Tu Chân Thế Giới

Chương 208: Huyết Không Độn

Tả Mạc nhìn Công Tôn sư đệ nhu nhược ngại ngùng đang nằm úp mặt trên sàn thuyền, khó có thể tưởng tưởng ra hắn và kẻ điên cuồng vừa rồi là một.

Hắn vừa rịt thuốc cho Công Tôn Sai vừa nghĩ thầm: "Tên này quả thật là phần tử cực đoan hiếu chiến!" Cho tới bây giờ, hắn có chút cảm giác không thể ngờ được. Toàn bộ quá trình chiến đấu diễn ra thông suốt, động tác mau lẹ, chỉ vài cái chớp mắt đã kết thúc.

Tả Mạc ngay cả Ngũ Ý sáo kiếm cũng không dùng tới, Nguyệt Tình Huyền Thủy thú đã bị giết chết rồi!

Hắn cảm thấy Kim Giáp vệ trong tay mình tuy rằng có phát huy tác dụng nhưng không thể mạnh bằng khi ở trong tay Công Tôn sư đệ được.

Này chênh lệch cũng không phải là chút xíu...

Ở trên đất bằng, một gã Kim Giáp vệ đã đủ để đối phó với một đầu Nguyệt Tình Huyền Thuỷ thú. Nhưng ở trong đại dương mênh mông, ba gã Kim Giáp vệ mới có thể tiêu diệt một đầu Nguyệt Tình Huyền Thuỷ thú, đây còn cần phải có may mắn. Không nghĩ tới, Công Tôn sư đệ lại có thể lợi hại như thế!

Chỉ đáng tiếc là cặp nguyệt châu kia!

Tả Mạc đau lòng, một kiếm đánh lén sau cùng của Kim Giáp vệ đã đem con mắt của Nguyệt Tình Huyền Thủy thú cắt thành hai nửa. Lúc đến tay chỉ còn lại bốn khối bán nguyệt hình cầu, giá trị giảm rất nhiều. Ngược lại huyền thuỷ, hắn thu được không ít. Huyền thủy tuy rằng không quý giá bằng nguyệt châu nhưng cũng là một thứ đồ tốt.

Huống chi còn có thể phát hiện ra thiên phú kinh khủng của Công Tôn sư đệ, trận chiến này rất đáng giá!

Trong thời loạn, cái gì là trọng yếu nhất, đương nhiên đó là thực lực. Thiên phú Công Tôn sư đệ không ngừng được hiện ra, vô hình trung thực lực của bọn họ cũng không ngừng tăng lên. Tả Mạc đã cân nhắc qua, có khi phải kêu Bồ yêu luyện chế thêm vài tên Kim Giáp vệ.

Nhưng thực lực của Công Tôn sư đệ quá kém, chỉ một Nguyệt Tình Huyền Thuỷ thú đã muốn mạng nhỏ của hắn. Tả Mạc xem lại phương hướng phát triển của Công Tôn sư đệ sau này nên trở thành chiến tướng, am hiểu chỉ huy chiến đấu mà không phải là truy cầu thực lực cá nhân.

Nhưng thực lực bản thân hắn quá yếu đuối so với Thuần Vu Thành sư đệ là giống nhau, chỉ hơi vô ý liền có thể đi đời nhà ma. Kiến thức qua uy phong của yêu quân, Tả Mạc tự nhiên ý thức được sự lợi hại của những người giống như Công Tôn sư đệ. Thời kì này, mời một kiếm tu có chút thực lực không khó, chỉ cần có tinh thạch là được. Nhưng mà muốn mời một tu giả chỉ huy cũng không phải là việc gì dễ dàng. Huống chi, Công Tôn sư đệ là người nhà, hoạn nạn có nhau, rất đáng tin cậy.

Làm như nào mới có thể bảo toàn mạng nhỏ của Công Tôn sư đệ trong lúc chỉ huy chiến đấu đây?

Pháp bảo? Cho dù là pháp bảo tốt nhưng ở trên tay Công Tôn sư đệ đều là đồ bỏ, hắn căn bản không thể phát huy ra được uy lực của nó.

