Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu: Phi Tử Bất Thiện

Quyển 3 - Chương 19: Giả điên

Edit: Kim NC

Beta: Ong MD + TomoyoDouji.

******

Cung nữ kia lại liếc nhìn ta, nhỏ giọng hỏi: “Công chúa, người thấy sao ạ?”

Ta gật đầu: “Mời vào.”

Nếu muốn gặp thì đương nhiên sẽ gặp.

Cung nữ kia vâng dạ, thở phào như trút được gánh nặng xuống.

Bên ngoài nhanh chóng có tiếng người bước chân đến, cánh cửa bị đẩy nhẹ ra, ta nhìn thấy bóng dáng người con gái gầy gầy chậm rãi bước vào cửa. Cúc Vận theo phía sau nàng ta nhưng không vào, chỉ nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.

Lâu rồi ta chưa gặp lại nàng ta, nàng ta gầy đi rất nhiều, nhìn thấy hốc mắt đỏ hoe, hình như là mới khóc.

Ta đứng dậy, bước lên phía trước, lạnh lùng nói: “Quý tần nương nương đại giá quang lâm, thật sự khiến Trường Phù kinh ngạc.”

Ánh mắt của nàng ta nhìn thẳng vào ta, quan sát một lúc lâu sau mới mở miệng nói: “Bản cung cho rằng công chúa biết bản cung sẽ tới.”

Ta khẽ cười: “Như vậy, nương nương tới là muốn cầu xin sao?” Cầu xin cho Thiên Phi?

Sắc mặt của nàng ta tái nhợt hơn, nắm chặt chiếc khăn trong tay, cắn môi trả lời: “Bản cung thực sự không hiểu, vì sao công chúa muốn gây khó dễ cho tỷ tỷ của bản cung?”

Ta cười nhạt một tiếng: “Nương nương nhầm rồi, không phải bản cung gây khó dễ với nàng ta, mà là tự nàng ta chuốc lấy phiền phức. Muốn trách chỉ có thể trách vận may của nàng ta không tốt, còn xúc phạm tới Hoàng thượng, việc này bản cung cũng không thể bảo vệ cho nàng ta được.”

Lông mày của nàng ta nhíu chặt lại, lạnh lùng hỏi: “Nếu công chúa không sử dụng tâm kế gì thì tỷ tỷ của bản cung sẽ làm ra chuyện như vậy sao?”

Ta khẽ giật mình nhìn nàng ta, ồ, chẳng lẽ bản thân nàng ta ngày ngày sống trong mưu tính và kế hoạch nên bây giờ ta nói thật, nàng ta cũng không tin.

Thấy ta cười, nàng ta lại nói: “Bây giờ, công chúa chưa phải là phi tử của Thiên triều nhưng đã bắt đầu thận trọng, bố trí sắp xếp phi tần trong hậu cung rồi.” Nàng ta nhìn ta nói tiếp: “Công chúa cho rằng được Hoàng thượng sủng ái thì có thể muốn làm gì thì làm sao?”

Lời của nàng ta khiến cho ta khẽ giật mình.

Ta còn nhớ rõ khi ấy nàng ta nói với ta, cho dù là hoàng đế cao cao tại thượng cũng không có cách nào bảo vệ ta an toàn được. Một mình ta chỉ có hai tay còn địch thì ở khắp bốn phía. Nhưng thực tế đã chứng minh điều ngược lại, cho ta thấy nàng ta sai rồi.

Cho tới bây giờ Hạ Hầu Tử Khâm vẫn bảo vệ cho ta hoàn hảo như vậy, đúng không?

Ta cười khinh thường, nhìn thẳng vào nàng nói: “Hôm nay Quý tần nương nương đến đây, chắc không phải chỉ định nói với bản cung nhưng lời này chứ? Chuyện này không cần nương nương hao tâm tổn sức. Nếu như nương nương có thời gian rảnh rỗi thì nên sớm đi tới Hi Ninh cung, gặp Hoàng thượng và Thái hậu xin cho tiểu Hoàng tử trở về. Dù sao đó cũng là cháu ruột của nương nương, bản cung nghĩ chắc nương nương cũng đang đau xót tiếc đến đứt ruột ra ấy.”

Ta vừa dứt lời, đã thấy sắc mặt của nàng ta lập tức thay đổi, nghiến răng nói: “Công chúa cảm thấy chuyện chia rẽ mẹ con nhà người khác vui lắm ư?”

Ta hơi ngây ra, nàng ta cũng không hề nhắc tới chuyện muốn nhận tiểu Hoàng tử làm con thừa tự. Ta lạnh lùng nói: “Nương nương nói những lời này là sai rồi, việc này không hề liên quan đến bản cung. Nếu như nương nương có ý kiến gì thì nên đi tìm Hoàng thượng nói với người. Nhưng bản cung thấy, dường như nương nương cũng không có ý muốn xin tiểu Hoàng tử làm con thừa tự của mình?”

Ta nhìn thật kỹ người đang đứng trước mặt, thu hết vẻ mặt của nàng ta vào đáy mắt.

Dường như nàng ta ý thức được điều gì, thoáng nghiêng người tránh đi khiến ta không nhìn thấy ánh mắt nàng ta nữa. Ta siết chặt hai tay, chẳng lẽ nàng ta cũng không dám nhận tiểu Hoàng tử sao? Nếu thực sự như vậy thì ta có thể khẳng định, tiểu Hoàng tử chắc chắn có vấn đề.

Nàng ta không nói câu nào, ta vẫn giữ nguyên sắc mặt nói tiếp: “Đêm qua Hoàng thượng có nói, người nợ tiểu Hoàng tử một bữa tiệc đầy tháng, đến khi làm nhất định sẽ bù đắp lại thật nhiều. Có lẽ khi đó sẽ đưa tiểu Hoàng tử cho phi tần nào đó làm con thừa tự. Bản cung còn tưởng rằng, dựa vào tình cảm giữa Quý tần nương nương và Phi tiểu viện, thì Quý tần nương nương sẽ chủ động mở miệng xin chứ.”

Nàng ta cắn môi, cuối cùng mở miệng: “Vì sao công chúa lại để ý chuyện của tiểu Hoàng tử nhiều như vậy? Hay căn bản là công chúa đã biết một số chuyện?”

Ta liếc nhìn nàng ta:” Nương nương cảm thấy bản cung biết chuyện gì?”

Nàng ta không hề trả lời, chỉ cười đáp lại: “Nếu không nhìn mặt công chúa mà chỉ nghe giọng nói,  công chúa thật sự khiến bản cung nhớ lại một người.”

Trong lòng ta kinh ngạc, ý tứ của nàng ta đương nhiên ta hiểu. Ngày ấy, lúc ta và Hạ Hầu Tử Khâm cùng nhau trở về hoàng đô, trong đôi mắt nàng ta nhìn ta tràn đầy sự soi mói và thăm dò.

Xem ra hôm nay ngoại trừ chuyện của Thiên Phi nàng ta còn muốn thăm dò ta.

