Tu Chân Giả Tại Đấu Phá Thương Khung

Chương 91: Tầm bảo

Tiêu Sơn vừa đi cũng không thể nhịn được tò mò ngước đầu về phía sau sơn động. Một sơn động tối om chứa đựng đầy bí mật. Hắn biết được sơn động chắc chắn không thể có vật gì đánh động được hắn nhưng cái tâm lý tò mò do xem quá nhiều phim ảnh liên quan tới mấy loại đi tìm kho báu thì Tiêu Sơn không nhịn được hít một hơi cố gắng nén lại hưng phẩn của mình.

Tiểu Y Tiên thấy vậy hừ lạnh nhìn về phía hắn mà cọi thường mà khinh bỉ. Rõ ràng mồm tên này vừa nói hô rất to và rõng rạc rằng thứ ở dưới đó không đánh động được hắn. Hiện giờ đôi mắt tham lam của hắn quả thực chẳng khác nào đang nhìn mỹ nữ khỏa thân ưỡn người ra chờ hắn đến sơi tái đã hoàn toàn bán đứng hắn. Tiểu Y Tiên bĩu môi nhìn về phía hắn.

Lúc hai người trở lại đội ngũ, phát hiện tại chỗ nghỉ ngơi đám dong binh sớm đã chờ bọn họ. “Tiểu Y Tiên, may mà nàng đã trở về, nếu không ta cũng sẽ phái người đi tìm!”

Bất quá khi nhìn thấy Tiêu Sơn phía sau Tiểu Y Tiên, ánh mắt của Mục Lực rất nhanh biến đổi. Ban đầu là sát khí cực độ ngay sau đó là ánh mắt ấy biến hóa, khuôn mặt của Mục Lực trở nên tươi cười. Mục Lực mỉm cười nhìn về phía Tiêu Sơn nói: “Thì ra là vị tiểu huynh đệ này!”

Tiêu Sơn nhíu mày lại. Hắn cảm giác được có cỗ nguy hiểm. Lúc này đám người có khoảng ba mươi người. Ba mươi người này toàn bộ đều mang ký hiệu của Lang Thủ dung binh đoàn. Tất cả đều tập hợp với nhau, Mục Lực cười nói: “Vừa rồi ta suy nghĩ cảm giác lúc đó mình có phần lỗ mãng, kính xin vị tiểu huynh đệ này đừng để bụng!”

Mục Lực tiến tới gần Tiêu Sơn đồng thời hắn vỗ vỗ lên vai của Tiêu Sơn cười nói: “Đến đây huynh đệ, ta Mục Lực muốn bồi tội với ngươi!” Tiêu Sơn rõ ràng ngửi được mùi thơm nhè nhẹ khi bàn tay hắn vỗ lên người của Tiêu Sơn. Tiêu Sơn cũng cau mày đề phòng. Nhưng hắn phát hiện ra đó chỉ là một loại xạ hương có chút đặc biệt cũng không phải là thuốc độc gì.

Mục Lực rất thân thiện kéo tay của Tiêu Sơn về phía đám dung binh. Đám dung bình nhìn về phía thiếu niên xấu xí, bộ mặt họ lại xuất hiện vẻ tươi cươi nhưng rõ ràng trong ánh mắt của họ lại xuất hiện vẻ chán ghét đối với hắn. Tiêu Sơn cảm nhận được sát khí của đám người này đối với hắn. Tiêu Sơn mỉm cười thẩm nghĩ: “Được rồi, để ta chơi với các ngươi một lần!”

Tiêu Sơn tiến đến về phía đám người sau đó hắn ngồi xuống phía dưới. Đồng thời lình hồn cũng mở ra trạng thái lớn nhất sau đó hắn mới yên lặng ngồi xuống. Mục Lực cười đưa chén rượu về phía Tiêu Sơn nói: “Mùa đông như thế này thường thường uống một chén rượu sẽ ấm áp hơn nhiều…”

Mục Lực hớn hở vươn tay ra, trong tay của hắn cầm một chén rượu hắn nói: “Đến đây người huynh đệ, ta kính ngươi một ly. Uống xong ly này ta hy vọng vị huynh đệ đây sẽ tha thứ cho hành động lỗ mãng của Mục Lực ta!”

Tiêu Sơn cầm lấy một chén rượu. Hắn ngước nhìn về phía đám lính đánh thuê. Đám lính đánh thuê vẫn tỏ ra ăn uống rất bình thường nhưng con mắt lại len lén nhìn về phía hắn. Tiêu Sơn ngước nhìn về phía Tiểu Y Tiên thấy được nàng đang nháy mắt về phía hắn. Có vẻ như người thông minh như Tiểu Y Tiên phát hiện ra được điều gì đó. Tiêu Sơn thấy vậy cười híp mắt hơn nữa cực độ dâm đãng, hắn nhẹ nhàng dùng hai ngón tay hôn lên môi mình sau đó thổi về phía Tiểu Y Tiên.

Thấy bộ mặt xấu xí đang hôn gió về phía mặt của mình thì Tiểu Y Tiên vô cùng tức giận cùng xấu hổ. Trước mặt tất cả mọi người hắn nhanh chóng uống vào một chén lớn. Sau đó hắn đưa tay lên không trung lật chén xuống biểu thị chén rượu đã uống hết không thừa giọt nào. Tiểu Y Tiên thầm mắng: “Tên ngu ngốc!”

Mục Lực thấy vậy cười lớn vỗ vào vai của hắn nói: “Tốt, người huynh đệ, tửu lượng của cậu thật là lớn! Mọi người đến đây cùng vị huynh đệ này uống nào!”

