Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Chương 122: Yêu tinh giá lâm: Súng(1)

"Em thật muốn biết tôi giấu cái gì?"

Hai bên má Hoàng Phủ Ngạn Tước hồng lên có chút tà mị, ngay cả ý cười trong mắt cũng bùng lên ngọn lửa nóng bỏng làm Liên Kiều không thể hiểu nổi, anh tới gần cô, giọng nói bởi vì dục vọng mà trở nên trầm đục.

Bất giác Liên Kiều cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, mùi Long Đản hương hòa với hơi thở của cô ngày càng trở nên rõ ràng, mùi vị này cảm giác này khiến cho cô cảm thấy vô cùng an ổn, nhưng mà... Đêm nay Hoàng Phủ Ngạn Tước thực sự có chút kì lạ.

Chẹp, cô theo bản năng liếm liếm bờ môi anh đào, chiếc lưỡi thơm tho nhỏ nhắn mang the hương vị ngọt ngào quấn quýt lấy bờ môi, lại khiến ánh mắt Hoàng Phủ Ngạn Tước càng trở nên thâm thúy hơn.

"Nếu tôi thực sự biết? Anh... Anh sẽ không đi trả thù tôi chứ?"

Cô cẩn thận mà nhìn về phía anh, đem vẻ mặt u ám hiện tại của anh hiểu lầm thành hành động sắp trả đũa, cô nghe nói người đàn ông này có bối cảnh xã hội đen, vạn nhất cô biết việc không nên biết, nửa đêm đang ngủ ngon bị người ta giết người diệt khẩu cũng không biết.

Điều đáng buồn nhất của một người đó là chết rồi cũng không hiểu nguyên nhân vì sao mình lại chết...

Cô cũng không muốn trở thành nhân vật đáng buồn như vậy!

Hoàng Phủ Ngạn Tước cẩn thận thu hết biểu cảm của cô vào trong mắt, thân thể to lớn bao vây lấy cô, hoàn toàn vây cô vào trong ngực ——

"Em đương nhiên có thể biết..." Bờ môi cùng hưi thở nóng rực của anh phun lên vành tai cô, khiến cho cô cười ngây ngốc.

Bàn tay to nhẹ nhàng đem mấy sợi tóc rơi trên trán cô gạt đi, cái trán trơn bóng tản ra ánh sáng dịu dàng, cả cặp mắt màu tím kia cũng làm cho người ta rơi vào vòng lốc xoáy.

"Đó là cái gì..." Liên Kiều thấy anh ta đang nhìn mình chằm chằm, không khỏi nói cà lăm, nhất là khoảng cách giữa hai người gần như vậy, cô cứ như vậy bị anh ôm chặt vào trong ngực.

Tim, giống như sắp nhay ra khỏi lồng ngực vậy!

Trời ạ, anh ta cũng không nên gần cô quá như vậy có được hay không...

Phiền toái, ngay cả ông trời cũng căn bản không có nghe được những lời gào thét trong lòng của Liên Kiều, tình hình cũng không có như Liên Kiều mong muốn, Hoàng Phủ Ngạn Tước càng ép cô chặt hơn, khuôn mặt tuấn tú như tuyệt tác điêu khắc khẽ hạ xuống, dừng trước bờ môi của cô.

"Nha đầu, em vừa mới đụng tới đó chính là một loại vũ khí, nó là —— một khẩu súng..." Giọng nói anh ép tới mức thấp nhất, gần như là chỉ cần cúi đầu một cái là có thể hưởng thụ hương thơm ngọt ngào của cô.

"Một khẩu súng?" Liên Kiều nghe vậy trừng mắt lên, ngay cả cái miệng nhỏ xinh xắn cũng bởi vì kinh ngạc mà cong thành một đường.

Súng? Cô không nghe lầm chứ?

Hoàng Phủ Ngạn Tước thấy bộ dáng đáng yêu xinh đẹp như vậy của cô, trong lòng không khỏi dậy sóng, anh lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve môi cô, tham lam mà cảm thụ được mềm mại phía dưới kia sẽ làm anh điên cuồng tới mức nào ——

"Đúng vậy, là súng! Hơn nữa còn là thứ khiến cả đời em không quên..." Giọng nói trầm đục khẽ bên tai cô, cảm nhận được người con gái dưới thân đang vặn vẹo, ánh mắt anh càng trở nên u ám.

