Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Chương 146: Kịch giả, tình thật: Hoàng Phủ Ngạn Tước chạy trốn (1)

Số kiếp, thời gian sẽ thay đổi mọi thứ, giống như một cái chớp mắt, hay như duyên phận giữa hai người, chỉ có thể nói, sự kì diệu của vận mệnh, không thể nào nói hết được...

——— —————— —————— ——————

Buổi sáng, Liên Kiều bừng tỉnh trong mùi hương hoa thơm ngát cùng với tiếng chim chóc kêu, đây là cảm giác cô thích nhất khi tỉnh dậy kể từ lúc đến Hoàng Phủ gia.

Biệt thự riêng của Hoàng Phủ Ngạn Tước cách vườn hoa rất gần, bởi vậy, mỗi khi có gió nhẹ thổi qua, hương thơm thanh nhã của hoa có có thể bay khắp các gian phòng, mang heo tia nắng sớm tươi mới thoải mái chiếu lên tấm thảm, khiến tâm tình của con người ta thoải mái.

Ít nhất thì Liên Kiều cũng cho là thế, nhất là tối qua còn làm Hoàng Phủ Ngạn Tước tức chết!

Nghĩ đến đây, cô chợt cười thành tiếng, nhớ lại tối qua cả gương mặt Hoàng Phủ Ngạn Tước vì tức giận mà xanh mét cô rất vui vẻ, chơi thật vui, hôm nay tiếp tục!

Hả?

Cô nhìn đồng hồ đặt đầu giường, ừm, lúc này chắc chắn là thời gian Hoàng Phủ Ngạn Tước ăn sáng, he he, đầu óc tính toán chốc lát, thành thục chạy nhanh như bay đi rửa mặt, sau đó lao ra khỏi phòng, chạy tới biệt thự chính.

Phòng khách của biệt thự chinh rấ yên tĩnh, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống nền đá cẩm thạch màu đen, khúc xạ thành từng luồng ánh sáng chói mắt, Hoàng Phủ Ngự Phong và Triển Sơ Dung luôn có thói quen ăn sáng, cho nên sáng sớm rất nhàn nhã xem báo, chậm chạp khẽ nhấp ngụm trà tỏa hương, ngay cả trong không khí cũng lan tỏa loại khí chất tao nhã này...

Đương Liên Kiều nhảy nhót xuất hiện trước phòng khách chính, khiến hai người gia mắt sáng ngời ——

"Liên Kiều, tới rồi ——" Triển Sơ Dung nở nụ cười, vẫy tay với cô.

"Bác trai bác gái buổi sáng tốt lành!" Liên Kiều vô cùng hkeos léo nói, vừa ngồi xuống chỗ giữa hai người.

"Tỉnh rồi, mau ăn sáng đi, chị Lâm ——" Hoàng Phủ Ngự Phong thân thiết nói , lập tức gọi quản gia tới.

Chị Lâm lập tức tiến lên, vội vàng nói: "Lão gia, phu nhân, tiểu thư Liên Kiều bữa sáng tôi đã chuẩn bị xong rồi!"

Bởi vì xuất phát từ sự lo lắng đối với thân phận Liên Kiều, Triển Sơ Dung rất cẩn thận sai quản gia nhất định phải làm đồ ăn hợp với khẩu vị của cô.

"Ừ!" Triển Sơ Dung gật đầu, nhưng khi nhìn thấy Liên Kiều ngáp một cái, quan tâm hỏi: "Như thế nào? Tối hôm qua ngủ không ngon sao?"

Liên Kiều lắc đầu nói: "Không phải, bác gái, tối hôm qua cháu ngủ rất ngon!" Nói tới đây, dường như cô nhớ ra cái gì đó, nhìn xung quanh một chút.

"Sao vậy?" Triển Sư Dung kì quái hỏi.

Đáy mắt Liên Kiều lộ ra chút thất vọng, "Bác trai bác gái, Ngạn Tước, anh ấy?"

Không thể nào, mới sớm như vậy đã tới công ty? Bây giờ mới mấy giờ? a!

Triển Sơ Dung cười nói: "Sáng sớm hôm nay chúng ta đều không nhìn thấy nó, chị Lâm, Cậu cả đã ăn sáng chưa?"

Chị Lâm lắc đầu: "Thưa phu nhân, hôm nay tôi cũng không nhìn thấy bóng dáng cậu cả đâu, mà bữa sáng cậu ấy cũng không động qua!"

"Đây là có chuyện gì? Sáng sớm Ngạn Tước liền tới công ty?" Hoàng Phủ Ngự Phong buông tờ báo trong tay ra, có chút nghi hoặc hỏi.

"Cái này..." Chị Lâm quanh co nói: "Theo lý thuyết lúc này mới là thời gian cậu cả rời khỏi nhà..."

