Tương Tư Thành Bệnh

Chương 2: Muốn đặt dấu chấm hết cho tình yêu đơn phương này…

Trong xe Tư Minh Cẩm có hương hoa nhài nhàn nhạt say lòng người.
Thẩm Nhu ngồi vị trí kế bên tài xế, cũng không dám ngồi vững, chỉ sợ để lại dấu vết trên ghế da.
Người kia lái xe ổn định, mắt nhìn phía trước, giọng điệu lạnh lùng trước sau như một, “Cậu ở đâu?”


Thẩm Nhu nói địa chỉ, lại nói thêm một câu cảm ơn.
Tư Minh Cẩm không đáp.
Liếc mắt nhìn cô một cái, ánh mắt dừng trên cánh tay đang đặt lên bụng của cô.
Sau đó, chiếc xe Audi màu đen dừng tại một siêu thị nhỏ.
Thẩm Nhu không hiểu, chỉ nghe Tư Minh Cẩm nói, “Đợi.”


Người đàn ông tích chữ như vàng, dứt lời lập tức cầm ô xuống xe.
Thẩm Nhu nhìn theo, ánh mắt không tự giác bị đôi chân thon dài và dáng người của anh hấp dẫn. Vai rộng eo thon chân dài, đúng là đứa con trời sinh, mấu chốt là khuôn mặt cũng rất đẹp trai.


Trong lúc cô còn đang suy nghĩ, Tư Minh Cẩm đã từ trong siêu thị đi ra, tay còn cầm theo một túi nilon màu đen, còn cầm theo một ly trà sữa.
Anh xuyên qua màn mưa đi tới, suýt chút nữa câu mất một nửa linh hồn Thẩm Nhu.


Mãi cho đến khi cửa ghế lái mở ra, cánh tay người đàn ông đưa ly trà sữa nóng tới trước mặt, Thẩm Nhu mới hoàn hồn, cho rằng Tư Minh Cẩm nhờ mình cầm hộ, cô vội vàng cầm lấy.
Chờ anh lên xe, cài dây an toàn xong, cô đưa túi đen và ly trà sữa trả lại cho anh, “Hội trưởng, của anh.”


“Vị này rất ngon, tôi cũng rất thích.”
Tư Minh Cẩm liếc cô một cái, khuôn mặt thanh lãnh chuyển về phía trước, khởi động xe, “Mua cho cậu, ấm bụng.”
“…”
Cô có chút thụ sủng nhược kinh, một lúc sau mới nói cảm ơn, nâng ly trà sữa không dám hạ miệng.


Yên lặng một lúc, ánh mắt Thẩm Nhu lại nhìn xuống túi nilon để trên đầu gối, “Hội trưởng, cái này… cũng là mua cho tôi sao?”
“Ừm.”
“Là gì vậy? Tôi có thể mở không?”
“Lát nữa.”
Cô ‘ồ’ một tiếng, cũng không hỏi nhiều.


Thẩm Nhu quay đầu nhìn màn mưa dày đặc bên ngoài cửa sổ, cảm nhận được nhiệt độ ấm nóng của ly trà sữa trong tay, trái tim lạnh lẽo lại được sưởi ấm trở lại.
Chỉ là trong chút ấm áp đó còn kèm theo cảm xúc chua xót.


Nói như thế nào, nếu người mua trà sữa cho cô không phải Tư Minh Cẩm, mà là Giang Trì Ý thì tốt biết bao.
“Xuống xe.”
Giọng nói lạnh lùng cắt đứt suy nghĩ của Thẩm Nhu.
Cô hoàn hồn, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, chỉ thấy ven đường có một nhà vệ sinh công cộng.


Thẩm Nhu không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn đẩy cửa xe ra, chuẩn bị đi xuống.
Ban đầu cô cho rằng Tư Minh Cẩm bỗng nhiên thay đổi, không muốn đưa mình về nhà nữa, đang định mở miệng mượn ô.
Anh lại nói, “Trong túi có đồ cậu cần, tôi ở đây đợi.”
Tư Minh Cẩm lại đưa ô cho cô.


Thẩm Nhu có chút hoảng hốt, không biết có phải ảo giác của mình không, nhưng trong nháy mắt vừa rồi, giọng nói của Tư Minh Cẩm có chút dịu dàng.
Thấy cô không nhúc nhích, Tư Minh Cẩm nhíu mày, “Thẩm Nhu?”
“À, được.” Cô nhanh chóng hoàn hồn, vội vàng cầm ô chạy tới nhà vệ sinh công cộng.


Chờ vào đến toilet nữ, cô mở túi nilon đen ra, bên trong là… băng vệ sinh?!
Một túi dùng hằng ngày, một túi dùng ban đêm, còn có một gói khăn ướt.
Sửng sốt hồi lâu, Thẩm Nhu mới bình tĩnh lại, vừa kinh ngạc lại vừa xấu hổ.