Ta cũng không trốn tránh, cho dù nàng ta biết thì như thế nào chứ?

Ta hỏi thẳng nàng: “Ai?”

Thiên Lục khẽ giật mình từ từ xoay người lại đối diện với ta, đôi môi anh đào khẽ hé mở: “Người này là ai thì bản cung nghĩ trong lòng công chúa cũng biết rõ ràng rồi, không phải sao?” Không đợi ta đáp lại, nàng ta đã nói tiếp: “Vì sao công chúa hồi cung Thái hậu lại cho gọi người tới? Vì sao công chúa lại chọn Cảnh Thái cung? Vì sao hôm nay Phương Hàm lại đột nhiên tự sát?”

Ta khẽ cười nhìn nàng ta, nàng ta quả thực rất lợi hại, có thể chú ý nhiều chi tiết như vậy.

Nàng ta lại thở dài một tiếng nói: “Hóa ra công chúa có nhiều bí mật như vậy nhưng người khác không biết mà Thái hậu và Hoàng thượng lại biết.”

Ta cười, mở miệng: “Vì thế…”

Sắc mặt nàng ta trở nên lạnh lùng: “Vì thế, cho dù bản cung có nói ra sự thật e là cũng không ai tin. Đến lúc đó bản cung còn gánh thêm tội nói xấu quý phi, khi quân phạm thượng.”

Nàng ta nhìn thấu tất cả mọi chuyện nhưng không nói ra, cũng không hỏi vì sao mặt của ta lại như vậy. Nhưng nàng ta cũng biết việc này một khi nói ra, tội khi quân của ta khi đó không ai biết, nói ra cũng làm gì có ai làm chứng cơ chứ? Bây giờ Thiên Lục muốn nói ra chẳng phải là muốn nói Hạ Hầu Tử Khâm lừa gạt người trong thiên hạ sao?

Ồ, cái tội danh này e là không ai gánh vác nổi.

Ta không đáp lời nào, nàng ta lại nói: “Hôm nay bản cung đến đây là muốn xác định chuyện này. Xem ra đúng là sự thật.” Nàng ta nói đến đây khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Chuyện của Cố thiếu gia, vì sao không cầu xin Hoàng thượng?”

Đầu ngón tay ta khẽ run lên, ta thật không ngờ đột nhiên nàng ta lại nhắc đến Cố Khanh Hằng.

Ta cười nhạt một tiếng trả lời: “Người nương nương muốn che chở bảo vệ, thật là nhiều.”

Một bên là Thiên Phi, một bên lại là Cố Khanh Hằng.

Sắc mặt nàng ta khẽ thay đổi, cắn môi mở miệng: “Chuyện của tỷ tỷ dù muốn cầu xin cũng không thể. Tỷ ấy cho người mạo phạm Hoàng thượng, vốn dĩ đã không còn đường sống vẹn toàn nữa rồi. Hoàng thượng không giam tỷ ấy vào lãnh cung cũng đã nể mặt tiểu Hoàng tử. Có điều ta không ngờ là Nhuận Vũ lại phản bội tỷ ấy!” Lúc nhắc đến Nhuận Vũ, đôi mắt của nàng ta hiện rõ vẻ oán hận, khiến cho ta cảm thấy lạnh cả người.

Ta cười lạnh lùng: “Chuyện phản bội ở hậu cung là bình thường, có gì lạ kỳ đâu. Nương nương sống ở đây không phải mới ngày một ngày hai, sao bây giờ lại khiến người ta cảm thấy bản thân người đơn thuần đến thế?” Ta cũng biết Thiên Lục vốn không phải là người như vậy. Lòng dạ của nàng ta thâm sâu khiến ta không dám lơ là.

Ta tự nhận mình rất cẩn thận, nhưng sao ta dám chắc chắn bên cạnh ta không có người nào làm mật thám chứ?

Cũng may Triêu Thần là người của Hạ Hầu Tử Khâm, nếu không ta cũng không biết phía sau Triêu Thần là người nào sắp đặt.

Thiên Lục cũng không thèm để ý lời ta nói, chỉ ngước mắt về phía ta nói: “Đối với công chúa chẳng lẽ Cố thiếu gia không quan trọng sao?”

Quan trọng, đương nhiên là quan trọng rồi.

Nhưng ở trước mặt nàng ta, cho tới bây giờ ta cũng không dễ dàng thể hiện ra ngoài.

Ta hít một hơi nói: “Bản cung rất thắc mắc, ngày ấy Cố đại nhân bị bắt giam, thế nhưng tỷ muội các người lại bình yên vô sự? Bản cung còn tưởng rằng, người sẽ thề sống chết cùng với Cố gia, cùng tiến cùng lùi cơ chứ.”

Sắc mặt của nàng ta xám xịt, cười chản nản nói: “Nếu như tất cả mọi người đều đi theo Cố gia thì mới thật sự là hết hy vọng, đúng chứ?”

Ta nao nao, vì thế nên nàng ta mới dùng cách nhanh nhất để thoát thân phải không?

Hóa ra nàng ta làm như vậy vẫn là vì Cố Khanh Hằng. Chỉ tiếc Cố Khanh Hằng không yêu nàng ta. Nàng ta – Tang Thiên Lục, vì y mà thật sự trở thành thiêu thân lao đầu vào lửa.

Ta nhìn Thiên Lục, trầm giọng nói: “Nếu nương nương thật sự muốn y bình yên, thì không cần lo lắng đến chuyện này, người nên tránh xa y ra.”

Nếu trước khi chuyện mưu phản chưa kết thúc, y lại mang tội dan díu với phi tần thì lúc đó Hạ Hầu Tử Khâm muốn tha cho Cố Khanh Hằng cũng không thể buông tha được.

Ta biết nàng ta thực sự quan tâm đến Cô Khanh Hằng, nhưng chuyện Hạ Hầu Tử Khâm phải làm, ta không thể nói cho nàng ta biết dược.

Khóe miệng của nàng ta nhếch lên lộ ra một nụ cười thản nhiên, thuận miệng nói: “Bản cung biết, bản cung tới tìm công chúa là muốn người cầu xin Hoàng thượng, xin Hoàng thượng tha cho tỷ tỷ, không nên ép tỷ tỷ tới đường cùng.”

Ta cười khẩy: “E là bản cung chưa nhúng tay vào, chính nàng ta lại không chịu an phận.”

“Việc này người yên tâm, bản cung sẽ khiến tỷ tỷ an phận.”Nàng ta nghiến răng: “Chuyện của Cố thiếu gia…”

Ta cắt ngang lời nàng ta: “Hậu cung không được tham gia việc triều chính, bản cung cho rằng không phải nương nương không biết.”

Cuối cùng nàng ta cũng không nhịn được nữa, tức giận hét lên: “Tang Tử…”

“Ai là Tang Tử?” Ta lạnh lùng nhìn nàng ta.

