Tu Chân Giả Tại Đấu Phá Thương Khung

Chương 146: Thu phục kim sỉ kim quang ưng dực hổ

Dưới một cây đại thụ khá lớn, một con hổ màu vàng, bộ lông của nó mượt sách bóng giống như hoàng kim. Mọc ở bên hông của nó là một đôi cánh chim khá lớn màu nâu nhạt, đôi cánh của nó đang cụp lại. Hình thể con hổ này to đến bảy, tám thước. Đám ánh nắng chiếu xuyên qua lá cây phủ lên người của nó khiến cho đám lông của nó phát ra kim quang nhạn. Đám ánh sáng bị phản lại này làm cho người ta cảm giác được lông của con ma thú này giống như làm bằng kim loại.

Bất chợt một con chó sói khổng lồ chạy tới gần con hổ khổng lồ. Ngay sau đó đi đến cách con hổ khổng lồ vài trượng thì nó phủ phục xuống. Con hồ khổng lồ đang thoái mái nằm ở đó phơi nắng, bất chi bất giác nó nhìn về phía con sói khổng lồ. Con sói khổng lồ thấy được con hổ khổng lồ nhìn về phía mình thì miệng của nó bắt đầu phát ra âm thanh “ô, ô…” Nghe được mấy âm thanh này thì con hổ khổng lồ hơi vểnh tai lên.

Ban đầu con hổ khổng lồ với hai tai vểnh lên như nghe ngón điều gì, sau đó nó đột nhiên mở to con mắt nhìn về phía con sói khổng lồ lên tiếng hỏi: “Có thật là như vậy hay không!?”

Con sói liên tục gật đầu. Nó biểu hiện ra những lời nói của nó hoàn toàn là những lời thật lòng. Thấy vậy mặt mũi con hổ khổng lồ có cái cái chim kia hoàn toàn thay đổi. Mặt của con hổ khổng lồ lúc này biến đổi không ngừng. Sau đó hắn đột nhiên lên tiếng nói: “Được rồi mau dẫn bản vương đến chỗ đó!”

Con sói khổng lồ kêu lên nhẹ nhàng mấy tiếng ô, ô… Ngay sau đó, hai chân nó dẵm lên đất. Thân mình của con sói khổng lồ nhảy xuống núi. Bốn chân của nó dẫm mạnh, thân thể của nó giống như một cơn gió lao về phía trước.

Con hổ khổng lồ vỗ mạnh đôi cánh, đôi cánh lúc này của nó trải rộng ra, chiều dài của đối cánh đạt đến bảy tám thước. Hai cánh vỗ mạnh khiến cho đất cát cùng cây cối ở đây bị quạt dạt sang một bên. Thân thể của nó được đôi cánh chim nâng bay vút lên không trung.

Từ trên không trung, con hổ khổng lồ nhìn về con sói khổng lồ. Con sói khổng lồ lúc này đang đạp chân nhanh chóng chạy về phía trước. Sau khoảng vài tiếng đồng hồ nó chạy về phía trong một thung lũng ở gần đó. Con hổ khổng lồ nhìn thấy được đàn sói đang bao quanh một cây dược liệu. Khi nhìn thấy được cây dược liệu thì đôi mắt của con hổ khổng lồ phát ra tinh quang.

Nó hốt hoảng mở to cái miệng đầy răng nanh nhọn hoắt ra: “Thực sự là hóa hình thảo a!”

Hai cánh của con hổ khổng lồ đập mạnh bay về phía thung lung nhỏ đó. Đám sói nhỏ hơn thấy được vị vua của chúng đến, toàn bộ chúng ngay lập tức cúi đầu đối với con ma thú khổng lồ đang bay tới này tiến hành hành lễ.

Con hổ khổng lồ chẳng thèm để ý đến ba bốn chục con ma thú đối với nó tiến hành hành lễ. Nó lúc này đáp xuống phía dưới đất đi thẳng về phía cây dược liệu kia. Đám ma thú ngay lập tức dẹp đường đồng thời quỳ sát xuống đất đảm bảo cho con ma thú hổ khổng lồ đạp bước chân tiến về phía trước.

Tiến về phía trước, đôi mắt của con hổ khổng lồ phát ra tinh quang, vẻ mặt của nó không nén được sự vui mừng, vẻ mặt vui mừng ấy giống như viết một chữ vui vẻ trên mặt nó vậy. Nó bước về phía cây dược thảo. Cây dược thảo giống như hình người, ở giữa có một chùm hòa đang nở rộ, hai cành nhỏ dài sang hai bên giống như cánh tay người, trên mỗi cành cây xuất hiện một túm lá cây màu xánh biếc. Cả cây dược thảo tỏa ra sinh cơ ngào ngạt, con hổ khổng lồ nhìn xung quanh một chút. Nó cảm giác được không có bất cứ ai ở khu vực này cũng không có mùi vị nào lạ ở khu vực này. Lúc này, nó mới cảm giác an tâm.

