Twilight Series Tập 4: Hừng Đông

Chương 38: Sức mạnh

“Chelsea đang cố gắng để phá vỡ mối liên kết của chúng ta” Edward nói khẽ. “Nhưng cô ấy ko thể tìm ra chúng. Cô ta không cảm thấy chúng ta đang ở đây -” Đôi mắt của anh bắt gặp tôi. “Có phải em đang làm điều đó?”.

Tôi nở một nụ cười ranh mãnh. “ Em đã vượt qua tất cả mọi thứ”

Edward lảo đảo đi ra xa tôi một cách bất ngờ, đôi tay của anh ngay lập tức tìm đến Carlisle. Ngay lúc đó, tôi có thể cảm thấy nhiều sự đâm mạnh từ những con người lừa đảo kia đang chống lại lá chắn, nơi mà nó đang che chở bảo vệ xung quanh ánh sáng của Carlisle. Nó đã không bị ảnh hưởng, nhưng nó cũng không hề cảm thấy dễ chịu chút nào

“Carlisle? Bố ổn chứ?” Edward thở hổn hển trong tình trạng xúc động mạnh

“Ưh. Sao vậy?”

“Jane,” Edward trả lời

Khoảnh khắc mà anh nói tên của cô ta, hàng tá những đợt tấn công xảy ra chỉ trong một giây, như những lát dao đâm vào lá chắn kiên cố, nhắm vào 12 điểm khác nhau trong những vùng ánh sáng được lá chắn bao bọc. Tôi uốn cong lại, đẩm bảo chắc chắn rằng lá chắn không bị phá vỡ. Dường như Jane khó lòng có thể đâm chọc thủng vào nó. Tôi nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, mọi người vẫn ổn

“Không thể tin tưởng “ Edward nói.

“Tại sao họ lại không chờ cho đến khi có quyết định?”. Tanya rít lên.

“Một thủ tục bình thường”. Edward trả lời phớt qua. “Họ thường làm mất hết cả khả năng của đối phương trong quá trình xét xử để không ai có thể trốn thoát được”.

Tôi hướng nhìn đến Jane, người đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi với một sự giận dữ không tin được vào mắt mình. Tôi có thể chắc chắn về điều đó, bên cạnh tôi, cô ta chưa bao giờ nhìn thấy ai khác đang đứng dưới tư thế mà không chịu ảnh hưởng của bất cứ sự tấn công dữ dội nào từ cô ta.

Nó nói lên sự ko chín chắn hay đã trưởng thành. Nhưng tôi cho rằng việc đó có thể khiến Aro phải mất nửa giây để nghĩ - Nếu ông ta hoàn toàn ko biết được việc lá chắn của tôi đã mạnh lên nhiều như thế nào so với những gì Edward đã biết. Trán tôi nhíu lại và thật sự không có bất kì sự cố gắng nào để có thể giữ được bí mật cho những gì tôi có thể làm. Tôi cười với nụ cười thật to và tự mãn trước Jane

Đôi mắt của cô ta thu hẹp lại, và tôi lại cảm thấy thêm một sức ép khác, tôi biết nó từ hướng nào đến

Tôi mở rộng bỏ môi mình để lộ ra những chiếc răng.

Jane ném lại tôi là một tiếng kêu gầm gừ lớn. Những người khác bắt đầu nhảy dựng lên, kể cả những tên bảo vệ có kỉ luật. Mọi người nhưng trừ những người xưa cổ, họ không tỏ ra chú ý nhiều lắm đến cuộc đối thoại. Người em sinh đôi nắm lấy tay của cô ta trước khi cô ta kịp nhảy chồm đến chúng tôi

Những người Romanian bắt đầu tiếng cười khúc khích cùng với một sự mong đợi đen tối

“Tôi đã nói với anh đây chính là thời điểm của chúng ta” Vladimir nói với Stefan

“Hãy nhìn vào gương mặt của con mụ phù thủy kia” Stefan đồng thanh

Alec vòng tay qua vai người chị mình dỗ dành / xoa dịu, và thu cô ta dưới cánh tay của cậu. Alec quay gương mặt của cậu về phía chúng tôi, một sự bình thản hoàn hảo, giống như một thiên thần thực sự

Tôi chờ đợi thêm một vài sức ép nữa, những dấu hiệu cho sự tấn công của cậu ta, nhưng tôi ko cảm thấy bất cứ một điều gì xảy đến. Alec tiếp tục nhìn chằm chằm vào sự ngay thằng của chúng tôi, gương mặt cậu ta dần dần trấn tĩnh lại. Có phải cậu ta đang tấn công? Có phải cậu ta đã vào được bên trong lá chắn? Có phải tôi là người duy nhất vẫn còn nhìn thấy cậu ta? Tôi nắm chặt bàn tay của Edward

“Anh có ổn không?” Tôi nghẹn lại.

“Ưh”, anh nói thầm

“Có phải Alec đang cố gắng?”

