Tương Tư Thành Nắm Tro Tàn

Chương 9-10

Ra khỏi tòa nhà, Tô Nhất không thấy chiếc xe đạp đâu. Tròn mắt ngạc nhiên, tìm cả đằng trước lẫn phía sau, cô đành phải chấp nhận một sự thật đau lòng: chiếc xe đã bị mất.

Anh Chu đã dặn dò rất kĩ rằng đây là xe đạp bạn anh ta mới mua, bảo cô cẩn thận, vậy mà cô vừa đi đã đánh mất!

Trong lúc than thân trách phận, Tô Nhất chợt phát hiện mình không hề cầm theo chìa khóa xe. Vì vội vàng đi tìm Trình Thực, cô đã quên không khóa xe, chẳng cần là kẻ trộm chuyên nghiệp, bất cứ ai “thấy của nổi lòng tham” đều có thể lấy chiếc xe ấy. Tất cả đều tại cô quá sơ ý.

Tô Nhất buồn bực, chán chường cực độ, cảm thấy tối nay mình thật hồ đồ. Việc cần làm thì không làm được, lại làm mất cả xe đạp của người ta.

Trong lòng chán nản, cô ngồi ở vườn hoa nhỏ dưới lầu, gọi điện cho Chung Quốc, than ngắn thở dài kể lại đầu đuôi câu chuyện. Chung Quốc nghe xong, lần lượt giúp cô giải quyết từng việc một: “Đầu tiên, đừng xen vào việc của Chu Hồng nữa. Trình Thực nói đúng đấy, em không lo được việc này đâu. Thứ hai, hành động của Trình Thực tối nay, tốt nhất em coi như không nhìn thấy, sau này nếu có gặp cậu ta thì cũng đừng nhắc đến. Cuối cùng, xe đã mất rồi, không làm gì được, em đi hỏi xem phải bồi thường bao nhiêu tiền, anh gửi cho, vừa hay mới được nhận lương.” Chung Quốc giải quyết vấn đề thật nhanh gọn, chớp mắt đã giúp Tô Nhất giải tỏa được nỗi lòng.

“Không cần phải gửi cho em đâu, em đâu phải là không có tiền đền. Sinh hoạt phí hai tháng nay tiết kiệm được khá nhiều.”

Chung Quốc không quan tâm đến việc cô có tiền hay không, kiên quyết muốn gửi tiền cho cô, cất giọng như van nài: “Anh rất muốn em tiêu tiền mà anh kiếm được. Hãy nể tình anh toàn tâm toàn ý với em mà tiêu một ít có được không? Anh xin em, anh xin em đấy...”

Tô Nhất không nhịn được cười, nói: “Được rồi, anh đã thành tâm như vậy thì em sẽ nể mặt mà tiêu một ít tiền của anh.”

“Cảm ơn lòng tốt của chủ nhân!”

Tắt máy, Tô Nhất thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Chung Quốc luôn biết cách khiến cô cười.

Đang định quay về trường thì lại thấy một bóng dáng quen thuộc bước ra khỏi tòa chung cư. Là Trình Thực. Cậu ta không nhận ra Tô Nhất đang ngồi bên vườn hoa nhỏ ngay gần đó. Tô Nhất định gọi cậu ta nhưng cổ họng dường như nghẹn lại. Cô nghĩ giờ cậu ta không muốn gặp cô.

Nhìn theo bóng dáng ngày một xa dần của Trình Thực, Tô Nhất chầm chậm đi theo. Cô cũng không biết mình đi theo cậu ta làm gì, chỉ là cảm thấy không yên tâm.

Trình Thực đi một đoạn không xa rồi rẽ vào quán bar ở đầu phố, xem ra cậu ta đang buồn bực nên bỏ ra ngoài làm vài chén. Tô Nhất thập thò bên ngoài một lúc lâu, không biết có nên đi vào không. Nếu cậu ta biết đã bị cô theo dõi, chắc chắc sẽ càng tức giận.

Thế nhưng bỏ đi thì trong lòng cô lại cảm thấy không yên. Tô Nhất nghe đi nghe lại, quyết định đến cửa hàng bánh ga tô ở chếch bên kia đường, tìm một chỗ cạnh cửa sổ. Cô mua hai chiếc bánh ga tô và một li sữa nóng, vừa ăn vừa ngó nhìn những người vào quán bar.