“Ngươi!” Nàng ta bị ta làm cho tức giận tới nỗi không nói nên lời.

Ta cười nhạt một tiếng, nói: “Bản cung cho rằng, nếu ngươi không có việc gì làm thì nên tới Huyễn Nhiên các trò chuyện với tỷ tỷ của ngươi đi, tránh cho nàng ta không thông minh làm ra chuyện ngu xuẩn.”

Thiên Lục nghiến răng: “Việc này không cần ngươi bận tâm! Bản cung cảnh cáo ngươi, nếu như Cố thiếu gia xảy ra chuyện gì, bản cung nhất định không tha cho ngươi đâu!” Nàng ta nặng nề hừ một tiếng, rồi xoay người bước nhanh ra ngoài.

Ta siết chặt tay lại, Khanh Hằng sẽ không sao, việc ta lo lắng nhất chính là người đứng sau lưng Cố đại nhân.

Ta ngồi trong phòng một lát, đã nghe thấy có tiếng người bước chân vào, từng bước, từng bước thật rõ ràng.

Ta vừa đứng lên đã thấy cửa bị mở ra, ta kinh ngạc, là Hạ Hầu Tử Khâm.

Ta nghĩ là trễ như thế này rồi hắn sẽ không tới.

Ta tiến lên nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của hắn, hắn mới hồi triều tiếp nhận rất nhiều công việc triều chính lớn nhỏ, dốc lòng giải quyết liên tục không nghỉ ngơi, e là hắn ở Ngự thư phòng cho tới tận bây giờ. Ta vội rót chén trà đưa cho hắn, nhỏ giọng hỏi: “Đã trễ như vậy rồi, sao Hoàng thượng còn chưa nghỉ ngơi?”

Hắn nhận lấy chén trà uống một hớp, nhíu mày nói: “Vừa rồi phủ nội vụ tới báo tin lễ phục của quý phi có vấn đề.”

Ta chỉ cảm thấy hơi kinh ngạc trong lòng, lễ phục xảy ra vấn đề hay nói cách khác đại lễ phong phi không thể cử hành đúng thời hạn được. Vì việc này mà hắn vội vàng tới đây sao?

Đưa tay định rót thêm trà cho hắn nhưng hắn đưa tay ngăn ta lại, ta mỉm cười nói: “Đây cũng không phải chuyện lớn gì, đại lễ phong phi để sau này làm cũng được.”

Hắn lại lắc đầu: “Nhưng trẫm không muốn như vậy.”

Rốt cuộc ta mỉm cười: “Không sao cả, mấy ngày gần đây có rất nhiều chuyện xảy ra, ý của thiếp là việc này hoàn toàn có thể đợi Hoàng thượng xử lý xong xuôi tất cả mọi việc rồi làm cũng được.” Ta cũng không để ý lễ phục kia xảy ra vấn đề gì, vì sao lại xảy ra vấn đề bởi vì trước mắt cả trong lẫn ngoài cung đều có nhiều việc cần giải quyết.

Ngộ nhỡ Nam Chiếu lại tiếp tục gây chiến tranh, ta cũng không biết hắn có đích thân tới đó không.

Nếu như hắn đi ta cũng muốn đi. Tuy nhiên, nếu thân phận của ta đã là Quý phi của Thiên triều thì không thể quang minh chính đại đi theo hắn. Nhưng nếu ta chỉ là công chúa của Đại Tuyên thì mọi chuyện sẽ khác hẳn đi.

Cho nên việc này ta không vội.

Ta cũng không thể cho hắn biết ý định trong lòng ta, nếu không nhất định hắn lại tức giận.

Hắn đang định nói chuyện, ta giành nói trước: “Chuyện của Cố gia thế nào rồi?”

Nghe ta hỏi vậy sắc mặt của hắn nặng nề hơn, tạm thời không để ý chuyện lúc nãy chỉ nói: “Cố Địch Vân không chịu khai.”

Tâm trạng ta trầm xuống, thốt lên: “Vậy Khanh Hằng đâu?”

“Đương nhiên là nhốt chung trong thiên lao.”

Ta im lặng không nói gì, một lát sau mới hỏi hắn: “Vậy Hoàng thượng cho rằng người đứng sau lưng ông ta là kẻ nào?”

Đặt cái chén trong tay xuống, hắn đứng lên: “Ngay từ đầu trẫm nghĩ là y.” Lúc nói đến “Y” hắn ngước mắt nhìn về phía ta, ta đương nhiên hiểu hắn muốn ám chỉ người nào.

Hắn khẽ lắc đầu rồi xoay người đi: “Có điều bây giờ thấy không phải.”

Ta đứng dậy, nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng mở miệng: “Không phải là tiên sinh, là…Nguyên Trinh Hoàng hậu.” Nói cách khác là Nam Chiếu.

Hắn quay đầu lại nhìn ta, lạnh lùng hỏi: “Sao nàng biết?”

Hắn hỏi như vậy đồng nghĩa với việc trong lòng hắn chắc chắn đã biết rõ ràng mọi chuyện.

Nếu hắn đã hỏi thì không cần phải che giấu nữa, ta nói tiếp: “Ngày ấy, lúc thiếp và tiên sinh rơi xuống vách núi, thiếp đã từng hỏi thích khách xông vào Dao Hoa cung có phải người của tiên sinh không, người nói không phải.”  Tiên sinh còn nói, đó là hoàng tỷ của người.

Người chỉ có một người hoàng tỷ, đó chính là Hoàng hậu Nguyên Trinh bây giờ cũng là công chúa Chiêu Dương ngày xưa.

Hắn trầm mặc không nói lời nào, ta tiến lên khẽ kéo ống tay áo của hắn nhỏ giọng hỏi: “Hoàng thượng muốn ông ta thừa nhận, sau đó mượn cớ này để khai chiến với Nam Chiếu phải không? Nếu không phải vậy thì ta không nghĩ ra lý do vì sao cho tới bây giờ hắn vẫn không hạ lệnh cho Diêu Hành Niên rút quân.

Cuối cùng, hắn mở miệng: “Trong tay Cố Địch Vân nhất định là có một số chứng cứ thông đồng với địch. Nhưng trẫm đã phái người lục soát rất nhiều lần đều không có kết quả.”

“Vì sao Hoàng thượng phải khai chiến?” Ta thốt lên hỏi hắn.

Hắn lạnh giọng nói: “Trẫm không thể giữ Nam Chiếu lại được.”

Không giữ lại được bởi đó chính là dã tâm của hắn. Bây giờ Bắc Tề đã bị diệt, tại biên cương chỉ có Nam Chiếu đang rục rịch. Bọn họ muốn tìm lý do khai chiến nhưng cũng không ngờ tới Hạ Hầu Tử Khâm cũng muốn khai chiến.

