Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu: Phi Tử Bất Thiện

Quyển 4 - Chương 4: Tình này giờ chỉ còn nhung nhớ

Edit: Ong MD

Beta: Kim NC + Như Bình                

*********

Thử tình khả đãi thành truy ức – Tựa đề chương này lấy từ bài Cẩm Sắt (Đàn gấm) của Lý Thương Ẩn, có nghĩa là “Tình này đã sớm trở thành nỗi nhớ nhung về dĩ vãng”. Các bạn có thể xem thêm cuối chương.

———-

“Tiên sinh, aaa ——” tiếng kêu đau đớn, tuyệt vọng đến xé nát tâm can vang lên. Ta như phát điên ôm lấy Tô Mộ Hàn, ôm thật chặt.

Tất cả xảy ra trong chớp mắt, hai mũi tên, cuối cùng Thanh Dương cũng không thể tới kịp để cứu giúp.

Có thể Thanh Dương nhìn thấy cũng sẽ không cứu. Bởi vì, mũi tên thứ hai tiếp theo lại nhắm chính xác ngay vào ta.

Nhưng mũi tên ấy lại không hề cắm vào người ta.

“Thiếu gia!”

“Thiếu gia!”

Thanh Dương và Liêu Hứa cuống quít đỡ Tô Mộ Hàn, ta chỉ nhìn thấy, từ vị trí mũi tên vết máu đỏ tươi lan rộng ra, nhuộm đỏ lồng ngực của y trong chớp mắt, màu máu đỏ xé nát lòng người.

Của ta, của Thanh Dương và Liêu Hứa.

Còn có, Nguyên Trinh hoàng hậu.

Một tiếng “Linh nhi” của nàng ta cuối cùng khiến cho người ta nghe thấy sự hối hận muộn màng.

Ta bất giác ngước mắt nhìn về phía mũi tên bay tới, trong đôi mắt Hạ Hầu Tử Khâm cũng tràn đầy kinh ngạc. Phía sau hắn, Diêu Hành Niên vẫn chưa thu hồi cung tên, lạnh lùng nhìn ta.

Diêu Hành Niên!

Ta nghiến răng nghiến lợi thầm nhủ trong lòng, ta quyết không buông tha cho lão! Quyết không buông tha cho lão!

Lúc này, chỉ nghe Hạ Hầu Tử Khâm giận dữ nói: “Còn không mau đi tới bảo vệ công chúa!” Ngự tiền thị vệ bên cạnh hắn vội vàng chạy tới. Ta biết, hắn sợ sẽ còn tên bay tới làm ta bị thương.

Nhưng ta không đợi được người của hắn tới cứu ta nữa rồi. Ta đã hiểu vì sao vừa rồi Diêu Hành Niên lại chủ động phái một đội binh sĩ đến bảo vệ ta, bởi vì, tất cả những người này đều là người của lão, là tâm phúc của lão!

Bọn chúng sẽ trơ mắt nhìn lão ta bắn tên về phía ta và Tô Mộ Hàn, thấy chết mà không cứu!

Ta thật là ngu ngốc, vừa rồi đáng lẽ phải nghĩ ra! Vì sao ta nghĩ không ra, vì sao! Ta thực sự nóng vội, hồ đồ đến mê muội rồi! Nhưng bây giờ có hối hận, cũng không còn tác dụng gì!

Bỗng nhiên ta quay đầu lại, thấy người Đại Tuyên đã qua đây, ta đã nhìn thấy Tuyên hoàng. Lúc đó, ta không quan tâm đến bất cứ việc gì khác, chỉ hét lớn: “Hoàng huynh —— “

Cách xưng hô này cho dù xa lạ, ta cũng phải gọi. Ở đây, ta là công chúa Trường Phù của Đại Tuyên, là em gái  của Tuyên hoàng.

Y sẽ nhìn thấy tình huống của ta ở đây, y sẽ cứu ta, vì thể diện của Đại Tuyên, y sẽ cứu ta!

Quả nhiên, ta nhìn thấy đáy mắt y chợt căng thẳng, nhìn sang người bên cạnh nói: “Thập Hạ!”

Ta biết người thị vệ kia chính là người ta đã gặp ở Thượng Lâm uyển. Thập Hạ phóng người qua, lúc nhìn thấy ta chợt kinh ngạc, ta mới nhớ ra khuôn mặt của ta không giống trước đây. Nhưng bây giờ cũng không có thời gian cho y suy nghĩ nữa, y đón lấy thân thể Tô Mộ Hàn, Thanh Dương vội giúp y bảo vệ Tô Mộ Hàn, rốt cuộc chúng ta đã có thể lui về phía sau, lui cho đến khi người Đại Tuyên vây quanh chúng ta.

Trong lòng chợt nhớ ra điều gì đó, ta ngước mắt nhìn lại, bắt gặp ánh mắt thất vọng của Hạ Hầu Tử Khâm. Hắn đương nhiên sẽ trách ta vì ta thà rằng cầu viện Đại Tuyên, cũng không cần hắn bảo vệ. Ta đau lòng quay mặt đi, ta không còn cách nào khác, ta thực sự không còn cách nào nữa cả.

Hạ Hầu Tử Khâm muốn bảo vệ ta, nhưng Diêu Hành Niên lại muốn giết ta và Tô Mộ Hàn. Đến lúc đó, sợ là Hạ Hầu Tử Khâm chỉ giữ được ta, không bảo vệ được Tô Mộ Hàn.

Tuyên hoàng lệnh cho người khiêng Tô Mộ Hàn lên, ra lệnh một đội quân rút lui trước. Ta hơi do dự nhưng không quay đầu lại, bước chân đuổi theo bọn họ.

Lui thẳng về quân doanh Đại Tuyên.

Thập Hạ đặt Tô Mộ Hàn lên giường, xoay người nói: “Ta đi tìm quân y.”

Ta vội nói: “Không cần, phiền công tử nấu hộ một bình nước nóng mang đến đây.” Ở đây không ai tinh thông y thuật hơn Liêu Hứa. Cũng không ai hiểu rõ bệnh tình Tô Mộ Hàn hơn Liêu Hứa.

“Thiếu gia…” Thanh Dương ngồi khóc bên giường Tô Mộ Hàn, trên người nàng dính một mảng máu lớn, bây giờ nhìn thấy lại càng hiện rõ vẻ khiếp sợ trên khuôn mặt.

Hai chân ta chợt run run, nhưng ta vẫn muốn bước lên. Ta quỳ nửa người trước mặt Tô Mộ Hàn, hai tay cầm lấy tay y, nước mắt tuôn ra như mưa, nhưng ta không dám lỗ mãng, cố gắng hết sức không khóc lên thành tiếng vì sợ y đau lòng. Hai mắt Tô Mộ Hàn nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, chỉ có nơi mũi tên cắm vào là dòng máu đỏ sẫm chảy ra không ngừng.

Liêu Hứa bước lên, rút tấm vải cắm đầy ngân châm ra, lập tức lấy một thanh đoản kiếm nhẹ nhàng cắt đứt áo của Tô Mộ Hàn.

Ta nhìn thấy mũi tên cắm vào rất sâu. Mỗi lần Tô Mộ Hàn thở ra thì máu tươi lại tuôn ra càng nhiều hơn. Ta cắn chặt môi, tiên sinh người nhất định phải vượt qua, ta sẽ không để cho lão già Diêu Hành Niên kia đắc ý được bao lâu nữa, tuyệt đối không bao giờ!

Liêu Hứa nhìn Thanh Dương, trầm giọng nói: “Đốt lửa.”

Thanh Dương không hề động đậy, ta liếc nhìn nàng ta, thấy toàn thân nàng run rẩy không ngớt. Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy nàng như vậy. Đối mặt với Tô Mộ Hàn, cho dù nàng có mạnh mẽ hơn nữa cuối cùng cũng không chống đỡ nổi sự sợ hãi trong lòng. Hơi chần chừ, ta cắn răng đứng dậy, lấy đồ mồi lửa bên cạnh thắp ngọn đèn lên.

Có thị vệ bước vào, cầm theo bình nước và một vò rượu.

Xem ra, bọn họ cũng suy nghĩ rất chu đáo.