Tô Nhất ăn rất chậm, lại gọi thêm một li sữa nóng, từ từ nhâm nhi. Ngồi đến gần một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa thấy Trình Thực bước ra, cô bắt đầu thấp thỏm không yên.

Chợt nhớ đến lần Chung Quốc gần như đổ bệnh vì say rượu, cô không thể ngồi yên được nữa. Mặc cậu ta muốn gặp hay không, cô chạy vội vào quán bar tìm người.

Khi cô đến thì Trình Thực đã say mèm. Nhân viên phục vụ nói cậu ta vừa bước vào đã gọi liền mấy li Brandy Ginger. Sau khi nốc cạn mấy li rượu mạnh, cậu ta nằm vật ra bàn chẳng biết trời trăng gì nữa.

Nhân viên quán bar nhìn thấy cô đến tìm Trình Thực thì mừng như bắt được vàng, đề nghị cô thanh toán tiền rượu. Mấy li Brandy không hề rẻ, Tô Nhất gần như phải dốc cạn túi. Thanh toán xong, cô còn gặp phải chuyện đau đầu hơn: Làm cách nào để đưa cậu ta về?

Quá quen với những chuyện thế này, người phục vụ góp ý: “Gọi một người bạn đến giúp đi. Mình chị chắc chắn không đưa được anh ta về nhà đâu.”

Gọi ai đến giúp đây? Ban đầu Tô Nhất nghĩ đến anh Chu nhưng sau đó nghĩ lại, cô gọi thẳng về phòng của mình. “Chị Hứa à, Chu Hồng có ở đấy không?”

“Có, chờ chút, để chị gọi nó.”

Qua điện thoại, Tô Nhất nghe rõ tiếng Hứa Tô Kiệt gọi Chu Hồng nhưng không thấy Chu Hồng trả lời. Rất nhanh sau đó, Hứa Tố Kiệt nói nhỏ vào điện thoại: “Nó đang không vui nên chẳng buồn để ý đến ai. Em tìm nó có việc gì?”

“Em muốn hỏi cậu ấy...”

Tô Nhất vốn muốn hỏi Chu Hồng có muốn đến đưa Trình Thực về không nhưng rồi lại thôi, Chu Hồng đang đau buồn, giận dữ như vậy, liệu còn muốn đến đưa Trình Thực về không? Giờ hẳn cô ấy đã hận cậu ta đến tận xương tủy rồi. Còn Trình Thực, nếu biết cô cố ý lôi Chu Hồng đến đưa cậu ta về, với tính khí của cậu ta, có khi cậu ta sẽ giết cô cũng nên. Trong lúc do dự, lời Chung Quốc như văng vẳng bên tai, “đừng xen vào việc của Chu Hồng nữa... chuyện này em không quản được đâu.”

“Thôi kệ, cậu ấy không nghe thì thôi vậy.” Tô Nhất thở dài, tạm biệt Hứa Tố Kiệt.

Sau này, Tô Nhất thường nghe nếu tối hôm đó, cô kiên trì gọi Chu Hồng đến thì liệu số phận của cô ấy có tốt hơn? Đáng tiếc đó chỉ là “nếu như”.

Không thể gọi Chu Hồng, Tô Nhất đang nghe có nên hỏi xem Hứa Tố Kiệt có đến được không thì cô ấy đã vội vàng nói: “Tô Nhất, chị không nói chuyện với em nữa. Chị phải nghe điện thoại.”

Chỉ còn cách gọi cho anh Chu, nhưng gọi đi gọi lại đều là máy bận.

Người phục vụ thấy cô không gọi được người, liền gợi ý phương án thứ hai: “Không gọi được bạn thì gọi một cái taxi, nhờ lái xe giúp dìu anh ta về, cho người ta thêm ít tiền là được.”

Tô Nhất nghe theo người phục vụ, bắt một chiếc taxi, nhờ tài xế giúp đưa Trình Thực về căn hộ nhỏ. “Tôi có thể giúp cô đưa cậu ấy về, có điều nếu giữa đường cậu ấy nôn thì cô trả tiền để rửa xe đẩy nhé.”