Ở sâu trong ánh mắt nó xuất hiện một tia tinh quang, nó nhìn về phía cây dược liệu, cái miệng nó chảy ra nước miếng dòng dòng. Con hổ khổng lồ lẩm bẩm nói: “Chỉ cần ăn cây dược liệu này! Như vậy ta nhất định sẽ thành công hóa thành hình người. Nếu ta đã thành người chỉ sau một thời gian toàn bộ Ma Thú sơn mạch sẽ thuộc về hổ vương ta!”

Âm thanh không biết từ đâu vang ra: “Không sai nếu như ngươi nuốt nó, ngươi sẽ biến hóa được thành nhân hình!”

Nghe được lời này thì con hổ khổng lồ ngay lập tức hét lớn một tiếng: “Là ai, cút ngay ra đây cho bản vương!” Bất chợt phía dưới chân của nó xuất hiện một đồ án ngôi sao có năm màu sắc. Đồ án này ngay lập tức sáng lên. Con hổ khổng lồ cảm giác được đồ án này đối với nó sẽ có nguy hiểm trí mạng. Đây vốn là một bản năng của ma thú khi gặp phải nguy hiểm, mặc dù nó không biết thứ này là thứ gì.

Con hổ khổng lồ ngay lập tức nhảy lùi lại, nó gầm lên: “Đáng chết!” Với khoảng cách gần như vậy, con hổ khổng lồ hoàn toàn không thể tránh khỏi. Cái đồ án dưới đất lóe lên ánh sáng, một đoàn ánh sáng năm màu trục tiếp đánh vào trong người của nó. Nó cảm giác được có cái cảm giác gì đó rất kỳ lạ nhưng không rõ.


Từ trong một hang đá nhỏ gần đó, một thiếu niên mặc một y phục màu đen, hắn để ngực trần hiện lên từng thớ thít săn chắc. Thiếu niên với mái tóc màu bạch kim bay trong gió. Con hổ khổng lồ gầm lên: “Loài người, là ngươi đối với bản vương dở trò!?”

Thiếu niên ngắt lời con hổ khổng lồ: “kim sỉ kim quang ưng dực hổ, ngươi nói nhiều quá đấy!” Đột nhiên con hổ khổng lồ cảm giác được một cơn đau đớn giống như nghìn con sâu đang gặm nhấm đầu của nó.

Hống!

Ngay lập tức, Kim sỉ kim quang ưng dực hổ gầm lên một tiếng. Nó cảm giác được cơn đau này hoàn toàn nó chưa từng trải qua. Cơn đau xuyên thấu linh hồn của nó. Kim sỉ kim quang ưng dực hổ gầm lên một tiếng vô cùng lớn: “Loài người, ngươi đã làm gì bản vương! Mau mau dừng lại cho bản vương nếu không bản vương chắc chắn sẽ giết ngươi!”

Mấy con sói khổng lồ khi thấy được kim sỉ kim quang ưng dực hổ như vậy đều gầm lên. Toàn bộ chúng nhe nang múa vuốt hướng về phía thiếu niên thể hiện ra bản lĩnh của mình. Thiếu niên đưa tay lên phất xuống. Bất chợt từ trong không trung đồng thời xuất hiện hai con ma thú, một con sư tử khổng lồ với đôi cánh dơi màu tím cùng với cái sừng máu tím, cả người bốc ra một ngọn lửa, một con khác là một con chim ưng khá lớn với bộ móng vuốt kim quang, cả người nó bốc ra ngọn lửa màu xanh da trời.

Hai con ma thú này xuất hiện thì đồng thời hướng về phía thiếu niên cùng kính nói: “Chủ nhân!”

Nhìn thấy hai con ma thú này thì con mắt của kim sỉ kim quang ưng dực mở to, nó gầm rống lên: “Thanh hỏa kim trảo ma ưng, Tử tinh dực sư vương thì ra là hai người các ngươi. Các ngươi còn dám cùng liên kết với loài người tính đối phó với bản vương. Chẳng lẽ, các ngươi đã quên đi ước định giữa các ma thú lục giai trong ma thú sơn mạch hay sao!?”

Tử tinh dực sư vương cười khà khà, nó khoái chí nhìn về phía kim sỉ kim quang ưng dực hổ nói: “Con hổ chết, ngươi thực sự cũng có ngày hôm nay a! Ngươi bây giờ ngoan ngoãn trở thành sủng thú của chủ nhân ta. Nếu không ngươi sẽ biết được sự lợi hại của chủ nhân!”