Ta đột nhiên nhớ ra, năm đó Tuyên hoàng suýt chút nữa mất mạng trong tay Nguyên Trinh hoàng hậu, nếu hôm nay y biết Tô Mộ Hàn là em trai của Nguyên Trinh hoàng hậu thì y có thể ra tay giết chết Tô Mộ Hàn ngay hay không?

Ta nghĩ như vậy, chỉ cảm thấy toàn thân run lên.

Liêu Hứa đốt nóng thanh đoản kiếm, hớp một ngụm rượu phun lên vết thương của Tô Mộ Hàn, đâm mạnh thanh đoản kiếm xuống. Ta nhìn thấy ngay cả chân mày của Tô Mộ Hàn cũng không hề động đậy, y đã chìm sâu vào cơn hôn mê …

Mũi tên cắm trên ngực bị lấy ra, trên trán Liêu Hứa ướt đẫm mồ hôi, ông thở hổn hển. Cẩn thận xử lý thật tốt vết thương của Tô Mộ Hàn, xong xuôi hết mới ngồi bệt xuống bên giường.

Ta vội hỏi ông: “Liêu đại phu, sao rồi?”

Liêu Hứa lắc đầu, một lát sau mới run giọng nói: “Người bình thường ai có thể chịu được đau đớn như vậy, thiếu gia cậu ấy đã…” Ông ta thở dài một tiếng, nắm chặt hai tay không nói gì nữa.

Ta cảm thấy trái tim mình bỗng nhiên trĩu nặng, vội nói: “Cho tiên sinh uống viên thuốc kia đi!”

Liêu Hứa ngăn ta lại nói: “Không, e là hiện tại không thể nào uống được. Thuốc chỉ có một viên, không thể lãng phí.”

Ta nóng giận nói: “Thế này không được thế kia cũng không xong, chẳng lẽ nói ta trơ mắt nhìn người…” ta chợt im miệng, không, không bao giờ, người sẽ không sao đâu mà!

Lúc này có một binh sĩ bước vào, nhìn ta nói: “Công chúa, Hoàng thượng mời người qua bên đó.”

Ta giật mình, mới nhớ ra lúc này chúng ta đang ở trong quân doanh của Đại Tuyên.

Tuyên hoàng, y quả nhiên là muốn tìm ta.

Nhưng, Tô Mộ Hàn…

Ta quay đầu lại, nhìn người đang nằm trên giường, cắn răng đi theo người binh sĩ kia ra ngoài. Y dẫn ta tới lều của Tuyên hoàng, nhưng không đi vào mà chỉ nhấc tấm màn che lên giúp ta rồi nói nhỏ: “Công chúa, mời người vào.”

Ta không chần chờ, bước nhanh vào.

Tuyên hoàng đang đứng chắp tay, Thập Hạ đứng ở bên cạnh y, trên y phục của Thập Hạ không còn vết máu, xem ra y đã thay y phục.

Ta hít một hơi thật sâu bước lên gọi Tuyên hoàng: “Tuyên hoàng bệ hạ.”

Y cười nhạt một tiếng, xoay người lại, nhìn thẳng vào ta một lúc lâu nhưng nét mặt không quá ngạc nhiên, chỉ cười nói: “Ngươi thật sự khiến trẫm giật mình.”

Ta chợt giật mình, ta không biết ý tứ của y là gì khi nói như vậy.

Là vì khuôn mặt của ta hay là cách xưng hô với y?

Chợt nghe Thập Hạ cười nói: “Công chúa hồ đồ sao? Người nên xưng hô với bệ hạ là ‘Hoàng huynh’.”

Ta nhìn Tuyên hoàng một lần nữa, trên mặt của y vẫn là nụ cười nhàn nhạt, cũng không vì chuyện Thập Hạ đột nhiên nói xen vào mà tức giận. Ta biết, nếu không phải là người có quan hệ thân thiết sẽ không bao giờ dám nói xen vào khi các chủ tử đang nói chuyện. Thập Hạ đối với Tuyên hoàng mà nói không chỉ là một thị vệ.

Ta nhìn nam tử trước mặt, nếu đúng như lời Tô Mộ Hàn nói, ta trở thành công chúa Đại Tuyên, đơn giản là bởi vì Hạ Hầu Tử Khâm và Tuyên hoàng có giao dịch gì đó với nhau. Nhưng hôm nay, y thật sự muốn nhận ta làm nghĩa muội?

Tuyên hoàng bỗng nhiên nghiêm mặt lại, thu lại ý cười trên môi, nhưng không hỏi ta vấn đề này, mà lại hỏi: “Trẫm không rõ, vì sao lúc mở miệng cầu cứu, người mà ngươi cầu cứu không phải hắn mà là trẫm?”

Hai tay ta khẽ siết chặt lại, thật tốt quá, thứ ta muốn chờ, chính là câu hỏi này của y.

Ta hít một hơi thật sâu, đáp lời: “Bởi vì trước mặt người ngoài ta là công chúa Đại Tuyên, mà hoàng huynh ngài sẽ không hy vọng đứng nhìn ta chết trước mặt ngài.” Nếu như vậy, y làm hoàng đế Đại Tuyên, chẳng phải rất mất mặt sao?

Ta nói tiếp: “Ta không cầu cứu người của Thiên triều, là bởi vì mũi tên kia do người Thiên triều bắn ra!” Lúc đó tình hình hỗn loạn, sợ là y nhất thời không nắm rõ được tình hình.

Quả nhiên, nghe ta nói như vậy, sắc mặt của y thay đổi, trầm giọng hỏi: “Ai?”

Thiên triều và Đại Tuyên là đồng minh, bây giờ đối phương làm ra chuyện thế này, y có thể không tức giận được sao?

Ta chỉ nói: “Người đó không phải muốn phá hỏng mối quan hệ bang giao tốt đẹp giữa hai nước, chẳng qua là chưa từ bỏ ý đồ riêng của mình mà thôi. Lão ta không muốn công chúa Đại Tuyên gả vào hậu cung Thiên triều, không muốn cướp mất địa vị cao nhất của con gái lão ta ở hậu cung. Người đó là Diêu tướng quân, Diêu Hành Niên.”

Mặc kệ ta trở thành công chúa Đại Tuyên thế nào, nhưng đây đã là sự thật rồi, thậm chí chuyện Tuyên hoàng cho ta hòa thân với Thiên triều bây giờ cũng đã truyền ra ngoài. Ta đã thực sự trở thành công chúa Đại Tuyên, nếu ai dám ngăn cản, thì đó chính là kẻ đối địch với Đại Tuyên. Đó là thể diện của Tuyên hoàng, không thể bỏ qua được.

Tuyên hoàng mất thể diện, chính là Đại Tuyên mất thể diện.

Chuyện này đối với một đế quốc mà nói, là chuyện không thể dễ dàng tha thứ được.

“Lão ta?” Tuyên hoàng khẽ cười một tiếng, bước lên mấy bước, nhìn ta nói, “Đây chính là một kẻ kinh nghiệm sa trường dày dặn, nếu hôm nay lão dám bắn mũi tên kia, tất nhiên, đã chuẩn bị sẵn đường lui rồi. Trẫm không cho rằng hoàng đế các ngươi sẽ giết lão.”

Chuyện này ta đương nhiên biết, hôm nay Diêu Hành Niên chuẩn bị hai mũi tên, một mũi cho Tô Mộ Hàn, một mũi là cho ta.

Có điều mũi tên của Tô Mộ Hàn đã bị Thanh Dương cản lại. Nhưng cuối cùng người trúng tên vẫn là y. Diêu Hành Niên chỉ cần nói lão không có ý muốn giết ta, chẳng qua là lão muốn giúp Hạ Hầu Tử Khâm diệt trừ thái tử tiền triều, như vậy Hạ Hầu Tử Khâm có lý do gì có thể trị tội lão chứ?

Lão diệt trừ Tuân thái tử, chẳng những vô tội mà còn là công thần, không phải sao?

Ta nhìn thẳng vào người trước mặt, đôi môi khẽ mở: “Chỉ cần ta và hoàng huynh một mực khẳng định Diêu Hành Niên muốn ám sát ta, như vậy tất cả sẽ trở thành kết cục đã định.” Tuyên hoàng vu khống, cho dù Diêu Hành Niên thật sự không muốn giết ta thì giả cũng thành thật.