Tô Nhất đồng ý. “Bác tài, không vấn đề gì, chỉ cần ông giúp tôi đưa cậu ấy về, tiền xe tôi sẽ trả gấp đôi. Nếu có nôn ra xe thật thì tiền rửa xe tôi cũng không thiếu một đồng.”

Từ quán rượu về tòa chung cư đi taxi chưa đầy ba phút, Tô Nhất mở cửa, để tài xế dìu cậu ta vào phòng ngủ. Căn phòng vẫn lộn xộn như trước, những mảnh vụn thủy tinh to nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn như vô số ánh mắt ai oán.

Tài xế nói như am hiểu lắm: “Hai người cãi nhau nên cậu ta mới chạy đi mượn rượu giải sầu chứ gì?”

Tô Nhất dở khóc dở cười, không muốn giải thích dài dòng với người ngoài nên trả gấp đôi tiền xe cho ông ta rồi cảm ơn.

Tô Nhất giúp Trình Thực cởi giầy rồi đắp chăn. Cậu ta vẫn say bí tỉ, ngủ ngon lành như một đứa trẻ. Xong xuôi cô thu dọn những mảnh vỡ trong phòng.

Đang làm thì cô nhận được tin nhắn của Chung Quốc: “Tô Nhất, heo con sắp phải đi ngủ rồi, ngủ sớm dậy sớm cho khỏe mạnh, đừng thức khuya nhiều nhé!”

Tối tối, cậu đều gửi tin nhắn nhắc cô đi ngủ sớm và cũng là lời chúc ngủ ngon. Tô Nhất nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ tối. Đêm mùa đông rất lạnh, thường thì giờ này cô đã yên vị ở trong chăn.

“Con lợn nhỏ Chung Quốc, số em sao khổ quá, vẫn đang làm khổ sai ở nhà Trình Thực đây này.”

Tin nhắn vừa gửi đi, Chung Quốc liền gọi tới. “Sao thế? Em vẫn ở chỗ cậu ta ư? Chẳng phải đã về lâu rồi sao, quay lại đó làm gì?”

Tô Nhất kể lại tường tận. “Chẳng còn cách nào, em không thể không lo cho cậu ta. Em vốn định gọi Chu Hồng đến làm “lao động khổ sai” nhưng lại sợ cô ấy giận không thèm để ý, ra cô ấy đến thì Trình Thực càng nổi xung lên, hơn nữa, nghĩ đến lời dặn dò của anh nên em đành một mình gánh vậy.”

Chung Quốc thở phào, nói: “May là em chưa gọi Chu Hồng đến, nếu không càng gỡ càng rối. Em đã suy nghĩ thấu đáo hơn rồi đây. Trình Thực bây giờ thế nào rồi? Chắc là nôn tung nôn tóe ra rồi nhỉ?”

“Cũng may, cậu ta say là ngủ, không gây lộn, không nói lung tung và cũng không nôn ọe. Đỡ phiền phức! Em chỉ cần dọn sạch sẽ đống này là có thể về trường rồi.”

Chung Quốc hỏi lại: “Cậu ta uống say mà không nôn ọe gì à?”

“Không.”

“Tô Nhất, vậy trước khi ra về, tốt nhất em hãy gọi một người bạn của cậu ta đến trông. Đến nửa đêm, chắc chắn men rượu sẽ bốc lên, không có người chăm sóc không được. Trước kia, một cậu cạnh phòng anh say rượu, đến chiều không lên lớp mà ngủ một mình trong kí túc, kết quả là đang ngủ thì nôn, bị sặc vào khí quản. Nếu không có anh bạn cùng phòng về lấy đồ và phát hiện ra rồi đưa cậu ta đi cấp cứu thì chắc giờ này đã ở Tây Thiên rồi.”

Tô Nhất kinh ngạc hỏi: “Nghiêm trọng đến vậy sao?”

“Ừ. Say rượu đôi khi rất nguy hiểm, cho nên tuyệt đối không được để cậu ta ở một mình. Em lấy điện thoại của cậu ta mà gọi.”

“Ừm, em biết rồi.”

“Vậy em tìm người đến trông cậu ta đi, rồi mau mau mà về trường nhé, muộn quá đi. Đường không an toàn. Về đến kí túc xá nhớ gửi tin nhắn báo cho anh.”