Điều mà ta không nghĩ ra là Nguyên Trinh Hoàng hậu định lấy lý do gì để khai chiến. Nhưng bất luận như thế nào thì thực lực của Nam Chiếu cũng kém xa so với Thiên Triều, chuyện này chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Hay là nói cách khác vì tận mắt thấy Bắc Tề mất nước nên hoàng đế Nam Chiếu cũng cảm giác được sự nguy hiểm kề cận? Ồ, vậy thì bọn họ phải nhân lúc Bắc Tề chưa mất nước cùng liên thủ đối kháng mới phải chứ.

Ta không biết nên nói gì nữa, bỗng nhiên hắn khẽ thở dài, sắc mặt hắn dịu xuống một chút nhìn ta nhỏ giọng hỏi: “Trẫm nghe nói Phương Hàm đã tự sát?”

Ta khẽ giật mình, đúng thế, Phương Hàm là người của tiền triều đương nhiên hắn sẽ chú ý tới. Ta cũng không nói gì chỉ gật đầu.

Hắn lại khẽ hừ một tiếng, mở miệng nói: “Trẫm vốn chờ có thời gian để đối chất với nàng ta, hừ, nàng ta chết nhanh thật.”

Ta kinh ngạc thốt lên: “Đối chất chuyện gì?” Chẳng lẽ hắn cho rằng Phương Hàm là người của Tô Mộ Hàn ư?

Hắn đang định mở miệng thì đột nhiên nghe thấy Lý công công ở bên ngoài gọi gấp gáp: “Hoàng thượng, Hoàng thượng, Thiển nhi cô nương từ Hi Ninh cung đến nói Thái hậu mời người qua đó!” Ta nghe thấy giọng nói của y rất gấp gáp, xem ra lần này Thiển nhi tới nhất định là có chuyện lớn rồi.

Giờ này cũng không còn sớm nữa, nếu như không phải có chuyện cực kỳ quan trọng Thái hậu sẽ không cho người tới mời.

Sắc mặt của hắn khẽ thay đổi, xoay người nói: “Trẫm đi sang Hi Ninh cung trước.”

Ta muốn gọi nhưng cuối cùng cũng không gọi hắn lại. Do dự một lúc ta bước tới bên cánh cửa, thấy bóng dáng màu vàng nhạt kia đã biến mất khỏi tầm mắt. Lúc xoay người lại, ta nghe thấy cung nữ bên cạnh hỏi: “Công chúa muốn nghỉ ngơi ạ?”

Theo bản năng ta liếc nhìn nàng một cái, nàng chỉ cúi đầu, bộ dạng cung kính chờ nghe lệnh. Ta “Ừm” một tiếng thuận miệng hỏi: “Ngươi tên gì?”

“Bẩm công chúa, nô tì là Tư Âm ạ.” Nàng vẫn cúi đầu như trước đáp.

Ta gật đầu hỏi: “Hoàng thượng phái ngươi tới hầu hạ bản cung sao?”

“Dạ.”

Ta lại nhìn nàng thêm lần nữa, nghĩ ngợi rồi căn dặn: “Ngươi đến Hi Ninh cung xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

Nàng vâng dạ, lập tức lui xuống.

Ta thở dài một tiếng quay trở lại phòng.

Ta hơi mệt, nằm ở trên giường chờ một lúc lâu mà vẫn chưa thấy Tư Âm trở về. Cơn buồn ngủ ập đến, một lát sau ta liền thiếp đi.

Đến khi ta tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau.

Gọi người vào thì thấy Tư Âm đẩy cửa, thấy ta hơi ngớ ra nàng vội giải thích: “Đêm qua lúc nô tì trở về thì công chúa đã ngủ, nô tì không dám đánh thức công chúa dậy nên để người ngủ.”

Ta chỉ hỏi: “Đêm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Nàng lưỡng lự một lúc mới nhỏ giọng nói: “Nô tì cũng không biết, chỉ nhìn thấy có rất nhiều thái y đi vào Hi Ninh cung, sắc mặt người nào người nấy đều nghiêm trọng. Sáng nay nô tì lại đi qua đó thăm hỏi xem sao, thì được biết Thái hậu không hề bị bệnh.”

Ta nghe thế trong lòng liền sáng tỏ.

Thái hậu vội vàng như vậy còn có các thái y đi tới Hi Ninh cung, xem ra tiểu Hoàng tử thật sự có vấn đề rồi. Thảo nào đêm qua Hạ Hầu Tử Khâm không trở lại.

Ta lại hỏi: “Hôm nay Hoàng thượng có thượng triều không?”

Nàng nhìn ta, có chút khó hiểu nhưng vẫn trả lời: “Hoàng thượng vẫn thượng triều như thường lệ, vì sao công chúa lại hỏi như vậy ạ?”

Ta lắc đầu, e là cả đêm qua hắn không hề chợp mắt.

Mỗi lần nhắc đến tiểu Hoàng tử sắc mặt và tâm trạng của hắn lúc nào cũng rạng ngời, vui mừng, sao hắn có thể ngờ tới kết quả lại như thế này.

Thái hậu làm như vậy chứng tỏ là không muốn công khai chuyện này, e là không có mấy người trong hậu cung biết việc này.

Rửa mặt chải đầu xong xuôi, ta bước ra cửa thấy Tường Hòa bưng thứ gì đó đi qua trước mặt, nhìn thấy ta vẻ mặt y hơi khác thường, quỳ xuống hành lễ: “Nô tài tham kiến công chúa.”

Trong lời nói của y, không còn sự ấm áp như ngày xưa nữa, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo, vô cảm.

Xem ra y rất bất mãn với ‘Tân chủ tử’ là ta đây.

Ta chỉ nói: “Miễn lễ” rồi vội vã đi ra ngoài. Tư Âm lập tức đi theo, nhỏ giọng hỏi: “Công chúa có cần phải chuẩn bị loan kiệu không ạ?”

Ta liếc mắt về phía nàng: “Ngươi biết bản cung muốn đi đâu à?”

Nàng ta tự biết mình lỡ lời, vội cúi thấp đầu nói: “Nô tì lắm lời.”

Hai người đi ra ngoài, ta lưỡng lự một lúc cuối cùng đi về phía Ngự thư phòng.

Mới đi được mấy bước, bỗng nhiên ta nhìn thấy ở phía trước có một cỗ kiệu đang đi tới, nhìn kỹ lại mới thấy người đi bên cạnh kiệu là Quyến nhi. Ta cũng không dừng bước mà đi thẳng về phía trước. Thân phận của ta bây giờ đương nhiên không cần phải hành lễ với Diêu thục phi.

Đến gần, mới thấy Quyến nhi hành lễ với ta.

Tư Âm cũng vội vàng hành lễ.

Nghe thấy Diêu thục phi kêu dừng loan kiệu lại nhưng không bước xuống, chỉ đưa tay vén màn kiệu lên nhìn ta cười với ánh mắt khinh miệt: “Bản cung còn tưởng là ai, hóa ra là công chúa.”

Ta nhàn nhạt nói: “Hôm nay, tâm trạng Thục phi nương nương tốt thật.”