Edward gật đầu, “ món quà của cậu ta sẽ đến chậm hơn Jane. Nó rất ghê sợ. Nó sẽ chạm đến chúng ta chỉ trong vài giây nữa”

Tôi đã nhìn thấy thứ đó, khi tôi có biết điều mình đang trông chờ

Một thứ gì đó rất mơ hồ đang dần dần để lộ ra khi đi qua những đám tuyết, gần như vô hình trước màu trắng. Điều đó nhắc tôi nhớ đến sự ảo tưởng - một chút của cái nhìn sai lệch, một chút của ánh sáng lờ mờ. Tôi đẩy lá chắn ra khỏi từ chỗ của Carlisle và những khoảng trống còn lại, sợ rằng nó quá mỏng manh khi bị chịu tác động.Điều gì sẽ xảy ra nếu như nó cướp đi mất sự bảo vệ không nhìn thấy được này? Chúng tôi có nên chạy?

Có tiếng ầm ầm nhỏ cùng những tiếng rì rầm chạy dưới nền đất chúng tôi đang đứng, và một cơn gió mạnh thổi mạnh bất ngờ đám tuyết khỏi chúng tôi và gia đình Volturi. Benjami cũng bị rùng mình trước sự đe dọa, anh ta đang cố gắng để thổi sự mờ ảo kia ra xa khỏi chúng tôi. Những đám tuyết đã làm mọi thứ dễ dàng nhìn thấy hơn qua bất cứ chỗ nào anh ta xê dịch cơn gió, nhưng màn sương mờ đó cũng không hề phản ứng lại. Đó như kiểu không khí dù cho có làm tổn hại đến bóng tối bao nhiêu đi chăng nữa thì màn đêm vẫn ko họ bị xê dịch.

Sự bố trí của bộ ba những người cổ xưa cuối cùng cũng bị phá vỡ, những tiếng lầm bầm chê bai, một cái khe nứt sâu và hẹp được mở ra theo hình zigzag dài đi xuyên qua khoảng đất thưa. Trái đất rung chuyển dưới chân của tôi một lúc lâu. Những đám tuyết tích tụ lao thẳng xuống cái lỗ vừa được tạo ra, nhưng ánh sáng mờ ảo đã nhảy qua, như không thể bị chạm phải bởi bất cứ lực hút nào như nó được tạo ra bởi gió vậy.

Aro và Caius nhìn sự mở ra của trái đất với một đôi mắt mở to. Marcus nhìn theo hướng của họ, không hề có bất cứ cảm xúc nào

Họ không nói gì cả, họ đều cùng chờ đợi, như màn sương mờ ảo kia đang đến gần họ vậy. Cơn gió rít lên to hơn nhưng không thể làm thay đổi chiều của ánh sáng đó. Jane đang cười.

Và sau đó nó đã đâm vào một bức tường.

Tôi có thể cảm thấy nó nhanh như nó chạm vào lá chắn của tôi - nó dày, ngọt, có một mùi thơm chán ngấy. Nó làm tôi nhớ đến sự tê cóng mờ ảo của Novocain trên lưỡi của mình.

Màn sương thu mình lại, cố tìm cho được một lỗ hổng, sự non kém. Nó đã không thể tìm ra. Những ngón tay tìm kiếm lờ mờ cuộn lại và đi vòng quanh, cố tìm ra một con đường để vào trong, và trong suốt quá trình minh hỏa rõ hơn sự lạ lùng về độ lớn của bức màn che bảo vệ.

Hai bên hẻm núi của Bejami đều có những sự ngạc nhiên.

“Tốt lắm, Bella!” Benjami chúc mừng trong một giọng nói thấp.

Tôi cười lại với anh ta.

Tôi có thể nhìn thấy đôi mắt Alec hẹp lại, sự nghi ngờ xuất hiện trên khuôn mặt của anh ta trong lần đầu tiên màn sương mờ ảo của anh ta bị dội ngược lại xung quanh rìa lá chắn của tôi.

Sau đó tôi biết tôi có thể làm được việc đó. Rõ ràng, tôi sẽ trở thành tài năng số 1, người đầu tiên để chết, nhưng càng lâu nhất khi tôi có thể chống đỡ, chúng tôi vẫn ngang bằng thực lực với gia đình Volturi. Chúng tôi vẫn có Benjami và Zafrina; họ ko có năng lực siêu tự nhiên để có thể giúp đỡ tất cả. Càng lâu nhấy khi tôi có thể chống đỡ.

“Em đang hết sức tập trung” Tôi khẽ nói thầm với Edward. “Khi họ đến tay trong tay, sẽ thực sự khó khắn để giữ lá chăn xung quanh những người bạn của chúng ta”

“Anh sẽ giữ họ xa khỏi em”

“Không. Anh phải chiến đấu với Demetri. Zafrina sẽ giữ họ xa khỏi em”

Zafrina gật đầu nghiêm nghị. “Sẽ không một ai chạm vào cô gái trẻ tuổi này” Cô hứa với Edward.

“Tôi có thể chiến đấu với Jane và Alec bằng chính sức của mình, nhưng sẽ tốt hơn nếu tôi ở đây”

“Jane là của tôi” Kate rít lên. “Cô ta cần được hưởng hương vị của “ thuốc” cô ta ta tạo ra”

“Và Alec nợ tôi rất nhiều “cuộc sống”, nhưng tôi sẽ giải quyết ổn thỏa”, Vladimir gầm gừ từ một hướng khác. “ Thằng đó là của tôi”.

“Tôi chỉ muốn Caius”. Tanya nói ngay tức khắc.