Tu hành loại nào đó có pháp quyết bảo mệnh? Lúc này có phải hay không đã chậm? Công Tôn sư đệ mặc dù có thiên phú chỉ huy nhưng thiên phú tu luyện chỉ đạt ở mức bình thường.

Tả Mạc gặp chút khó khăn.

Bỗng nhiên hắn vỗ đầu, thế nào lại quên mất Bồ yêu chứ, tên già thành tinh này chắc chắn biết gì đó.

"Ngươi muốn đem hắn bồi dưỡng trở thành chiến tướng?" Ánh mắt Bồ yêu nhìn về phía Tả Mạc có chút kinh ngạc, thật có con mắt tinh tường, tên tham tài mặt co quắp này sao có thể nghĩ ra được? Không phải trong mắt tên này chỉ có tiền thôi sao?

"Ta cảm thấy hắn trên phương diện này rất có thiên phú." Tả Mạc hỏi lại: "Lẽ nào ngươi không nhận ra điều đó?"

Tả Mạc nhìn Bồ yêu giống như đứa ngốc, tên gia hoả này sao đầu óc lại trở nên ngắn vậy? Như này vài người liền ngay cả bảo hộ phí còn không thu được nói gì đến bá nghiệp! Nhưng còn phải nhờ cậy nên Tả Mạc quyết định không nói ra những lời khó nghe, ngoài miệng nói: "Một không chọi được ba, quần ẩu so với một mình chiến đấu phải có nhiều kĩ năng hơn. Dù sao ta cảm thấy hắn đi theo con đường này so với đi chém giết có tiền đồ hơn nhiều.

Đã nói mà, tiểu tử này như thế nào có khả năng nhìn xa như vậy, không biết vì sao trong lòng Bồ yêu thở dài một cái.

"
Này còn có thủ đoạn gì cất dấu sao?" Tả Mạc có chút khó chịu.

"
Đồ nhà quê!" Bồ yêu nói với giọng đầy khinh bỉ, mỗi lần mắng như vậy, hắn đều cảm thấy rất dễ chịu. Hơn nữa hắn phát hiện chỉ cần Tả Mạc có việc nhờ hắn thì hắn mắng hai ba câu Tả Mạc cũng không có tức giận.

Thấy trong mắt Tả Mạc có ý khó chịu nhưng bị áp chế đi trong lòng Bồ yêu rất là đắc ý.

Ồ, cảm giác thật tốt.

"
Ta sẽ dạy ngươi một khoá. Theo như ngươi nói tu giả thuần tuý chỉ huy gọi là chiến tướng. Yêu ma không có loại người thuần túy chỉ huy như này." Bồ yêu tràn ngập trào phúng nói: "Đối với yêu ma mà nói, sinh ra là để chiến đấu. Chỉ huy chiến đấu là bất luận một vị cao giai yêu ma nào đều phải học tập. Đương nhiên, cũng không phải mỗi vị yêu ma nào cũng trở thành chỉ huy xuất sắc, nhưng theo xác suất trên, so với chiến tướng của các ngươi còn nhiều hơn."

"
Biết một ngươi chỉ huy quan trọng nhất cần gì không?" Bồ yêu hỏi.

"
Không biết?" Tả Mạc mờ mịt lắc đầu, Bồ yêu nói những thứ này hắn đều chưa từng nghe qua.

"
Truyền đạt mệnh lệnh!" Bồ yêu nói ra một từ rất phổ thông.

"
A." Tả Mạc có chút hiểu ra.

"
Trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, tình huống phức tạp rắc rối, ngươi chỉ huy phải làm thế nào để mệnh lệnh của mình truyền đạt được tới cấp dưới?" Nói tới đây vẻ mặt của Bồ yêu dần trở nên nghiêm túc hẳn: "Tu giả dùng chính là phù, việc đầu tiên họ làm là luyện chế phù tốt cấp phát cho tu giả cấp dưới, thông qua phù để hạ mệnh lệnh. Ma dùng chính là ma văn, thông qua ma văn, bọn họ có thể cảm ứng được. Về phần yêu sẽ không dùng những thứ vừa rồi."

"
Thần thức sao?"

"
Không sai." Bồ Yêu gật đầu: "Yêu chủ tu là thần thức, phương diện này trời sinh đã cường đại. Ngươi cần suy nghĩ về vấn đề này trước tiên."