Diêu Thục phi càng tỏ ra vui vẻ hơn, cười rạng rỡ:”Chuyện đời mà, có người hạnh phúc cũng có kẻ phải chịu đau thương. Thế nào, công chúa đang muốn đi tìm Hoàng thượng sao? Hôm nay tâm tình Hoàng thượng không tốt, e là không muốn gặp ngươi đâu.”

Ta khẽ giật mình, nhìn bộ dạng của nàng ta chắc không phải theo Hạ Hầu Tử Khâm trở về từ Hi Ninh cung chứ? Vậy là hắn cũng không gặp nàng ta sao?

Xem ra, nàng ta không phải không biết chút gì về biến cố đêm qua. Cũng phải, ta sai người đi tìm hiểu có lẽ nàng ta cũng thế.

Không chờ ta lên tiếng, nàng ta lại nói: “Vốn dĩ hôm nay Hoàng thượng muốn phong công chúa làm Quý phi của Thiên triều, thật không may trong cung lại có chuyện xảy ra. A, nhưng mà bản cung lại thấy rất vui.” Lúc nói tới đây nàng ta nhếch môi cười rồi nói tiếp: “Bản cung mặc kệ ngươi là ai, ngươi cũng đừng nghĩ tới chuyện làm phi tử của Hoàng thượng!”

Ta hơi ngẩn người nhưng cuối cùng cũng đã thông suốt.

Ta tiến lên vài bước, khẽ mỉm cười: “Hóa ra chuyện này cũng có công lao của Thục phi nương nương. A, nhưng bản cung nghĩ rằng việc này nương nương làm rất khéo, bản cung còn cần phải cám ơn nương nương một tiếng.” Nói xong, ta cũng không chờ nàng ta lên tiếng, quay sang Tư Âm nói: “Chúng ta đi trước, không nên cản đường Thục phi nương nương.”

“Dạ.” Tư Âm bước đến, đỡ tay ta tiến lên phía trước.

Ta trông thấy sắc mặt Diêu thục phi đã trở nên tái nhợt.  Khi nãy nàng ta cố ý dừng lại, chẳng phải là muốn nhìn vẻ mặt của ta sẽ thất vọng đến thế nào khi lễ phong Quý phi bị hủy bỏ? Nhưng đáng tiếc, nàng ta không ngờ ta còn muốn cám ơn nàng ta.

Diêu thục phi vốn nghĩ rằng nàng ta phá hư lễ phục sẽ khiến đại lễ phong Quý phi bị lùi lại, mà đúng lúc đêm qua tiểu Hoàng tử gặp chuyện không may. Hai chuyện này cùng xảy ra một lúc, lễ sắc phong Quý phi sẽ càng bị hoãn lại lâu hơn. Đây chính là kết quả nàng ta mong muốn.

Chuyện gì càng kéo dài, càng xảy ra nhiều biến cố.

Đạo lý này đương nhiên ta hiểu. Nhưng chuyện phong Quý phi ta quả thực cũng không muốn quá vội vàng.

Ta cùng Tư Âm đi tới trước cửa Ngự thư phòng. Lý công công từ xa nhìn thấy chúng ta, chậm chạp chạy đến nói: “Công chúa đến rồi ạ.”

Ta giật mình, nghe giọng điệu của y dường như đang chờ ta đến thì phải?

Ta thuận miệng hỏi: “Hoàng thượng đâu?”

Y liếc mắt nhìn về phía cửa, nhỏ giọng nói: “Đêm qua, khi trở về từ Hi Ninh cung Hoàng thượng đã giam mình trong Ngự thư phòng. Sáng nay vừa hạ triều, người lại vào Ngự thư phòng cũng không cho phép bọn nô tài vào hầu hạ.” Y ngừng một chút, lại nói: “Khi nãy Thục phi nương nương cũng đến nhưng Hoàng thượng không gặp.”

Ta lại hỏi: “Còn ai khác đến nữa không?”

Y do dự một chút, cuối cùng nói: “Tích quý tần cũng đến.”

Nhìn vẻ mặt của y, ta lền biết Hạ Hầu Tử Khâm nhất định cũng không gặp nàng ta. Nhưng Thiên Lục đến đây chắc chắn không phải vì chuyện của tiểu Hoàng tử. Nhìn sắc mặt nàng ta hôm qua, ta dám cam đoan nàng ta nhất định biết tiểu Hoàng tử có vấn đề.

Thấy ta không nói lời nào, Lý công công vội nói: “Nô tài vào trước thông báo giúp công chúa một tiếng.” Nói xong, y liền xoay người muốn bước vào.

Ta vội gọi y lại: “Không cần.”

Y kinh ngạc, hấp tấp hỏi: “Công chúa không vào sao ạ?”

Ta lắc đầu nói: “Hoàng thượng dùng bữa trưa ở đâu?”

Lý công công hơi khó xử: “Hoàng thượng chỉ nói cho người đưa đến đây ạ.”

“Vậy đợi đến bữa trưa, bản cung sẽ vào.”

Nghe vậy, Lý công công như giật mình hiểu ra, vội vàng gật đầu: “Vâng, vâng, vẫn là công chúa suy nghĩ chu đáo.” Y nghĩ ngợi rồi nói tiếp: “Vậy mời công chúa sang tẩm cung Hoàng thượng nghỉ ngơi một lát ạ.”

Ta xoay người nói: “Lát nữa bản cung sẽ quay lại!.  Dứt lời, ta vịn tay Tư Âm nhẹ nhàng bước xuống bậc thềm.

Đi được một đoạn,Tư Âm liền tò mò hỏi: “Công chúa, không phải người đến tẩm cung của Hoàng thượng sao ạ?

Ta cười nhạt một tiếng: “Ai nói bản cung đến tẩm cung của Hoàng thượng?”

Nàng cảm thấy khó hiểu: “Vậy công chúa…”

“Bản cung đến Ngự thiện phòng.”

Tư Âm kêu “Ôi” một tiếng nhưng cũng biết điều, không hỏi thêm gì nữa.

Lý công công nói, ngoại trừ lúc lên triều thì hắn đều ở trong Ngự thư phòng. Chắc hẳn trong lòng hắn đang khó chịu, nên vùi đầu vào đống tấu chương chất cao như núi, bận bịu giải quyết chính sự để tạm quên khổ sở trong lòng. Muốn hắn dùng bữa, hắn cũng không có tâm tình để thưởng thức.

Nhưng ta nhớ ta từng hứa sẽ làm điểm tâm cho hắn.

Lời đã hứa từ lâu mà ta vẫn chưa có cơ hội thực hiện, hôm nay thật đúng lúc.

Người ở Ngự thiện phòng thấy ta đi vào, ai nấy đều giật mình hoảng hốt.

