Tuyết Đoạt Hồn

Chương 37: Tiều tụy khốn đốn

Khám Cửu Kha, tựa như bản sao Phàn Uyên thời trung niên, là thân tính của ông Quảng Cảnh Huy. Anh ta nói mình cực mê sách, có giao lưu mới biết anh ta không nói ngoa, anh ta từng đọc các tác phẩm quen thuộc của các bậc thầy lừng danh như Dover hay Jung Carl đã đành, ngay sách tâm lý học của Adler và Bandura (1) rất ít người biết, anh ta cũng đọc. Khám Cửu Kha lái du thuyền chờ Na Lan sang đảo Hồ Tâm, không cần cô chỉ đường, anh ta dừng đúng bến tàu. Rõ ràng không phải anh ta mới "viếng thăm" đảo lần đầu.

Sớm tinh mơ, một màn sương mỏng bao phủ mặt hồ, dường như báo trước mùa thu sắp đến gần. Na Lan cảm thấy những sự việc xảy ra đêm qua cũng đưa cô vào một vùng sương khói
mờ ảo. Lúc sắp xuống thuyền, cô hỏi: "Bác ấy sẽ không trách anh đưa tôi sang đảo Hồ Tâm chứ?".

Khám Cửu Kha cười: "Sư phụ chỉ dặn tôi đưa cô đến bất cứ đâu mà cô muốn. Tôi không biết hai vị nói những chuyện gì nhưng tôi xin nhắc cô một điều: dù sư phụ nói gì hoặc bảo cô tránh xa ai, tốt nhất là cô hãy nghe lời." Anh ta bỗng nghiêm nét mặt, nói rất khẽ. "Tôi theo sư phụ đã lâu, biết rõ ông không bao giờ nói năng tùy tiện, cũng không bao giờ làm việc gì quá trớn. Nếu không, ông đã chẳng có uy danh như ngày nay. Tôi cũng từng biết những ai không nghe lời ông, rốt cuộc phải chịu cay đắng... Tôi lần đầu gặp Diệc Tuệ khi cô ấy còn là thiếu nhi quàng khăn đỏ, rất đáng yêu, hồn nhiên vô tư lự..." Giọng anh ta hơi nghẹn lại, đôi mắt rớm đỏ.

Na Lan định nói: anh đang cảnh cáo tôi. Nhưng cô cảm thấy nói thế quá vô duyên, nên chỉ gật đầu chào, rồi bước lên bậc cửa bến tàu.

Đôi chân trĩu nặng. Vì lần đầu tiên cô nhận ra mình không biết các bước tiếp theo nên đi như thế nào.

Một mớ bòng bong với bao điều nghi hoặc.

Tần Hoài có an toàn không? Bọn tấn công truy sát mình là ai? Ông Quảng Cảnh Huy cảnh báo, có thật thế không?

Chẳng hiểu sao, cô thấy tán thành với lời nhắc nhở của Khám Cửa Kha, "sư phụ" tuyệt đối không phải là người chỉ nói mép và hư trương thanh thế.

Cô bước đi trong tâm trạng ngổn ngang với bay suy nghĩ rối bời. Đã về đến cổng biệt thự của Tần Hoài. Từ trên gác vọng ra tiếng đàn piano dìu dặt, chậm rãi. Cô sững người. Không phải tiếng nhạc chạy đĩa phát ra từ bộ đàn, mà là tiếng đàn piano thật. Khúc biến tấu Canon cung Rê trưởng của Johann Pachelbel, là ý thơ trong nhạc Baroque cổ điển, là niềm vui trong lành, là mộng ước đẹp tươi. Nét nhạc tuyệt diệu đã xua tan những mệt mỏi uể oải của Na Lan sau một đêm thức trắng.

Tần Mạt!

Niềm vui dâng lên trong lòng Na Lan: Tần Mạt đã có thể chơi đàn, là dấu mốc quan trọng chứng tỏ cô ta đã phục hồi tâm trí! Tần Mạt rất cần những giai điệu tươi vui thế này! Bước chân Na Lan bỗng thoăn thoắt, cô dường như nhảy lên bậc thềm.

