Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Chương 249

Thân là một gốc Hành Tinh 300 năm, trời sinh cô đã nhạy cảm đối với các loại bảo vật, còn hơn cả tu sĩ loài người!

Vì vậy, cô lập tức chạy vội tới nơi xảy ra vụ nổ.

Mặc dù tu vi của cô còn thấp, nhưng ít ra cô cũng là một yêu tinh đã sống ba trăm năm, nên tốc độ cũng không hề chậm.

Rất nhanh, cô đã đến gần nơi xảy ra vụ nổ.

Chỉ thấy ở giữa vụ nổ có một tu sĩ nhân loại thoạt nhìn hãy còn rất trẻ, trên tay đang cầm một hòn đá đen thui. Trên người vị tu sĩ trẻ tuổi này còn có một tầng phòng ngự mỏng.

- Tu sĩ loài người ư? - Hành tinh ngay lập tức dừng bước lại, đứng nép kỹ sang một bên. Sau sự kiện Cửu Đăng hòa thượng, cô cũng sinh ra lòng sợ hãi theo bản năng đối với tu sĩ nhân loại.

....

Tống Thư Hàng cầm hòn đá đen kia, cơ thể tự dưng sinh ra biến hóa ngay!

Trong nháy mắt khi hắn vừa chạm tay vào viên đá đen kia, thì lập tức có một cỗ lực lượng kì lạ ùa vào trong cơ thể hắn từ trong viên đá đen đó.

Cổ lực lượng này này không phải khí huyết chi lực, không phải chân khí, không phải linh lực, cũng không phải lực lượng thuộc về tu chân, nhưng lại có thể tạo thành ảnh hưởng với tu sĩ.

Trong một tháng nay, nhờ ở cạnh Bạch Tôn Giả mà Tống Thư Hàng ăn ké được không ít vận may và kỳ ngộ. Khiếu khiếu thứ ba là tị khiếu của hắn vốn dĩ tích lũy gần như đủ rồi, chỉ còn thiếu một cơ hội để đột phá mà thôi.

Cổ lực lượng không thuộc về tu chân ở trong hắc bảo thạch này tuôn ào ào vào trong cơ thể hắn, trực tiếp ảnh hưởng đến cánh cửa khiếu huyệt của hắn.

Tiếp theo, cổ lực lượng này bắt đầu phá vỡ bình cảnh của tị khiếu.

Bình cảnh tị khiếu của tu sĩ có thể coi như một cánh cửa sắt thật dày, tu sĩ cần phải không ngừng tích lũy khí huyết chi lực ở trong khiếu huyệt khi khí lực tràn đầy thì nương vào khí huyết chi lực cưỡng chế phá tan cánh cửa này.

Mà bây giờ, nhờ vào cổ lực lượng kỳ quài của hòn đá màu đen này, cánh cửa sắt dày vốn là bình cảnh đang bị làm cho suy yếu dần dần, biến nó từ cánh cửa sắt thành cửa gỗ ... và cuối cùng nó thậm chí đã trở thành một cánh cửa giấy!

Là cánh cửa giấy mà chỉ cần đụng nhẹ là có thể phá vỡ được!

Phải tận dụng thời cơ, bằng không khó mà có lại được nữa!

Tống Thư Hàng lấy một viên khí huyết đan mà mình luôn mang theo bên người ra, bỏ vào trong miệng nuốt. Sau đó, hắn đúng ở trên triền núi, bắt đầu di chuyển múa may.

Dùng thân pháp quân tử vạn lý hành, phối hợp với kim cương căn bản quyền pháp, rồi lại dùng bất động kim cương thân trợ giúp, mượn việc tu luyện để điều chỉnh khí huyết chi lực trong cơ thể của mình.

Sau đó, không ngừng rót hết khí huyết dư thừa vào bên trong tị khiếu.

Khi linh quỷ bên trong tâm khiếu cảm ứng được việc Tống Thư Hàng đang làm, thì chủ động dâng lên một đạo khí huyết chi lực tinh thuần, rót vào bên trong tị khiếu của Tống Thư Hàng, góp thêm một phần sức để trùng phá khiếu huyệt.

Sau khi thi triển hoàn tất ba lượt kim cương căn bản quyền pháp xong, khí huyết chi lực trong tị khiếu cũng đã tích đủ, bắt đầu tràn đầy.