Đến lúc đó, không ai bảo vệ được lão, trừ phi Thiên triều không muốn giữ mối quan hệ bang giao với Đại Tuyên. Mà việc này, Thái hậu sẽ không cho phép, bà muốn thế lực của Diêu gia sụp đổ.

Tuyên hoàng hơi chấn động, mỉm cười nói: “Trẫm không nghĩ ra, trẫm làm như vậy có lợi ích gì?”

Ta cũng cười nói: “Ta có thể nói Hoàng thượng đem Nguyên Trinh hoàng hậu giao cho hoàng huynh xử trí.” Ta nắm chặt hai tay, ta đã hứa với Tô Mộ Hàn xin Hạ Hầu Tử Khâm tha cho Nguyên Trinh hoàng hậu, nhưng ta không hề hứa với y xin Tuyên hoàng buông tha nàng ta.

Vì Tô Mộ Hàn, ta chỉ có thể thực hiện hạ sách này.

Ta có thể hiểu được cảm nhận của Thanh Dương khi nàng nghiến răng nói, để Nguyên Trinh hoàng hậu chết, nàng chỉ muốn cứu một mình Tô Mộ Hàn.

Nét mặt Thập Hạ cũng đầy kinh ngạc, nhưng y không nói gì cả. Một lát sau mới nghe Tuyên hoàng nói: “Rất tốt, rất lợi hại.” Tuyên hoàng bước tới gần ta, y rất cao, ta phải ngẩng mặt lên mới có thể nhìn thấy thần sắc thanh thoát của y. Y lại nói tiếp: “Ngươi thực sự rất gan dạ, sáng suốt, trẫm chưa từng gặp qua người con gái nào như ngươi. Nghĩa muội này thật sự không làm trẫm mất mặt.”

Ta không đoán ra trong lời nói của y có bao nhiêu phần châm chọc, ta khẽ cười một tiếng nói: “Không giống với biểu muội của hoàng huynh sao?” Thực ra ta hơi tò mò về chuyện giữa y và biểu muội của y.

Sắc mặt của y khẽ thay đổi nhưng không mất đi sự vui vẻ, chỉ nhẹ giọng nói: “Quả thực  không giống.”

Nói xong y lập tức xoay người đi, đứng chắp tay đưa lưng về phía ta.

Thập Hạ nhìn sắc mặt của Tuyên hoàng hơi khác thường, nhưng cũng không nói gì. Một lúc sau mới nghe Tuyên hoàng nói: “Nếu Thiên triều có người muốn ám sát hoàng muội của trẫm, vậy thì trẫm không thể trả người lại cho Nguyên Quang hoàng đế ngay được. Chờ bọn họ cho trẫm một câu trả lời hợp lý, trẫm sẽ suy nghĩ thêm về chuyện hòa thân cũng không muộn.”

Ta hít một hơi thật sâu, y suy nghĩ rất chu đáo.

Ta gật đầu nói: “Tạ ơn hoàng huynh trước.”

Y đột nhiên hỏi: “Người ngươi cứu có phải là Tuân thái tử không?”

Ta giật mình, nhưng lập tức cười bất đắc dĩ. Việc này không thể giấu giếm được, Nam Chiếu lấy danh nghĩa Tuân thái tử để khởi binh, có ai không biết chứ?

Nhưng ta đã hứa sẽ giao Nguyên Trinh hoàng hậu cho y xử trí, nên chắc chắn y sẽ không làm khó Tô Mộ Hàn.

Ta chỉ nói: “Là y.”

Sắc mặt Thập Hạ căng thẳng, bước lên một bước nói: “Bệ hạ, nên xử lý như thế nào ạ?”

Lời Thập Hạ vừa thốt ra khiến ta biến sắc, nhưng nghe Tuyên hoàng khẽ cười một tiếng: “Trẫm không muốn ra tay với một người sắp chết, Thập Hạ, đưa công chúa về nghỉ ngơi. Trẫm cũng nghỉ ngơi một chút, có lẽ không bao lâu nữa Thiên triều sẽ phái người đến mời công chúa trở về thôi.”

Một câu “Người sắp chết” của Tuyên hoàng khiến ta lảo đảo. Thập Hạ vội đưa tay đỡ ta, nhỏ giọng nói: “Công chúa cẩn trọng. Mời đi bên này.”

Ta quay đầu lại nhìn Tuyên hoàng một lần nữa, y vẫn đưa lưng về phía ta, ta chần chờ một lát cuối cùng bước ra ngoài.

Ta ở trong quân doanh của Đại Tuyên, Hạ Hầu Tử Khâm sẽ nhanh chóng phái người đến, điều này ta cũng biết.

Ta cắn môi, xin lỗi, lần này, ta nhất định phải làm xong mọi chuyện mới có thể trở về với chàng.

Hãy chờ ta…

Bất luận là Hạ Hầu Tử Khâm, hay là Tô Mộ Hàn, đều bảo vệ ta quá nhiều.

Ta không thể để cho Hạ Hầu Tử Khâm đánh mất giang sơn, lúc này diệt trừ Diêu Hành Niên, cũng là một cơ hội rất tốt để đoạt lại binh quyền. Ta cũng không thể để cho Tô Mộ Hàn mất mạng, bây giờ ta tạm thời ở lại trong quân doanh Đại Tuyên, cũng tránh cho Hạ Hầu Tử Khâm khó xử.

Tất cả mọi chuyện nên có một quyết định.

Ta dừng bước lại, Thập Hạ hơi ngờ vực, ta chỉ nói: “Ta muốn trở về căn lều lúc nãy.”

Y xoay người dẫn ta vào, vừa đi vừa nhỏ giọng nói: “Công chúa nên từ bỏ hy vọng đi, một mũi tên như vậy chắc chắn không thể sống được.”

Cả người ta run lên, ta cắn môi, y lại nói: “Cách bắn cung với lực mạnh như vậy, cho đến nay thuộc hạ chỉ thấy duy nhất một người còn sống. Ta đang định mở miệng thì y lại nói tiếp, “Nhưng đó là nhờ có người tiếp máu kéo dài tính mạng?”

Ta vội hỏi: “Người tiếp máu? “

Thập Hạ cười yếu ớt: “Bây giờ trên đời đã không còn người tiếp máu nào nữa, cho dù có thì người nọ thân phận quý giá, chắc cũng không tới.”

Ta cắn môi, Tuyên hoàng nói, y sẽ không ra tay với một người sắp chết. Ý của y rất rõ ràng, y không giết nhưng sẽ kiên quyết không ra tay cứu giúp.

Thập Hạ chỉ đưa ta tới cửa lều chứ không đi vào, chỉ nói: “Nếu công chúa muốn nghỉ ngơi, ở đây có binh sĩ chờ sẵn để đưa công chúa đi nghỉ bất cứ lúc nào. Thuộc hạ còn việc phải làm, xin được cáo lui trước.” Dứt lời, y đã xoay người, vội vã rời đi.

Ta hít một hơi, xoay người đi vào.

Người bên trong nghe thấy có tiếng người đi vào, vội ngước mắt lên nhìn.

Liêu Hứa thấy người đến là ta vội bước lại hỏi: “Hoàng đế Đại Tuyên tìm cô nương có chuyện gì?”

Ta lắc đầu, bước lên hỏi: “Tiên sinh thế nào rồi?”

Ông ấy khẽ run lên, cuối cùng im lặng không nói gì. Ta liếc nhìn Thanh Dương, thấy nàng ta ngơ ngác ngồi canh giữ bên giường Tô Mộ Hàn, lúc này không còn bất cứ sự kiêu ngạo hay phẫn hận nào đối với ta. Ta cắn răng bước lên, cúi người cầm tay Tô Mộ Hàn, khẽ gọi: “Tiên sinh…”

Hai mắt y vẫn nhắm chặt, dường như không hề nghe được tiếng ta gọi. Trên miếng băng quấn trước ngực thấm ra vết máu đỏ sẫm. Màu máu đỏ khiến cho người khác cảm thấy khiếp sợ không thôi.

Ta siết chặt bàn tay y, lạnh lẽo, chỉ có sự lạnh lẽo như băng đá.

Tô Mộ Hàn hít thở rất chậm, lâu thật lâu, mới nhìn thấy lồng ngực của y hơi nhấp nhô. Quá nhẹ, khiến cho ta cảm thấy đó chỉ là ảo giác của ta mà thôi.

