Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Chương 55: Đoạn Tử Tuyệt Tôn Cước Của Triệu Nhã Nhã.

Khóe miệng Triệu Nhã Nhã nhếch lên, cái kiểu chõ mũi vào việc của người khác này, đúng là kiểu mà thằng nhóc Tống Thư Hàng này hay làm.

- Được rồi, xem ra là em nói thật đấy. Dù còn chuyện gì lừa chị thì chỉ cần em không uống cái thứ thuốc này vào bụng là được. - Đôi chân thon dài của Triệu Nhã Nhã đổi thế, cô thản nhiên bảo.

- Làm gì có chuyện em lừa chị chứ. - Tống Thư Hàng vội vàng nịnh nọt.

- Nghe đã biết là nói dối rồi, giả tạo lắm. - Tống Thư Hàng đứng dậy, Triệu Nhã Nhã vươn tay, chém bạt vào đầu Tống Thư Hàng một cái, - Loáng một cái, em đã thành sinh viên rồi. Mấy đứa tuổi này có bí mật riêng cũng là chuyện thường, chị cũng lười hỏi. Được rồi, chuyện phương thuốc coi như xong, em bảo với mấy đứa trong nhóm chat là đừng có uống bậy thuốc, dù đều là dược liệu đại bổ, nhưng gom cùng một đơn thì chết người đấy.

- Ha ha, em hiểu rồi. - Tống Thư Hàng cười vâng dạ.

Hiểu thì hiểu... Nhưng giờ mình sẽ không khuyên những người trong nhóm chat là đừng uống bậy uống bạ, bởi hắn đã trở thành một trong những người uống thứ thuốc này rồi.

- Mà nữa, nãy sao mặt mũi tái nhợt, hơi thở yếu ớt thế hả? - Triệu Nhã Nhã hỏi ngược lại chuyện ban nãy.

- Đâu có phải mặt tái đâu! Chắc tại gần năm nay em ít rèn luyện nên sức khỏe giảm xuống ấy mà, bị cảm ho khù khụ hơn mười ngày vẫn chưa đỡ ấy chứ. Vậy nên dạo gần đây em đang luyện tập, nãy em vừa đi tập về nên mới thế, chị nhìn xem, giờ chẳng phải em đã bình thường lại rồi sao. - Tống Thư Hàng vội giải thích, sau khi được nghỉ ngơi, trạng thái suy yếu sau khi tu luyện "Chân ngã minh tưởng kinh" đã biến mất. Giờ, mặt mũi hắn lại hồng hào, tim đập rất khỏe! Khỏe đến không thể khỏe hơn ấy chứ.

Vừa nói, hắn vừa giơ tay phải lên, tạo dáng như vận động viên thể hình khoe cơ bắp. Vừa gằn tay xuống một cái, cơ bắp liền nổi lên, trong vô cùng khỏe khoắn.

Triệu Nhã Nhã chớp chớp mắt, nhìn Tống Thư Hàng từ trên xuống dưới. Thằng bé không nói thì cô cũng chẳng nhận ra, nãy chỉ chăm chăm vào vẻ nhợt nhạt yếu ớt của Tống Thư Hàng, nên không thấy thằng bé cường tráng lên nhiều!

Không chỉ ở trên cánh tay, mà qua lớp quấn áo dính sát bởi mồ hôi, cô cũng thấp thoáng thấy được những thớ cơ ở ngực vào bụng.

Dáng người hấp dẫn hẳn, Triệu Nhã Nhã nghĩ thầm.

Cô thầm khinh bỉ một tiếng, rồi bịt mũi, xua xua tay bảo:

- Toàn mùi mồ hôi thôi, đi tắm đi.

- He he. - Tống Thư Hàng ra vẻ cười đắc chí, nhưng trong lòng lại thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thế này là tạm như qua cửa với Triệu Nhã Nhã rồi.

Cô ấy là người thân mà hắn vô cùng quý mến, từ bé đến lớn, cô luôn là người quan tâm, chăm sóc hắn rất nhiều. Cô cũng là một trong những người mà Tống Thư Hàng muốn chia sẻ “thối thể dịch”.

Hiện giờ, dù chưa thể đưa thối thể dịch cho cô dùng, nhưng Tống Thư Hàng đang tính là sau này, phải kiếm thứ đan dịch nào mà phàm nhân dùng được để cho cô và bố mẹ mình uống.