Vừa nghĩ tới Tư Minh Cẩm là một người đàn ông lại chạy vào siêu thị mua băng vệ sinh giúp mình, cô lại cảm thấy trên mặt nóng bừng.
Lớn như vậy, đây là lần đầu tiên có người khác giới mua giúp mình băng vệ sinh.


Thẩm Nhu càng nghĩ mặt càng đỏ, nhưng cô cũng không trì hoãn lâu, nhanh chóng thu thập một chút rồi chạy ra xe Tư Minh Cẩm.
Sau khi tĩnh tâm, Thẩm Nhu nhìn người ngồi ghế lái một cái, không biết anh làm thế nào lại biết cô tới tháng?


Tư Minh Cẩm cảm nhận được cô đang nhìn, tai nóng lên, nhưng cũng không dám liếc mắt nhìn cô một cái.
Một lúc sau, ánh mắt Thẩm Nhu mới rời đi, lần nữa nâng ly trà sữa lên uống, nhẹ giọng nói, “Cảm ơn.”
Chóp mũi cô có chút cay cay, cảm động một cách khó hiểu.
Nhưng trái tim cũng rất đau.


Cô và Giang Trì Ý đính hôn hơn nửa năm, mặc dù không sống chung nhưng lần nào Thẩm Nhu tới tháng cũng nhắc với anh rằng mình đau bụng.
Mà anh thì sao, chỉ dặn dò cô uống thật nhiều nước nóng, giọng điều còn mang theo ý cười vô cùng có lệ.
Thẩm Nhu càng nghĩ càng khó chịu muốn khóc.


Nói thế nào bây giờ? Thân là vị hôn phu mà Giang Trì Ý còn không quan tâm cô bằng một người ngoài như Tư Minh Cẩm.
“Không uống sẽ lạnh.” Người kia thấp giọng nhắc nhở, cắt đứt suy nghĩ của Thẩm Nhu.
Cô đẩy ống hút, cúi đầu uống một hớp lớn, ngậm trong miệng cũng không chịu nuốt xuống.


Vừa lúc Tư Minh Cẩm nghiêng đầu nhìn cô một cái, thần sắc cứng đờ, suýt nữa thất thần.
Thấy Thẩm Nhu chậm rãi nuốt xuống, anh mới dời mắt, khóe môi không thể nhận ra nhếch lên, trong mặt tràn ngập ý cười.


Ngay lúc này, giọng nói mềm mại của Thẩm Nhu vang lên, “Ngã tư phía trước rẽ trái, sau đó dừng ở cửa ngõ giúp tôi.”
Tư Minh Cẩm theo lời cô nói, dừng xe ở cửa ngõ.
Thẩm Nhu tháo dây an toàn, do dự không biết nên mượn ô của anh như thế nào.


Còn cả túi băng vệ sinh kia, cô nên mang đi hay để lại cho Tư Minh Cẩm?
Nếu sau này có tình huống tương tự như cô lúc này, anh cũng không cần đi mua?
Nghĩ vậy, Thẩm Nhu quyết định để lại túi băng vệ sinh.
Cô mở miệng, “Hôm nay thật sự cảm ơn cậu.”


“Chuyện đó, có thể làm phiền cậu nốt không? Tôi muốn mượn ô của cậu chút.”
Người đàn ông đưa ô cho cô, sau đó nhìn cô xuống xe, quét mắt nhìn túi nilon đen trên ghế, Tư Minh Cẩm nhíu mày, “Thẩm Nhu.”
“Hả?”
“Đồ của cậu.”


Anh nghiêng người, ngón tay thon dài đưa túi nilon qua, “Mang đi đi.”
“Để trên xe tôi bị người ta nhìn thấy lại coi tôi là biến thái mất.”
Thẩm Nhu hiểu rõ, vội vàng nhận lấy.
Sau khi xuống xe, nghĩ tới điều gì, Thẩm Nhu lại nói, “Hội trưởng, nếu không thì chúng ta thêm wechat đi?”


“Chờ vào nhà, tôi chuyển tiền hôm nay cho cậu.”
Thế nào cũng không nên nhận ân huệ của người ta, lại còn là người không thân.
“Không cần.” Giọng nam trầm thấp, “Lần sau đi.”


“Vậy chút nữa bảo Giang Trì Ý chuyển cho cậu cũng được.” Thẩm Nhu cho rằng Tư Minh Cẩm và Giang Trì Ý là bạn cùng lớp, nhất định có phương thức liên lạc.
Cô dứt lời, cũng không nghĩ nhiều, cẩn thận đóng cửa xe sau đó đi vào trong.


Thẩm Nhu cẩn thận đi từng bước, đi một đoạn khá xa vẫn phát hiện chiếc Audi vẫn dừng ở đó.
Lúc này, mưa lại lớn hơn, góc váy Thẩm Nhu cũng bị nước mưa bắn ướt.
Cô vội vàng tăng tốc chạy về nhà.