“Cái gì!” Kim sỉ kim quang ưng dực hổ gầm lên một tiếng, nó giận dữ khiến cho khuôn mặt trở nên vặn vẹo. Nó nói: “Muốn bản vương thần phục loài người thực sự là vọng tưởng, các ngươi muốn bản vương thần phục sao!? Cho dù chết…”

Thiếu niên khoanh tay lại trước ngực, hắn quát nhẹ một tiếng: “Im miệng!”

“A, đau chết bản vương rồi!” Đột nhiên kim sỉ kim quang ưng dực hổ lăn lộn. Nó cảm giác đầu của mình giống như có người đang dùng búa bổ lên. Nó lăn lộn, nó điên cuồng gào thét. Nó gầm lên: “Mau dừng lại cho bản vương, mau dừng lại!”

Thanh hỏa kim trảo ma ưng đứng trước người đám mu thú, nó đứng sát ở bên cạnh thiếu niên vì thiếu niên mà hộ pháp. Lúc này thấy được kim sỉ kim quang ưng dực hổ đau đớn như vậy thì thanh hỏa kim trảo ma ưng lên tiếng nói: “Ngu xuẩn!”

Âm thanh của thiếu niên kia mang theo vẻ lạnh lùng nói: “Thần phục hoặc là chết, chọn!?”

Tử tinh dực sư vương mở lời khuyên can: “Kim sỉ kim quang ưng dực hổ, bản vương khuyên ngươi một tiếng tốt nhất là ngươi hãy thần phục chủ nhân ta. Thần thông của chủ nhân ta ngươi không cách nào tưởng tượng được đâu. Hiện nay chủ nhân chỉ cần túy ý có một ý nghĩa có thể giết chết ngươi. Bản vương khuyên ngươi một câu, kẻ thức thời mới là một ma thú thông minh!”


Kim sỉ kim quang ưng dực hổ nghe được mấy lời của tử tinh dực sư vương thì gầm lên: “Tử tinh dực sư vương, ngươi câm miệng cho ta. Ta tuyệt đối không giống như hai người các ngươi. Muốn ta thần phục loài người đó chính là vọng tưởng…” Nói đến đây nó cảm giác được cơn đau đớn hiện nay gấp mấy lần lúc trước. Nó điên cuồng rống lên: “A, đau quá, đau chết bản vương rồi! Mau, mau dừng lại… đau chêt bản vương rồi!” Nó bắt đầu điên cuồng lăn lộn.

Hống!

Toàn thân kim sỉ kim quang ưng dực hổ phát ra kim quang khắp nơi, thân thể của nó khoác lên một bộ áo giáp bằng vàng sáng chói. Nó lao về phía thanh hỏa kim trảo ma ưng cùng với tử tinh dực sư vương, mà mục tiêu của nó lại là tên nhân loài kia.

Thiếu niên nhẹ nhàng lùi về phía sau, hắn lên tiếng nói: “Thực sự là một con ma thú ngu ngốc!”

Cả người của tử tinh dực sư vương xuất hiện một lớp lân giáp màu tím sáng chói, cả người của thanh hỏa kim trảo ma ưng xuất hiện một lớp giáp màu xanh da trời. Hai con hống khiếu từ miệng của hai con ma thú một ngọn lửa bắn về phía kim sỉ kim quang ưng dực hổ. Kim sỉ kim quang ưng dực hổ cảm giác đầu đau như búa bổ, nó gần như rơi vào trạng thái hôn mê.

Phanh!

Hai ngọn lửa ngay lập tức đánh mạnh lên thân thể của kim sỉ kim quang ưng dực hổ khiến cho thân mình của nó bị đánh lùi về phía sau. Nó rơi trên đất phát ra âm thanh trầm thấp: “Rầm”. Một đám bụi từ chỗ nó rơi xuống bốc lên, tản ra xung quanh. Thân mình của nó bị ngọn lửa đốt trụi một phần. Cánh của nó bị thiêu mất một góc. Nó lúc này liên tục co quắp, bốn chân liên tục giật giật.

Thiếu niên lại từ đằng sau bước lên nói: “Thần phục hoặc là chết!” Âm thanh lạnh lẽo vang vào trong tai của kim sỉ kim quang ưng dực hổ. Cả người kim sỉ kim quang ưng dực hổ run lên nhưng nó không có trả lời mà chỉ im lặng suy nghĩ. Thiếu niên lúc này lên tiếng nói: “Tốt nhất ngươi không nên đánh chủ ý gì!? Nếu như ngươi nghĩ giả vờ thuần phục để sau đó phản lại ta, ta không ngại đưa ngươi xuống địa ngục đâu. Đúng rồi đừng hy vọng tự bạo ma tinh, ta giảm đảo bảo trước khi bạo ma tinh có thể khiến cho linh hồn ngươi tan vỡ!”