Những người khác cũng bắt đầu trở nên tức giận và phản đối. Nhưng ngay sau đó họ nhanh chóng im bặt.

Aro, nhìn chằm chằm đầy bình tĩnh vào sự không hiệu quả do màn sương mờ ảo Alec đã tạo ra, cuối cùng ông ta nói.

“Sau khi biểu quyết”. Ông ta bắt đầu.

Tôi lắc nhẹ đầu mình với sự giận dữ kèm theo. Tôi đã quá mệt mỏi với trò chơi đố chữ. Những kẻ ưa thích sự đổ máu kia đang làm tôi bị kích động một lần nữa, và tôi thực sự xin lỗi rằng tôi vẫn sẽ giúp những người còn lại, những người bạn nhiều hơn nữa bằng cách đứng yên tại chỗ. Tôi muốn đánh nhau!

“Hãy để tôi nhắc nhở các bạn”. Aro tiếp tục. “Dù cho quyết định cuối cùng của hội đồng là như thế nào, thì ở đây vẫn sẽ không xảy ra bạo lực”.

Edward gầm gừ cùng với một nụ cười tối tăm.

Aro nhìn chằm chằm vào anh đầy buồn rầu. “Sẽ vô cùng hối hận nếu bỏ phí lòng tốt của chúng tôi khi phải mất đi một trong các bạn. Nhưng đặc biệt là anh, chàng trai Edward trẻ tuổi, và người đồng hành “mới ra đời” của anh, Bella, Benjami, Zafrina và Kate. Các bạn có sự lựa chọn, hãy cân nhắc về chúng”.

Chelsea cố gắng khiến chúng tôi lo sợ, bất lực để chống lại lá chắn của tôi. Cái nhìn trân trân của Aro đảo mắt qua những đôi mắt chống đỡ của chúng tôi, trông mong một biểu hiện ấp úng, run sợ. Qua nét mặt đó, tôi biết ông ta không tìm thấy được bất cứ điều gì.

Tôi biết ông ta đã cố gắng chia rẽ tôi và Edward, để giam cầm chúng tôi theo cái cách mà ông ta đã hi vọng để bắt giam được Alice. Nhưng cuộc chiến này quá lớn. Ông ta không có khả năng chiến thắng nếu tôi còn sống. Tôi mừng vì sự hung dữ của tôi đã quá mạnh mẽ để khiến ông ta có cơ hội để giết mình.

“Hãy để chúng tôi biểu quyết”. Ông ta nói với một sự miễn cưỡng rõ ràng.

Caius nói với sự hăm hở vội vàng, gấp rút. “Đứa trẻ này là một điều không thể lường trước được. Không có bất cứ lí do gì để cho một sự mạo hiểm tồn tại ở đây. Nó phải được tiêu diệt, cùng với cả người bảo vệ nó”. Ông ta cười trong sự chờ đợi đầy háo hức.

Tôi nghe thấy đằng sau lưng mình những tiếng rít lên thách thức để trả lời cho điệu cười độc ác của ông ta.

Marcus nâng hai đôi mắt không quan tâm của ông ta lên, xem xét nhìn đến chúng tôi như ông đã bình chọn.

“Tôi không nhìn thấy bất kì sự nguy hiểm gần nhất nào. Đứa trẻ an toàn cho đến thời điểm này. Chúng ta luôn luôn có thể nghĩ về vấn đề này sau đó. Hãy để chúng ta có thể rời đi trong hòa bình”. Giọng nói của ông yếu ớt hơn nhiều so với những giọng nói mượt như lông tơ của những người anh em ông.

Không một ai trong đội cận vệ thoải mái trong tư thế sẵn sàng sau những lời nói không đồng ý của ông. Nụ cười nhăn nhở trước đó của Caius không hề bị dao động. Như thể Caius chưa nói bất cứ lời nào.

“Ta phải đưa ra sự biểu quyết cuối cùng, như nó phải xảy ra” Aro nghĩ trầm ngâm.

Bất ngờ, Edward trở nên cứng hơn bên cạnh tôi. “ Vâng!” anh rít lên.

Tôi thoáng nhìn anh đầy e dè. Khuôn mặt của anh hiện lên đầy hứng khởi bởi chiến thắng mà tôi không tài nào có thể hiểu nổi - đó như nét mặt thiên thần của sự phá hủy sẽ mang vào khi thế giới này đang cháy lên. Đẹp và khiến ta kinh sợ.

Xuất hiện những phản ứng từ những tên cận vệ, những tiếng rì rầm không thoải mái

“Aro?”. Edward gọi, gần như là hét lên, không che dấu được sự chiến thắng trong giọng nói của anh

Aro ngập ngừng trong giây lát, cẩn thận thăm dò tâm trạng mới của anh trước khi ông ta trả lời “ Ừ Edward? Ngươi muốn nói thêm gì nữa sao?..”

“Có thể” Edward nói một cách dễ dàng, kiềm chế sự thích thú không thể giaỉ thích được của anh. “ Đầu tiên, liệu tôi có được làm rõ một ý của mình?”

