Tu Chân Giả Tại Dị Thế

Chương 124: Siêu cấp biến thái (2)

- Màu cam, màu hồng màu lam màu vàng, màu vàng chói mắt, ngũ phẩm luyện dược sư cao cấp.
Lão giả áo đen nhìn trên ngọc kiểm tra thì kinh ngạc.
May mà lão giả áo đen này không bị bệnh tim nếu không thì đã ngất đi, đồng thời là ngũ tinh đấu vương và ngũ phẩm luyện dược sư cao cấp, thực lực như vậy quả là siêu cấp biến thái.
- A, lần này viện trưởng sẽ không mắng ta.
Hàn Nguyệt phấn khởi lẩm bẩm nói, nàng biết rõ thiên phú của Nhạc Thành nhưng không ngờ trong vòng hai năm mà hắn đã tiên bộ nhiều như vậy, ngũ tinh Đấu vương, xếp trên rất nhiều những học viên cũ, còn có thân phận ngũ phẩm cao cấp Luyện dược sư, quả thực óc thể xếp ở trong hai mươi vị trí đầu tiên trong đám học viên cũ.
- Vân thua hắn một cấp.
Nhìn thấy kết quả khảo thí của Nhạc Thành, Âu Dương Phiên Tình và Đỗ Mật Nhi đều biến đổi thần sắc, cuối cùng bọn họ vẫn thua hắn một cấp.
- Tên Nhạc tiểu tử này đúng là có thực lực ngũ phẩm cao cấp Luyện Dược sư.
Lương Ngọc ở trong đám người chăm chú mà nhìn Nhạc Thành, trong mắt xuất hiện một lãnh ý.
- Thật cường hãn, thực lực thật sự quá mạnh.
- Thật là đẹp trai, ta rất thích.
Một đám nữ sinh nhìn Nhạc Thành mà ánh mắt tràn đầy tình ý, các nàng đã quên đi Lương Ngọc lúc nãy.
- Ngươi tên là Nhạc Thành phải không? Nhạc Thành ngươi trước hết đi xuống đi.
Lão giả áo đen một hồi mới khôi phục lại tinh thần, tin tức này nhất định phải nói ngay với viện trưởng.
Nếu viện trưởng biết không biết sẽ cao hứng đến mức nào nữa.
- Ừ.
Nhạc Thành nhìn thấy những ánh mắt kinh ngạc kia thì cũng không để ý.
Kết thúc khảo thí mọi người liền tản ra, Tô Hân Nhi một lần nữa tới gần Nhạc Thành mà nói:
- Biểu ca, muội còn nghĩ huynh không đến thăm muội.
Nói xong trong mắt của Tô Hân Nhi hiện ra một ánh lệ quang.
Nhìn thấy tiểu ni tử này dáng vẻ đáng thương, khóe mắt mọng nước, Nhạc Thành vô cùng cảm động.
- Đồ ngốc, huynh đã đáp ứng muội là nhất định sẽ làm.
Nhạc Thành khẽ kéo Tô Hân Nhi lại gần mà an ủi.
- Aizzz.
Nhìn thấy dáng vẻ của Nhạc Thành và Tô Hân nhi, Hàn Nguyệt không kìm được mà cảm thấy mất mát, đột nhiên nàng bỗng dưng muốn mình không phải là sư phụ của hắn.
- Nhạc Thành, Yên Nhiên ở chỗ này, ngươi không biết sao?

Một tiếng vang lên, sau đó ba bóng hình xinh đẹp từ từ đi đến.
- Phiên Tình, Mật Nhi, ta không tới, chúng ta trở về đi.
Tư Mã Yên Nhiên bị Đỗ Mật Nhi và Âu Dương Phiên Tình kéo về phía Nhạc Thành và Tô Hân Nhi.
- Yên Nhiên, ngươi không nhìn thấy tên tiểu tử kia ôm nữ nhân khác sao, hắn chính là hôn phu của ngươi đó.
Âu Dương Phiên Tình tức giận nói.
- Đúng thế, Yên Nhiên chúng ta tới giúp ngươi giáo huấn hắn.
Đỗ Mật Nhi oán hận nói.
- A, Yên Nhiên, Đỗ Mật Nhi, Âu Dương Phiên Tình, mọi người tại sao lại ở đây?
Nhìn thấy ba người, Nhạc Thành không kìm được mà nghi hoặc.
- Đại Trùng, chúng ta mau tránh ra một chút bằng không thì thảm rồi.
Tử Điện Mãng nói với Khiếu Thiên hổ.
- Con rắn chết tiệt này, tại sao lại phải khai ra.
Khiếu Thiên Hổ nói với Tử Điện Mãng.
Tử Điện Mãng cười nói:
- Ngươi không thấy ba nữ nhân kia sao, có một người chính là vị hôn thê của chủ nhân, ngươi ở Tả Tinh Đảo ra mắt, bây giờ chủ nhân bị nữ nhân khác kéo đi, ngươi nói hậu quả thế nào, không chừng sẽ có đánh nhau, chúng ta rời đi một chút là hay nhất.
- Con rắn chết tiệt này, sao ngươi không nói sớm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Khiêu Thiên Hổ thần không biết quỷ không hay rời về phía sau, muốn tránh nơi này càng xa càng tốt.
- Yên Nhiên, tại sao cô nương lại tới Đấu Khí học viện?
Nhạc Thành kinh ngạc nhìn về phía Tư Mã yên Nhiên mà hỏi.
- Làm sao, ngươi không hi vọng Yên Nhiên tới gặp ngươi sao?
Âu Dương Phiên Tình hung hăng trợn mắt nhìn Nhạc Thành, trong mắt hiện ra vẻ tức giận.
- Hừ, chẳng lẽ ngươi không hi vọng vị hôn thê của ngươi tới đấu khí học viện gặp ngươi sao?
Đỗ Mật Nhi lớn tiếng nói với Nhạc Thành, hi vọng cũng cho Tô Hân Nhi nghe thấy.
- Hai nữ nhân này tại sao có vẻ giống như là ta đắc tội với các nàng.
Nhạc Thành suy nghĩ không thông, không hiểu tại sao.

