Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Chương 68: Nữ Giảng Viên Bị Dọa Cho Phát Khóc

- Trạng thái này tuyệt thật đấy. - Hai mắt Tống Thư Hàng sáng rỡ, khi chìm vào trạng thái đó, hắn có thể cảm nhận được bản thân và tất cả mọi thứ chung quanh mình. Nếu dùng trạng thái này lúc luyện “Kim cương trụ cột quyền pháp”, thì mình sẽ càng hiểu rõ về bộ quyền pháp ấy, hiệu quả tu luyện cũng sẽ tăng lên gấp bội!

- Để duy trì lớp màng tinh thần lực này, cần phải cố gắng luyện thêm thôi. - Tống Thư Hàng thầm nghĩ.

Sau đó, hắn nghỉ ngơi một chút để khôi phục lượng tinh thần lực vừa tiêu hao.

Cứ thế mà nửa tiết học đã trôi qua.

Ba đứa bạn cùng phòng không đến...mấy đứa đó...hôm qua bị Tống Thư Hàng chuốc say, chẳng nhẽ là đang nằm bẹp dí rồi?

Thời gian vẫn còn sớm, sau khi tinh thần lực được khôi phục, Tống Thư Hàng bắt đầu thử vận dụng bí quyết cuối cùng.

“Áp lực tinh thần”

Bí quyết này giúp tạo áp lực lên người có tinh thần lực yếu hơn mình, từ đó khiến kẻ nọ cảm thấy hoảng hốt, sợ hãi, bí bách rồi đủ loại những cảm xúc tiêu cực gì đó. Nếu tinh thần lực của đôi bên có sự chênh lệch quá lớn, kẻ trúng chiêu còn thoáng bị ảo giác.

Tống Thư Hàng học theo bí quyết, ngưng tụ tinh thần lực của mình rồi tìm đối tượng phù hợp trong lớp. Nếu ba đứa bạn cùng phòng ở đây, chắc chắn hắn sẽ vận dụng “áp lực tinh thần” lên chúng nó thử coi.

Bạn và bạn thân là để hãm hại nhau mà lại!

Tiếc rằng ba đứa ấy không đi học, hay là tìm một người có mối quan hệ tốt, hoặc là từng có mâu thuẫn với mình xem sao?

Tống Thư Hàng nghĩ vậy, liền bắt đầu tìm kiếm mục tiêu.

Giữa lúc ấy, bỗng nhiên có người gọi tên hắn.

- Tống Thư Hàng, cậu trả lời câu hỏi này xem sao.

Vị giảng viên nữ với mái tóc tém, nom rất trẻ trung và giỏi giang, dò theo bức ảnh trên danh sách sinh viên để gọi Tống Thư Hàng đứng lên trả lời.

Cô ấy là giảng viên mới tới đại học Giang Nam, do thầy Nhân Thủy gãy cả hai chân, nên cô sẽ dạy thay thầy ấy trong vòng một tháng tới.

Từ lúc vào giờ, cô đã thấy Tống Thư Hàng chống sách giáo khoa lên để nghịch di động.

Được rồi, nghịch di động thì thôi không tính, dù sao cũng là đại học, ai cũng lớn cả rồi. Nhưng sau đó, Tống Thư Hàng còn ngẩng đầu lên rồi nhìn tới nhìn lui quanh lớp.

Giác quan thứ sáu của phụ nữ cho cô biết, cái cậu Tống Thư Hàng này, đang có ý đồ xấu?!

Vậy nên, cô đối chiếu ảnh chụp để tìm tên Tống Thư Hàng, rồi gọi cậu ta lên trả lời câu hỏi.


Tống Thư Hàng nghe giáo viên gọi mình liền đứng vụt dậy theo bản năng, hai mắt hắn nhìn về phía nữ giảng viên trẻ tuổi. Sau đó... Bi kịch xảy ra!

Ban nãy, Tống Thư Hàng đã ngưng tụ “áp lực tinh thần”, hắn đang đảo mắt quanh lớp để tìm chuột bạch. Cái “áp lực tinh thần” ấy đã sẵn sàng, có thể kích hoạt bất cứ lúc nào.

Bị gọi bất ngờ, khi hắn quay đầu lại nhìn nữ giảng viên, “áp lực tinh thần” tìm được mục tiêu, liền bắn thẳng về phía cô giảng viên trên bục giảng.