Tiêu Sơn cảm giác được khi mình uống rượu vào thì sau khi tiến vào bụng. Có một loại dược lực bắt đầu tan vào trong máu của hắn. Loại dược lực này có tác dụng vô cùng chậm gần như không để ai biết. Nhưng tiểu thiên hà bắt đầu quay tròn với tốc độ nhanh hơn, thiên hà nguyên lực vọt ra khỏi tiểu thiên hà tiến thẳng đến đó đánh mạnh vào đám thuốc. Đám thuốc này ngay lập tức bị đánh tan không còn bất cứ tác dụng nào. Tiêu Sơn thầm nghĩ: “Ra là vậy độc dược mãn tính sao?”

Sau khi uống rượu xong, Tiêu Sơn cũng xin phép với đám dung binh nói: “uống rượu quá nhiều cũng không tốt! Ta còn không hy vọng đến khi ma thú đánh đến đít rồi mà ta vấn không mở nổi mắt a!” Tiêu Sơn mỉm cười nhún nhún vai.

“hahaha…” Mấy dung binh bình thản cười nói. Mục Lực mỉm cười, mười ngón tay đan vào nhau, hắn bình thản nói: “Được rồi, ta cũng không tiện giữ vị huynh đệ này nữa! Đúng rồi từ nãy giờ uống rượu ta còn chưa thỉnh cao danh quý tánh của huynh đệ a!?”

Tiêu Sơn mỉm cười nhìn hắn nói: “Tên ta là Bất Bại, bất trong chữ không thể nào, bại trong chữ bại trận!”

“Hahaha…” Nghe thấy vậy Mục Lực phá lên cười nói: “Tiểu huynh đệ, cái tên thật là khí phách!”

Tiêu Sơn nhún nhún vai sau đó đi về phía Tiêu Y Tiên. Tiểu Y Tiên thấy vậy sau đó cười với hắn một nụ cười ấm áp nói: “Bất Bại, ngươi hình như vừa rồi không được khỏe có muốn ta kiểm tra một chút được không!?”

Tiêu Sơn nghe thấy vậy gật đầu cười nói: “Được a! Ta đúng là cảm giác có chút không được khỏe!” Tiểu Y Tiên nghe thấy vậy gật đầu. Thiếu niên xấu xí từ từ ngồi về phía bên cạnh nàng. Hắn đưa tay ra, Tiểu Y Tiên bắt đầu kiểm tra cho hắn. Thiếu nữ cầm vào tay của hắn kiểm tra một chút, nàng rõ ràng đã kiểm tra rất kỹ thấy được hắn cũng không có bị trúng độc gì. Hơn nữa thân thể của hắn cực kỳ kỳ lạ giống như bị một màn sương bao phủ không nhịn được rõ.

Bàn tay của nàng chạm lên cánh tay của hắn mà xem xét nhưng lúc này bàn tay của hắn lại đang làm một việc khác là xoa lấy bàn tay của Tiểu Y Tiên. Bị thanh niên xấu xí này dùng bàn tay xoa lên cánh tay của mình, Tiểu Y Tiên vừa xấu hổ vừa tức giận. Còn những ánh mắt của mấy người dung binh đoàn hoàn toàn là phun ra lửa. Tiêu Sơn tự lẩm bẩm nói: “Đúng vậy ta phi thường cảm giác không được khỏe, vẫn là nhờ Tiên Nhi y sư chăm sóc một chút mới được!”

Nhìn ánh mắt vô cùng dâm đãng của Tiêu Sơn. Tiểu Y Tiên lúc này hừ nhẹ một cái đẩy cánh tay của hắn ra. Nàng cảm giác giống như khi hắn nhìn về phía mình trong đầu của hắn đang xuất hiện những ý nghĩ vô cùng dâm đãng. Thật ra thì Tiêu Sơn đúng là có ý nghĩ này. Hắn đang mường tượng ra cảnh tượng Tiểu Y Tiên mặc một bộ đồ y tá, hơn nữa quần của nàng lại là quần cụt để lộ ra chiếc chân trắng nõn chắc hẳn sẽ rất gợi cảm. Tiêu Sơn bộ dạng hoàn toàn hóa thành cực phẩm sắc lang, bộ dạng này giống như sợ người ta không biết hắn là sắc lang ấy.

“Kiểm tra đi, ta cho các ngươi kiểm tra. Độc này vô sắc, vô vị, hoàn toàn là độc dược mãn tính muốn phát hiện ra khó hơn lên trời” Mười ngón nắm chặt, Mục Lực thầm nghĩ trong đầu. Hắn thầm nghĩ: “Tiểu tử, ngươi đừng trách ta a! Ai bảo ngươi đánh chủ ý với Tiểu Y Tiên. Chỉ trách ngươi đánh chủ ý với người ngươi không nên đánh chủ ý mà thôi. Nếu có kiếp sau mà nói, ngươi nên hiểu được có một số người ngươi không nên nhắm vào đấy!”

Sau thời gian nghỉ ngơi, đội ngũ lại khởi hành. Lần này đoạn đường đi còn hơn trước một khoảng nhưng lại an tĩnh hơn rất nhiều, mặc dù vẫn gặp hai ba ma thú công kích nhưng cũng không tạo ra hỗn loạn gì. Tiêu Sơn vẫn là một kích phải chết, nhưng đồng thời hắn biểu hiện ra cơ thể mình hơi yếu hơn một chút để đám người Mục Lực nhìn rõ.