Tống Thư Hàng lấy quần áo mới rồi vào đi tắm rửa.

- Chị Nhã Nhã, sao chị lại tới đại học Giang Nam thế? Đừng bảo là do cái phương thuốc này nên mới lật đật chạy qua nhé? - Hắn đứng trong phòng tắm, hỏi với ra.


- Chị mày còn chưa rảnh đến mức đó. - Triệu Nhã Nhã chống tay lên má, đáp, - Chị qua đây để thực tập, ngày mùng 7, mùng 8, mùng 9 tháng sau, chẳng phải ở đại học Giang Nam có đại hội thể dục thể thao à, chị theo giáo viên qua đây để thực hành ngành bác sĩ điều dưỡng, sau đấy thực tập thên nửa năm nữa là tốt nghiệp rồi.

Ngày mùng 7 tháng 6 hàng năm, là ngày tổ chức thi đại học ở Trung Quốc.

Trong lúc các học sinh cấp ba đang đối đầu với kỳ thi đại học khốc liệt, đại học Giang Nam sẽ dành thời gian để tổ chức đại hội thể dục thể thao thật náo nhiệt để chúc mừng.

Cái hành vi này chẳng khác nào cười trên nỗi đau của người khác, nó thể hiện sâu sắc ác ý của ban giám hiệu đại học Giang Nam đối với các học sinh trung học khốn khổ. Không biết truyền thống này được vị hiệu trưởng đời nào khơi mào. Dù sao thì năm nào cũng vậy, đại hội thể thao vẫn được tổ chức cho tới tận ngày nay.

- Đại hội thể dục thể thao? - Tống Thư Hàng ngẩn ra, sao hắn chẳng nghe được tin gì về vụ này nhỉ?

Chẳng nhẽ là do hai hôm nay mình trốn học nhiều quá?

- Nói coi, em tham gia vào hạng mục gì? Đại hội thể dục thể thao là cơ hội lớn để thể hiện bản thân rồi tán gái đó, nhắc mới nhớ, sắp hết học kỳ hai rồi, em đã có bạn gái chưa? - Triệu Nhã Nhã hỏi dồn dập.

Truyện được dịc-h trực tiếp- tại iREAD--Sao cảm giác như về quê ăn tết rồi bị các bà các chị xúm lại hỏi thế này, chị Nhã Nhã sau này chắc chắn sẽ thành loại siêu cấp trong làn sóng các bà thím trung niên.

- Em còn chưa quyết định xem thi gì đây, nhưng chắc cũng sẽ tham gia một, hai hạng mục nào đó, dạo gần đây em tự tin vào việc chạy bộ lắm. - Tống Thư Hàng thuận miệng đáp, - Còn vụ kia á, mới năm nhất mà, sao mà đã có bạn gái ngay được?

- Vậy lúc tham gia đại hội thể dục thể thao nhớ phải cố lên, biết đâu lại được các chị năm trên các em năm dưới tỏ tình ấy chứ. Em mà có bạn gái, chắc cô vui lắm đấy. - Triệu Nhã Nhã cười gian trá.

Tống Thư Hàng đứng trong phòng tắm, thoáng nhếch môi: xin lỗi chị. Dạo gần đây em phải cố gắng tu hành, bạn gái cái gì gì chỉ là mây bay, giờ không có tâm trạng để ý tới.

Tắm rửa xong, Tống Thư Hàng vừa lau tóc vừa đi ra, hỏi:

- Chị, lát em ăn cơm tối với Thổ Ba và hai đứa bạn khác, chị có muốn đi cùng không?

Triệu Nhã Nhã lắc đầu:

- Thôi, chị không qua đâu, không mấy thằng bạn của em lại mất tự nhiên. Lần này cũng có mấy đứa bạn học của chị qua cùng mà, thăm em xong, chị đi với chúng nó.

- Thế cũng được, vậy để em đưa chị về nhé? - Tống Thư Hàng hỏi, sắp đến giờ hắn phải qua gặp đám Thổ Ba rồi.

- Đi thôi. - Triệu Nhã Nhã xách túi, rồi đi theo sau Thư Hàng, hai người nối đuôi nhau đi khỏi ký túc xá.

Ngoài cửa ký túc xá.

Trùng hợp thế nào mà lại gặp phải hai thằng bạn học từng gặp Tống Thư Hàng đi cùng Vũ Nhu Tử.