Tống Thư Hàng thầm bảo thôi tiêu rồi.

Cô giáo trẻ tuổi vừa nhìn vào mắt Tống Thư Hàng, liền thấy choáng váng.

Kế đó, cô cảm thấy cặp mắt của Tống Thư Hàng phóng đại lên tới vô cùng, nó choáng hết tầm nhìn của cô. Nó như ánh nhìn của loài dã thú đang muốn xé xác con người, nó găm chặt vào cơ thể mình. Cảm giác áp bách này như cả tòa nhà sụp xuống người mình.

Thật đáng sợ!

Ánh mắt của cậu Tống Thư Hàng này thật đáng sợ, cậu Tống Thư Hàng này thật đáng sợ! Cậu ta đang giận dữ à? Chẳng nhẽ cậu ta định đánh mình?

Không hiểu sao, cô giảng viên trẻ càng nghĩ càng hoảng hốt, nước mắt tuôn đầm đìa, không thể nào kìm lại nổi.

Đôi chân dưới làn váy cũng run lên bần bật, rồi mềm oặt tới độ không đứng được.

- Ôi chao... xin lỗi, thực xin lỗi! Hức.. oa... oa... - cô giảng viên trẻ đột nhiên khóc òa lên, cô lau nước mắt rồi nói, - Tôi không gọi cậu nữa đâu, cậu đừng đánh tôi, hu hu... thực đáng sợ... xin hãy tha cho tôi...

Vừa khóc vừa hô, cô giảng viên trẻ vội vàng lau đi những giọt nước mắt, rồi y chang cảnh nữ chính trong những bộ phim Hàn máu chó, sau khi gạt đi giọt nước mắt, cô xông cửa lao thẳng ra ngoài. Hành lang ngoài phòng học còn văng vẳng tiếng khóc của cô.

Đây chính là “vừa chạy vừa khóc” trong truyền thuyết sao!

Các bạn học ngây ra như phỗng, chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Trong mắt mọi người, cô giáo gọi Tống Thư Hàng đứng dậy trả lời câu hỏi, sau đó Tống Thư Hàng đứng lên, cậu ta còn chưa kịp làm gì cô giáo đã òa khóc rồi chạy đi.

Truyệ.n được cập nhật nhanh nhất t.ại ire.ad.vn.Chuyện gì đã xảy ra? Chẳng nhẽ ban nãy thời gian ngừng lại à?

Cô giảng viên, một trong hai nhân vật chính, đã chạy mất, mọi người đương nhiên sẽ dồn sự chú ý vào nhân vật chính còn lại là Tống Thư Hàng.

- Khốn thật! – trăm nghìn câu rủa xã đang lao rầm rập qua tâm trí Tống Thư Hàng.

Sao bỗng nhiên mình trở thành ác nhân tội ác tày trời thế này? Đã vậy còn là cái loại dù có bị ném vào Ác Nhân Cốc cũng sẽ lọt vào top tứ đại ác nhân!

Hơn nữa, hắn còn tưởng tượng được rằng, đến đầu giờ chiều, loa của đại học Giang Nam sẽ truyền ra giọng đọc: Cậu Tống Thư Hàng của lớp 43, khóa 19, thuộc khoa Kỹ Thuật Cơ Khí, dám bắt nạt nữ giảng viên mới tới trong giờ học, khiến nữ giảng viên khóc nức nở chạy đi, gì gì đó.

- Thôi chết rồi! - Tống Thư Hàng bụm mặt, cảm thấy muốn chết đi cho rồi.


Chẳng mấy chốc, Tống Thư Hàng đã bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng.

Thầy chủ nhiệm cũng họ Tống, hơi béo, mang cặp kính đen nặng trịch. Người này chẳng mấy khi lộ diện, hôm khai giảng xuất hiện một lần, rồi có sự kiện gì trọng đại mới lại tiếp tục xuất hiện để báo một tiếng, ngày thường thì ẩn dật chẳng thấy ló đầu.

- Tống Thư Hàng, nói cho tôi nghe xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Giờ tôi cũng đang lơ mơ lắm. - Thầy Tống thực chẳng rõ đầu đuôi câu chuyện thế nào, nghe kể thì rất mơ hồ.