Bình cảnh khiếu huyệt vốn rất khó đột phá, lúc này lại bị hắn phá tan một cách dễ dàng.

Khiếu huyệt thứ ba, tị khiếu, mở!

Một đạo khí tức mát lạnh bịTống Thư Hàng hít vào mũi.

Sau khi khiếu huyệt đầu tiên của tu sĩ là tâm khiếu được mở ra thì chính thức trúc cơ, bước vào hàng ngũ tu sĩ.

Khi khiếu huyệt thứ hai là nhãn khiếu mở ra thì có thể gia tăng nhãn lực của tu sĩ, thị giác tăng cao.

Mà sau khi tị khiếu được mở ra thì cũng có thể gia tăng khứu giác của tu sĩ lên rất nhiều.

Tuy nhiên, sau khi thị giác được tăng cường sẽ có rất nhiều lợi ích. Sau khi khứu giác được tăng cường thì sẽ có rất nhiều điều phiền toái.

Ít nhất thì trước khi thực lực tu sĩ đạt đến cảnh giới tam phẩm, đều không thể tự do điều khiển khứu giác của mình 2 lúc này, nếu lỡ như có một viên ác xú hoàn rơi xuống bên cạnh Tống Thư Hàng thì mùi vị tanh hôi kia sẽ được tăng cường lên gấp trăm, gấp ngàn, thậm chí là gấp vạn lần. Đủ để Tống Thư Hàng ngất đi ngay lập tức vì mùi hôi thối đó.

Đương nhiên, cũng có rất nhiều lợi ích khác. ngoại trừ khứu giác được tăng cường ra.... Một khi tị khiếu được mở, thì mỗi lần tu sĩ hít thở đều sẽ hút linh khí phân tán trong thiên địa vào cơ thể mình, biến một phần thành khí huyết chi lực dồn vào trong tị khiếu, một phần hợp nhất với thân thể, gia tăng cường độ thân thể của mình.


Có nghĩa là, sau khi tị khiếu mở ra, mỗi lần hít thở thì đều là đang tu luyện!

Cảm giác này thật là tuyệt vời!

Điều duy nhất không hoàn mỹ chính là lần này Tống Thư Hàng không có thức tỉnh tị khiếu thiên phú. Nhưng không sao cả, vẫn còn hai khiếu là khẩu và nhĩ cơ mà, vẫn còn cơ hội có thêm được một năng lực thiên phú khác.

Mở mắt ra, Tống Thư Hàng tham lam hít hà, muốn hít thêm được nhiều linh khí trong trời đất hơn nữa!

Một khắc sau.....

- Ôi.........thối quá! - Tống Thư Hàng nôn khan, thứ hắn hít vào trong mũi còn xen lẫn mùi cháy khét phát ra từ vụ nổ của xe máy kéo nữa.

Lúc này, hắn cảm giác giống như mình đang kề mũi sát nơi phát ra mùi cháy khét để hít một hơi thật sâu vậy.

Tị khiếu được đả thông mang lại nhiều lợi ích nhưng sự bất tiện cũng chẳng ít.

Tống Thư Hàng thở dài một hơi. Hắn thử ước lượng viên đá màu đen trong tay mình. Lúc này hắn đã có thể khẳng định, khối đá màu đen này chắc chắn chính là thiên ngoại dị thạch ngộ đạo thạch mà Bạch tiền bối và Hoàng Sơn Chân Quân từng nhắc tới.

Chỉ cần đứng ở bên cạnh của viên đá này là có thể cảm giác được bình cảnh của khiếu huyệt trong cơ thể biến thành dễ dàng phá giải. Không chỉ như thế, chỉ cần nhìn qua tảng đá kia thôi là Tống Thư Hàng phát hiện trong đầu mình lập tức xuất hiện một số tin tức vụn vặt.

Những tin tức này, hắn khó mà dùng lời nói để diễn đạt được chúng, đây là một loại thể ngộ.

Sau khi những thể ngộ này khi đi vào trong não hải, hắn phát hiện lĩnh ngộ của bản thân về kim cương bản bản quyền pháp, quân tử vạn lý hành và ‘bất động kim cương thân’ cùng với chân ngã minh tưởng kinh đều trở nên sâu sắc hơn rất nhiều..