Bước đến cửa cô mới ngớ ra: cửa luôn gắn liền vói hệ thống cảnh báo an ninh, thế mà lúc này nó đang rộng mở, hình như âm nhạc đang tràn ngập, ùa ra không gì ngăn cản nổi.

Có phải Tần Hoài đã an toàn về đến nhà?

Cô đẩy cửa, nhẹ nhàng bước vào, cô không muốn làm cho người chơi đàn bị mất hứng.

Vào phòng chính, thì cô biến thành pho tượng.

Chỉ có thể nhìn nghiêng người đang chơi đàn, sống mũi thanh thanh, nét môi hồng như vẽ, cổ ngọc ngà vươn cao, tóc tai được búi lên. Mẫu người "hoa thương nguyệt thẹn" thời cổ đài! Cô càng ngạc nhiên hơn nữa, cách người ấy không xa là một thiếu nữ mảnh dẻ thiết tha, đứng bất động, mặt hướng về cửa sổ nhìn ra phía hồ, Tần Mạt!

Cô gái đang chơi đàn, đây không phải lần đầu Na Lan trầm trồ trước vẻ kiều diễm của nàng, chính là Tư Không Tình.

Các ngón tay búp măng xinh xắn nhẹ nhàng dạo chơi trên những phím đàn đen trắng, dường như Tư Không Tình không mảy may chú ý đến sự xuất hiện của Na Lan. Cô đang thả hồn vào điệu nhạc, đang ngao du bên ngoài vạn vật, đang chìm trong niềm hạnh phúc không thể định danh.

Khúc nhạc kết thúc, đôi tay cô vẫn lơ lửng trên không, đôi mắt khép lại. ánh sáng hắt vào từ bên cạnh cho ta thấy hàng mi chớp nhẹ, lung linh.

Tần Mạt hơi xoay người lại, nhìn cây đàn từng làm bạn vói cô. Cô thẫn thời hẫng hụt, hay mỉm cười?

Tay trái của Tư Không Tình, ở ngón đeo nhẫn, chiếc nhẫn kim cương đang lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời.

"Tôi rất vui được gặp lại Na Lan." Có thể nhận ra trong câu nói của Tư Không Tình đó là niềm vui kiểu xã giao. "Ngồi đi! Hình như cô đang rất mệt mỏi?"

Mệt mỏi à? Tôi chỉ là trâu bò hùng hục suốt một đêm mà thôi! Na Lan không biết nên nói gì, vẫn đứng ngây nhìn Tư Không Tình đỡ Tần Mạt ngồi xuống ghế trước cây đàn piano.

"Em đừng sợ, chị vừa đàn xong một bài, vẫn ổn mà! Không xảy ra chuyện gì đáng sợ cả, đúng chưa? Bây giờ em đàn đi!" Tư Không Tình nhẹ nhàng nói với Tần Mạt.

Ánh mắt Tần Mạt long lanh khác thường, như đứa trẻ con vừa nhìn thấy một thứ đồ chơi thú vị nhưng lại chưa hiểu ra sao. Cô ta nâng tay lên. Na Lan dường như bừng tỉnh, cô thấy tim mình như bị thắt lại.

"Em thử đàn một đoạn luyện tập chuỗi âm cung Rê trưởng xem sao!"

Một dòng suốt nhạc trong vắt tuôn ra từ những ngón tay Tần Mạt. Lần này cô không kêu lên kinh hãi, mà là mỉm cười hệt như một đứa trẻ bỗng dưng nhận ra mình có chút biệt tài.

Na Lan cũng đã thật sự tỉnh táo, cố gắng mỉm cười: "Chúc mừng nhé... tôi nhìn thấy cái nhẫn của cô."

Khuông mặt Tư Không Tình bỗng ngập tràn nụ cười rạng rỡ: "Cảm ơn. Tôi nói ra chắc cô không tin: tôi đã nói với anh ấy rằng chỉ cần trái tim em và anh đồng điệu, có tặng nhẫn hay không, không quan trọng. Nhưng anh ấy bảo tôi nói ra quá muộn, anh ấy đã mua nhẫn này từ lâu. Chẳng biết anh ấy lén đo cỡ ngón tay tôi khi nào, một anh chàng ma mãnh!"