Ngay ngày hôm đó trước lúc trời tối, đội ngũ rốt cuộc cũng an toàn đến nơi hái thuốc - một thung lũng khắp nơi sinh trưởng đầy dược thảo. Trong thung lũng sinh trưởng đầy các loại dược thảo, vừa tiến vào đã ngửi thấy mùi dược liệu thơm ngát phiêu lãng trong không trung, hít sâu một hơi liền làm cho người ta khoan khoái thanh thản.

Tiểu Y Tiên tiến tới sau đó khe khẽ thở dốc, nàng quay lại nhìn về phía mọi người nói: “Mọi người ở chỗ này hạ trại nhưng cần phải cẩn thận tránh phá hủy các cây dược liệu ở đây”

Nghe Tiểu Y Tiên mở miệng, chung quanh đám dong binh lập tức lớn tiếng đáp ứng, nhiệt huyết dâng lên bắt đầu kiến thiết lều trại. Nhìn Tiểu Y Tiên chỉ đơn giản bằng một câu nói, đám dong binh liền bán mạng làm việc, Tiêu Sơn phì cười, hắn thực sự đánh giá thấp địa vị của tiểu ny tử này trong lòng mọi người. Tiêu Sơn tùy tiện tiến về phía một gốc cây, hắn nhắm mắt lại tựa vào gốc cây. Lúc này Tiểu Y Tiên bắt đầu chỉ huy đội ngũ hái thuốc đào móc dược thảo, sau đó cũng động bước đi dạo quanh thung lũng.

Bởi vì nguyên nhân nào đó, bên trong thung lũng năng lượng nồng hậu tinh thuần hơn nhiều bên ngoài, cho nên có thể thúc đẩy dược thảo ở chỗ này sinh trưởng nhanh chóng. Thung lũng có diện tích rất lớn, địa hình bên trong đến cả cũng chưa từng dò xét hết, mà hiện tại vị trí của bọn Tiêu Sơn đang đứng, bất quá chỉ là một khối đất bằng phẳng khá rộng ở bên ngoài mà thôi. Tiêu Sơn quan sát dấu vết có một số dấu vết cũ ở đây. Rõ ràng là họ cũng nhiều lần đến đây.

Khu vực này khá là quang đãng không có quá nhiều cây lớn cùng bụi cây rậm rạp. Những chỗ này rất khó cho ma thú ẩn nấp. Rõ ràng họ đã từng nhiều lần đến đây tìm kiếm dược liệu. Tiêu Sơn quan sát vẻ mặt của đám dược viên rõ ràng họ tỏ ra đối với nơi này vô cùng quen thuộc. Tiêu Sơn tùy ý dạo xung quanh một chút đồng thời kiếm một chút rau rại, sau đó hắn mới quay lại khu vực trướng bồng.

Trở lại nơi hạ trại, đoá đoá lều vải màu trắng đội đất mọc lên, rất nhiều dong binh đang bận rộn chuẩn bị bữa tối. Tiêu Sơn mỉm cười sau đó lấy ra một đống thịt sau lưng. Hắn đem đống thịt này ra bắt đầu công việc chế tác. Hắn dù sao đối với rau rại không quá rõ ràng bất đắc dĩ phải ăn một chút để cảm giác vị của mấy thứ rau rại này sau đó đảm bảo phối hợp với nhau. Hy vọng nó không trở thành thuốc độc.


Tiêu Sơn ngay lập tức chiếm lấy một vị trí bếp lò. Thấy vậy vị đại hán kia căm tức nhưng cũng không có phản đối. Tiêu Sơn bắt đầu nhanh chóng đưa một đống thứ vào với nhau sau đó trộn lẫn vào với nhau. Hắn bắt đầu xào nấu, xào nấu. Hắn cũng tự mình cho gia vị vào cùng với tự mình nếm thử. May mắn lần này mùi vị bắt đầu thơm phưng phức. Tiêu Sơn nhếch miệng cười nói: “Thí nghiệm không ngờ lại thành công mỹ mãn!”

Nghe thấy câu này đám người kia đều giật mình há hốc mồm. Tiêu Sơn cười đáp: “ta nghĩ là không có độc đâu!” Hắn đưa thứ này ra, đám người dung bình lùi lại. Tiêu Sơn lắc lắc đầu nói: “Các ngươi không ăn thì thôi! Món này để cho ta đấy nhé!”. Chỉ thấy hắn chạy ra khu vực nước suối một lúc sau đó mang theo một cái bọc đen ngòm quay lại. Thấy vậy mấy tên đại hán nhìn về phía Tiêu Sơn càng có cảm giác quái dị.

Tiêu Sơn đem chực tiếp cục đất về phía đám lò bắt đầu nướng lên. Ánh mắt của Mục Lực cùng với Tiểu Y Tiên đang ở trung ương tò mò nhìn về phía hắn. Ngay sau đó hắn đem cục đất đó nướng đến khi nó bắt đầu toàn chỗ khô nóng thì mới ngừng lại. Tiêu Sơn nhìn về phía cục đất liếm một cái, vẻ mặt tỏ ra vô cùng thích thú. Đám người dung binh đều rùng mình thầm nghĩ: “người quái dị đến thức ăn cũng vô cùng quái dị!”