Tô Nhất làm theo lời Chung Quốc, nhìn thấy một cái tên quen thuộc trong di động của Trình Thực: Vương Diệp. Cô lập tức gọi cho anh ta.

Rất nhanh, Vương Diệp đã đến. Thấy Tô Nhất, anh ta tỏ ra vô cùng kinh ngạc nhưng ngoài cảm ơn ra thì không hỏi một câu nào, chỉ một mực đòi lái xe đưa cô về trường.

Về đến kí túc xá, Tô Nhất phát hiện trong phòng chẳng có ai. Không liên lạc được với Chu Hồng, cô gọi vào di động của Hứa Tố Kiệt. Hứa Tố Kiệt cũng không biết Chu Hồng đi đâu, chỉ nói khi cô ấy rời khỏi phòng thì Chu Hồng vẫn nằm trên giường. “Anh Chu gọi điện thoại cho chị cả buổi tối. Giờ chị đang ở cùng anh ấy. Đêm nay chắc chị sẽ không về,” cô ấy nói.

Chẳng trách điện thoại của anh Chu luôn bận, thì ra là gọi cho Hứa Tố Kiệt. Xem ra “bão táp” giữa họ đã qua đi.

Còn Chu Hồng thì sao? Hứa Tố Kiệt đoán cô ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, bảo Tô Nhất đừng lo lắng, đều là người lớn cả rồi. Nhưng Tô Nhất vẫn rất lo lắng. Cô cảm thấy Chu Hồng quá ngốc nghếch, kiên tâm thích một người như Trình Thực, khiến mình bị tổn thương hết lần này đến lần khác.

Tô Nhất gửi tin nhắn cho Chung Quốc, báo rằng mình đã về kí túc xá an toàn. Rất nhanh sau đó, cậu lại gọi điện tới. Từ trong điện thoại lại vang lên tiếng cười quen thuộc, cậu nửa đùa nửa thật ra tối hậu thư: “Tô Nhất, từ nay về sau, không cho phép em lảng vảng một mình ở nhà con trai vào buổi tối nữa, nếu không anh sẽ có ý kiến đấy, biết chưa?”

Tô Nhất không nhịn được cười, trêu: “Ê... ai vừa nói mà ghê gớm thế?! Anh ghen à?”

“Này, đừng có bảo em không biết ghen nhé. Nếu giờ này anh vẫn ở nhà một bạn nữ nào đó, em có ghen không?”

“Anh dám...”

Giọng của Tô Nhất có thể địch với sư tử Hà Đông, Chung Quốc cười, nói: “Xem “cái kiểu chỉ cho quan phóng hỏa, không cho dân đốt đèn” của em kìa.”

“Em tìm Trình Thực hoàn toàn là vì Chu Hồng đấy chứ, và cũng vì sự cố ngoài ý muốn nên mới phải ở lại căn hộ của cậu ta. Tóm lại, sau này em sẽ nghe lời anh, không xen vào chuyện của họ và cũng không đến chỗ cậu ta nữa.”

“Như vậy mới đúng, việc của họ cứ mặc họ giải quyết, can thiệp nhiều quá có khi đắc tội cả hai bên. Vừa rồi em không gọi Chu Hồng đến là vô cùng sáng suốt đấy.”

“Phải rồi, Chung Quốc, không biết Chu Hồng đã đi đâu. Anh bảo có khi nào cậu ấy... nghĩ quẩn không?”

Chung Quốc giật mình. “Chắc không đâu, lớn như vậy rồi, cứ thất tình là nghĩ quẩn thì...”

Chung Quốc an ủi Tô Nhất, cô cũng cố gắng không nghe lung tung. Lần đầu tiên bị Trình Thực cự tuyệt, Chu Hồng đã có thể vượt qua, lần này ít nhiều cũng phải có chút miễn dịch chứ. Chắc cũng không đến nỗi nghĩ quẩn, đâm đầu vào đường cùng.

Đêm đó, Chu Hồng không trở về kí túc. Một mình giữa căn phòng trống vắng, Tô Nhất thao thức mãi không ngủ được. Chưa bao giờ cô lo lắng thế này.