Trước khi gọi Tống Thư Hàng lên, hắn đã gọi điện hỏi lớp trưởng để hiểu rõ đầu cua tai nheo. Nhưng dựa theo lời miêu tả của lớp trưởng, hắn còn mê mang hơn nữa. Lớp trưởng và các sinh viên khác trong lớp đều nói rằng, nữ giảng viên gọi Tống Thư Hàng đứng lên trả lời câu hỏi, sau đó Tống Thư Hàng đứng lên, còn chưa kịp trả lời thì nữ giảng viên đã khóc lóc chạy đi.

Quá trình đơn giản là thế.

Nhưng vấn đề là, vì sao nữ giảng viên lại khóc lóc chạy đi!

Hắn đưa mắt nhìn bên cạnh, nữ giảng viên vẫn còn nức nở, tay lau nước mắt không ngừng. Thấy Tống Thư Hàng xuất hiện, cô còn bất giác rụt lại, cứ như đứa trẻ làm chuyện xấu gặp phải phụ huynh.

Thầy chủ nhiệm có ấn tượng về Tống Thư Hàng, trong trí nhớ của hắn, Tống Thư Hàng là một học sinh tốt, thích giúp đỡ người khác, hiền lành, thành tích học tập cũng không tệ. Nếu ai cũng giống Tống Thư Hàng, thì người làm công tác chủ nhiệm như thầy hạnh phúc lắm.

Nhưng vì sao, một người có thể được xem học sinh tốt như vậy, lại khiến nữ giảng viên sợ đến thế?

Tống Thư Hàng ráng giữ vững cái vẻ mặt thản nhiên nhất có thể, hắn gắng nói với giọng bình tĩnh:

- Thầy Tống, thực ra em cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra. Em vừa đứng lên để chuẩn bị trả lời câu hỏi, nhưng chưa kịp nói gì thì cô giáo bỗng khóc òa lên rồi chạy mất, giờ em cũng đang bối rối lắm!

Nói rồi, hắn miêu tả lại sơ lược những chuyện xảy ra trong giờ học.

Câu trả lời của Tống Thư Hàng giống với những gì những sinh viên khác đã kể.

Vậy chẳng nhẽ, vấn đề nằm ở cô giảng viên trẻ tuổi này?

Thầy Tống nhìn về phía cô, rồi hỏi:

- Cô Miêu Hiểu, rốt cuộc thì mọi chuyện là thế nào? Cô đừng khóc mãi thế được không?

Bấy giờ nữ giảng viên đã bình tĩnh hơn, giờ cô đang xấu hổ muốn chết. Cô cũng không rõ ban nãy mình làm sao nữa, rõ ràng chỉ liếc mắt nhìn Tống Thư Hàng một cái, cậu học sinh ấy còn chưa làm gì mà cô bỗng nhiên lại khóc òa lên vì sợ?

Đúng là kỳ quái.

- Xin lỗi, em Tống. - Cô đứng dậy, cúi người xin lỗi Tống Thư Hàng, - Ban nãy... hức hức... cô cũng không rõ vì sao. Chẳng qua là... hức hức... vừa nhìn thấy em Tống đây, cô liền cảm thấy thực đáng sợ... hức hức, sau đó liền, chạy đi.

Nữ giảng viên nức nở không thôi, dáng điệu giỏi giang giờ được thay bằng vẻ yếu đuối, đáng thương.

- ...

Trong lòng thầy Tống hiện tại đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn chỉ muốn đứng lên quát nữ giảng viên một trận, nhưng nhìn đến cái vẻ nức nở này, hắn đành cố nhịn xuống.

Đúng là còn trẻ quá mà, dù phương pháp dạy học rất tốt, cách giảng cũng dễ hiểu và được chúng học sinh ưa thích, nhưng tâm lý chưa đủ mạnh mẽ để làm một giảng viên.

- Xin lỗi, rất tin lỗi. Hức, hức, cô sẽ giải thích với các học sinh trong lớp. - Nữ giảng viên không phải kẻ sĩ diện, mà ngược lại, còn rất thành thực, sau khi nhận ra mình là người sai trong chuyện này, cô liền quyết định giải quyết cái rắc rối mà mình gây ra.

Thấy cô thành thực như thế, cái cảm giác áy náy càng đè nặng lên Tống Thư Hàng.