Kế tiếp hắn lại không biết từ đâu lấy ra một cục khác đặt sẵn vào chỗ đó. Hắn cầm lấy cục đất đã được nung kỹ sau đó tiến về phía hai người Mục Lực và Tiểu Y Tiên đang ngồi ở đống lửa trung tâm. Họ đang ngồi ở đó sưởi ấm cũng như ăn uống. Thấy thân ảnh của Tiêu Sơn đi tới, Mục Lực khuôn mặt mỉm cười, hướng Tiểu Y Tiên cười nói: “Bất Bại tiểu huynh đệ thiên phú tu luyện rất không tồi, ngày sau thành tựu khẳng định sẽ không thấp.”

“Có lẽ vậy.” Tiểu Y Tiên hờ hững, từ chối đàm luận.

“Ta đi kiểm kê dược liệu, trật tự trong doanh vẫn phiền toái Mục Lực thiếu gia hỗ trợ quản lý một chút.” Tiểu Y Tiên hướng Mục Lực mỉm cười, Mục Lực khe khẽ gật đầu.

Sau đó có vài người múc mấy thức ăn thơm ngon đưa cho hai người. Mục Lực hướng về phía Tiểu Y Tiên cười nói: “Tiểu Y Tiên món này rất ngon, nàng thử xem!”

Tiểu Y Tiên thấy vậy mỉm cười nói: “Cảm ơn!” Sau đó nàng bắt lấy món thức ăn của Mục Lực đưa cho nàng. Bất quá khi nhìn thấy được Tiêu Sơn mang theo cục đất tiến đến, trong tay hắn còn cầm theo mấy cái đĩa thì nàng nhíu mày một cái. Thiếu nữ từ từ đặt món ăn của Mục Lực đưa cho xuống đất.

Mục Lực ho khan nhìn về phía Tiêu Sơn đã tiến tới rồi hỏi: “Bất Bại huynh đệ, thứ này trong tay ngươi là thứ gì!?”

Tiêu Sơn mỉm cười nói: “Thức ăn! Hơn nữa còn là món rất ngon! Thế nào Mục Lực huynh đệ cùng với các vị huynh đệ ở đây có ai muốn thử hay không!?”

Tiêu Sơn quét mắt về phía mọi người thấy được mọi người lắc đầu sau đó nhanh chóng tránh nhìn về phía ánh mắt của Tiêu Sơn. Mục Lực ho khan vài tiếng: “Món này ha, có lẽ ta ăn không quen, Tiêu Sơn huynh đệ vẫn là tự thưởng thức a!”

Tiêu Sơn cười thầm trong lòng hắn nhìn về phía Tiểu Y Tiên đang ngồi bên cạnh Mục Lực hỏi: “Thế nào cô có muốn thử món ngon do ta nấu ăn hay không!?”

Nghe thấy vậy Tiểu Y Tiên sắc mặt hơi đổi nhưng sau đó khinh thường nói: “Có thể! Nhưng sao ngươi không ăn một miệng trước!” Nàng muốn thử một chút Tiêu Sơn, nàng còn không tin hắn có thể ăn được cái món này a. Nếu như hắn ăn được món này đó mới là một chuyện là. Một cục đất mà có thể ăn được sao.

Tiêu Sơn nhếch miệng lên nói: “Tiểu ny tử, vẫn là cô biết thưởng thức món ngon!” Tiêu Sơn cầm lấy một cục đá cuổi gần đó. Hắn cầm trong tay xoay xoay vài vòng kiểm tra độ tròn, độ sắc và độ cứng của cục đá. Ngay sau đó hắn dùng cục đá đập lên cục đất đang nóng kia. Thực ra hắn có thể dùng tay không nhưng thực sự là không quá quen mà thôi. Mọi người có chút tò mò về hành động của Tiêu Sơn.

Ngay sau đó là một mùi hương ngào ngạt thơm nức từ trong kẽ nứt trào ra. Mọi người ngửi được mùi hương thơm này không khỏi hít hà tham lam mà hít lấy hít để. Tiêu Sơn dùng cánh tay nhẹ nhàng tách mọi thứ bên trong ra. Lúc này xuất hiện ở cục đất là một con gà. Con này rõ ràng là ma thu nhất giai mà hắn bắt được trong mấy đợt tấn công vừa rồi. Hắn cười khoái trá nhìn đám dung binh, sau đó nhẹ nhàng bẻ lấy một miếng đùi gà đặt vào đĩa đưa cho Tiểu Y Tiên.

Tiểu Y Tiên lúc này đã sớm đói, nàng không nhịn được bắt đầu nuốt nước miếng. Mấy tên dung binh cũng bắt đầu nuốt nước miếng. Tiêu Sơn thầm cảm giác có chút khoái trá, hắn nghĩ nói: “mấy tên tiểu tử các ngươi, rõ ràng vừa rồi không muốn ăn còn nuốt nước miếng cái gì!”

Mục Lực hít hà nhìn về phía Tiêu Sơn cười nói: “Bất Bại tiểu huynh đệ, món này có vẻ rất ngon đi! Không biết món này tên là gì!?”

Tiêu Sơn cười nói: “Món này tên là gà ăn mày!” hắn cười hắc hắc.

Nghe thấy vậy Tiểu Y Tiên nói: “Món này rất ngon nhưng cái tên không được quá hay!”

Tiêu Sơn cười đáp: “Ngon sao, nếu như nàng muốn ngày ngày ta có thể nấu ăn cho nàng!” Nghe thấy vậy mấy dung binh khinh bỉ nhìn về phía hắn. Tiêu Sơn không thèm để ý nói: “Cái này có liên quan tới một sự tích. Hơn nữa ăn một con gà thì có nghĩa là gà ăn mày mà ăn hai con có nghĩa là gà phú quý!”