"Chắc anh ấy rất yêu cô và cũng rất thông minh nữa."

"Chưa chắc đã thông minh, nói anh ấy ma mãnh vì anh ấy chuyên viết tiểu thuyết kinh dị."

Na Lan cảm thấy
hình như đất dưới chân đang sụt lở, cô: "Thế ư?" rất khẽ chỉ mình cô nghe thấy, vì giọng Tư Không Tình vẫn tiếp tục rót vào tai. "Cũng rất gần đây thôi, tôi mới thật sự tin lời Phương Văn Đông nói: thật ra Tần Hoài một lòng thủy chung, suốt bốn năm trời anh ấy không thể quên Quảng Diệc Tuệ. Nhưung anh ấy buộc phải bước ra, buộc phải có cuộc sống, tình yêu và gia đình như mọi người. Vì thế anh ấy nói với tôi rằng anh sẽ không phụ lòng tôi, không thờ ơ với tình yêu và sự đợi chờ của một cô gái nữa. Cho nên anh ấy cầu hôn tôi."

Ôi, tại sao mình vẫn còn đứng đây?

Tư Không Tình bước lại nhìn Na Lan đầy vẻ quan tâm: "Trông cô có vẻ rất mệt, thật thế. Nên ăn một chút gì đi. Tần Hoài sát về cũng nên. Tối qua anh ấy bị tai nạn giao thông, may mà công an đã cứu được. Tôi đưa anh ấy đi viện, vất cả đến quá nửa đêm, sau đó về chỗ Phương Văn Đông và Quân Quân nghỉ ngơi, anh ấy nói ở đó yên bình. Còn tôi về đây với Tần Mạt."

Tại sao mình vẫn còn đứng đây?

"Nghe theo Quân Quân, tôi đã mua chiếc máy làm sữ đậu này, đậu đã ngâm rồi, lát nữa tôi sẽ làm cho cô uống. Tần Hoài thích ăn trứng ốp-lết, cô thì sao? Muốn ăn món gì cùng với sữa đậu nành?"

"Không cần đâu... tôi... tôi phải đi." Na Lan cảm thấy mình đến nhà Tần Hoài thực ra là một cơn ác mộng.

Như có lẽ đã quá muộn để ra đi, và không thể rút lui mà yên được.

"Sao thế? Cô vừa đến mà? Hồi trước tôi không gặp cô ở đây bao giờ. Thực ra tôi vẫn cầm chùm chìa khóa nhà Tần Hoài nhưng vì tôn trọng anh ấy, tôi không thể tùy tiện tìm đến. Trước khi sang, tôi phải hỏi trước xem anh ấy có đồng ý không đã. Chẳng thể nào khác, vì anh ấy đã cho tôi cuộc sống thứ hai... à, tôi quên chưa kể với cô, có lần tôi đang bơi bỗng bị chuột rút, suýt nữa chết đuối, may mà Tần Hoài đã cứu được tôi, đúng là không thể không tin số phận. Hồi ấy anh ấy còn là chàng văn sĩ tầm tầm, nhưng kể từ lần đầu tôi đã muốn gửi gắm đời mình cho anh."

Tư Không Tình đặt chiếc chảo đáy phẳng lên bếp ga, rồi quay lại nói với Na Lan: "Cô đừng về, thật đấy! Ít ra cũng phải ăn một chút đã. Sữa đậu nành sắp có ngay, bây giờ tôi làm trứng cho cô, cô muốn ăn trứng non hay già? Tần Hoài thích ăn trứng non. Tôi vốn vụng bếp núc, nhưng nay đã luyện thành nghề rồi." Tư Không Tình bật quạt khử mùi.

"Thôi, không cần đâu, thật mà!"

Na Lan quay người. Phải bỏ chạy thôi!

Nhưng vẫn là quá muộn. Phương Văn Đông và Quân Quân đã xuất hiện ngoài cửa, phía sau là Tần Hoài.