Liên Kiều lại hoàn toàn bị câu anh nói khiến cô rơi vào mơ hồ, một khẩu súng mà còn khiến cả đời cô khó quên sao? A, đúng thế, nếu như quả thực cô trúng đạn mà chết, chẳng phải là cả đời không quên được sao?

Nhưng mà sao bản thân cô lại xui xẻo vậy a? Cố tình gặp gỡ người đàn ông có bối cảnh xã hội đen này, chính là sợ người ta ám hại, nhất định là như vậy, nếu không tại sao lúc đi ngủ còn mang theo súng ống đây?

Ai!

Liên Kiều không khỏi thay Hoàng Phủ Ngạn Tước đồng tình, loại thân phận giống như anh đây có muốn ngủ say cũng sợ bị mất mạng...

"Hoàng Phủ Ngạn Tước, anh thật đáng thương a..." Nói tới đây, cô dùng ánh mắt cực kì thương hại nhìn anh, còn vươn hai tay nhỏ bé vỗ về gò má anh tuấn của anh, giống như đang an ủi anh ——

"Anh mang theo súng đi ngủ nhất định ngủ không ngon, như vậy đi, anh bỏ khẩu sung ra rồi ngủ cho tốt, Ơ... ừ, tôi sẽ nghe nhạc cả đêm, như vậy đến mười hai giờ tôi có lẽ sẽ không buồn ngủ, tôi sẽ thay anh canh chừng..."

"Lấy khẩu sung ra?" Hoàng Phủ Ngạn Tước nhướng mày, cô nói quá mức khờ dại, lại khơi mào khiến ánh mắt anh lại tràn ngập tình dục...

"Muốn sao?" Anh cúi đầu ghé xuống tai cô, cố ý dụ dỗ cô.

Liên Kiều vừa nghe anh nói, lập tức hưng phấn đứng lên, cô vặn vẹo một chút thân mình: "Anh nói cái gì? Thực sao? Anh muốn đem súng của anh tặng cho tôi?"

Trời ạ, nếu cô có một khẩu súng liền rất oai, vẫn là xác thực nha, cô có thể cầm súng vào trong rừng bắn chim! Cái này đúng là cục đá đánh lửa hữu dụng.

Hoàng Phủ Ngạn Tước không có trả lời câu hỏi của cô, người dưới thân vặn vẹo làm anh cũng bất lực, mà vẻ mặt hưng phấn của cô lọt vào trong mắt anh chính là một loại hấp dẫn trí mạng. Hoặc, nếu cô muốn, vậy anh liền thành toàn cho cô!

Nghĩ đến đây, môi mỏng của anh nhếch lên, mang theo quyến luyến mà ngay cả chính anh cũng không hề biết đến, lần môi ấm áp hạ xuống, đem cái miệng nhỏ của cô hoàn toàn cắn nuốt vào trong miệng anh.

Trong nháy mắt, thân thể Liên Kiều bị chấn động như điện giật, loại cảm giác tuyệt vời này khiến cô lần thứ hai rung động, nháy mắt lan tràn ra toàn thân, ngay cả tim cô cũng bị hòa tan, quan trọng hơn là, cô cảm thấy linh hồn minh đang được phiêu tán, hoàn toàn trôi đi, dường như chỉ có người đàn ông này chính là bè gỗ để cô nắm lấy.

Hoàng Phủ Ngạn Tước tham lam mà nhấm nháp sự thẹn thùng và trúc trắc của cô, giờ phút này cô khéo léo lung linh khiến anh muốn ngừng mà không được, nụ hôn của anh dần trở nên mãnh liệt ẩm ướt, nóng rực, từ một nụ hôn dịu dàng biến thành triền miên thăm dò, giống như... giống như đem toàn bộ thân thể cô cắn nuốt hết vào trong bụng

"Nha đầu..."

Môi anh dần dần đi tới vành tai, mùi hương thanh nhã từ cơ thể cô khiến anh không kìm nén nổi mà muốn nhấm nháp da thịt cô, bàn tay to chậm rãi đi xuống, thuần thục đem váy ngủ của cô cởi ra, thân thể tuyệt mỹ đập ngay vào mắt anh...

Liên Kiều khẽ run , ngay cả bờ môi anh đào cũng run rẩy: "Hoàng Phủ Ngạn Tước..."

Anh ta không phải vừa mới đáp ứng đem súng cho cô sao? Như thế nào mà lại đột nhiên trở nên kì quái như vậy?