Tiểu Y Tiên nghe được lời của hắn mới đầu thì đỏ mặt. Bây giờ nhìn kỹ khuôn mặt của hắn đúng là thực sự rất xấu nhưng cũng không quá xấu như lúc ban đầu mình gặp nữa. Tiểu Y Tiên tò mò hỏi: “Sự tích gì!?”

Tiêu Sơn gãi gãi đầu nói: “nếu cô muốn nghe mà nói!” Tiêu Sơn bắt đầu từ từ kể ra sự kiện liên quan tới món gà ăn mày này. Hắn cũng dùng cái này đi câu gái được ba đến bốn lần rồi thì phải. Dù là cũ rich nhưng rất hữu ích chỉ cần là cô gái này chưa nghe bao giờ như vậy nó vẫn có hiệu quả. Nghe thấy vậy mọi người mới gật đầu thì ra sự tích lại là như vậy.

Tiêu Sơn sau khi ăn xong hắn lại lấy ra một cục đất khác. Tiểu Y Tiên dù sao sức ăn có hạn, nàng cũng chỉ ăn lấy một miếng thịt bên kia để lấy cái gọi là phú quý chứ không thể nào cũng hắn ăn hết được. Tiêu Sơn cũng không có ý định ăn hết mấy thứ này. Hắn hướng về phía mấy vị huynh đệ nói: “Các vị nếu muốn cũng có thể ngồi vào chung vui!” Nghe thấy vậy một vài tên lính đánh thuê không nhịn được mà tiến vào gần. Nhưng chỉ vài tên lính đánh thuê thôi ngay lập tức trong vài phút con gà chỉ còn lại duy nhất xương.

Tiểu Y Tiên lúc này cũng tiến vào vào trướng bồng ở trung tâm. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng yểu điệu, đợi đến khi chủ nhân của nó khuất khỏi tầm mắt, Mục Lực lúc này mới có lý do để thu hồi ánh mắt, bàn tay nắm lại, khóe miệng nhếch lên thoáng hiện nụ cười quỷ dị.

Sắc trời tựa như đống lửa đang cháy chậm rãi phủ xuống dãy núi. Hắc ám bao phủ rừng rậm, cành lá lúc này co rúm lại tựa như một con mãnh thú giương nanh múa vuốt. Theo bóng đêm phủ xuống, doanh địa cũng dần dần tĩnh lặng, ngoại trừ dong binh gác đêm ở ngoài, chỉ có thanh âm răng rắc của củi đang cháy trong hỏa diễm dữ dội. Khí lạnh thổi qua làm cho mọi người cũng phải run lên, các đợt lính canh bên ngoài nhanh chóng dùng đấu khí hộ thể xua tan đi khí lạnh.

Tiêu Sơn ngồi trong lều, hắn lúc này đem mấy thứ trọng thiết thu vào trữ vật giới chỉ, sau đó hắn nói: “Đã bắt đầu rồi sao! Tiểu Ny tử này thật sự so với ta đâu có kém về phần vội vàng đâu nhỉ!”

Trong bóng tối yên tĩnh, chỗ lều vải vừa động, một thân ảnh đen kịt uyển chuyển từ trong lều lặng lẽ vọt ra, sau đó không một tiếng động lách qua kẽ hở giữa đám thủ vệ chạy vào trong rừng rậm. Sau khi bóng đen rời đi không lâu, một đạo thân ảnh cũng từ một lều vải khác vọt ra, nhanh chóng theo sau bóng đen. Trong rừng rậm, xa xa thỉnh thoảng truyền đến thanh âm sói tru, làm cho người ta cảm thấy dựng tóc gáy.

Hai đạo hắc ảnh vội vã một trước một sau, từ từ ly khai doanh trại càng ngày càng xa. Bởi vì trời khá tối nên tốc độ của hai bóng đen này khá trậm. Đi được một quãng đường khá xa, thiếu nữ mới lấy ra một nguyệt quang thạch làm đèn dẫn đường. Nhưng Tiêu Sơn cũng không cần bởi vì hắn dùng linh hồn lực tiến hành quan sát. Tiêu Sơn khi đi cùng không quên xóa đi dấu vết trên đường đi. Hắn còn không muốn có chuyện trong lúc tìm kho báu a.

Tiêu Sơn cực độ hưng phẩn nói: “Tìm kho báu, tìm kho báu!”


Tiêu Sơn đứng ở vách núi cao, hắn mặc một áo bào lam trên người. Gió trên cáo rít lạnh làm cho thiếu nữ bên cạnh của hắn hơi run lên. Nàng lúc này thay một thân hắc y bó sát người tiện cho việc leo trèo. Thiếu nữ hai tay đan xen vào nhau liên tục xoa xoa để đảm bảo cái lạnh nhanh chóng bị xua đi.

Tiêu Sơn mở miệng hỏi: “tầm bảo bắt đầu được chưa vậy tiểu thê tử!?”

Tiểu Y Tiên chẳng thèm trả lời hắn, nàng ngồi xổm xuống đất nhặt một ít củi khô, khéo léo buộc chúng thành hai bó đuốc, phía trên rải một ít bột phấn màu vàng, tiếp đó từ trong ngực lấy ra mồi lửa đem bó đuốc đốt lên.

“Cầm đi!”.

Vừa đem cây đuốc đưa cho Tiêu Sơn, lại từ trong ngực lôi ra một sợi dây thật dài quơ quơ trước mặt hắn, cười nói: “Ngươi là đại nam nhân, sẽ không để cho một thiếu nữ chân yếu tay mềm như ta đi trước chứ?”