Nếu như lại thi triển mấy loại công pháp này một lần nữa, thì Tống Thư Hàng tin chắc rằng mình sẽ diễn hóa thêm nhiều biến hóa hơn nữa.

T.ruyện được cập nhật nhanh nh.ất tại. ir.ead.vn- Tìm phú quý trong ngủy hiểm à? - Dõi mắt nhìn hiện trường thảm thiết do vụ nổ mạnh gây ra, Tống Thư Hàng lầm bẩm.

Thì ra kiếp nạn khối ‘thiên thạch’ rơi từ trên trời xuống chính là nhằm vào Vân Vụ đạo trưởng.

Còn vụ nổ mạnh này mới chính là kiếp nạn nhằm vào mình chăng? Và thu hoạch chính là là viên ‘ngộ đạo thạch’ này?

…….

- Đã phá rồi á? Nắm được viên bảo thạch này là có thể đột phá được á? - Ánh mắt Hành tinh sáng lên - nếu như mình lấy được viên bảo thạch này…. Cô lập tức mơ tới cảnh tượng cảnh giới của mình đột phá

Nhất định phải lấy cho bằng được viên đá đen thui kia.

Đồng thời, cô bắt đầu suy tính.

- Tên tu sĩ loài người này xem ra chỉ vừa mới phá được tị khiếu mà thôi... còn mình, đã phá được mấy chục năm nay rồi. Hơn nữa, mình cũng tu luyện hơn ba trăm năm. Có thể thắng được!- Hành tinh nghĩ thầm trong đầu, cảm thấy mình đối phó với tên tiểu tu sĩ này không vấn đề gì hết.

Và trùng hợp là năng lực của lá giáp phù trên người Tống Thư Hàng gần như đã cạn, lớp phòng ngự của giáp phù cũng dần mất đi.

Cơ hội đây rồi!

Hành tinh tiếp cận Tống Thư Hàng một cách cẩn trọng.

Sau khi tiếp cận một khoảng cách nhất định, cô dùng một chiêu ‘thiên long tự cơ sở chỉ pháp’ đâm về phía Tống Thư Hàng.

Chỉ tựa như lưỡi kiếm, đâm về phía vài huyệt lớn sau lưng Tống Thư Hàng, chỉ cần điêm trúng là đủ để làm Tống Thư Hàng không thể cử động nổi. Sau đó, cô có thể mừng rỡ giành lấy viên đá màu đen này rồi.

- Đến đúng lúc lắm! - Nhưng lúc này, Tống Thư Hàng lại ra bài không theo mô típ nào, hét lên một tiếng, quay đầu lại đánh ra một chiêu không chút nương tay ‘quyền pháp căn bản một’ đánh về phía kẻ kia tựa như một viên đạn pháo.

Thực ra thì ngay từ đầu Tống Thư Hàng đã sớm phát hiện có kẻ âm thầm đến gần - sau khi tị khiếu được mở, khứu giác của hắn vô cùng nhạy bén.

Mà bóng dáng mon men đến gần kia, tuy vô cùng cẩn thận, nhưng kẻ này hoàn toàn không biết thu liễm khí tức gì. Từ xa thì Tống Thư Hàng đã nghe được mùi hành nồng nặc phát ra từ trên người đối phương rồi!

Hành tinh không ngờ Tống Thư Hàng lại có thể phản ứng nhanh đến thế - thực tế thì cô chưa từng có kinh nghiệp đấu đá gì. Ba trăm năm trước, lần đầu tiên cô xuống núi sau khi ‘thành tài’ thì đã gặp phải Cửu Đăng hòa thượng luôn.


Sau đấy lại bị nhốt mãi đến tận một năm trước mới được thả ra.

Trên phương diện chiến đấu, cô là một con gà non, còn yếu hơn cả Tống Thư Hàng.

Thấy Tống Thư Hàng đánh ra một quyền, cô cắn răng, lại dùng ‘thiên long tự cơ sở chỉ pháp’ đâm về phía nắm đấm của Tống Thư Hàng.

Chỉ pháp coi trọng sự tinh tế, khéo léo, sử dụng điểm, đâm là chính.

Quyền pháp coi trọng cương mãnh, uy lực lớn nhất là tấn công chính diện.

Hành tinh hoàn toàn là dùng điểm yếu của mình để tấn công điểm mạnh của địch

Chỉ quyền đấu nhau, Tống Thư Hàng chỉ cảm thấy lực lượng của tâm, nhãn, tị tam khiếu trong cơ thể hợp lại thành một, toàn lực thi triển ra vô cùng thoải mái.