Nhưng mà, lúc này ——

"Xong rồi ——" chỉ thấy khuôn mặt Liên Kiều uể oải, bóng dáng nhỏ xinh kia cũng ngồi yên không nhúc nhích.

"Như thế nào? Liên Kiều!" Triển Sơ Dung bị vẻ mặt của cô dọa sợ, vừa nãy còn tốt như vậy, làm sao mà trong nháy mắt lại thành ra như thế ?

Liên Kiều sau khi nghe vậy, bàn tay nhỏ nhắn theo bản năng nắm lấy tay Triển Sơ Dung, vẻ mặt uất ức nói: "Anh ấy nhất định là trốn khỏi nhà, không cần cháu!"

Một câu nói khiến Hoàng Phủ Ngự Phong và Triển Sơ Dung quay mặt nhìn nhau, trong lúc nhất thời không hiểu nổi hàm nghĩa trong câu nói của cô.

Cái gì gọi là trốn nhà đi?

Liên Kiều thấy Triển Sơ Dung không hiểu, vì thế liền giải thích: "Bác gái, là như thế này, thật ra Ngạn Tước vẫn không thể tiếp nhận chuyện hôn ước giữa chúng cháu, tuy rằng anh ấy—— anh ấy đối với cháu rất tốt, nhưng anh ấy nói chưa chuẩn bị tâm lý tốt để kết hôn, hôm qua cháu an ủi anh ấy thật lâu, thực ra —— cháu rất sợ anh ấy rời khỏi cháu, có thể do tối qua cháu nói quá nhiều, khiến anh ấy thêm áp lực, cho nên hôm nay liền trốn khỏi nhà..."

"Bốp —— "

Hoàng Phủ Ngự Phong sau khi nghe thấy vậy, bàn tay lập tức vỗ lên bàn trà, "Cái thằng nghịc tử này, lại có thể không có tiền đồ đến mức này? Trai lớn lấy vợ gái lớn gả chồng là chuyện bình thường, có cái gì mà phải chuẩn bị tâm lý, nó càng như vậy, thân làm cha như tôi càng phải thúc đẩy chuyện hôn sự này, tôi xem tiểu tử ngu ngốc kia sẽ lấy cái gì làm cớ nữa!"

"Ôi chao, Ngự Phong, ông xem cái tính này!"

Triển Sơ Dung vội vàng khuyên nhủ: "Có lẽ là Liên Kiều nghĩ nhiều, nói không chừng công ty có việc gấp chờ nó tới xử lý, sáng sớm rời khỏi nhà là chuyện bình thường!"

Nói xong, bà nhìn Liên Kiều, nhẹ giọng an ủi: "Liên Kiều a, cháu yên tâm đi, Ngạn Tước sẽ không mặc kệ cháu, cho dù nó làm như vậy thật, chúng ta người lớn nhất định sẽ không tha thứ, cháu chính là con dâu mà gia tộc Hoàng Phủ nhận định!"

Liên Kiều nhẹ nhàng "Vâng " một tiếng, trong lòng lại tháp giọng nguyền rủa—— Hoàng Phủ Ngạn Tước đáng chết này, lớn như hắn lại còn chơi trốn tìm với cô, nhất định là sợ cô nên mới chạy tới công ty, chờ cô ăn xong nhất định sẽ nghĩ ra cách chỉnh hắn thật thê thảm, mạnh mẽ đùa cợt hắn!

Ngay trong lúc cô suy nghĩ như vậy, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, âm thanh không lớn, trầm thấp mang theo chút cẩn thận ——

"Mọi người không cần lo lắng, ảnh cả anh ấy —— chính là đã ra ngoài!"

Liên Kiều nhìn về phía giọng nói kia, chỉ thấy bóng dáng mặc váy công chúa màu trắng của Hoàng Phủ Anh (Min : ta ghét con này : bao nhiêu tuổi rồi còn mặc váy công chúa), đôi mắt tinh khiết không chớp mà nhìn Liên Kiều.

Nghe thấy con gái nói như vậy, Triển Sơ Dung cảm thấy kì lạ, "Anh Anh, sao con lại nói anh cả ra ngoài rồi? Chuyện xảy ra khi nào, tại sao lại không báo trước cho chúng ta một tiếng?"

Liên Kiều cũng có chút giật mình, ra ngoài? Là đi công tác sao? Tối hôm qua hắn cũng không nhắc tới.

Hoàng Phủ Anh chậm rãi xuống lầu, trên mặt nở nụ cười thản nhiên (Min : ta muốn cấu mặt con này), "Cha, mẹ, hai người quên sao, tứ đại tài phiệt hàng năm đều sẽ gặp nhau!"

Hai vị lão nhân vừa nghe xong thì liền tỉnh ngộ, a, đúng vậy, mỗi năm họp mặt một lần.