“Liêu đại phu…” Ta run giọng quay đầu lại, “Bây giờ phải làm sao?”

Liêu Hứa cúi thấp đầu, thở dài một tiếng nói: “Nếu sáng sớm ngày mai thiếu gia có thể tỉnh lại, thì sẽ cho cậu ấy uống thuốc.”

“Nếu như… Nếu như vẫn chưa tỉnh lại thì sao?”

Ta vừa mới thốt ra chợt nhìn ở bên cạnh, Thanh Dương đột nhiên khóc lớn thành tiếng.

Mà ta chỉ cảm thấy đầu ngón tay run lên bần bật, câu trả lời như thế nào ta đã biết.

Ta chợt nhắm mắt lại, cắn răng, ta không cam lòng!

Sau đó, quả nhiên nghe nói người Thiên triều đến, bảo là muốn đón công chúa trở về. Nhưng Tuyên hoàng không đồng ý, nói rằng có người của Thiên  triều muốn ám sát công chúa Đại Tuyên, là có ý định muốn phá bỏ giao ước với Đại Tuyên.

Ý của Tuyên hoàng muốn Thiên triều nghiêm trị không tha kẻ muốn giết công chúa. Sau đó, công chúa mới hòa thân với Thiên triều, từ đó hai nước sẽ xây dựng mối quan hệ bang giao tốt đẹp lâu dài.

Ta biết, tin tức này sẽ nhanh chóng truyền về hoàng đô, đến lúc đó các đại thần trong triều sẽ nghị sự và ý chỉ của Thái hậu cũng sẽ truyền xuống nhanh thôi.

Đế hậu ý chỉ như nhau, Diêu Hành Niên có chạy trời cũng không khỏi nắng.

Ta ngồi bên giường Tô Mộ Hàn, y không hề có dấu hiệu tỉnh lại. Mỗi khi nhớ tới lời của Liêu Hứa, trong lòng ta lại căng thẳng không thể kềm chế được.

Mỗi khi cúi thấp người gọi y, giọng của ta lúc nào cũng run run không ngớt.

Thỉnh thoảng y lại ho khan vài tiếng, mỗi lần ho, máu tươi từ vết thương lại tuôn ra ngày càng nhiều.

Ta cầm chặt tay y, mi tâm của y nhíu chặt lại, ta biết y cảm thấy rất khó chịu. Cả người ta run rẩy không ngừng, bên tai ta vẫn văng vẳng lời của y.

Y nói y đã quá mệt mỏi.

Nước mắt chảy xuống hai má, ta hiểu, ta hiểu rất rõ mà.

Nhưng tiên sinh, người hãy tha thứ cho sự ích kỷ của Tử nhi, Tử nhi không thể buông tay người như vậy được, Tử nhi không thể trơ mắt nhìn người rời khỏi thế gian như vậy được.

“Tiên sinh.” Ta cúi đầu gọi y, “Mặc kệ đau khổ hay mệt mỏi như thế nào người cũng phải sống, Tử nhi hy vọng người sẽ sống sót.”

Trong mơ màng, ta chợt cảm thấy đầu ngón tay của Tô Mộ Hàn khẽ run lên. Ta giật mình, mở to mắt ra nhìn, nhưng y vẫn nhắm mắt.

Tô Mộ Hàn nghe thấy lời của ta, nhất định là người nghe được lời của ta.

Ta mừng rỡ, đột nhiên lại muốn cười.

Ta lấy chiếc hộp của y ra, nhét vào phía dưới gối nói nhỏ: “Đây là chiếc hộp của tiên sinh, bây giờ Tử nhi trả lại cho người. Bên trong còn có cây trâm nữa. Người nói muốn Tử nhi tặng cây trâm này cho người mà.”

Thanh Dương bưng nước bước vào. Cẩn thận thấm ướt khăn lau người cho Tô Mộ Hàn. Nàng không nhìn ta, cũng không nói chuyện với ta.

Liêu Hứa cũng vào, bước lên nhìn ta nói: “Mời cô nương ngồi sang bên này để lão phu thay thuốc cho thiếu gia.”

Ta gật đầu, lúc đứng dậy không biết là bởi vì quá mệt mỏi, hay là thức dậy quá sớm, chỉ cảm thấy một trận choáng váng bỗng kéo tới, trước mặt bỗng tối sầm, cơ thể thình lình  ngã xuống.

“Cô nương…” Ta chỉ nghe thấy giọng Liêu Hứa hoảng hốt gọi. Chỉ có điều giọng nói kia dường như tan biến vào trong gió.

Không biết bao lâu sau, đến lúc ta khôi phục lại cảm giác, mới phát hiện dưới người mình là tấm đệm mềm mại, ta bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc.

Trước giường cách đó không xa, bóng dáng cao lớn của người nam tử đập vào mi mắt. Y nghe thấy tiếng động phía sau, xoay người lại nhìn, sau đó bước lại nhìn ta chằm chằm hỏi: “Ngươi có thai?” Giọng nói của y bình thản không hề nghe ra bất cứ ý tứ nào khác.

Ta chợt giật mình, không biết trả lời như thế nào. Lúc này, có người bước vào, là Thập Hạ.

Lúc Thập Hạ nhấc tấm màn cửa lên, ta nhìn thấy ánh nắng mặt trời chiếu vào. Y bưng chén thuốc trong tay, bước về phía ta nhưng ta lại đột nhiên cảm thấy khiếp sợ.

Trời đã sáng!

Trời đã sáng!

Ta lập tức nhấc tấm mền trên người ra, đang định xuống giường, bàn tay Tuyên hoàng đưa qua, giữ người ta lại, ta thấy y nhíu mày nói: “Cơ thể của mình như thế nào còn không hiểu rõ sao? Có thai rồi phải giữ gìn bản thân cẩn thận hơn nữa.” Lúc y nói những lời này, giọng nói thật trầm, thật thấp, ánh mắt bỗng nhiên trở nên mơ hồ bất định.

Giống như là y đang nhớ chuyện gì đó, hoặc là, đang nhớ về một người nào đó.

Có thể là nàng ấy.

Nhưng ta còn tâm trạng đâu để quan tâm đến chuyện này, ta gấp gáp chụp lấy cánh tay y hỏi: “Tiên sinh của ta đâu? Tiên sinh của ta thế nào rồi?”

Ánh mắt của Tuyên hoàng không hề lảng tránh, vẫn nhìn thẳng vào ta, mở miệng nói: “Chết rồi.”

‘Chết rồi’, y nói thật thản nhiên. Chuyện này vốn không liên quan gì đến y, bởi vậy có nói ra cũng không hề cảm thấy đau đớn.

Vì thế, ngay cả ánh mắt y cũng không hề tránh né.

Còn ta chỉ cảm thấy đầu óc “Ù ù” đặc quánh lại, trái tim đau đớn như bị bóp nghẹt đến mức không thể thở được, cảnh tượng trước mắt trở nên mơ hồ không chịu nổi, ta siết chặt cánh tay y, cắn răng chịu đựng nhưng lại không cam lòng hỏi lại một lần nữa: “Tiên sinh của ta đâu?”

Tuyên hoàng không giận, chỉ nói: “Là trẫm nói không rõ ràng hay là ngươi nghe không rõ?”

Y chỉ nói một câu nhưng ta lại cảm thấy cổ họng mình dâng lên một vị ngọt tanh nồng, chỉ nghe “Phụt” một tiếng đã phun ra một ngụm máu.

Y nhanh chóng đỡ lấy thân thể lung lay sắp đổ của ta, trầm giọng nói: “Truyền quân y!”

Thập Hạ đặt chén thuốc trong tay xuống, nhanh chóng xoay người bước đi.

Quân y tới ngay sau đó, bắt mạch cho ta xong, mới đứng dậy bẩm báo tình hình với Tuyên hoàng. Quân y đứng cách đó không xa, nhưng những gì y nói ta không hề nghe rõ một lời nào. Bên tai của ta, chỉ lặp đi lặp lại hai chữ: chết rồi, chết rồi, chết rồi…

Không, ta không tin! Ta không tin!