Hành tinh thì bị một quyền đánh bay ... rồi ngã nhào xuống đất.



Tống Thư Hàng nhìn chằm chằm Hành tinh, vô thức buông lời: - Yếu quá đi!

Yếu quá, Yếu quá, Yếu quá!

Hai chữ này cứ lặp đi lặp lại không ngừng lặp lại trong đầu Hành tinh.

Cô lập tức nổi giận.

- Tiểu tu sĩ, ngươi muốn tự tìm đường chết mà! - Ánh mắt Hành tinh trở nên sắc bén.

Đồng thời, có một cỗ lực lượng cường hoành vô cùng mạnh liệt tuôn ra từ trên người cô, cổ lực lượng kia thậm chí còn ảnh hưởng tới không gian trong phạm vi gần đó, có một cơn gió lạnh ập tới từ trước mặt của Tống Thư Hàng.

Toàn thân Tống Thư Hàng như nổi da gà, hắn đã từng tiếp xúc với loại yêu lực giống như thế này từ trên người Đậu Đậu - là yêu lực!

- Sợ rồi chứ gì, tiểu tu sĩ nhân loại. - Hành tinh lạnh lùng đáp: - Bản yêu là một đại yêu đã tu luyện ba trăm năm, ngươi lại dám chống trả lại ta, đúng là tự tìm đường chết mà!

Đại yêu tu luyện ba trăm năm ư?

Nói thật, Tống Thư Hàng đúng thật là có hơi sợ. Yêu lực đang bùng lên trên người đối phương không phải là giả, yêu lực lớn như vậy thật sự làm người ta thấy rợn cả người!

- Nếu như không muốn chết thì mau giao viên đá trong tay ngươi ra đây, hôm nay tâm trạng của bản yêu rất tốt, có thể tha cho cái mạng nhỏ của ngươi. - Hành yêu cắn răng nói.

Tống Thư Hàng không đáp, hắn hít thở sâu.....

Hắn từng hoài nghi mình có vấn đề, lúc bị cấp dưới của đàn chủ ám sát, tuy rằng trong lòng vẫn có chút sợ hãi, nhưng toàn thân lại cảm thấy rất phấn khích.

Bây giờ, cái bệnh này lại bị kích thích bộc phát rồi.

- Muốn lấy hòn đá thì phải xem ngươi có bản lĩnh lấy được hay không! - Tống Thư Hàng đưa tay, nhanh chóng dùng khí huyết chi lực vẽ lôi phù trên lòng bàn tay.

Tiếp theo, hắn hét lên một tiếng: - Chưởng tâm lôi!

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Lòng bàn tay có tia chớp lóe lên!

….

Khi Hành tinh nhìn thấy chưởng tâm lôi trong lòng bàn tay Tống Thư Hàng thì lại hoảng sợ: - Mẹ ơi!

Từ khi nào mà tiểu tu sĩ nhất phẩm cũng có thể dùng được cả chưởng tâm lôi thế này?

Lần này, lại gây họa lớn rồi.

Bời vì cô chỉ đang dọa người mà thôi, tuy trên người mang yêu lực ba trăm năm, nhưng thứ cô chính thức tu luyện lại là công pháp phật môn.

Yêu lực trên người cô cũng chỉ dùng để dành dọa người mà thôi, căn bản không dùng được.

Cái gì, các người nói chẳng phải cô ấy từng tu luyện rất lâu ửo trong tổ chức yêu quái kia à?

Đúng rồi, cô học được một tiểu công pháp dùng để tích lũy yêu lực, cùng với cái ‘Hai trăm bản lĩnh mà yêu tinh cần phải có để có thể ngoan cường sống sót’ lừa người kia.

Những thứ khác cô chả học được gì, đến yêu pháp căn bản nhất cô cũng chẳng biết.



- Không ngờ, sau vài trăm năm, ngươi lại ép ta phải ra chiêu này. - Hành tinh nhìn chằm chằm chưởng tâm lôi trong tay Tống Thư Hàng, lạnh lùng nói.

Một lúc sau, quả nhiên cô đã thi triển một kỹ năng - Năm trăm cách đầu hàng khi đánh thua tu sĩ nhân loại!