Cửa ngõ hẻm Tây Từ.
Chiếc xe Audi vẫn dừng bên đường.


Cửa sổ ghế lái chậm rãi hạ xuống.
Tư Minh Cẩm kẹp điếu thuốc trên tay, nhắm mắt lại.
Anh nhớ tới ngày mình gặp Thẩm Nhu.
Đó là buổi sáng một ngày học kì hai lớp mười.


Trong phòng họp hội nghị chuyên dụng của hội học sinh, nữ sinh đứng trên bục giảng đọc diễn cảm lưu loát bài diễn thuyết mà mình chuẩn bị.
Lúc ấy trong phòng vô cùng yên lặng, Tư Minh Cẩm nằm ghế dài cuối dãy ngủ bù, cuối cùng lại bị giọng nói dịu dàng kia đánh thức.


Anh vừa ngồi dậy thì giọng nữ kia cũng dừng lại, sau đó, Tư Minh Cẩm thấy bóng dáng xinh đẹp đó chậm rãi tới bên cửa sổ, kéo tấm rèm đang che ánh nắng ra.
Ngoài cửa, mặt trời đã lên cao.
Ánh nắng chiếu lên người thiếu nữ, vô cùng chói mắt, khắc sâu vào trong trái tim Tư Minh Cẩm.


Trước đó, anh chính là người bị giam cầm trong bóng đêm không thấy nổi mặt trời, nhưng lại vì Thẩm Nhu mà nhận được một tia nắng.
Cho nên, Tư Minh Cẩm vô cùng có ấn tượng với cô.
Giọng nói của cô, khuôn mặt của cô, bất kể là thứ gì, chỉ cần liên quan tới cô sẽ hấp dẫn sự chú ý của anh.


Chẳng qua, ánh mắt của Thẩm Nhu, từ đầu đến cuối đều dừng trên người Giang Trì Ý.
Tư Minh Cẩm biết, Thẩm Nhu và Giang Trì Ý là thanh mai trúc mã.
Anh cũng biết, Thẩm Nhu đối với Giang Trì Ý là tình hữu độc chung( ).


Cho nên, anh chỉ biết yên lặng đứng phía sau cô, mãi cho đến khi thi đại học xong, anh cũng xuất ngoại du học.
Tính ra, hai người cũng đã không gặp năm sáu năm nay.
Ba ngày trước vừa về nước, anh nhận được điện thoại của lớp trưởng, mời tham gia tiệc họp lớp, lúc đó Tư Minh Cẩm vẫn định từ chối.


Nhưng lớp trưởng lại nhắc tới Giang Trì Ý, còn cả Thẩm Nhu.
Sau đó, Tư Minh Cẩm đồng ý tham gia.
Không vì điều gì khác, anh chỉ muốn đặt một dấu chấm hết cho tình yêu đơn phương suốt nhiều năm qua. Bởi vì, lớp trưởng nói, Thẩm Nhu và Giang Trì Ý đã đính hôn.


Tháng sau, bọn họ sẽ cử hành hôn lễ.

Mưa rơi thấm ướt ngón tay Tư Minh Cẩm, ý lạnh dần dần kéo suy nghĩ anh quay về.
Anh rút tay lại, kéo cửa kính lên.
Dường như nhớ tới điều gì, Tư Minh Cẩm lấy túi quà nhỏ từ phía sau.


Anh nhớ, hôm nay là sinh nhật Thẩm Nhu, trước khi tới họp lớp, qua một cửa tiệm trang sức, anh đã đi vào chọn một đôi bông tai trân châu.
Vốn là muốn tìm cơ hội tặng cô.
Là quà sinh nhật, cũng là quà tạm biệt.
Nhưng vừa rồi lại bị cô làm quên mất, hoặc là, anh luyến tiếc không muốn tạm biệt cô.


Tư Minh Cẩm lấy điện thoại ra nhìn thời gian, vừa lúc trợ lý Tần Tu gửi chat voice cho mình.
“Ông chủ, áo cưới thiết kế riêng cho khách đã xong, anh muốn đích thân qua xem không?”
Tư Minh Cẩm trả lời, lại tiện tay đặt túi quà ra sau ghế.
Tay đặt trên tay lái hồi lâu cũng không khởi động xe.


Một lúc sau, anh dường như đưa ra quyệt định, lấy một chiếc ô dự bị rồi xuống xe.
Chân dài bước qua bãi nước đọng ở cửa ngõ, Tư Minh Cẩm đi vào hẻm Tây Từ, gửi tin nhắn cho lớp trưởng hỏi số nhà Giang Trì Ý.


Anh còn nhớ, hồi trước có người từng nói, hoa khôi ban xã hội Thẩm Nhu ở đối diện nhà Giang Trì Ý.