“Chắc chắn”, Aro nói, nâng một bên lông mày của ông ta, không có gì xảy ra nhưng phép lịch thiệp đã thu hút được sự thích thú trong giọng nói của ông ta. Hai hàm răng của tôi nghiến chặt lại với nhau; Aro không bao giờ trở nên quá nguy hiểm khi ông ta trở nên tử tế

“Sự nguy hiểm mà ông nhìn thấy trước được ở con gái chúng tôi - bắt nguồn hoàn toàn từ sự bất lực của chúng tôi về việc không thể biết được con bé sẽ lớn lên hay không? Đó có phải là vấn đề mấu chốt của toàn bộ chuyện này?”

“Đúng vậy đó, người bạn Edward” Aro đồng ý. “ Nếu chúng ta có thể nhưng phải chắc chắn - hoàn toàn chắc chắn về điều đó, như khi con bé lớn lên, nó sẽ có thể che đâỵ được bí mật trước thế giới con người - không hề gây nguy hiểm gì đến sự tăm tối của chúng ta -.”. Ông ta nói khẽ dần rồi im bặt và nhún vai.

“Vậy, nếu chúng tôi chỉ muốn biết chắc chắn”, Edward gợi ý, “thực ra rồi con bé sẽ trở thành - sau đó sẽ không cần hội đồng họp này thêm nữa?”.

“Nếu có cách nào đó để thực sự chắc chắn về cái điều đó”, Aro đồng ý, giọng nói mượt như lông tơ của ông ta lanh lảnh lên. Ông ta không thể thấy được Edward đang hương ông ta theo anh. Tôi thì không thể. “Sau đó, vâng, sẽ không có bất kì câu hỏi cho sự tranh luận này nữa”

“Và chúng ta sẽ có thể vẫn trong hòa bình, làm những người bạn tốt một lần nữa”. Edward đưa ra lời gợi ý trong sự mỉa mai, châm biếm.

Thêm nhiều hơn nữa những tiếng gầm gừ. “Chắc chắn, người bạn trẻ của ta. Không gì có thể ngăn cản ta làm điều đó thêm lần nữa”

Edward nở một nụ cười thầm đầy hoan hỉ. “ Sau đó tôi sẽ làm nhiều hơn những lời đề nghị”.

Đôi mắt của Aro thu hẹp lại. “Cô bé thực sự là độc nhất vô nhị. Tương lai của cô bé hoàn toàn không thể giả sử được bất cứ điều gì”

“Không phải thực sự duy nhất”, Edward phản đối. “Hiếm có, chắn chắn, nhưng không phải một trong những loại đó”.

Tôi nhìn thấy một sự kinh ngạc, một hi vọng bất chợt le lói, như thể nó đe dọa để làm tôi rối trí. Cái nhìn độc của màn sương mờ ảo vẫn đang luẩn quẩn xung quanh rìa lá chắn của tôi. Và, như thể tôi đang tập trung vào cuộc chiến đâu, tôi cảm thấy một lần nữa, sức ép của những đợt tấn công đang cố gắng chống lại màn bào vệ tôi nắm giữ.

“Aro, liệu ông có thể bảo Jane hãy ngừng lại việc tấn công vợ tôi?”, Edward hỏi một cách lịch sự, nhã nhặn; “chúng ta vẫn đang thảo luận để tìm ra những bằng chứng, dấu hiệu”

Aro giơ một tay lên. “ Hòa bình, hỡi những người bạn thân mến. Chúng ta hãy nghe anh ta nói”

Sức ép biến mất. Jane hướng những chiếc răng của cô ta về phía tôi với đầy sự đe dọa. Tôi không thể nào cười lại được với cô ta.

“Tại sao em lại không tham dự cùng với chúng tôi, Alice?”. Edward gọi to

“Alice,” Esme khẽ nói trong sự sửng sốt

Alice!

Alice, Alice, Alice!

“Alice!”, “ Alice!” những tiếng lầm bầm khác xung quanh tôi

“Alice,” Aro thở ra

Kinh sợ và bạo lực cùng với niềm vui dâng lên trong tôi. Nó khiến tôi lấy hết sự cố gắng, ý chí của mình để giữ cho lá chắn ở nguyên vị trí của nó. Màn sương mờ ảo của Alec vẫn đang được sử dụng, cố tìm cho ra một điểm yếu - Jane có thể nhìn thấy nếu tôi tạo ra một vài lỗ hổng.

Và sau đó tôi có nghe thấy khi họ bắt đầu chạy xuyên qua cánh rừng, đang bay, khoảng cách càng lúc càng gần lại như thể họ không mất một sức lực nào trong im lặng.

Cả hai bên đều bất động trong sự ngóng chọ. Những nhân chứng của gia đình Volturi cau có trong sự hỗn loạn.

Sau đó Alice nhảy vào một cách nhanh gọn từ hướng tây-nam, và tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi lại được thấy gương mặt cô một lần nữa khiến tôi như muốn di chuyển đôi chân của mình. Jasper chỉ đứng sau cô vài inches, đôi mắt của anh đầy sự hung dữ. Gần sát họ là ba người lạ mặt, người đầu tiên cao, một người phụ nữ bắp thịt với một mái tóc đen hoang dã.