Tiêu Sơn cầm lấy đám dây thừng cười nói: “Thiết!” Hắn nhanh chóng thử đám dây thừng thấy chắc chắn vô cùng sau đó hắn mới cười nói: “Tiểu ny tử tốt nhất nàng không nên hại ta nha! Nếu như ta mà chết có thành ma ta cũng sẽ về bám sát nàng. Đến lúc đó ta đảm bảo cả đời này nàng cũng không tái giá được đó!?”

Tiểu Y Tiên hừ: “Toàn nói những lời linh tinh!” nàng ngày thường chứng kiến đám dong binh phần lớn đều có chút hào sảng, không ngờ hôm nay nàng lại gặp cái loại người vô sỉ đến như vậy vừa xấu lại vừa dâm. Thiếu nữ thầm nghĩ: “Sao hắn không tự soi lại bản mặt của mình nhỉ?”

Tiêu Sơn phẩy phẩy tay nói: “Ta đi xuống trước. Ta sẽ kiểm tra độ an toàn ở đó nhưng nhớ đừng dở trò gì đấy nhé nếu không ta có thành quỷ cũng không tha cho cô đâu!” nói xong thiếu niên bắt đầu dùng dây thừng vuột thẳng xuống phía dưới.

Tiểu Y Tiên nói: “Đồ đần, ngươi phải dùng đuốc tung xuống phía dưới mới phát hiện cửa động a! Như vậy ngươi có thể nhìn thấy thứ gì!”

“Không cần, ta có cách của ta!” Thiếu niên xấu xí dứt khoát đáp một câu. Sau đó, thân thể của hắn rất nhanh rơi xuống phía dưới giống như đang sử dụng cầu trượt vậy.

Hắn nhẹ nhàng đáp xuống phía dưới đất. Trong khi tuột xuống phía dưới hắn đã để ý được đến một thứ thú vịĐộng khẩu cũng không rộng, bên trong một mảnh hắc ám nhưng mơ hồ phát ra hào quang nhàn nhạt có vài phần quỷ dị. Xung quanh động khẩu để lại không ít dấu vết điêu khắc, bất quá có lẽ do thời gian đã lâu nên chỉ có thể thấy được lờ mờ. Tiêu Sơn dùng cây đuốc nhẹ nhàng quơ quơ trên đó tìm dấu vết.

Sau khi đã kiểm tra xong, hắn đưa về phía Tiểu Y Tiên đưa tay quơ quơ cây đuốc ra hiệu. Tiểu Y Tiên thấy vậy không trần trờ nhanh chóng tuột xuống theo chiếc dây. Trong lòng nàng có chút tò mò tại sao hắn có thể xác định cửa động trong khi chính nàng không biết được vị trí đây. Theo lý tung đuốc mới có thể nhìn ra mới đúng. Nàng nhanh chóng dùng nguyệt quang thạc thay thế cho cây đuốc, mặc dù nguyệt quang thạch ánh sáng khá là lờ mờ nhưng tối đa mà nói nó không bất tiện như cây đuốc. Nếu như cây đuốc mà dính lửa lên đám dây thừng vậy thì xong.

Thiểu nữ lúc này cầm trong tay viên nguyệt quang thạch đồng thời nàng theo ánh sáng ở cây đuôc mà Tiêu Sơn quơ quơ bắt đầu từ từ lèo xuống. Vốn là nữ nhân nên tốc độ của nàng cũng khá chậm. Mọi thứ trung quanh bắt đầu tối dấn. Thiếu nữ đột nhiên kinh hãi bởi vì nàng cảm nhận được thứ gì đó.

“Xuy...”

Tiểu Y Tiên khuôn mặt trắng bệch hô lên: “Nham Xà!”

Nham xà, tên cũng như nghĩa, đây là một loài ma thú hình rắn sinh sống trong các vách nham thạch, gần tới nhất giai, loại ma thú này nhờ vào thân thể dẹt dài tựa như đôi cánh có thể bay lượn trong không trung như chim ưng, hơn nữa bởi vì là ma thú mang một loại biến dị thạch thuộc tính, cho nên thân thể cứng rắn như đá, đao kiếm bình thường căn bản khó có thể tạo thành thương tổn quá lớn.

Với Tiêu Sơn không quá khó nhưng với Tiểu Y Tiên thì là cả một vấn đề. “Nham xà? Vậy phải làm sao bây giờ?” Thân thể của Tiểu Y Tiên mại run lên. Nàng tự mình hỏi. Lần này nàng biết mình không xong rồi. Dù sao đi nữa thì nàng không có khả năng chống lại Nham Xà trong tình cảnh này. Thiếu nữ không ngờ mình lại gặp phải tình cảnh này trong khi chính Tiêu Sơn hắn lại không có vấn đề gì cả.

Nham Xà ngày một bay gần Tiểu Y Tiên. Tiểu Y Tiên trong lòng hốt hoảng không biết phải làm sao. Tiêu Sơn lúc này trong tay đã cầm vài viên đá. Hắn toàn bộ nhắm mắt lại, hắn khe khẽ lẩm bẩm nói: “Thiên nhân mô thức mở ra, sử dụng trạng thái cao nhất. Mục đích duy nhất đảm bảo mọi cách có thể cứu Tiểu Y Tiên!”