Quân y ra ngoài, Tuyên hoàng lại ngồi trước giường ta, mở miệng nói: “Những gì quân y nói ngươi nghe thấy chưa? Nếu ngươi lại làm chuyện xằng bậy, có lẽ sẽ không giữ được đứa bé.”

Lời của y vừa thốt ra làm ta hoảng sợ, bàn tay theo bản năng xoa xoa bụng dưới. Ta sẽ không để cho con của ta gặp chuyện bất trắc!

Nước mắt lại tràn mi, ta nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói: “Ta muốn gặp Liêu Hứa.”

“Được.” Nói xong y liền đứng dậy.

Không lâu sau đã nghe thấy tiếng người bước vào, ta mở mắt ra thì nhìn thấy Liêu Hứa.

Vẻ mặt của ông ấy rất mệt mỏi, chắc hẳn là thức trắng đêm chăm sóc Tô Mộ Hàn.

Ta nhìn thấy ông ấy, câu đầu tiên hỏi là: “Tiên sinh đâu?”

Sắc mặt của ông ấy buồn bã, một lát sau mới thấp giọng nói: “Cô nương, thiếu gia đi rất thanh thản.”

Ta bất giác giết chặt hai tay lại, trầm mặc một hồi lâu, chống người ngồi dậy: “Ta muốn gặp tiên sinh.”

“Cô nương.” Liêu Hứa giữ ta lại lắc đầu nói, “Đừng đi, thiếu gia không muốn cô nương nhìn thấy cậu ấy.”

“Liêu đại phu…” Ta rớt nước mắt nhìn ông ấy.

Ông ấy cúi đầu nói: “Tuyên Hoàng nhân từ, đã chấp nhận chúng ta mang Thiếu gia đi. Cô nương phải biết rằng, thân phận của Thiếu gia, dù có chết cũng không phải do chúng ta mang cậu ấy đi. bên Thiên triều, aiiii…” Ông ấy thở dài một tiếng: “Có lẽ như bây giờ với Thiếu gia mà nói mới là tốt nhất.”

Cho dù đã chết, nhưng thi thể cũng không thể mang đi…

Những lời ông ấy khiến lòng ta đau xót đến không biết làm thế nào cho phải.

Ta nghẹn ngào không nói nên lời, đã lâu thật lâu rồi ta mới gặp phải cảm giác khó chịu như vậy, ta cắn môi hỏi: “Khi nào đi?”

“Bây giờ.” Liêu Hứa nói rất nhanh.

Ta giật mình ngước mắt nhìn Liêu Hứa, ông ấy đột nhiên đứng dậy, quỳ xuống trước mặt ta nói: “Hôm nay, Liêu Hứa thay mặt Thiếu gia tạ ơn cô nương, nhưng xin cô nương hãy hoàn thành tâm nguyện của thiếu gia. Nếu Tuyên Hoàng đã đồng ý thì chúng ta phải khởi hành nhanh một chút, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

Ta không động đậy, cũng không nói lời nào.

Một câu “Hoàn thành tâm nguyện”, khiến ta cảm thấy nặng nề vô cùng. Ta vẫn đau khổ cầm lấy tay Liêu Hứa, không cho ông ấy đi.

Ta cũng biết, ta ích kỷ.

Ta khẽ gật đầu, nước mắt lại tuôn rơi.

Tiên sinh, đây là tâm nguyện của người sao?

Liêu Hứa đứng dậy nhìn ta nói: “Cố hương của Minh Vũ Hoàng hậu ở phía nam Phong Sĩ.” Dứt lời, ông ấy cũng không nhìn ta, xoay người bước ra.

Phong Sĩ, bọn họ muốn đi Phong Sĩ.

Ta bước xuống giường, cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng như không, bước chân như lơ lửng trên mây không hề chạm đất. Ta ngơ ngác đi ra cửa, nhấc tấm màn cửa lên, thấy một chiếc xe ngựa ở phía trước, Thanh Dương nghiêng người ngồi trước xe ngựa, hôm nay nàng mặc nam trang. Liêu Hứa bước lên, hai người không nói gì, ông xoay người ngồi vào xe ngựa.

Theo phản xạ ta muốn tiến lên, bỗng nhiên cánh tay bị người khác kéo lại, ta giật mình, chợt nghe giọng của Thập Hạ: “Hôm nay người Thiên triều sẽ đến, nếu công chúa khiến bọn họ dừng lại một khắc, có thể bọn họ sẽ không đi được nữa.”

Vì thế, Thanh Dương mới phải cải trang như vậy, phải không?

Ta cũng thấy, ở bên ngoài có mấy binh sĩ Thiên triều.

Xe ngựa chuyển động chậm rãi lướt qua trước mặt ta.

Gió thổi qua tấm màn xe, ta mở to mắt nhìn, nhưng vẫn không thấy rõ tình cảnh bên trong.

Nước mắt ta lúc này tuôn ra như đê vỡ.

Ta và Tô Mộ Hàn, đến giờ vẫn bị một tấm màn ngăn cách.

Mới gặp gỡ cũng vậy.

Khi gặp lại cũng thế.

Và bây giờ xa nhau cũng là vậy.

Ta đưa tay che miệng nhưng vẫn không thể kiềm lại được, bật khóc thành tiếng.

Cuối cùng xe ngựa cũng biến mất khỏi tầm mắt. Nhưng ta chỉ có thể ngơ ngác đứng nhìn, ngơ ngẩn chẳng thể hoàn hồn.

Dường như tất cả mọi thứ đều không có thật, chẳng qua ta đang nằm mơ một giấc mơ dài. Khi tỉnh mộng toàn bộ đều kết thúc.

Ta cắn chặt môi đến bật máu, mùi tanh nồng lan tỏa trong miệng. Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, nhưng lúc này tất cả mọi sự đau đớn đều không thể sánh bằng nỗi đau trong tim.

Cuộc đời ta, từ nay về sau đã khuyết một góc, Tô Mộ Hàn là nỗi đau lớn nhất của ta trong kiếp này.

Ta đứng một mình lâu thật lâu rồi xoay người lại đi qua căn lều đêm qua Tô Mộ Hàn ở.

Cái hộp ta đưa y không còn nữa.

Cây trâm, viên thuốc cũng đồng thời biến mất.

Trên giường không còn chút hơi ấm. Cảm giác lạnh lẽo lan tràn, bỗng làm tăng thêm sự oán hận trong lòng ta.

“Diêu Hành Niên.” Ta cực kỳ phẫn nộ, mối hận này ta sẽ ghi khắc không bao giờ quên, ta quyết không buông tha cho lão!

Hôm nay, người Thiên triều đến mời Tuyên hoàng bàn chuyện lãnh thổ Nam Chiếu.

Tám ngày sau, tin tức truyền đến nói Diêu Hành Niên ám sát công chúa Đại Tuyên – hoàng phi của Thiên triều sau này, nhưng vì chiến công hiển hách nên chỉ cách chức đại Tướng quân, thu hồi binh quyền. Ngoài ra còn một ý chỉ của Thái hậu từ Hoàng đô truyền đến, đó là muốn Đại Tuyên giao Tuân Thái tử ra.

Lúc Tuyên hoàng nhắc đến chuyện này, lòng ta run lên, ta ngước mắt nhìn y, y lại cười nhạt nói: “Trẫm đã nói cho bọn họ biết, Tuân Thái tử đã chết, ngày đó y bị trúng tên có rất nhiều người nhìn thấy.”

Ta nắm chặt hai tay, ta biết, thứ Thái hậu muốn chính là thi thể của Tô Mộ Hàn. Quả thực, đúng như lời Liêu Hứa nói, dù y đã chết, bọn họ cũng sẽ không bỏ qua cho y. Vì thế, ngày đó bọn họ mới vội vã rời khỏi đây.

Tuyên Hoàng đứng lên nói: “Trẫm nói đã chôn cất y xong rồi, bây giờ muốn quật mồ lên trẫm làm không được, Thái hậu các người nếu muốn thì có thể tự đến làm, trẫm quyết không ngăn cản.”

Ta cảm kích nhìn y, Thái hậu vốn tin Phật nên những chuyện như thế này, bà càng không thể làm.

