật mình!

"Bên trong...... là cái gì vậy?" Mộ Dung Tống nhìn Quốc sư đại nhân thay đổi vẻ mặt trong nháy mắt, vô cùng tò mò: "Nhị ca bắt ta thề độc là không được nhìn lén...... Rốt cuộc là cái gì, là cái gì?!" Lúc nhị ca đưa cái hộp cho hắn liền bắt hắn thề độc: nếu như nhìn lén, sau này trưởng thành sẽ xinh đẹp như Thiên Mật sứ! hắn bị hù dọa mà khiếp sợ, thật không dám nhìn lén, hiện tại tò mò đến khó chịu!

Quốc sư đại nhân chậm rãi nâng ánh mắt, trong giọng nói mang theo thong thả: "Ngươi đã đến phủ Trấn Nam Vương?"

"đã đến!" Lục hoàng tử điện hạ tùy tiện nói, "Nhị ca cũng có một hộp muốn giao cho Kỷ Tiểu Ly, ta len lén đưa vào cho nàng!"

Trong nháy mắt, ánh mắt Quốc sư đại nhân tựa như băng, không nói một lời chăm chú nhìn hắn, Mộ Dung Tống bị hắn nhìn mà lạnh cả người, lắp bắp: "Ngươi làm gì vậy...... Ngươi đừng thừa dịp nhị ca ta không có ở đây mà khi dễ ta...... nói cho ngươi biết, dầu gì ta cũng là hoàng tử...... ngươi cẩn thận một chút cho ta!"

Khóe miệng Quốc sư đại nhân cong lên, nở nụ cười!

"Lục điện hạ và Nhị điện hạ thân thiết như tay chân, thật khiến người ta nhìn thấy mà cảm động."

"Ngươi biết là tốt rồi! Ngươi lại dám ép ta ăn lung tung gì đó, nhị ca ta trở về sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Thấy hắn cười, Mộ Dung Tống thở phào một hơi, tiếp tục phô trương thanh thế mà uy hiếp.

"Sao có thể? hiện tại Thiên Mật sứ không có ở đây, ta nhét thuốc cho ngươi, lấy ai đến giải cho ngươi?" Trần Ngộ Bạch nhẹ nhàng thoải mái ném ra một câu.

"Ngươi!" Chuyện này là tỳ vết duy nhất trong cuộc sống nhàn hạ thuần khiết của Lục hoàng tử điện hạ, nhắc tới liền trở mặt! hắn đỏ mặt rút cây búa từ bên hông ra!

Nhưng nụ cười của Quốc sư đại nhân...... càng dịu dàng hơn!

không biết tại sao, Mộ Dung Tống cảm thấy hắn cười như vậy còn đáng sợ hơn mặt lạnh như vừa rồi nhiều!

"Ngươi...... Đừng cười! không được cười!"

Quốc sư đại nhân rất phối hợp, hơn nữa còn thở dài.

"Lúc này nhị hoàng tử điện hạ đã đến Tây Lý, hẳn Lục hoàng tử điện hạ vô cùng mong nhớ."

Mộ Dung Tống hừ lạnh một tiếng, "Đều tại ngươi! Là ngươi giựt giây yêu cầu phụ hoàng ta hạ chỉ, lệnh cho nhị ca ta đi giám quân!"

"Ừ, tại hạ suy tính không chu toàn, nhất định sẽ cố hết sức để bù đắp." Trần Ngộ Bạch cười dịu dàng, nói với cái người đang giơ búa ra với hắn.

"thật sao?!" Đôi mắt to xinh đẹp của Mộ Dung Tống sáng lên, "Ngươi có thể đưa nhị ca ta trở về?!"

Tây Lý vừa lạnh vừa hoang vu, vừa không có gì ngon để ăn cũng không có gì hay để chơi, huống chi người Tây Lý thô lỗ lại tàn bạo, đánh trận lại càng nguy hiểm! Mấy ngày nay hắn luôn nghĩ biện pháp cầu xin phụ hoàng gọi nhị ca trở về!

Quốc sư đại nhân cười càng thêm dịu dàng, thong thả cam đoan với hắn: "Tại hạ nhất định thúc đẩy việc đoàn tụ của Lục hoàng tử điện hạ và Nhị hoàng tử điện hạ."

Mộ Dung Tống nhất thời cao hứng bật dậy, chẳng những lập tức cất cây búa đi, còn thành tâm thành ý chào Quốc sư đại nhân một cái.

Sau đó hắn thật cao hứng hát ca quay về.

Nửa tháng sau, hoàng thượng hạ chỉ tiếp viện lương thảo cho đại quân ở Tây Lý, đi theo giám quân...... chính là Lục hoàng tử điện hạ.

**

Tạm thời không đề cập tới chuyện sau khi Lục hoàng tử điện hạ thật cao hứng hát ca rời khỏi phủ Quốc sư. Đêm khuya vắng người hôm đó, suốt một đêm, ánh nến trong Quan Tinh lâu không hề tắt.

Cửa sổ phía nam mở ra, Quốc sư đại nhân khí khái thanh cao tựa vào ghế dựa bên cửa sổ, tay cầm một quyển sách, khêu đèn học suốt đêm.

Ngoài cửa sổ là đêm khuya yên ắng, sao trời lấp lánh, gió mát thổi vào phòng, rèm che nhẹ nhàng lay động.

Hay cho một bức tranh truyền thần vẽ cảnh đêm đen vắng vẻ mà trang nhã.

Người trong bức họa vươn cánh tay thon dài như ngọc, rót nửa chén trà nguội cuối cùng, một hơi uống cạn. Sau đó hắn nhắm mắt tĩnh tâm hồi lâu, mới để quyển sách 《 Đầm Hoa đào – tình duyên thầy trò 》cuối cùng trên tay vào trong hộp.

Quyển tiểu thuyết này kể về một đôi thầy trò gặp và quen biết nhau ở bờ đầm Hoa đào, mô tả tình tiết hiểu nhau mà hứa hẹn tình duyên, hành văn lưu loát, miêu tả tỉ mỉ, tình tiết...... ướt át, khiến người đọc như lạc vào một thế giới kỳ lạ, nhất là cảnh sau khi thầy trò bái lạy trời đất, nội dung của suốt nửa phần sau của cuốn tiểu thuyết đều dùng để miêu tả cặn kẽ từng đêm từng đêm, sư phụ làm các loại việc đó việc đó...... với tiểu đồ đệ

Mộ Dung Nham có tư tưởng xấu! Sau khi hắn ta trở về sẽ không bỏ qua cho hắn ta!

Bất quá hiện tại, Mộ Dung Nham không quan trọng, giờ phút này trong lòng Quốc sư đại nhân tràn đầy ân hận —— vâng lời không tốt sao? hắn nói gì nàng cũng làm theo không tốt sao? Sao vừa rồi lại xoay người đi mất? rõ ràng nàng đã nhoài người ra trước chờ hắn......

Quốc sư đại nhân nhiệt huyết sôi trào, khó nhịn mà thở dài.