“Xuy, xuy…!” Nham Xà bay thẳng về phía Tiểu Y Tiên. Tiểu Y Tiên hoàn toàn ngây ngẩn, nàng lúc này bó chân bó tay không thể làm gì khác hơn là hoàn toàn chờ chết. Thiếu nữ hoàn toàn tuyệt vọng trong trường hợp này. Khi nham xà bay gần tới Tiểu Y Tiên thì ngay sau đó là một vài âm thanh xé gió bay lên.

Vút! Vút… Âm thanh mang theo kình lực vô cùng mạnh mẽ. Thiếu nữ nhìn không rõ chút nào, nàng chỉ nghe thấy tiếng ầm, ầm của tiếng đá va chạm mạnh vào với nhau mà thôi. Thiếu nữ lúc này đã kinh hãi run rẩy cực độ, nàng không thể nén lại nỗi sợ hãi mà toàn bộ nhắm mắt lại chờ chết.

Ầm! Âm thanh to lớn vang lên. Mấy viên đá bắn mạnh về phía cổ của nham xà đánh trúng nó bảy tấc. Đồng thời đánh cho hắn bay ra một hướng khác. Nhưng đồng thời vì vậy mà Tiểu Y Tiên bị mấy viên đá đập vào cánh tay lại công thêm kình khí làm cho cánh tay của nàng hoàn toàn không giữ được mà tuột tay. Thiếu nữ hét thảm lên một tiếng: “Aaaa…” Ngay sau đó thiếu nữ ngã xuống phía dưới, nàng nhanh chóng bị khoảng tối nuốt chửng.

Thiếu nữ cứ tưởng trừng mình sẽ tử vong, không ngờ lúc này một bóng ảnh tung người bay lên. Hắn đồng thời dùng hai tay nâng lên nàng, bế nàng theo kiểu công chúa. Do bị sức nặng của thiếu nữ ghì xuống mà thân hình hắn nhanh chóng rơi xuống. Thân hình hắn đạp mạnh lên trên đám đất đá, Ngay sau đó đám đất đá nhanh chóng bị đánh vỡ ra sau đó lăn xuống dưới.

Thân mình của bóng đen liên tục nhảy vài bước sau đó đáp xuống phía dưới cửa động. Lúc này cửa động hoàn toàn bị đám nham thạch lấp kín. Thiếu nữ lúc này mới nhìn rõ bóng đen, thì ra hắn là người thiếu niên xấu xí lúc nào cũng trêu đùa nàng. Vừa rồi hắn nhưng không tiếc hy sinh bản thân ra cứu nàng. Thiếu niên xấu xí đặt nàng xuống phía dưới. Sau đó hắn ngồi phịch xuống phía dưới đất.

Tiểu Y Tiên thân thể lúc này vẫn còn run, nàng muốn sụi lơ xuống đất nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Thấy thiếu niên xấu xí đang ngồi ôm đầu mình thì Tiểu Y Tiên mở miệng: “Onii-chan, cảm ơn ngươi!” Thấy thiếu niên vẫn ôm đầu không có trả lời. Thiếu nữ có chút tò mò, nàng tiến tới gần thì thấy được hắn đang ngồi ôm đầu, máu từ mũi của hắn đang chảy ra ngoài. Tiểu Y Tiên thấy vậy hốt hoảng lo lắng: “Tiêu Sơn ngươi làm sao vậy!?”

Tiêu Sơn lắc đầu gượng cười nói: “Không có gì, ta chỉ choáng váng đầu óc một chút mà thôi! Nghỉ ngơi một hồi sẽ khỏe lại ngay thôi!” Thiếu nữ thấy vậy cũng không hỏi thêm. Nàng ngồi xuống bên cạnh hắn. Sau đó nàng rút ra cây đuốc phía trên vách đá, hắn đã cắm cây đuốc của hắn ở trên đó.

Thiếu niên lắc đầu, thiên hà nguyên lực điên cuồng vọt vào não bộ của hắn khiến cho não bộ của hắn giảm đi quá trình thống khổ do sử dụng loại năng lực thiên nhân mô thực này ở mức độ cao nhất. Tiêu Sơn cười khổ, loại năng lực này bá đạo thật nhưng lần này sử dụng có chút thiệt hại không nhỏ.

Sau hơn nửa ngày Tiêu Sơn mới đứng dậy, hắn mỉm cười nói: “Ta không sao rồi chúng ta đi thôi!” Hắn quay đầu lại nhìn thấy một đống đá đã lấp kín cửa động. Thiếu niên cười khổ lắc đầu nói: “Vẫn là phải làm cu li không công rồi ha!” Nói xong hắn tiến đến rõ xét một chút, sau đó hắn toàn lực đánh về phía cửa động.

Một trận cuồng phòng thổi qua đem một đống đá vụn chồng chất cùng với quái mộc thổi vào trong hẻm núi đen kịt. Tiêu Sơn tiến về phía Tiểu Y Tiên ôm lấy nàng nói: “Được rồi đi thôi!” Sau đó hắn đạp bước về phía trước, thân hình theo một đường cong rơi vào phía cửa động. Vừa tiếp đất, Tiểu Y Tiên nhanh chóng thoát khỏi lồng ngực Tiêu Sơn, sau đó kìm nén kinh hỉ mà đánh giá động khẩu.

Tiêu Sơn mỉm cười khoanh tay đi về phía bên trong, hắn cầm cây đuốc nói: “nè tiểu ny tử có muốn đi cùng vào không! Hay là nàng sợ quỷ, ta nghe nói có người làm điều bất chính thường ngày mới sợ gặp phải quỷ a!”