- Biểu ca, huynh có hôn thê khi nào, di trượng có biết không?
Tô Hân Nhi nghe Đỗ Mật Nhi nói biểu ca có hôn thê thì nghi ngờ, biểu ca tại sao lại có hôn thê, chẳng lẽ hai năm qua di trượng chưa nói chuyện đính hôn với biểu ca sao.
- Cái gì, biểu ca?
Sắc mặt của Âu Dương Phiên Tình đột nhiên trở nên không tự nhiên, khuôn mặt đỏ lên.
- Đúng thế, đây là Tô Hân Nhi, biểu muội của ta, các ngươi thì thế nào?
Nhạc Thành bây giờ đã hiểu rõ, khó trách mà mấy nữ nhân này nhìn mình như có cừu quoán, không ngờ là bọn họ vì Tư Mã Yên Nhiên mà bênh vực kẻ yếu, ghen thay cho nàng ta.
- Khục.
Hai người cười khan một tiếng:
- Không có gì, chỉ là biểu muội của ngươi thật là xinh đẹp và tài năng.
Hai nàng náo loạn hồi lâu giờ mới hiểu Nhạc Thành và Tô Hân Nhi là biểu huynh biểu muội.
Nghe thấy được quan hệ giữa Nhạc Thành và Tô Hân Nhi, thần sắc của Tư Mã Yên Nhiên trở nên hơi vui vẻ, sau đó lại hơ lo lắng, bất kể thế nào hôn ước của mình với hắn cũng chỉ là để đối phó với cha, sau khi đi đến học viện Đấu Khí hắn cũng không coi là thật.
- Trời ạ, thật là không có thiên lý
- Ta nhịn không được, ta muốn giáo huấn tên tiểu tử kia.
- Có gan thì ngươi đi đi, ngươi không thấy vừa rồi hắn khảo thí đã có thực lực ngũ tinh Đấu vương hay sao, cùng với ngũ phẩm cao cấp Luyện Dược sư nữa. Người ta dùng một tay cũng có thể đánh ngã ngươi.
Không ít nam sinh nhìn thấy bốn nữ nhân xinh đẹp đều hướng về phía Nhạc Thành thì vừa đố kỵ vừa ghen ghét.
- Yên Nhiên, tại sao cô nương lại tới đây, đã lâu không gặp, cô nương ngày càng xinh đẹp.
Nhạc Thành nói với Tư Mã yên nhiên, cô nương này càng nhìn càng xinh đẹp.
- Ngươi tạm thời đừng có ba hoa, chát a để cho ta tới Đấu Khí học viện là để tu luyện mà thôi.
Tư Mã Yên Nhiên nhìn Nhạc Thành mà nói, kể từ khi Nhạc Thành đi Tả Tinh Đảo nàng mới phát hiện ra vị hôn phu giả này để lại cho nàng nhiều hình bóng sâu như vậy.
- Nhạc Thành, các ngươi đợi chút nữa rồi hãy nói chuyện, ta trước hết thu xếp phòng cho ngươi.
Hàn Nguyệt nói với Nhạc Thành.
Nhìn thấy Nhạc Thành cùng với Đỗ Mật Nhi, Âu Dương Phiên Tình ở cùng một chỗ, dường như quen biết, trong lòng Hàn Nguyệt không khỏi nói:
- Cái này gọi là thiên tài và thiên tài ở cùng một chỗ sao.
- Ừ, vậy phiền Hàn Nguyệt đạo sư.
Nhạc Thành nói với Hàn Nguyệt, ánh mắt của hắn nhịn không được mà quét qua ngực nàng vài lần.
- Biểu ca, vậy huynh đi trước đi, ta chút nữa đi tìm huynh.
Tô Hân Nhi nói sau đó chớp mắt với Tư Mã Yên Nhiên:
- Tỷ gọi là Yên Nhiên tỷ tỷ đúng không, tại sao tỷ lại là hôn thê của biểu ca vây, nói cho muội biết được không?
- Nhạc Thành, ngươi mang theo con mèo gì vậy?
Nhìn thấy Khiếu Thiên Hổ đằng sau lưng Nhạc Thành, Hàn Nguyệt cất tiếng nó, một đại nam nhân mang theo một con mèo, thật là hơi kỳ quái.
- Biểu ca, con mèo này thật đáng yêu, huynh nhặt ở đâu vậy?
Tô Hân Nhi nhìn thấy Khiếu Thiên Hổ thì cất tiếng nói, nữ hài tử đối với tiểu động vật đều vô cùng yêu thương.
,