Rõ ràng đó là Kachiri. Bà ấy có những đặc trưng và cũng có chân, tay dài giống như những người Amazon khác, tất nhiên là ở bà có những đặc trưng rõ ràng hơn

Người tiếp theo là một vampire nhỏ bé với một làn da olive cùng mái tóc đen dài được tết rồi búi che đi hết lưng của bà. Đôi mắt sâu màu vang đỏ của bà thể hiện sự bối rối khi nhìn xung quanh cuộc chạm trán trước mắt bà.

Và người cuối cùng là một chàng trai trẻ -. Không phải là khá nhanh cũng không phải như những vệt chất lỏng trong bước chạy của anh ta. Làn da của anh ta không quá đẹp, nâu - đen. Đôi mắt thận trọng của anh ta lướt một lượt qua cuộc hội tụ này, họ có màu ấm của gỗ tếch. Mái tóc của anh ta đen và cũng được tết lại, như người phụ nữ trên, mặc dù nó ko quá dài. Anh ta rất đẹp.

Như thể anh ta đứng gần chúng tôi, một làn sóng sửng sốt nữa lại xuất hiện trong đám đông - Tiếng đập của trái tim nữa, đập mạnh hơn trong sự thúc giục.

Alice nhảy nhẹ nhàng qua rìa của màn sương mờ đang dần suy tan mà lúc đó đang vỗ lên lá chắn của tôi và dừng lại bên cạnh Edward. Tôi với tới chạm vào cánh tay của cô, Edward, Esme, Carlisle đều làm vậy. Không còn thời gian cho bất cứ sự chào đón nào nữa. Jasper và những người còn lại theo chân cô đi qua lá chắn

Tất cả cận vệ đều chứng kiến cảnh đó, sự suy xét xuất hiện trong những đôi mắt đó, dành cho những người đến muộn khi họ có thể đi qua biên giới vô hình mà không hề có bất cứ khó khăn nào. Người khỏe mạnh nhất, Felix và những người khác đều như anh ta, tập trung nhìn vào đôi mắt nhìn bất ngờ đầy hi vọng của tôi.

Họ không chắc chắn được điều gì có thể đầy lùi được lá chắn của tôi, nhưng giờ nó đã rất rõ ràng rằng không thể làm được bằng sự tấn công vật lý. Chỉ cần Aro đưa ra một hiệu lệnh nhanh nhất, tức khắc một cuộc chiến tranh sẽ xảy đến, và tôi là mục tiêu duy nhất. Tôi băn khoăn không hiểu có bao lâu để Zafrina có thể nhìn nhận ra. Và bao lâu để có thể làm cho họ chậm lại. Đủ lâu để Kate và Vladimir có thể đưa Jane và Alec ra khỏi sự cân bằng? Đó là tất cả những điều tôi có thể hỏi được.

Edward, mặc dù sự thu hút trong việc làm táo bạo của anh đã bị kìm giữ, nhưng sự tức giận của anh trở nên mạnh hơn đáp lại những suy nghĩ của họ. Anh kiểm soát bản thân và nói với Aro một lần nữa.

“Alice đã đi tìm những nhân chứng của cô ấy vào những tuần trước”, anh nói với những người cổ xưa. “Và cô ấy đã không trở về trắng tay. Alice, tại sao chị không giới thiệu những nhân chứng của mình?”

Caius gầm lên, “ Thời gian dành cho những nhân chứng đã hết! Hãy đưa ra quyết định của mình, Aro!”

Aro giơ một ngón tay lên để giữ im lặng người anh em, đôi mắt của ông ta bám chặt lấy khuôn mặt Alice.

Alice ước lên trước và giới thiệu những người lạ mặt: “Đây là Huilen và cháu trai của bà, Nahuel”.

Nghe giọng nói của cô ấy - Như thể cô ấy chưa bao giờ rời đi.

Đôi mắt Caius căng ra trước những cái tên - mối quan hệ giữa những người mới đến. Những nhân chứng nhà Volturi lao xao. Thế giới của vamp đang thay đổi, và tất cả mọi người đều cảm thấy điều đó.

“Nói, Huilen”, Aro ra lệnh. “Đưa cho chúng tôi nhân chứng mà ngươi mang theo cùng.”

Người phụ nữ mỏng manh nhìn đến Alice với một sự băn khoăn. Alice gật đầu như khích lệ, và Kachiri đặt bàn tay dài của mình lên vai vamp nhỏ bé

“Tôi là Huilen”, người phụ nữ tuyên bố rõ ràng nhưng giọng hoàn toàn khác lạ tiếng Anh. Bà tiếp tục, rõ ràng bà đã có sự chuẩn bị cho câu truyện của mình, như những gì bà đã luyện tập. Nó trôi chảy như một vườn ươm bài thơ được biết khá rõ. “150 năm trước, tôi sống cùng với mọi người, gia đình Mapuche. Chị của tôi là Pire. Gia đình chúng tôi đặt tên chị theo những đám tuyết trên ngọn núi bởi vì làn da của chị rất đẹo. Và chị cũng thật sự xinh đẹp - quá đẹp. Chị ấy đến tìm gặp tôi vào một ngày trong bí mật và nói với tôi về một thiên thần đã tìm gặp chị trong khu rừng, và muốn gặp chị vào buổi tối. Tôi đã cảnh báo chị ấy.” Huilen lắc đầu buồn rầu. “ Nếu như những vết thâm tím trên làn da của chị đã không cảnh báo đủ. Tôi biết đó là gia đình Libishomen trong những truyền thuyết của chúng tôi, nhưng chị ấy đã không nghe lời. Chị ấy đã bị bỏ bùa.”