Cô vẫn không nén được nhìn Tần Hoài. Trên mặt anh có vài vết xây xát rất rõ, vai trái đeo dải băng treo cẳng tay cứng đơ, bị bó bột.

"Lúc nào rồi, nói giúp với Ba Du Sinh rằng tôi cảm ơn một lần nữa, nếu cảnh sát không đến kịp thời thì chắc tôi đã bỏ mạng rồi. Tên lái xe đã bỏ chạy trước khi cảnh sát đến. Cảnh sát đang truy tìm chiếc xe ấy." Tần Hoài nói rất bình thản, cứ như là chuyện xảy ra từ mấy chục năm trước. "Trông cô... có hơi mệt mỏi, nhưung hình như không vấn đề gì lớn."

Na Lan thầm nghĩ, nếu anh có thể nhìn thấu lòng tôi, chắc anh sẽ có kết luận khác. Cô cố gượng cười: "Tôi cũng trải qua một đêm rất thú vị, có lẽ phải chờ hồi sau mới biết rõ được."

Tư Không Tình bước lại, khẽ hôn lên má Tần Hoài, rồi mỉm cười: "Tại sao cứ đứng ở cửa mãi? Vào đi chứ! Em đang làm món trứng cho Na Lan."

Tần Hoài nhìn vị hôn thê xinh đẹp, rồi lại nhìn Na Lan, ánh mắt hờ hững: "Cô còn có việc chứ gì, nên ăn đã rồi hãy đi."

Cái lối mời trà tiễn khách. Na Lan dù quá ngây thờ thì cũng thừa hiểu.

Khỏi cần soi gương, cô cũng hình dung được mình lúc này rất nhếch nhác, đầu bù tóc rối, mắt cô quầng thâm, tay chân lấm láp, mình sẽ tiếp tục đứng đây đọ nhan sắc với mỹ nhân cổ điển hay sao?

Cô lắc đầu thay cho câu trả lời, cũng thể hiện cô không sao hiểu nổi tất cả những điều đang chứng kiến, cô hết cách.

Nhưng cô vẫn không quên chào tạm biệt, rồi quay ra, chạy đi càng xa càng tốt.

Nếu lúc này, Tần Hoài nói cô hãy ở lại, tất cả chỉ là một trò đùa tàn nhẫn kinh khủng, thì mình sẽ thế nào? Cô biết nếu Tần Hoài bảo cô ở lại thì cô sẽ không đi, ít ra là tạm thời không đi nữa.

Hãy tự chế nhạo sự nhu nhược của mình. Tần Hoài chỉ im lặng, không níu kéo. Na Lan cứ thế đi thẳng, cô cũng cản nhận được ánh mắt lạnh nhạt phía sau cô.

Phải chờ rất lâu mới thấy con tàu nhẩn nha như mọi ngày cập bến. Lúc bước xuống các bậc cửa dốc bến Na Lan bỗng cảm thấy cảnh này dường như từng xảy ra.

Xảy ra một cách đáng buồn.

Khác nhau ở chỗ khi xưa ra bến này là Ninh Vũ Hân buồn bã, hôm nay là cô với bộ dạng bơ phờ mệt nhọc. Thứ duy nhất cô muốn có lúc này là cặp kính râm, để che đôi mắt đỏ hoe.

Vẫn còn sớm, khách xuống tàu lên tàu rất thưa thớt. Trong đó có một thiếu nữ dong dỏng cao, khuôn mặt xinh tươi tràn trề khát vọng sáng trong của tuổi xuân. Na Lan thấy chua chát, khi cô gái ấy đi qua, bèn hờ hững hỏi: "Chắc cô sang làm trợ lý sáng tác cho Tần Hoài?".

Cô gái ngớ ra kinh ngạc, miệng hơi há ra, nhìn rõ chiếc răng nanh khểnh rất có duyên: "Sao cô lại biết, sao cô tài thế?".