Triệu Nhã Nhã đi phía sau, còn khuất ở góc cầu thang nên lần này hai đứa ấy không thấy cô.

Gặp được Thư Hàng rồi, một đứa đi lên bắt tay chào hỏi rồi chòng ghẹo:

- Úi chà, Thư Hàng à, đi đâu chơi thế này? Đúng rồi, lúc nào mày giới thiệu chị mày cho tao nhá! Chị mày xinh thật đấy, nhất là cái cặp chân miên man kia, từ lần gặp được chị ấy, tao đã phong chị ấy là nữ thần số 1 trong lòng tao rồi, chẳng còn thiết tha ăn uống chi nữa, mấy bữa nay, đêm nào cũng mơ thấy nữ thần. Ha ha, cho tao số chị ấy đi. Tao cam đoan rằng tao sẽ là một người anh rể tốt.

Khóe miệng Tống Thư Hàng thoáng giật giật, hắn biết cái người mà thằng này đang nhắc đến là Vũ Nhu Tử, nhưng vấn đề là người đang đi sau hắn là cô chị thật nha.

Thằng này nói thế này, liệu có khiến Triệu Nhã Nhã hiểu lầm không?

Quả nhiên, tên bạn học kia vừa mới nói được một nửa thì liền thấy một đại mỹ nhân mặc áo blouse trắng đi ra từ phía sau lưng Tống Thư Hàng.

Lại là một mỹ nữ chân dài nữa, còn mặc đồ bác sĩ cơ đấy!

Triệu Nhã Nhã liếc nhìn thằng bé kia một cái, rồi giơ chân lên, đạp một cước chẳng nể nang gì. Chân cô không chỉ dài, mà còn tung được cú đá đoạn tử tuyệt tôn cũng tuyệt lắm.

Bên cạnh đó, do học y nên cô rất biết cách kiểm soát lực đá, cú này khiến nạn nhân đau đến chết đi sống lại, nhưng cam đoan sẽ không khiến nạn nhân đoạn tử tuyệt tôn.

Cậu chàng vừa buông lời suồng sã cứ thế mà ngơ ngác trúng một cước, trúng xong thì quỳ gục xuống đất.

- Chị tao, Triệu Nhã Nhã. - Tống Thư Hàng nhếch miệng cười.

Thằng bạn bên cạnh cười sung sướng khi nhìn đứa kia đang đau đớn, đây là ví dụ điển hình cho loại bạn khốn nạn.

Thấy hắn cười, Triệu Nhã Nhã lừ mắt nhìn một cái.

Cậu bạn ấy liền vội vã che miệng, vẫy tay với Tống Thư Hàng:

- Chào bạn Thư Hàng nha, cũng chào luôn của chị của bạn Thư Hàng nha. Em đây chỉ là một người qua đường vô tội thôi.

Tống Thư Hàng cười gian trá:

- Tao với chị tao đi trước đây, tạm biệt nha.

Sau đó, hắn kéo Triệu Nhã Nhã mau chóng rời khỏi hiện trường.

- Tạm biệt. - Cậu bạn che miệng nở nụ cười sung sướng.

Đợi đến khi Thư Hàng và Triệu Nhã Nhã đi rồi, cậu chàng vừa trúng một cước mới vật vã đứng lên từ tư thế quỳ, mặt đầm đìa nước mắt:

- Đau quá, đau như xát muối ấy chứ.

- Ừm.

Cậu bạn bên cạnh cũng thấy thốn thốn, hắn đứng bên nhìn cú đá đó thôi mà cũng thấy đau theo rồi.

- Gien nhà Tống Thư Hàng tốt thật. Cô chị lần trước cũng xinh, cũng chân dài. Cô chị lần này chẳng kém là bao, lại còn được thêm cái đồng phục bác sĩ rất ghi điểm chứ. Tao thích bác sĩ nữ nhất đấy, chỉ mong được cô ấy tiêm mỗi ngày. Rồi mong được... làm anh rể Tống Thư Hàng. Rể cô nào cũng được! - Nói xong, cậu ta còn giơ ngón cái lên.

Đây quả là một vị dũng sĩ chân chính, bởi cậu ta có gan đối mặt với cuộc đời thảm đạm, có gan nhìn thẳng vào nỗi đau đớn dã man tột cùng kia.