“Chị ấy nói với tôi khi chị chắc chắn về việc đứa trẻ đen tối đang lớn dần bên trong chị. Tôi cố gắng ngăn cản ý nghĩ chạy trốn của chị - Tôi biết rồi cha và mẹ của tôi đều sẽ đồng ý về việc phải phá bỏ đứa trẻ đấy. Càng lúc càng trở nên tệ hơn với cái thai. Tôi đi cùng chị vào phần sâu của cánh rừng. Chị tìm thiên thần ác quỷ của chị nhưng không thấy bất cứ điều gì. Tôi lo cho chị, săn cho chị khi sức khỏe của chị ấy suy yếu. Chị ấy ăn thịt động vật sống và uống máu của chúng. Tôi cần phải biết nhiều thông tin hơn nữa về cái thứ mà chị đang mang trong bụng mình. Tôi ước gì mình có thể giữ lại mạng sống của chị và giết chết con quái vật đó.

Nhưng chị ấy yêu đứa trẻ trong bụng mình. Chị gọi nó là Nahuel, nghĩa là con mèo miền nhiệt đới, khi thằng bé lớn lên trở nên mạnh khỏe hơn và phá nát xương của chị ấy - chị vẫn yêu thương nó.

“Tôi không thể nào giữ an toàn được cho chị. Đứa trẻ đã tìm đường thoát ra. Và chị ấy chết một cách nhanh chóng, van nài trong giây lát rằng liệu tôi có thể chăm sóc Nahuel hộ chị. Ước muốn của chị trước khi chết - và tôi đồng ý.

“Thằng bé cắn tôi khi tôi đang cố gắng để đưa nó ra khỏi cơ thể của chị ấy. Tôi bò lê đi vào khu rừng nhiệt đới, tôi không thể đi quá xa - vết thương quá nhiều. Nhưng thằng bé đã tìm thấy tôi, đứa trẻ mới sinh di chuyển đầy khó khăn qua bụi cây thấp bên cạnh tôi và chờ đợi. Khi vết thương đã lành, nó cuộn lại ngược với hướng của tôi và ngủ.

“Tôi chăm sóc cho nó cho đến khi nó có thể tự đi săn bằng chính sức của mình, Chúng tôi săn những ngôi làng xung quanh khu rừng, sống dựa vào nhau. Chúng tôi chưa bao giờ đi quá xa khỏi ngôi nhà của mình, nhưng Nahuel muốn được nhìn thấy đứa trẻ ở đây”.

Huilen cúi đầu chào khi bà kết thúc và quay lại giấu mình phía sau Kachiri.

Đôi môi của Aro mím lại. Ông ta nhìn chằm chằm vào chàng trai trẻ tuổi có làn da đen.

“Nahuel, ngươi 150 tuổi?”- Ông ta hỏi.

“Có thể thêm hoặc bớt đi mười ngày”. Anh ta trả lời rõ ràng, một giọng nói ấm và tuyệt đẹp. Giọng của anh ta nhấn mạnh thêm “Chúng tôi không đánh dấu”.

“Khi nào thì ngươi dừng việc trưởng thành?”

“Khoảng sau khi sinh nhật lần thứ 7 của tôi, nhiều hoặc ít hơn, tôi đã hoàn toàn lớn”

“Ngươi không hề thay đổi gì kể từ đó?”

Nahuel nhún vai. “Tôi không hề chú ý tới điều đấy”

Tôi cảm thấy được rùng mình trong sự run rẩy của cơ thể Jacob. Tôi không hề muốn nghĩ đến điều đó lúc này. Tôi sẽ đợi cho đến khi nguy hiểm đã qua và tôi có thể tập trung.

“Và bữa ăn của ngươi?”. Aro thúc ép, nhìn thấy được sự vui thích trong sự không bằng lòng của ông ta.

“Hầu hết là máu, nhưng cả thức ăn của người nữa. Tôi chưa bao giờ sống không qua khỏi điều đó”.

“Ngươi sẽ tạo ra một đứa trẻ bất tử?”, điệu bộ của Aro như để nói với Huilen, giọng của ông nồng nhiệt vồn vã. Tôi không thể tập trung vào lá chắn của mình, dường như ông ta đang đi tìm một lời bào chữa.

“Vâng, nhưng những người đã chết không thể làm được điều đó”

Những tiếng rì rầm đầy thảng thốt xuất hiện lên từ 3 nhóm.

Lông mày ông ta đột nhiên nhíu lại “những người đã chết?”

“Những người chị của tôi” Nahuel nhún vai một lần nữa.

Aro nhìn chằm chằm một cách hoang dại một lúc rồi khuôn mặt ông ta trấn tĩnh lại

“Có lẽ ngươi sẽ kể cho chúng ta nghe về cuộc đời đã chết của ngươi, để có thể nhìn rõ được nhiều điều hơn nữa”

Nahuel cau mày.