Tiểu Y Tiên hừ lạnh, Tên này rõ ràng ngoài việc tìm lời nói gây hấn với nàng ra cũng không có việc gì khác làm. Vừa rồi không hiểu sao nàng lại suy nghĩ khác về hắn sau khi hắn cứu nàng một mạng. Nhìn sơn động bên trong đen kịt, Tiểu Y Tiên có chút do dự, một lát sau dậm chân, cắn răng theo sau. Bước đi trong sơn động tối đen và yên tĩnh, hàn ý nhàn nhạt toả ra lượn lờ quanh thân, trong thông đạo an tĩnh chỉ có tiếng bước chân rất nhỏ của hai người.

Chung quanh khung cảnh âm u mờ ảo, thiếu nữ tiến về phía sau lưng của Tiêu Sơn. Nàng cảm giác được khi đi sau lưng hắn mọi cảm giác nguy hiểm đều không có chút nào. Hắn cho nàng cảm giác vô cùng an toàn. Thiếu nữ theo sau hắn. Hắn lúc này giơ ra cây đuốc quan sát những vách đá xung quanh sau đó nói: “Những vách đá này đều có dấu vết của tiền nhân lưu lại…” Hắn chỉ về phía mấy vết in trên trường. Trong đó có một số vết rạch rõ ràng do vũ khí gây nên mà không phải là ma thú gì đó.

Thiếu nữ đi với hắn nhìn thấy hắn khi ngoảnh đầu lại nói với nàng, trên mũi của hắn xuất hiện một vết màu nhàn nhạt vẫn lưu lại. Thiếu nữ cảm giác lòng mình có chút ấm áp. Sau đó nàng đi sau lưng hắn không nhịn được tò mò hỏi: “Lúc mà ta rơi xuống, lúc đó rất nguy hiểm! Tại sao ngươi lại cứu ta!”

Tiêu Sơn cau mày sau đó vẫn từ từ đi về phía trước, hắn bình thản nói: “Ta không biết, chỉ là lúc đó ta có linh tính mách bảo cho ta rằng nếu như ta để cho cô gặp nguy hiểm như vậy ta sẽ hối hận cả đời! Nếu như để cô gặp nguy hiểm gì ta sẽ hối hận cả đời thế thì chẳng thà liều chết cứu cô một lần còn hơn ân hận suốt đời!”

Nghe thấy vậy thiếu nữ có chút cảm động. Nàng lên tiếng hỏi: “Thực lực của ngươi rất mạnh, dù ngươi không tuấn tú nhưng chắc hẳn cũng có rất nhiều nữ yêu thích gả cho ngươi đi!” Thiếu nữ không hiểu tại sao mình lại hỏi như vậy. Ở cái thế giới này không sai, là cường giả vi tôn thế giới. Mấy tên tiểu bạch kiếm (mặt trắng nhỏ) chỉ có thể an ổn phục vụ các thiếu phụ góa bụa có tiền và quyền mà thôi. Nếu như được lựa chọn thì các thiếu nữ vẫn tình nguyện lựa chọn một người có thực lực mạnh mẽ gả cho mà Tiêu Sơn thuộc loại này, hắn hiện giờ được xếp vào loại mặc dù dâm dê và xấu nhưng có được thiên phú tốt.

Tiêu Sơn mỉm cười lắc đầu nói: “Ân, cũng có một chút!” Nghe thấy tin này Tiểu Y Tiên cảm giác trái tim hơi khó chịu. Tiêu Sơn sau đó đáp nói: “Chỉ là ta chưa tìm được người mình yêu thật lòng, một người mình yêu toàn tâm toàn ý mà thôi! Lần này ta ra ngoài lịch lãm là muốn tìm một người như vậy!”

Nghe thấy vậy Tiểu Y Tiên hơi ngẩn người. Nàng không hiểu tại sao trong tiềm thức của nàng lại có chút vui vẻ. Nhắc đến mới nhớ hiện giờ nàng nhìn về phía hắn cũng thấy hắn đâu có xấu lắm đâu. Tiểu Y Tiên mím môi sau đó nói: “Onii-chan, nếu như ngươi trở nên lịch thiệp một chút. Dù ngươi có không tuấn tú ta nghĩ cũng sẽ có nhiều nữ nhân thích ngươi hơn!”

Tiêu Sơn cười khổ lắc đầu nói: “Ta vẫn là sống đúng thật với con người mình đi! Ta hy vọng tìm được nữ nhân toàn tâm toàn ý yêu ta mà ta cũng vậy toàn tâm toàn ý yêu cô ấy. Mặc dù ta là người có chút háo sắc tham lam!” Tiêu Sơn thở dài nói: “Ta đã thề nếu như một ngày có một người nữ nhân nguyện vì ta mà cùng ta đi ăn xin trong lúc ta thất thế thì dù có phải hy sinh tính mạng vì cô ấy ta cũng không tiếc…” Nghe được những lời này Tiểu Y Tiên hơi ngẩn người, Tiêu Sơn lắc đầu nói: “Hài, ta cũng không biết tại sao lại kể cho cô nữa!”

Tiểu Y Tiên lúc này thấy hắn đã đi xa nhưng nàng vẫn đứng ngẩn ra đó. Thiếu niên xấu xí đi được một quãng đường rồi thì không thấy Tiểu Y Tiên mới quay lại thấy nàng đứng ở phía xa hắn cười lên tiếng nói: “Tiểu ny tử, còn không đi nhanh ngươi định để phu quân người chờ hay sao?”

Không biết suy nghĩ gì, thiếu nữ lắc lắc đầu sau đó dảo bước theo sau Tiêu Sơn.