Ta bảo Tư Âm đuổi tất cả bọn họ ra ngoài, một người tiến lên lấy dũng khí hỏi: “Công chúa, nô tài chỉ muốn hỏi công chúa một chút, người muốn sử dụng Ngự thiện phòng trong bao lâu ạ? Chúng nô tài còn phải chuẩn bị bữa trưa cho các cung…”

Ta cũng không nhìn y, chỉ nói: “Các ngươi sẽ dư dả thời gian để chuẩn bị bữa trưa, không cần phải lo lắng.”

Dứt lời, ta liếc mắt bảo Tư Âm đóng cửa lại.

Ta tìm bột mì và vừng, làm theo cách lúc trước Triêu Thần đã hướng dẫn.

Tư Âm muốn giúp nhưng bị ta ngăn lại.

Nàng chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn ta. Đến khi ta hoàn thành tất cả mọi thứ cho thức ăn vào hộp, nàng mới tiến lên giúp ta mang ra ngoài.

Đi được một lúc, cuối cùng nàng không kềm được cất tiếng thán phục: “Nô tì vẫn không tin nổi, thì ra công chúa cũng biết làm điểm tâm! Người thật sự khiến nô tì mở rộng tầm mắt. Nô tì còn tưởng rằng công chúa là cành vàng lá ngọc, chắc chắn không biết làm những việc như thế này.”

Ta chỉ cười thản nhiên, cười rồi lại cảm thấy trong lòng chua xót. Đúng thế, ta sao có thể biết làm cơ chứ, đây là do Triêu Thần dạy ta.

Triêu Thần…

Mỗi khi nhớ đến nàng, ta đều muốn khóc.

Nàng vì ta dù có nhảy vào lửa cũng không nhíu mày, nhưng ta ngay cả gặp nàng lần cuối cũng không làm được.

Ta siết chặt hai tay, từ khi ta bắt đầu vào cung nàng đã ở bên cạnh bầu bạn với ta, những ngày ở lãnh cung cũng vậy. Những đêm giông tố đáng sợ, nếu không có nàng ở bên cạnh một mình ta không biết sẽ ra sao…

Là Cố đại nhân giết nàng.

Ta sẽ không quên.

Ta hận ông ta, nhưng ông ta lại là cha của Khanh Hằng.

Ta cắn môi, cảm thấy ngực đau nhói cảm giác vô cùng khổ sở.

Dường như Tư Âm nhìn ra vẻ khác thường của ta, nhíu mày hỏi: “Công chúa, người làm sao vậy ạ?”

Ta lắc đầu: “Bị cát rơi vào mắt, đi thôi.” Nói rồi ta bước nhanh hơn.

Nàng cũng không hỏi thêm, chỉ vội vàng theo sau.

Lý công công vẫn đứng hầu ở cửa Ngự thư phòng, thấy ta tới, y bước đến, nói: “A, Công chúa, bữa trưa vẫn chưa mang tới đâu ạ!”

Ta gật đầu: “Bản cung biết.”

“Vậy người…”

“Bản cung đợi ở đây một lúc cũng được.”

Nghe vậy, Lý công công cũng không nói gì thêm.

Ta nhấc hộp đựng thức ăn trên tay Tư Âm đưa cho Lý công công, nói: “Đưa cái này cho bọn họ thử độc.”

Lý công công kinh ngạc nhìn ta, ta chỉ nói: “Nhanh lên, lúc truyền bữa trưa nhất định phải mang nó vào.”

Đợi Lý công công lui xuống, Tư Âm mới nhỏ giọng nói: “Công chúa, người tự tay làm thức ăn, dù không thử độc cũng sẽ không có ai dám dị nghị”.

Ta biết nhưng mọi việc đều phải đề phòng, bây giờ là thời điểm nhạy cảm ta chỉ sợ chẳng may có thứ gì đó trong Ngự thiện phòng có vấn đề

Khi Lý công công trở lại, viên thái giám phụ trách mang ngự thiện Hoàng thượng đi theo phía sau, điểm tâm ta làm đã đặt vào khay được viên thái giám cẩn thẩn để ở giữa. Ta theo bọn họ bước vào thấy hắn tựa người vào chiếc bàn dài, cây bút chu sa trong tay đang viết cái gì đó rất nhanh, cũng không ngẩng đầu lên nhìn người bước vào.

Khi tất cả mọi người đã lui xuống, hắn vẫn không có ý định dùng bữa. Ta nhìn thấy hai bên người hắn là những chồng tấu chương cao ngất, xem ra hắn thực sự chú tâm phê duyệt, nếu không làm sao có thể nhiều như vậy được?

Ta đứng một lúc lâu, cuối cùng bước đến khẽ nói: “Hoàng thượng hãy ăn chút gì đi đã.”

Bàn tay cầm bút của hắn hơi khựng lại ngước mắt nhìn về phía ta, sắt mặt thay đổi trầm giọng hỏi: “Sao nàng lại tới đây?”

Ta hơi giật mình, mỉm cười: “Thiếp còn nhớ thiếp đã đồng ý sẽ làm điểm tâm cho Hoàng thượng. Hôm nay đúng lúc thiếp đang rảnh rỗi, nên làm mang tới.”

Nghe vậy, sắc mặt của hắn hơi dịu lại. Ta đưa tay kéo hắn, cuối cùng hắn cũng buông bút xuống theo ta đi ra bên ngoài.

Ta nghĩ một chút rồi chọn một món gắp cho hắn, hắn cúi đầu ăn, không nói ngon, cũng chẳng phàn nàn không hợp khẩu vị, chỉ chăm chú ăn. Ta cảm thấy hôm nay hắn có chút khác thường.

Ta muốn lấy thêm thức ăn cho hắn, nhưng hắn kéo tay ta lại trầm giọng hỏi: “Bởi vì nàng đã biết từ lâu nên hôm qua khi trẫm nhắc tới chuyện của Thần Cảnh, nàng mới cố ý tránh né phải không?”

Ta vô cùng ngạc nhiên, hắn lại nói: “Nàng đã biết, lại không muốn nói với trẫm.” Lúc nói những lời này lông mày hắn nhíu chặt lại, ta như nghe thấy hắn đang nghiến răng nghiến lợi mà nói.

“Hoàng thượng tức giận sao?” Ta nắm chặt tay hắn.

Hắn lại nói: “Trẫm khó chịu.”

Ta thở dài: “Việc này thiếp không dám khẳng định, làm sao dám nói cho Hoàng thượng? Không, cho dù thiếp chắc chắn thì cũng không thể nói. Hoàng thượng biết không, mỗi lần chàng nhắc tới tiểu Hoàng tử đều rất vui.”

Hắn đột nhiên nhắm hai mắt lại, đôi môi mỏng khẽ run, chán nản ngồi xuống.