“Cha của tôi đến tìm tôi một vài năm sau khi mẹ tôi mất”. Khuôn mặt đẹp đẽ của anh ta chợt trở nên méo mó. “ Ông ta thực sự vui khi tìm thấy tôi”. Giọng của Nahuel nhắc đến một cảm giác không hề yêu mến. “Ông ta có hai người con gái, nhưng lại ko có con trai. Ông ta mong tôi có thể gia nhập, như những người chị của tôi đã làm.

“Ông ta đã rất ngạc nhiên khi tôi không sống một mình. Những người chị của tôi không phải ác quỷ, nhưng ai mà biết được nếu họ thừa hưởng giống gì hay một một cơ hội nào đó khác -? Tôi đã có gia đình của mình với Huilen, và tôi không phải không thích thú” - anh ta nhấn mạnh từ đó - “Trong quá trinh thay đổi, tôi gặp ông ta thời gian này qua thời gian khác. Tôi có một người chị mới; chị ấy trưởng thành chỉ sau 10 năm”

“Tên của cha ngươi?”. Caius hỏi qua kẽ răng cứng cời của mình

“Joham”, Nahuel trả lời. “Ông ta nghĩ mình là một nhà khoa học. Ông ta cho rằng mình đang tạo nên những giống nòi siêu tự nhiên mới. “Ông ta đã không cố gắng để che giấu đi sự kinh tởm trong những dấu vết của mình”.

Caius nhìn tôi. “ Có phải con gái của ngươi là ác quỷ?”. Ông ta hỏi một cách lỗ mãng.

“Không!” Tôi phản ứng lại. Nahuel hướng đầu của mình đến câu hỏi của Caius với một sự gay gắt, và đôi mắt màu gỗ tếch của anh ta chuyển sang chăm chú vào tôi.

Caius nhìn Aro để mong chờ những thông tin, nhưng Aro vẫn đang mê mải trong suy nghĩ của chính ông ta. Ông ta mím chặt môi lại, và nhìn chằm chằm vào Carlisle, sau đó đến Edward và án nhìn cuối cùng của ông ta được dành cho tôi.

Caius giận dữ nói. “Chúng ta quan tâm đến sự lầm lạc ở đây, vậy hãy theo những gì đã biểu quyết mà làm”, Caius thúc giục Aro.

Aro nhìn sâu vào trong mắt tôi trong một khoảng thời gian dài, những khoảnh khắc đầy căng thẳng. Tôi không biết ông ta đang cố gắng tìm kiếm điều gì, hoặc thứ mà ông ta đang tìm, nhưng ngay sau khi ông ta đã đánh giá được, gương mặt của ông bất chợt thay đổi, một sự nản lòng xuất hiện trên mồm và mắt của ông ta, và tôi biết Aro đã có quyết định của riêng mình.

“Người anh em”- ông ta nói nhẹ nhàng với Caius. “Những sự ra mắt ở đây không hề có bất cứ nguy hiểm nào. Đó chỉ là một cách phát triển không được như thường lệ, nhưng tôi không nhìn thấy đe dọa trông đấy. Những đứa trẻ nửa vamp này hầu hết đều giống chúng ta, nó đã được biểu lộ ra”.

“Đó có phải là ý kiến của anh?”. Caius hỏi gặng.

“Đúng vậy”

Caius quắc mắt. “Còn Joham? Đó là một thằng vamp bất tử thích những cuộc thí nghiệm?”

“Có lẽ chúng ta nên nói chuyện với ông ta”, Aro đồng ý.

“Các người có thể ngăn cản Joham nếu các người muốn”, Nahuel nói thẳng thừng, dứt khoát. “Nhưng hãy để những người chị của ta được yên. Họ không liên quan”

Aro gật đầu, nét mặt ông uy ngiêm. Và sau đó ông ta quay mặt về những người cận vệ của mình và nở một nụ cười ấm áp.

“Hỡi những người anh em”, ông ta gọi “Chúng ta không đánh nhau ngày hôm nay”

Những người cận vệ gật đầu, cùng nhất trí và họ xếp hàng ngay thẳng trong tư thế sẵn sàng. Màn sương mờ ảo kia đã bị tiêu tan nhưng tôi vẫn giữ nguyên lá chắn của mình tại chỗ. Có thể có trò lừa gạt nào đó khác

Tôi phân tích nét mặt của Aro khi ông ta quay mặt về hướng chúng tôi. Nét mặt ông như chưa họ bắt đầu bất cứ điều gì nhưng cũng không giống như ngay sau đó, theo suy đoán của mình một sự đen tối xa lạ đằng sau vẻ bề ngoài kia. Như thể âm mưu của ông ta đã hoàn toàn bị phá hủy. Caius rõ ràng hết sức tức giận nhưng dường như sự tức giận đó đã bị giấu kín bên trong; ông ta đã chịu từ bỏ. Marcus nhìn như - chán nản; thực sự không có từ nào còn có thể biểu đạt được nét mặt ông ta lúc đó. Những cận vệ thì trở nên kỷ luật và bình tĩnh một lần nữa. Không họ có một sự thể hiện cá nhân nào giữa bọn họ mà chỉ có những chỗ trống. Họ dàn quân, sẵn sàng để rời đi. Những nhân chứng nhà Volturi vẫn rất thận trọng và cảnh giác; người nối tiếp người trước, họ rời khỏi đây, tản ra những hướng khác nhau trong rậm cây. Số lượng người càng lúc càng bị thu nhỏ lại, những người còn lại nhanh chóng rời đi. Một cách nhanh nhất, tất cả bọn họ đã biến mất