Hiện tại, Tử tinh dực sư vương trầm thấp nói: “Kim sỉ kim quang ưng dực hổ, ngươi nên biết điều một chút! Với hai người chúng ta, chúng ta hoàn toàn có thể đánh bại cùng với giết chết ngươi. Vậy tải sao bản vương không cùng con chim chết này đánh bại ngươi bởi vì chủ nhân muốn tự mình rat ay thu phục ngươi. Đáng nhẽ không cần chủ nhân tự mình ra tay chỉ cần bản vương và con chim chết này ra tay là đủ!”

Nghe được Tử tinh dực sư vương gọi mình là con chim chết, Thanh hỏa kim trảo ma ưng tức giận hống lên: “Đại miêu, ngươi câm miệng cho bản vương. Bản vương đã nói rồi, bản vương không gọi là chim chết!”

Thiếu niên nhìn về phía kim sỉ kim quang ưng dực hổ lên tiếng hỏi: “Thần phục hoặc là chết! Tất nhiên ngươi có thể lựa chọn tự bạo ma tinh để đồng quy vu tận với chúng ta nhưng ta dám đảm bảo ngươi chưa kịp bạo ma tinh ngươi đã chết. Ngươi có tin hay không!?” Trong giọng nói của thiếu niên tràn đầy sát khí, kim sỉ kim quang ưng dực hổ cảm nhận được một điều nếu như nó không thần phục hôm nay sẽ là ngày chết của nó.

Thân thể của kim sỉ kim quang ưng dực hổ run lên, nó lên tiếng nói: “Ta… Ta đồng ý thần phục!”

“Thả ra toàn bộ phòng ngự tâm thần! Ta muốn ở trong linh hồn của ngươi trồng một ấn ký!” Hắn lạnh lùng lên tiếng. Sau đó hắn quay về phía hai con thanh hỏa kim trảo ma ưng cùng với tử tinh dực sư vương lên tiếng nói: “Trong thời gian ta làm phép nếu như con ma thú nào có ý định tác loạn giết chết không tha. Nếu như kim sỉ kim quang ưng dục hổ có biểu hiện lạ cũng… giết!”

Chữ giết từ miệng của thiếu niên phát ra khiến cho kim sỉ kim quang ưng dực hổ run lên. Nó có ý tưởng khi thiếu niên này tới gần sẽ tấn công một cách đột ngột nhưng lúc này thiếu niên đột nhiên nhảy lên lưng của tử tinh dực sư vương. Con tử tinh dực sư vương lúc này chậm dãi bước về phía nó.

Khi đến gần, thiếu niên cắn ngón tay, hắn búng ngón tay một giọt máu rơi lên trán của kim sỉ kim quang ưng dực hổ. Sau đó hai tay của thiếu niên liên tục đánh ra những ấn ký kỳ lạ. Một luồng ánh sáng từ bàn tay của thiếu niên bắn về phía mi tâm của con kim sỉ kim quang ưng dực hổ.

Đầu của kim sỉ kim quang ưng dực hổ cảm nhận được đau nhói một chút nhưng ngay sau đó hết. Lúc này con kim sỉ kim quang ưng dực hổ cảm giác được có thứ gì đó liên kết giữa thiếu niên kia và mình. Chỉ cần thiếu niên kia tùy ý một ý nghĩ có thể mạt sát sự tồn tại của nó.

Thiếu niên hướng về phía cái động nhỏ sau đó lên tiếng nói: “Tiên Nhi, lại phải ngờ nàng chữa cho kim sỉ kim quang ưng dực hổ rồi!”

Kim sỉ kim quang ưng dực hổ thấy được một thiếu nữ từ trong cái động nhỏ bay ra. Nó giật mình kinh hãi nói: “Ngự không phi hành, cường giả đấu tông!” Lần này lại có một con ma thú lục giai được chứng kiến y thuật giống như thần của Tiểu Y Tiên.

Thiếu niên dùng tay trái đặt trước ngực, tay phải cầm lấy cằm của hắn, hắn trầm ngâm nói: “Vậy là chỉ còn bát dực hắc xà hoàng cùng với tam trảo tử sắc giao long mà thôi. Lần này thu phục kim sỉ kim quang ưng dực hổ không quá khó…” Lần này, kế hoạch của hắn thực sự có chút vô sỉ. Đầu tiên Tiêu Sơn tìm vị trí địa lý có thể bày trận nằm trong khu vực của kim sỉ kim quang ưng dực hổ cai quản. Sau đó hắn rình bắt lấy một con ma thú là thủ hạ của kim sỉ kim quang ưng dực hổ, cưỡng ép nó tiến hành ký kết khế ước chính là con sói khổng lồ đến báo tin cho kim quang ưng dực hổ. Sau đó hắn đem cây dược liệu này trôn ở dưới đất, vị trí mà hắn đã bày trận. Kế hoạch thật sự quá vô sỉ nhưng hắn đã thành công.