Na Lan bình thản nói: "Tôi là phù thủy như truyền thuyết đã nhắc đến... đảo này rất nhỏ, nên chuyện gì cũng trở thành tin thời sự của mọi người. Chúc cô gặp nhiều may mắn."

Na Lan cúi đầu rảo bước, cô hơi ân hận vì mình nói quá nhiều.

Nhưng khi gặp ông chủ tàu hay tán gẫu, cô lại không biết nói gì nữa.

"Quý hóa quá!" Thoạt đầu ông ta hơi sửng sốt, nhìn Na Lan mãi rồi mới mỉm cười. "Cô đổi kiểu tóc nên tôi chưa nhận ra ngay. Cô sang đảo khi nào, sao tôi không thấy cô sang thì phải?"

Na Lan nhận ra mình đi tàu thế này, hình như là tỏ ra "không bận tâm đến sinh tử" nữa. Lẽ nào mình đau buồn đến mức quên cả an toàn cho bản thân? Lát nữa xuống tàu, rồi sao nữa? Giơ tay đầu hàng, và nói với hung thủ đang giấu mặt rằng, cứ lại đây mà xử lý ta tùy thích!

"Ông có thể đoán, chọn đáp án xem: tôi đi trực thăng, đi ca-nô, bơi qua, hay là cải trang rồi đi tàu thủy?"

Ông ta cười hềnh hệch, rồi lại nhìn Na Lan, nói: "Nhưng trông cô có vẻ... hơi tiều tụy. Lâu nay vẫn khỏe chứ? Công việc có suôn sẻ không?".

"Rất ổn, không chê vào đâu được!

Ông ta hắng giọng, hình như đang định nói gì đó. Na Lan đương nhiên đoán ra, bèn cười nói: "Chắc cô gái vừa rồi là trợ lý sáng tác của Tần Hoài. Tôi đã nghỉ làm từ lâu."

"Kẻ ra thì cũng thật kỳ lạ, cô gái họ Ninh hồi trước..."

Na Lan bỗng phát hiện ra có lẽ mình đang đi song song với quỹ đạo của Ninh Vũ Hân: từ xa lạ, rồi rung động, lún sâu, hẫng hụt; bước cuối cùng của Ninh Vũ Hân là hồn lìa khỏi xác. Mình thì sao? Làn gió sớm mai mùa thu ùa đến, Na Lan với áo phông váy ngắn cảm thấy lành lạnh, lạnh từ ngoài thấm vào đến tim.

Tàu bắt đầu chạy. Mình cô đứng trên mũi tàu nhìn sóng nước bắn tung bọt trắng dần lan xa, sáng lấp lóa như những vẩy bạc. Hình như trên mặt nước hiện ra đôi cánh tay vung lên thành đường cung, đưa lên đưa xuống hết sức nhịp nhàng.

Lệ tuôn lã chã, cô vịn lan can cúi đầu, nước mắt rơi xuống hồ, mất tăm mất tích.

Có một người nhìn theo Na Lan xuống thuyền, lần đầu tiên cảm thấy thương hại cô.

Xem ra ta chưa hoàn toàn là kẻ máu lạnh, vô tình. Đôi khi so với những kẻ bề ngoài tỏ ra nhân nghĩa nhưng lòng thì cạn tình, ta còn có nhiều nhân tính hơn.

Thực ra Na Lan không cần phải chết, vì cô ta đã đớn đau đến chết rồi. Đương nhiên là tại cô ta đã sai. Tuy không nghe thấy nhưng người này có thể tưởng tượng ra đã có bao người khuyên can cô ta đừng đi sâu vào, hãy tránh càng xa càng tốt, thế mà cô ta vẫn đi vào vết xe đổ của kẻ khác. Nhiều người bảo cô ta thông minh, nhưng trong chuyện này thì hình như...

Có lẽ cô ta vẫn không biết mình sắp phải đối mặt với những kẻ, những sự việc còn cạn tình hơn nữa.

Sẽ khiến cô ta muốn sống không được muốn chết cũng không xong.

Chú thích:
(1): Tên các giáo sư, nhà tâm lý học Thụy Sĩ, Đức, Mỹ thế kỷ 18, 19