Tuyên Hoàng nói tiếp: “Trẫm đã đồng ý chuyện ngươi hòa thân.” Ta ngạc nhiên nhưng chưa kịp hỏi y đã nói:  “Nguyên Quang hoàng đế có ý định lập ngươi làm Hoàng hậu, ngươi là công chúa Đại Tuyên, hôn lễ này, đương nhiên trẫm sẽ không để ngươi thiệt thòi.”

Ta mở to mắt nhìn y, một lát sau mới run run hỏi: “Hoàng thượng nói thật sao?”

Y gật đầu: “Đương nhiên là thật.”

Ta đột nhiên cười hỏi y: “Hoàng thượng đã thỏa thuận với ngài điều gì?”

Nét mặt y vẫn bình thản, không hề thay đổi trả lời ta: “Lãnh thổ Nam Chiếu, ngoài ra còn có vợ chồng Nam hoàng.”

Ta nhìn y lần nữa nhưng y đã xoay người đi. Điều kiện như vậy, có thật là không thiệt thòi cho Đại Tuyên không. Có điều…

Ta thốt lên hỏi: “Vì sao Hoàng thượng giao Nguyên Trinh Hoàng hậu cho ngài?”

Khi đó, Tô Mộ Hàn dùng mạng ta đổi lấy mạng Nguyên Trinh Hoàng hậu với Hạ Hầu Tử Khâm. Nhưng ta lại dùng mạng của Nguyên Trinh Hoàng hậu để đổi mạng Tô Mộ Hàn với Tuyên hoàng. Có điều cuối cùng ta vẫn không thể giữ được mạng sống của y, nhưng Tuyên hoàng vẫn muốn có Nguyên Trinh Hoàng hậu. Chuyện này Hạ Hầu Tử Khâm đồng ý sao?

Lần này, Tuyên hoàng không trả lời ta, chỉ cười nói: “Trẫm thật hâm mộ Nguyên Quang Hoàng đế, cuộc đời này còn một người có thể khiến hắn trả giá như vậy. Nếu trẫm có cơ hội, chắc chắn cũng sẽ không chút do dự.” Y nhìn ta, lại nói, “Một nửa lãnh thổ Nam Chiếu, là của hồi môn của nàng.”

Câu cuối cùng khiến ta giật mình

Hạ Hầu Tử Khâm vốn chỉ thỏa thuận trao cho y một nửa lãnh thổ Nam Chiếu, một nửa còn lại vốn thuộc về Thiên triều. Nhưng hắn lại muốn thông qua Tuyên hoàng đi một vòng nói là của hồi môn Đại Tuyên cho ta. Như thế trong triều sẽ không kẻ nào dám nói lung tung.

Thực ra những lời Tuyên hoàng nói ngày đó, ta cũng chưa hiểu hết.

Có điều những gì Hạ Hầu Tử Khâm trả giá vì ta đã rất nhiều, ta không biết, hắn còn làm cho ta điều gì nữa, thật sự ta không biết.

Năm ngày sau, đại quân hai nước khải hoàn trở về.

Bởi vì ta được lập làm Hoàng hậu, nên không theo Hạ Hầu Tử Khâm trở về hoàng đô. Mà theo chân Tuyên hoàng đến Đại Tuyên.

Sau đó, đội quân hộ tống hòa thân mới xuất phát từ kinh thành Đại Tuyên. Lúc này, ta đã có thai hơn hai tháng, thỉnh thoảng cũng nôn oẹ nhưng không nghiêm trọng lắm.

Lúc ra khỏi kinh thành, Tuyên hoàng đứng bên cạnh phượng giá của ta nói vài câu.

Những câu nói này đến bây giờ vẫn còn là ký ước như mới hôm qua của ta.

Y nói rằng: “Cứ tin tưởng đi, hoàng gia cũng có chân tình. Tam cung lục viện không phải là mong muốn của một đế vương, nhưng chân tình là thứ ai cũng ao ước.”

Ta không biết vì sao biểu muội của y lúc trước lại rời xa y, ta chỉ nghe Thập Hạ nói qua, hồi bé bọn họ được người người xem là một cặp trời sinh. Nhưng chuyện này, cho tới giờ ta cũng chưa từng hỏi y.

Màn xe hạ xuống trong nháy mắt, ta đột nhiên nhìn thấy Tuyên hoàng cười, lời y nhẹ như gió thoảng: “Thì ra gả em gái xuất giá, lại khiến trẫm lại vui mừng đến vậy.”

Tại khoảnh khắc này, ta đột nhiên cảm nhận được sự cô đơn của người nam tử này.

Đằng sau ngôi vị cao cao của y, vẫn luôn luôn có sự cô đơn bao trùm.

Đó là sự cô đơn khi ngồi trên ngôi cao. Dường như ta ngày càng hiểu hơn câu nói kia của y. Ta và Hạ Hầu Tử Khâm vô cùng may mắn, vì ta và chàng được gặp nhau, yêu nhau và được bên nhau.

Vì thế y mới nói, y hâm mộ Hạ Hầu Tử Khâm, có thể vì một người mà trả giá như vậy.

Bỗng nhiên ta nhấc lên màn xe lên, gọi y: “Hoàng huynh…”

Tuyên hoàng ngước mắt nhìn ta, ta nhìn y mỉm cười, nhẹ giọng nhấn rõ từng chữ một: “Hoàng huynh bảo trọng.”

Tấm màn xe hạ xuống, ta không biết sắc mặt y lúc này thế nào nhưng ta thì mỉm cười.

Lúc đội quân hộ tống hòa thân đến Hoàng đô Thiên triều là gần cuối tháng mười hai.

Lại một năm nữa trôi qua

Hôm nay, tuyết rơi rất nhiều.

Bên ngoài cửa thành Hoàng đô, đội quân đón dâu xếp hàng kéo dài đến nửa dặm.

Phượng giá từ từ đi tới, ta đưa tay run run kéo màn xe, muốn nhấc lên, nhưng dường như đã mất tất cả dũng khí. Vì ta biết, hắn ở ngay trước mặt ta, đang nhìn ta và chờ ta.

Viền mắt ta chợt nóng lên, ta vẫn nhớ ngày hôm đó, ta kiên quyết cầu cứu Tuyên hoàng, sau đó nhìn ánh mắt tràn ngập thất vọng của hắn rồi rời đi.

Với tính tình của hắn, nhất định đã tức giận lâu lắm rồi.

Nhưng hắn vẫn nói với Tuyên hoàng muốn lập ta làm Hoàng hậu.

Phượng giá, rốt cuộc chậm rãi dừng lại.

Màn xe bị người khác vén lên. Ta thấy hắn đứng thẳng trước mặt ta, đang nhìn ta, môi nở nụ cười.

Cung nữ đỡ ta xuống xe, hắn bước lên, người bên cạnh vội vàng lui xuống. Hắn vươn bàn tay vững chãi về phía ta, ta nghẹn ngào đặt tay vào trong bàn tay hắn.

Hắn đột nhiên nắm lại thật chặt.

Tuyết rơi trắng xóa ngập trời, hắn giơ tay lên, tung tấm áo choàng lông chồn ra khoác lên người ta. Ta bỗng nhiên ngước mắt nhìn người nam tử dung mạo anh tuấn trước mặt, nước mắt tràn mi khiến mọi thứ nhòa đi. Thì ra, chuyện xảy ra lâu như vậy mà hắn vẫn nhớ như in.

Ta xoay người lại, trong nháy mắt, những người bên cạnh đều cúi đầu quỳ xuống, hô to: “Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế! Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!”

Tiếng hô vang dội như dời non lấp biển, lan từ cửa thành Hoàng đô truyền đi rất xa.

Kim Loan điện, đại điển phong hậu.

Cuối cùng ta cũng gặp được Thái hậu, bà ngồi trên cao nhìn ta, miệng nở nụ cười vô cùng hài lòng.

Đại điển xong xuôi, cung nữ đỡ ta về Thiên Dận cung trước.

Ta ngồi trong cung, một lát sau chợt nghe có người bước vào. Ta ngước mắt nhìn thì thấy Tư Âm. Nàng nhìn thấy ta, lập tức hai viền mắt ửng đỏ, chạy lên quỳ xuống nói: “Nô tì tham kiến Hoàng hậu nương nương.”

Ta cười nói: “Khóc cái gì, bản cung đã trở về rồi mà.”