Ta kinh hãi, vội gọi: “Hoàng thượng…”

Hắn chậm rãi lắc đầu, cười cay đắng: “Dù thế nào, trẫm cũng không ngờ được lại có chuyện thế này! Mẫu hậu nói cho Quang Nỗ biết, Phi tiểu viện dùng thuốc giữ thai liều mạnh. A…”

Chuyện này ta đã biết từ trước, nhưng khi ấy Tôn Nhuế lại nói sẽ không làm tổn thương đến đứa trẻ, chỉ ảnh hưởng tới người mẹ mà thôi. Bây giờ nghĩ lại, chẳng qua khi đó Tôn Nhuế vì muốn bảo vệ tính mạng của mình nên mới nói như vậy. Đứa trẻ vẫn chưa chào đời, làm sao có thể khắng định có bị tổn thương hay không.

A, sau khi Thiên Lục bức tử Tôn Nhuế, nàng ta có từng nghĩ tới tỷ muội bọn họ cũng có ngày hôm nay không?

Ta cầm tay hắn, nhẹ nhàng hỏi: “Hoàng tử làm sao vậy?”

“Không nhìn thấy, cũng không nghe thấy.” Giọng của hắn nhẹ như gió thoảng, nhẹ đến mức khiến ta gần như nghe không rõ.

Mù. Điếc.

Thảo nào khi đó Thiên Phi nói chuyện lớn tiếng như vậy mà tiểu Hoàng tử không có chút phản ứng nào.

Bệnh như vậy quả nhiên là không thể nhìn ra trong chốc lát. Mà những người hầu hạ ở Khánh Vinh cung dù biết cũng không dám lan truyền ra ngoài. Nếu không phải lần này Hạ Hầu Tử Khâm ra lệnh bế tiểu Hoàng tử về Hi Ninh cung, e là chuyện này sẽ bị giấu diếm lâu hơn nữa.

Mặc dù ta không biết tỷ muội nhà họ Tang tính toán thế nào để chu toàn mọi việc, nhưng khi biết kết quả như thế này trong lòng ta cảm thấy chua xót.

Trẻ con không có tội.

“Hoàng thượng đừng quá tức giận.”

Lông mày hắn nhếch lên: “Trẫm không trừng phạt Phi tiểu viện là vì nể mặt Thần Cảnh!”

Ta gật đầu, ta biết, phi tần tự tiện dùng thuốc cấm còn khiến cho Hoàng tử bị tàn tật, tội đáng xử tử. Vậy mà Thiên Phi vẫn vô tư, còn nghênh ngang hống hách ở trước mặt hắn nói đến chuyện nàng ta là mẹ đẻ của trưởng Hoàng tử. Nàng ta đúng là đầu gỗ.

“Là do trẫm không quan tâm đến Thần Cảnh, để đến tận bây giờ mới phát hiện ra.” Hắn thở dài, tự trách mình.

Lòng ta cảm thấy vô cùng đau xót: “Hoàng thượng, không thể trách chàng được.” Cho dù biết sớm hơn thì có thể được gì? Đó là bệnh bẩm sinh, căn bản không chữa trị được.

Hắn trầm mặc một hồi lâu mới nói: “Ngày mai trẫm sẽ tổ chức tiệc rượu mừng đầy tháng cho Thần Cảnh, mẫu hậu nói thích Thần  Cảnh muốn giữ cháu nội bên cạnh người.”

Ta hơi kinh ngạc, điều này ta hoàn toàn không ngờ tới. Cuối cùng tiểu Hoàng tử không được giao cho phi tần nào, mà là Thái hậu tự giữ bên cạnh bà. Nhưng như vậy cũng tốt, tiểu Hoàng tử thân phận lẫn thể chất đều đặc biệt, giao cho người khác e là Thái hậu không yên tâm.

Hắn lại nói: “Trong hậu cung này, có bao nhiêu người muốn nhận Thần Cảnh làm con thừa tự, bao nhiêu người không dám nhận chăm sóc Thần Cảnh trẫm đều biết.”

Thần sắc của hắn buồn bã, vẻ mặt rất mệt mỏi. Ta múc cho hắn một chén canh, mang đến trước mặt hắn, nhưng hắn cũng không nói gì, chỉ uống qua loa vài hớp.

Ta cũng ăn một ít, lại gắp thêm thức ăn cho hắn, không lâu sau hắn liền nói muốn đi phê duyệt tấu chương, ta đứng dậy cáo lui. Lúc ta đi tới cửa, đột nhiên nghe hắn nói: “Điểm tâm nàng làm, lát nữa trẫm sẽ ăn.”

Khóe miệng khẽ cười, ta cũng không quay đầu lại đi thẳng ra ngoài.

Lý công công thấy ta ra, vội vàng bước đến tươi cười: “Vẫn là công chúa có bản lĩnh, nô tài mà vào, Hoàng thượng nhất định sẽ nổi giận.”

Ta hơi mím môi, đi ra ngoài cùng Tư Âm.

Trên đường trở về, chúng ta loáng thoáng nghe có tiếng người đang chửi bới. Ta nhìn về phía phát ra tiếng nói thì thấy một cung nữ đang đứng chỉ tay vào một cung nữ khác chửi ầm lên, cung nữ bị chửi thì ngồi dưới đất khóc.

Ta nhíu mày nhìn, Tư Âm nhỏ giọng nói:”Chuyện này thường xuyên xảy ra trong cung, chủ tử được sủng ái thì ngay cả cung nữ cũng có thể ngông nghênh hống hách. Chủ tử không được sủng ái thì thân phận của cung nữ cực kỳ thấp kém, ai cũng có thể chà đạp dưới lòng bàn chân.”

Ta chỉ im lặng nghe, ánh mắt vẫn nhìn về phía trước. Người cung nữ kia đứng chống tay ở thắt lưng mắng xối xả nhưng thấy cung nữ ngồi trên mặt đất một câu cũng không đáp lại, dường như tự cảm thấy mất mặt, hừ một tiếng rồi xoay người bỏ đi.

Cung nữ đang ngồi trên mặt đất chậm rãi nghiêng người đứng lên, xoay người thu dọn thứ gì đó. Ta tiến lên vài bước mới nhìn thấy là thức ăn bị đánh đổ xuống đất.

Ta hơi nhíu mày, Tư Âm lại nói: “Thức ăn đã bị đổ, nếu đến Ngự thiện phòng đổi lại còn phải chờ xem ở đó còn thức ăn không. Nô tì nghĩ đây chắc là cung nữ của một chủ tử không được sủng ái, nếu yêu cầu người ở Ngự thiện phòng sẽ không buồn quan tâm.”

Ta cười nhạt, đây chính là quy tắc ngầm trong cung.

Chủ tử được sủng ái, cho dù ngươi chỉ là một cung nữ nhưng không phải ai cũng có thể bắt ngươi hầu hạ. Không được sủng ái, cho dù ngươi có là chủ tử, thân phận cũng không bằng một người hầu.

Khi xoay người lại, ta nhìn lơ đãng thấy khuôn mặt của cung nữ kia.

Ta có cảm giác như đã từng quen biết, nhưng hiện tại không nhớ ra.

Đi được vài bước, đột nhiên một hình dáng hiện lên trong đầu ta, là nàng ta!

Cuối cùng ta lại nhớ tới lời An uyển nghi nói khi đó.