Aro nắm tay chúng tôi, gần như một biểu hiện của sự xin lỗi. Đằng sau ông ta, đội quân nhưng người cận vệ, cùng với Caius, Marcus, và những người vợ bí ần, im lặng, đang sẵn sàng rời đi, họ tạo thành một đội quân rất nghiêm ngặt, tỉ mỉ. Chỉ có ba người đang xem như cận vệ của chính ông ta thì vẫn nấn ná, chần chừ cùng với ông

“Tôi rất mừng vì chúng ta có thể giải quyết vấn đề mà không cần dùng đến bạo lực,” Ông ta nói ngọt ngào. “Người bạn của tôi, Carlisle - Hãy cho phép tôi được gọi bạn một lần nữa! Tôi hi vọng không có sự khách sáo. Tôi biết bạn hiểu là sự chính xác, nghiêm khắc là một nhiệm vụ luôn bị đè nặng lên vai chúng tôi”

“Hãy rời đi trong hòa bình, Aro,” Carlisle nói một cách cứng rắn. “Xin hãy nhớ cho rằng chúng tôi vẫn còn những bí mật cần được giấu kín ở đây, hãy giữ cho việc săn của những người bảo vệ ông tránh xa khỏi vùng đất này”

“Chắc chắn rồi, Carlisle,” Aro quả quyết “Tôi rất xin lỗi vì lấy mất đi sự yên bình khi biết ông không hề tán thành. Có thể, theo thời gian rồi ông sẽ tha thứ cho ta”

“Có lẽ là thế, theo thời gian, nếu ông chứng tỏ là vẫn muốn làm bạn với chúng tôi một lần nữa.”

Aro nghiêng đầu mình theo hình vòng cung, như thể hiện sự hối lỗi, và lùi lại đằng sau trước khi quay đầu lại đằng sau. Chúng tôi dõi nhìn trong sự im lặng khi một người cuối cùng của gia tộc Volturi biến mất trong khoảng rừng

Hết sức im lặng. Tôi vẫn chưa làm lá chắn của mình biến mất.

“Đã thực sự kết thúc?”. Tôi nói nhỏ với Edward

Anh nở một nụ cười to “Ừ, họ đã từ bỏ. Như những kẻ khoác lác, họ đã trở nên nhút nhát dưới cái dáng vẻ huênh hoang đó.” Anh cười khoái trá ra mặt

Alice cười cùng với anh “ Nghiêm túc nào mọi người. Họ sẽ không quay lại. Mọi người có thể thư giãn rồi đấy”

Có những tiếng đập khác của sự im lặng.

“Tất cả là sự may mắn đáng ghét” Stefan thì thầm

Và nó đã chạm đến đỉnh điểm

Những tiếng chúc mừng bùng nổ. Tiếng chó sói tru lên đinh tai nhức óc. Maggie nện vào lưng của Siobhan. Rosalie và Emmett hôn nhau một lần nữa - lâu và mãnh liệt hơn trước. Benjami và Tia ôm nhau trong vòng tay họ, Carmen và Eleazar cũng vậy. Esme ôm thật chặt Alice và Jasper. Carlisle gửi những lời cảm ơn sâu sắc đến những người bạn miền Nam nước Mĩ mới tới, những người đã cứu mạng sống của họ. Kachiri đứng thật gần với Zafrina và Senna, những ngón tay của họ đan cài vào nhau. Garret bế Kate lên và quay cô một vòng

Stefan phun nước bọt vào trong tuyết, Vladimir nghiến chặt hai hàm răng với một nét mặt cáu bẳn.

Tôi trèo lên nửa người sói màu nâu đỏ khổng lồ để đỡ con gái tôi xuống khỏi lưng của anh ta và sau đó ôm chặt con bé vào trong lồng ngực mình. Vòng tay Edward xung quang chúng tôi cũng cùng lúc đó.

“Nessie, Nessie, Nessie,” tôi hát ngân nga.

Jacob cười với nụ cười lớn, cùng với tiếng chó sủa, đẩy đẩy đầu tôi bằng chiếc mũi của cậu ta.

“Im mồm,” Tôi lầm bầm.

“Con sẽ được ở với mẹ chứ?” Nessie hỏi gặng.

“Mãi mãi,” Tôi hứa với con bé.

Chúng tôi sẽ bên nhau mãi mãi. Và Nessie sẽ ổn, khỏe mạnh và chắc chắn như thế. Như chàng trai nửa người Nahuel, trong 150 năm con bé có thể trẻ mãi. Và chúng tôi sẽ sẽ mãi bên nhau

Niềm hạnh phúc càng được bùng nổ nhiều hơn bên trong tôi, thật dữ dội, thật cực độ mà tôi không chắc chắn rằng mình có thể vượt qua được

“Mãi mãi,” Edward nói vang vào tai tôi

Tôi không thể nói thêm bất cứ điều gì. Tôi ngẩng đầu mình và hôn anh cùng với một cảm xúc mãnh liệt, nó chắc chắn có thể thiêu đốt cả cánh rừng trong biển lửa

Tôi đã không hề chú ý.