Nàng hít một hơi thật sâu, vội đứng dậy, bước lại gần: “Từ hôm nay, nô tì là cung nữ của Phượng Hi cung, chuyên hầu hạ nương nương.”

Ta mỉm cười, xem ra Hạ Hầu Tử Khâm đã chuẩn bị xong tất cả rồi.

Tư Âm lại nói: “Tất cả cung nhân của Cảnh Thái cung đều được điều sang đây rồi ạ.”

Ta ngớ người ra, thật sao? Cả Tường Hòa và Tường Thụy cũng qua đây sao?

Ta chợt mỉm cười, thật tốt quá, bọn họ rốt cuộc vẫn là những người ta quen được trong cung này. Dù bây giờ ta không còn là Đàn phi, nhưng ta còn thời gian cả đời cùng chung sống với bọn họ.

Tư Âm lại nói: “Nương nương, Diêu Thục phi vì chuyện của cha nàng ta, bây giờ chỉ còn là Thục nghi.”

Ta khẽ rung động, Diêu Hành Niên gặp chuyện, đương nhiên Diêu Thuần nàng cũng không tránh khỏi liên lụy. Chẳng biết vì sao, ta đột nhiên nhớ tới tiếng “Thuần nhi” Hạ Hầu Tử Khâm gọi nàng năm đó ở ngự hoa viên. Chuyện này đã xảy ra quá lâu rồi, giờ cũng không thể quay lại được nữa.

Ta hỏi: “Bây giờ Diêu Hành Niên ở đâu?” Ta sẽ không quên mối thù của Tô Mộ Hàn, chỉ cần Diêu Hành Niên chưa chết, một ngày nào đó, ta sẽ khiến lão tuẫn táng theo Tô Mộ Hàn!

Tư Âm nói: “Hoàng thượng ban cho ông ta một tòa nhà ở Hoàng đô để dưỡng lão.”

Ta nắm chặt hai tay, lão ta thực sự rất thảnh thơi, còn có thể an nhàn dưỡng lão như vậy đó.

Người bên cạnh lại nói: “Nương nương, Phi tiểu viện điên rồi.”

Nàng vừa nói xong khiến ta giật mình, thốt lên hỏi: “Vì sao lại điên?”

Nàng nói: “Bây giờ trong Huyễn Nhiên không có bất cứ cung nhân nào hầu hạ, Phi tiểu viện ngày nào cũng la hét muốn gặp Hoàng tử, nên đã trèo tường ra ngoài, vô ý ngã xuống đụng phải đầu.”

Lâu thật sau ta vẫn không nói được lời nào, một lát ta mới hỏi: “Tích quý tần đâu?” Hai người bọn họ tỷ muội tình thâm, động lực để Thiên Lục sống tiếp trong hoàng cung, ngoại trừ Cố Khanh Hằng, còn có Thiên Phi.

Tư Âm hơi ngạc nhiên, khẽ giật mình, mới nói tiếp: “Tích quý tần cũng không thể đến Huyễn Nhiên các gặp người, bây giờ Quý tần vẫn theo Thái hậu tụng kinh ở Hiên các. Nội vụ phủ đã rút bài tử thị tẩm của quý tần rồi.”

Thiên Phi thất thế, Thiên Lục như vậy không có gì bàn cãi nữa. Ta sẽ không quên lời nàng đã nói, cuộc đời này nàng chỉ yêu Cố Khanh Hằng.

Ta thở dài một tiếng, ta không biết, nếu lúc trước ta đồng ý thay Thiên Lục vào cung thì tình cảnh hiện tại sẽ thế nào?

Những cơn gió lạnh từ ngoài thổi vào, cánh cửa sổ khẽ kêu kẽo kẹt. Tư Âm vội xoay người chạy đi đóng cửa sổ, lúc trở lại như đột nhiên nhớ ra điều gì, nhỏ giọng nói: “Nương nương, người không biết, An uyển nghi của Lăng Lạc cư đã có thai hơn sáu tháng rồi! Ôi, nô tì không thể tưởng tượng nổi, lúc nương nương đến Lăng Lạc cư, An tiểu chủ đang mang thai!”

Tư Âm nói với giọng vô cùng ngạc nhiên, thực ra chuyện này ta đã biết từ lâu. Bây giờ nàng cũng biết có nghĩa là việc này đã công khai.

Sau đó ta lại nghĩ tới người Thái y kia, xem ra, ta phải đến gặp An uyển nghi.

Chuyện của Tô Mộ Hàn, ta nghĩ cả ngày cũng không biết nên nói thế nào với hắn. Nhưng sau đó lại cười chán nản, có lẽ, ta không nên nhắc tới chuyện đó trước mặt hắn, ta không muốn hắn khó xử. Mối thù của Tô Mộ Hàn, ta sẽ tự báo.

Hôm nay, lúc Hạ Hầu Tử Khâm trở về, trời đã tối đen.

Ta nghe thấy giọng Lý công công vang lên bên ngoài: “Hoàng thượng, Hoàng thượng người chậm một chút.”

Ta mới ngước mắt, đã thấy bóng dáng vàng sáng đứng ngay trước mặt.

Cung nữ bên cạnh ta rất hiểu chuyện lui xuống, Lý công công muốn bước lên trước nhưng cũng dừng chân lại. Cánh cửa nhẹ nhàng khép.

Hắn bước lên, ta vội đứng dậy đỡ hắn, mặt hắn đỏ ửng không tự nhiên, ta nhỏ giọng gọi hắn: “Hoàng thượng…”

Hắn khẽ cười ôm ta, hài lòng nói: “Trẫm hôm nay rất vui, nên uống quá chén.”

Ta chăm chú nhìn hắn, lại không hề thấy hắn giống uống say chút nào.

Hắn cười cười cúi người đến, mùi rượu ngào ngạt phả qua, ta đột nhiên thấy dạ dày khó chịu vô cùng, vội đẩy hắn ra, cúi người nôn khan một trận. Hắn hoảng sợ, vội ôm lấy ta nói: “Làm sao vậy?”

Vừa hỏi xong hắn đã xoay người tính truyền Thái y, ta vội vàng kéo hắn, lắc đầu.

Hắn nhíu mày nhưng vẫn không yên lòng. Một lát sau, ta mới thấy khá hơn một chút, ta nhìn hắn cười nói: “Thiếp không bị bệnh, chẳng lẽ Hoàng thượng còn không rõ sao?”

Hắn đờ người ra, một lúc lâu sau, ta thấy trong đáy mắt hắn cũng tràn ngập ý cười.

Chưa đợi ta kịp phản ứng, hắn bỗng vòng một tay ôm lấy ta, ta hoảng sợ, ôm chặt cổ hắn, hắn cười to nói: “A Tử của trẫm có thai! A Tử có con của trẫm!”

Ta xấu hổ đỏ bừng mặt, ghé sát bên tai hắn thì thầm: “Hoàng thượng không thể nhỏ giọng một chút sao?”

“Không thể!” Hắn cắn răng, nhìn ta rồi cười khanh khách nói: “Trẫm hài lòng, trẫm vui mừng!”

Hắn cẩn thận đặt ta xuống rồi nói tiếp: “Trẫm đợi lâu như vậy, rốt cuộc cũng chờ được!” Hắn cúi đầu, nhìn thẳng vào ta, bỗng nhíu mày hỏi: “Nàng đừng nói với trẫm, việc này nàng đã biết ngay từ đầu phải không?”

Ý của hắn rất rõ ràng, hắn hỏi đương nhiên là lúc ta ở trên chiến trường.

Ta kéo tay hắn, đặt trên bụng mình, kiễng đầu ngón chân ôm lấy cổ hắn, khẽ cười: “Hoàng thượng tức giận sao? Vì khi đó thiếp không cho chàng chạm vào thiếp?”

Cuối cùng hắn cũng hơi ngỡ ngàng, trong đôi mắt hiện lên vẻ phức tạp, đột nhiên ôm chặt lấy ta, dịu dàng nói: “Khi đó trẫm không giận, bây giờ sao lại giận nàng chứ? Trẫm hài lòng còn không kịp. Thì ra nàng vì như vậy mới…” Lời của hắn từ từ nhỏ dần, bàn tay to lớn của hắn khẽ vuốt gương mặt ta, hắn cúi đầu hôn trán ta.