"
Về phần bảo mệnh mà ngươi nói." Bồ yêu nghiêng đầu suy nghĩ một lát: "Bên người chiến tướng luôn có cao thủ bảo vệ. Hơn nữa bọn họ sẽ ẩn nấp trong đội ngũ, không dễ gì bị phát hiện."

Tả Mạc có cảm giác như muốn thổ huyết.

Nói có một nửa như thế khác nào là không nói. Có cao thủ bảo vệ, lôi đâu ra cao thủ để bảo vệ? Ẩn nấp, giờ mới có vài người, nấp vào đâu?

"
Chúng ta là một con châu chấu trên thuyền." Tả Mạc ánh mắt bất thiện, mười phần lưu manh cười lạnh nói: "Hừ, không biết Thiên Yêu có bổ dưỡng hay không, có hợp khẩu vị của linh thú không đây! "

Bồ Yêu đương nhiên sẽ không bị loại uy hiếp ở trình độ này hù dọa, ngược lại, hắn phát ra tiếng cười lớn cực kỳ vui sướng.

Mắt thấy Tả Mạc có dấu hiệu sắp thẹn quá hóa giận, Bồ yêu mới dừng tiếng cười tùy ý đó lại.

"
Ngươi nói có lực để tự bảo vệ mình, thực ra không phải không có cách gì." Bồ yêu cười ha hả nói: "Tỷ như ma văn, ngươi xem, rất tiện lợi, chạm khắc một lần, cả đời hưởng lợi. Hắn hoàn toàn không cần tu luyện, ma văn sẽ tự động rèn luyện thân thể hắn. Sau này hắn chính là một con gián, một con gián đánh cũng không chết!"

Tả Mạc cười nhạt: "
Chém gió! Ngươi lại chém tiếp rồi! Anh lần trước bị ngươi khắc cái ma văn bỏ đi rồi, sao anh còn không thành con gián?"

"
Gián tự nhiên không phải chỉ một ngày là có thể luyện thành." Bồ yêu nở nụ cười mê hoặc nói: "Hoặc là yêu hạch, tu luyện thần thức, quả thực là phương pháp phối hợp tuyệt vời đối với chiến tướng."

"
Thần thức tuy không tồi song lại chẳng giúp gì được với việc giữ mạng." Hơn nữa tu luyện cũng rất lề mề." Tả Mạc lắc đầu: "Hơn nữa sau này hắn chỉ huy khẳng định cũng không phải yêu quân. Ngươi không phải đã nói tu giả dùng là phù sao."

"
Ngươi xem, hai phương diện ta am hiểu nhất đều bị ngươi phủ quyết cả rồi." Bồ yêu ra vẻ buông tay, dáng vẻ "đó, không phải ta không giúp ngươi nhé".

"Ta biết mấy thứ đồ của ngươi vốn không đáng tin cậy!" Tả Mạc hung ác nói: "Hừ, được rồi! Hắn không thành chiến tướng được ngươi cũng chẳng có ai chơi Cờ Dịch Chiến cùng nữa!"

Bồ yêu cứng người.

Tả Mạc trong lòng mừng thầm, quả nhiên mình đoán không sai! Thấy Bồ yêu liên tục hành hạ Công Tôn Sai tới hơn hai mươi trận, làm Tả Mạc khá giật mình. Hắn tới giờ chưa từng thấy Bồ yêu cảm thấy hứng thú như vậy với bất cứ thứ gì. Bồ yêu xuất ra đủ loại chiến cuộc điều khiển con rối Cờ Dịch Chiến, hắn lập tức hiểu rõ, tên này trước đây chắc hẳn đã trầm mê trong thứ này. Nhất là hắn thấy Bồ yêu hành hạ Công Tôn Sai sống dở chết dở hơn hai mươi trận xong lộ vẻ đắc ý lại càng chắc chắn tên này lại kiếm được lạc thú rồi, nên mới nói nhử một câu như vậy.

Bồ yêu phiền muộn, tính toán nhỏ của Tả Mạc sao hắn không nhìn thấu. Bất quá đúng như dự liệu của Tả Mạc, thật vất vả mới tìm được một người chơi cùng mình, nếu như vì vậy mà không ai chơi cùng nữa vậy cái được không bù nổi cái mất rồi.