Chuyện đã qua lâu như vậy, không phải ta đã quên mà là không có thời gian, cũng không tìm ra cái cớ nào thích hợp, nhưng hôm nay chính là một cơ hội tốt. Ta dừng bước, xoay người đi về phía cung nữ kia.

Tư Âm hoảng sợ, vội đuổi theo hỏi: “Công chúa làm sao thế ạ?”

Ta không nói gì, đi thẳng về phía cung nữ đó.

Đến khi ta đứng trước mặt, nàng ta mới hoảng sợ ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn còn đọng lại mấy giọt nước mắt, kinh ngạc nhìn ta nhất thời không biết nên xưng hô như thế nào.

Tư Âm nói: “Gặp Công chúa sao còn không hành lễ?”

Nghe nàng nói như vậy, cung nữ kia vội vàng hành lễ: “Nô tì không biết là Trường Phù công chúa, xin Công chúa thứ tội.”

Ta bảo nàng miễn lễ, quay sang Tư Âm nói: “Đi tới Ngự thiện phòng, bảo bọn họ chuẩn bị một phần thức ăn.”

Sắc mặt cung nữ kia vui mừng, vội nói: “Nô tì thay tiểu chủ tạ ơn Công chúa. Tạ ơn Công chúa!”

Ta nói với nàng: “Đưa bản cung đi gặp tiểu chủ của ngươi một lát.”

Đứng ở cửa Tốc Ba cư, ta mới cảm thấy có chút lo lắng không yên. Đến bây giờ ta cũng không nghĩ mình sẽ đứng ở nơi này. Trước kia không nghĩ tới, đã lâu như vậy rồi càng chưa từng nghĩ tới. Thậm chí, khi An uyển nghi nói cho ta biết tình hình của nàng ta, ta cũng không quá lưu tâm.

Cung nữ kia dẫn ta đi vào, có chút khó xử: “Công chúa, tiểu chủ của nô tì…Tiểu chủ…”

Nàng ta còn chưa nói hết, đã nghe giọng một người khác: “Đến rồi sao? Đến rồi sao?”

Ta quay đầu lại, thấy một nữ tử cười hì hì chạy đến kéo tay của ta, nghiêng đầu hỏi: “Ngươi là ai vậy? Ha ha, ngươi muốn ăn phải không? Đến đây, muốn ăn cái gì….”

Ta ngây người nhìn bộ dạng điên khùng của người trước mặt, mặc cho nàng ta kéo ta vào trong.

Người cung nữ cũng không theo vào, thậm chí ta cũng không nhìn thấy nàng ta lộ vẻ kinh hoàng

Ta cảm thấy hơi kinh ngạc, hóa ra ta cũng bị người khác sắp đặt.

Ta đang đợi một cơ hội đến đây, còn nàng ta thì lại chờ cơ hội mời ta đến.

Ta bình thản theo nàng ta vào trong, đợi cánh cửa phía sau hoàn toàn khép lại ta mới nhỏ giọng hỏi: “Thẩm tiệp dư tìm bản cung đến đây, chắc không phải chỉ là để nói đùa chứ?”

Bàn tay đang cầm tay ta bỗng cứng đờ, nàng ta quay đầu lại nhìn ta, nụ cười trên mặt trở lại bình thường, thả tay ta ra hỏi: “Hóa ra Công chúa đã biết trước rồi sao?”

Ta cười một tiếng: “Vừa rồi, bản cung chỉ mới bước vào, ngươi lại đột nhiên lao tới giữ chặt bản cung còn cung nữ của ngươi lại thờ ơ, vì vậy bản cung mới hiểu ra.” Nếu trong tình huống bình thường, cung nữ kia sẽ giống như Tiểu Đào hầu hạ cạnh Thái phi, chắc chắn sẽ lo lắng chủ tử của mình làm tổn thương người khác mà vội vàng chạy đến ngăn cảnh. Nhưng cung nữ của nàng ta lại không hề làm vậy.

Nét mặt Thẩm tiệp dư cũng không có biểu hiện kinh ngạc nhiều cho lắm, nàng ta chỉ nói: “Công chúa thông minh như vậy, thảo nào có thể xử lý Phi tiểu viện dễ dàng đến thế.”

Hóa ra nàng ta cũng nghĩ như Thiên Lục, đều cho rằng Thiên Phi bị tước phong hiệu Đức phi là do ta ngầm hãm hại.

À, nếu đã vậy thì cứ để cho nàng ta nghĩ là vậy đi. Nhưng ta thật sự hiếu kỳ, nàng ta muốn gặp ta để làm gì?

Ta chỉ cảm thấy kỳ lạ. Ngày đó nàng ta về phe Thiên Phi đối phó với ta, bây giờ nghe giọng điệu của nàng ta, vì sao Thiên Phi thất thế nàng ta không hề thất vọng ngược lại còn có vẻ vui sướng?

Ta cười nhạt một tiếng hỏi: “Bản cung rất hiếu kỳ, sao Thẩm tiệp dư lại giả ngây giả dại như vậy?”

Nghe ta hỏi sắc mặt nàng ta biến đổi, trong đôi mắt ánh lên vẻ tức giận nghiến răng đáp lại: “Giả ngây giả dại? Hừ, nếu ta không giả ngây giả dại, e là đã chết từ lâu rồi!”

Việc này đương nhiên ta hiểu, nếu ngày đó nàng ta không giả điên, Thư quý tần nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng ta, còn có Diêu thục phi đứng ở phía sau.

Nhưng lúc này, ta cũng chỉ mỉm cười: “Ồ, bản cung nguyện nghe tường tận chuyện của Tiệp dư.” Nếu như nàng ta không biết thân phận của ta thì ta cũng giả vờ như không biết gì về chuyện của nàng ta. Nhưng ta thật sự muốn nghe xem nàng ta sẽ nói thế nào.

Thẩm tiệp dư nắm chặt tay lại, lạnh lùng nói: “Người của Tang gia không có kẻ nào tốt! Ngay cả tiện tỳ của Tang gia cũng có thể sau một đêm biến thành phượng hoàng! Hừ, nếu không phải do ả ta ban tặng thì làm sao ta rơi vào tình trạng như bây giờ!”

Ả? Ồ, Thẩm tiệp dư, ngươi đang nói ta sao?

“Hừ, nhiễm bệnh dịch mà chết, cũng coi như ả ta may mắn. Hừ…” Nàng ta dường như nhớ ra điều gì đó, nói với ta: “E là công chúa không biết, ả ta chết ở Cảnh Thái cung, nơi đó không sạch sẽ đâu.”

Ta khẽ cười hỏi: “Vì sao Thẩm tiệp dư lại nói cho bản cung biết chuyện này?”

Nàng ta cũng cười nói: “Công chúa chỉ mới xử lý được một Đức phi, nhưng hậu cung đâu chỉ có nàng ta là phi tần, ta muốn giúp Công chúa…”

Hết chương 19 (225)