Ta khẽ giật mình nhìn hắn, nếu không phải nguyên nhân đó thì hắn cho rằng sao khi đó ta không muốn?

Hắn đột nhiên cười gian tà, mở miệng nói: “Nhưng hôm nay trẫm còn một chuyện tức giận.”

Ta mở to mắt nhìn, hắn bỗng nhiên nhoài người qua, ghé sát tai ta, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Hôm nay, Đế Hậu đại hôn, nàng hãy nhớ nàng nợ trẫm đêm động phòng hoa chúc. Trước sau gì cũng có một ngày, trẫm sẽ đòi lại.”

Hơi thở ấm áp của hắn phà bên tai ta, ta cảm thấy vành tai nóng bừng lên, cái nóng bên tai nhanh chóng lan ra khắp cơ thể. Ta hơi quẫn bách nhìn nam tử trước mặt, hắn khẽ cười một tiếng, cúi người ôm ta lên, bước đến long sàng.

Hắn cẩn thận đặt ta xuống rồi xoay người bước lên, nằm bên cạnh ta, nghiêng người nhìn chằm chằm bụng ta. Ta bị hắn nhìn đến ngượng ngùng, hắn bỗng đưa tay xoa xoa bụng dưới của ta, sau đó, khẽ nhíu mày rồi đột nhiên mừng rỡ nói: “Con cử động kìa.”

Ta buồn cười đẩy tay hắn ra: “Chỉ hơn hai tháng thôi, sao mà cử động được?”

Hắn lại mím môi nói: “Nàng biết cái gì? trẫm nói cử động là cử động!”

Ta bật cười, hắn đột nhiên cúi người hôn lên môi ta, sau đó vùi mặt vào cổ ta, đưa tay kéo ta ôm vào lòng, nỉ non: “A Tử, trẫm rất hài lòng.”

Ta cảm giác được, cả con người hắn đều đang vui mừng.

Hắn hài lòng, vậy thì nói cái gì cũng thuận lợi.

Ta ngước mắt nhìn hắn, nghĩ ngợi rồi cuối cùng nói: “Hoàng thượng, thiếp có một chuyện…” Ta thấy hắn khẽ nhíu mày nhưng ta vẫn nói tiếp: “Là chuyện của Thái phi.”

Hắn chần chờ nhưng không ngăn lời ta, ta nói tiếp: “Năm đó chuyện Ngọc tiệp dư sẩy thai không liên quan đến Thái phi, bà là muốn cứu Ngọc tiệp dư.” Ta cũng không nói là Dao phi giở trò, chỉ nói như vậy, nguyên nhân trong đó hắn sẽ tự hiểu.

Một lúc lâu cũng không nghe hắn nói gì, ta lại nói: “Thái phi có thể cứu Ngọc tiệp dư, nên thiếp nghĩ năm đó bà đem Hoàng thượng giao cho Thái hậu làm con thừa tự cũng là vì bảo vệ Hoàng thượng.”

Năm đó, Dụ thái phi là sủng phi trong vương phủ Hạ Hầu gia, đương nhiên sẽ không tránh khỏi chuyện bị thê thiếp trong vương phủ đố kỵ. Bà chỉ là một nữ tử yếu ớt, nếu muốn bảo vệ con trai mình an toàn thì phải có bản lĩnh phi thường. Bà nhận ra mình không có bản lĩnh như vậy, vì thế chỉ có thể dùng hạ sách này.

Rõ ràng ta cảm thấy người hắn căng ra, sắc mặt hơi tái, hắn cắn răng nói: “Khi đó trẫm hận bà ấy, mặc kệ lý do của bà là gì, trẫm là con trai bà, bà không nên vứt bỏ trẫm!”

Bây giờ ta mới hiểu, chuyện của Dụ thái phi hắn không phải hoàn toàn không biết. Hắn chỉ là giả vờ không biết. Nhưng lại âm thầm, lén lút tìm hiểu tin tức Dụ Thái phi.

Hắn thật kiêu ngạo, vì thế cuộc sống vô cùng mệt mỏi.

Người người đều cho rằng hắn là sài lang hổ báo, nhưng không nghĩ đó chỉ là vẻ bề ngoài, còn trong lòng hắn lúc nào cũng như một đứa trẻ giãy giụa giữa ranh giới tình thân.

Ta khẽ than một tiếng, nhỏ giọng nói: “Nhưng với một người mẹ mà nói, chỉ cần con mình sống bình an mới là điều quan trọng nhất.” Ta cũng sắp làm mẹ, giờ ta thật sự hiểu rõ mối thâm tình như vậy.

Đột nhiên, ta lại nhớ tới Thái hậu, ta cũng hiểu bà. Thái hậu là người kiêu ngạo, chắc chắn sẽ không cho phép Dụ Thái phi chia sẻ đứa con trai bà yêu thương. Bà không có được tình yêu của vương gia, vì thế lần này chắc chắn bà sẽ không lùi bước.

Điểm này, Hạ Hầu Tử Khâm giống bà.

Bà dạy dỗ con trai mình quá tốt.

Ta nhìn người trước mặt, ta ngưỡng mộ hắn, ngưỡng mộ hai người mẹ của hắn.

Hắn rũ mắt nhìn ta, khẽ cười nói: “Thực ra có một số việc không cần phải nói rõ. Cứ giữ nguyên tình trạng bấy lâu chẳng phải sẽ tốt hơn sao.”

Ta cười gật đầu, ta hiểu.

Điều Dụ thái phi muốn, không phải là Hạ Hầu Tử Khâm hiện giờ sao? Mà ta muốn cho hắn biết chuyện năm đó chỉ là để hóa giải nỗi oán hận trong lòng hắn với Dụ Thái phi mà thôi. Còn bây giờ, ta không cần phải lo lắng chuyện gì nữa cả.

Hai người trầm mặc trong chốc lát, ta nhìn hắn hỏi: “Hoàng thượng, chuyện của Cố gia…”

Hắn “À” một tiếng rồi nói: “Chuyện của Cố Địch Vân trẫm không cho tra xét đến cùng, Cố Khanh Hằng lập công chuộc tội, trẫm vốn định phục chức cho y. Nhưng y lại nói, nguyện lòng dẫn quân bảo vệ biên cương.”

Ta giật mình, nhớ tới lời của Cố Khanh Hằng từng nói, là vì ta chưa có được cuộc sống tốt đẹp, huynh ấy mới chịu ở lại bên cạnh bảo vệ ta. Bây giờ mọi chuyện đều mỹ mãn, huynh ấy không còn lý do ở lại đây. Vì thế, mới lựa chọn rời xa nơi này sao?

Thật là Khanh Hằng ngốc ngếch, đến nơi xa như vậy, ta không thể quan tâm huynh được nữa.

Ta cắn môi nói: “Hoàng thượng tính đem binh quyền của Diêu Hành Niên giao cho Khanh Hằng sao?”

Hắn dường như có chút không vui, mở miệng nói: “Trẫm phân binh quyền làm ba phần, giao cho y một phần.”

Phân chia binh quyền làm ba phần là đề phòng cục diện độc chiếm quyền lực, xem ra hắn đã bắt đầu phòng bị tránh đi vào vết xe đổ trước đây.

Ta nhìn hắn, thấy hắn khẽ nhíu mày.

Ta đưa tay xoa xoa mặt hắn, nhỏ giọng hỏi: “Hoàng thượng sao vậy?”

“Tức giận.” Hắn cắn răng nói.

Ta giật mình, đang êm đẹp, sao hắn lại tức giận?

Hắn nghiêng người nhìn ta nhíu mày nói: “Nàng trở lại đây, hỏi cái này, hỏi cái kia, sao nàng không hỏi trẫm trước? “

Đầu ngón tay ta khẽ run lên, câu này quen quá.

Lần đó, ta và Tô Mộ Hàn rơi xuống Nam Sơn trở về, hắn cũng nói như thế, nói ta hồi cung thăm người này, thăm người kia lại không thèm đến thăm mỗi hắn…

Chuyện xảy ra cách đây rất lâu nhưng giờ nhớ tới bỗng cảm thấy hoài niệm đến muốn khóc.

Ta khẽ hé môi, nhẹ nhàng hỏi hắn: “Hoàng thượng khỏe không?”

Hết chương 4(233)