Đối với một Thiên Yêu không có mục tiêu mà cũng chẳng có dã tâm, lạc thú lại thành thứ quan trọng nhất.

Hắn có phần bất đắc dĩ nói: "Ồ, ta nhớ rồi, có một phương pháp giữ mạng rất tốt."

"
Cách gì?" Tả Mạc vội vàng hỏi.

"《 Huyết Không Độn 》!"

"
Đây là pháp quyết gì?"

"
Không phải pháp quyết, là pháp bảo!"

"
Ồ..."

Vài canh giờ sau, Tả Mạc nhìn ba cái vòng cổ trước mặt, lộ vẻ thỏa mãn. Trên mỗi cái vòng cổ đều treo hai khối ngọc bài, trên ngcoj bài khắc đầy triện văn phức tạp với phong cách cổ xưa, hiện giờ tay nghề của Tả Mạc tiến bộ rất nhiều, triện văn khắc ra đều rất tinh tế lưu thuận.

Hắn cười he he đầy âm hiểm chạy tới bên người Công Tôn Sai đang sắc mặt tái nhợt.

"Sư huynh, làm gì vậy?" Công Tôn Sai lộ vẻ phòng bị, thần tình sư huynh như có quỷ vậy.

"Không phải chuyện lớn gì đâu." Tả Mạc cười he he, kéo cánh tay của Công Tôn Sai ra, sờ soạng hai cái: "Được rồi!"

Công Tôn Sai sửng sốt, bỗng thấy bàn tay của mình chảy ra từng giọt máu, dưới ngón tay của mình không biết từ lúc nào đã nhiều thêm một bình ngọc, bên trong đã có non nửa bình máu.

Công Tôn Sai sắc mặt vốn tái nhợt giờ trở nên trắng bệch như tờ giấy, hai mắt trợn ngược, lập tức hôn mê.

Thuần Vu Thành nâng cằm, nhìn ra xa xăm, sắc mặt chia ly, thì thào tự hỏi: "Phù trận này ứng với phong hành, lẽ nào lực lượng phong hành có thể tạo ra ảnh hưởng tới việc sản suất linh điệp…"

Hắn hồn nhiên không hay biết bên cạnh nhiều thêm một người, cũng chẳng hề cảm giác ngón tay của bàn tay mình đang đặt trên đùi đang chảy xuống từng giọt máu.

Chảy được non nửa bình hắn vẫn không chút cảm giác.

Sau nửa canh giờ.

"Ối, tay ta bị cắt lúc nào? A, ta vừa nghĩ đến đâu rồi…"

Tả Mạc lấy ra ba bình máu trong đó có một là của chính hắn. Mỗi bình máu được hắn chia làm hai phần, mỗi phần đánh vào một khối ngọc bài.

Trên ngọc bài ôn thuận, triện văn đỏ tươi hoa lệ dị thường, khiến không ai nghĩ tới máu, không khác gì chu sa bình thường cả.

Ba cái vòng cổ ngọc bài này là lợi khí giữ mạng – Huyết Không Độn!

Ba người, mỗi người một cái.

Bất cứ ai gặp uy hiếp trí mạng đều sẽ tự động không độn tới bên cạnh đồng bạn của mình, chỉ cần đồng bạn của hắn đeo Huyết Không Độn do máu của hắn luyện chế thành.

Vốn định cấp cho Công Tôn Sai sư đệ có tu vi kém cỏi nhất làm phép giữ mạng, không nghĩ tới lại kiếm được chỗ tốt lớn như vậy. Tả Mạc dứt khoát đem Huyết Không Độn của ba người xen lẫn trong một khối, như vậy bất cứ ai trong ba người gặp nguy hiểm đều có thể không độn tới bên cạnh một trong hai người khác.

Trong lòng buông xuống một tảng đá lớn, tâm tình Tả Mạc vô cùng sảng khoái, lay tỉnh Công Tôn Sai.

"Tới, chơi Cờ Dịch Chiến!"

Công Tôn Sai thần tình mờ mịt chẳng hề hay biết, bản thân đã bị sư huynh bán cho Bồ yêu đang mài đao soàn soạt.