Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phu Nhân

Chương 638: Phá hoại

Năng lượng gốc tương đương với sinh mệnh của linh hồn, cũng có thể nói là sức sống của vạn vật, sau khi rò rỉ ra ngoài, cỏ dại xung quanh bệ đá lập tức sinh trưởng điên cuồng, chỉ một chút sinh cơ đã khiến cho vạn vật sinh trưởng, mà sinh cơ liên tục không ngừng truyền vào, chắc ai cũng đoán được hậu quả.

Nam tử trung niên không kịp ngăn cản, dưới sự thôi thúc của năng lượng gốc, cỏ dại mọc tràn lan, chưa đầy mười giây đã cao tới mười mấy mét, sắp chọc thủng trần nhà.

Tình trạng này cũng khiến Du Tiểu Mặc bất ngờ, nhưng chúng lại trở thành lá chắn tuyệt vời cho hắn, lúc Du Tiểu Mặc xông vào cỏ dại, đám người của Thông Thiên Điện đã mất tung tích của hắn.

“Truyền lệnh của ta, bắt được hắn lập tức hành quyết, rút linh hồn ra cho ta.” Nam tử trung niên hổn hển quát lớn, vì ngăn chặn năng lượng gốc tiếp tục rỉ ra bên ngoài, bản thân gã không thể rời khỏi bệ đá.

Đúng ý Du Tiểu Mặc.

Nếu như gã này không lắm miệng nói cho hắn biết chân tướng, hắn sẽ không bao giờ biết bệ đá còn có công dụng này.

Nếu chúng đã coi trọng năng lượng gốc như vậy, chỉ cần hắn đập nát một phần là đủ khiến đám người kia bận rộn rồi.

Sự thật chứng minh, nam tử trung niên thực sự bị chiêu này của hắn làm cho luống cuống tay chân, năng lượng gốc đã được tính toán chuẩn xác ngay từ ban đầu, nếu vì việc này mà thất bại trong gang tấc, tâm huyết bao năm của Thông Thiên Đế cũng bị hủy hoại trong chốc lát, gã không thể gánh chịu được hậu quả.

Nam tử trung niên đã hối hận, vì sao lúc trước phải nhiều lời với Du Tiểu Mặc làm gì, nhưng đáng tiếc trên đời này không có hối hận, gã chỉ có thể cố gắng giữ lại năng lượng gốc.

Ở nơi này chỉ có mỗi nam tử trung niên có tu vi Thánh cảnh, gã là một đan sư lục phẩm, bằng khả năng của gã thừa sức tóm gọn Du Tiểu Mặc, nhưng cũng chính vì sự tự tin ấy, gã mới phải nơi xuống nông nỗi này.

Bởi vì hôm nay Lăng Tiêu dẫn theo rất nhiều cường giả tấn công Thông Thiên Điện, dù thông thiên diện có mạnh đến mấy thì một năm này cũng bị Lăng Tiêu đánh chết không ít, bây giờ y lại dẫn tới một đoàn cường giả Thánh cảnh, gần như toàn bộ cường giả trong Thông Thiên điện đều xông ra chiến đấu rồi.

Những người còn lại trong điện đều có tu vi Thần cảnh, muốn tóm Du Tiểu Mặc hả, rất khó!

Nam tử trung niên cũng nghĩ tới chỗ này, gã lập tức bảo người gắn lại cái đầu đã đứt rời của rồng đá, sau đó tạo thành một cái ống dẫn đơn giản, dặn dò những người khác trông coi bệ đá, sau đó đích thân đi bắt Du Tiểu Mặc.

Nếu như Du Tiểu Mặc không phải là người cuối cùng trong kế hoạch của chúng, chắc nam tử trung niên sẽ không quan tâm liệu hắn có trốn hay không.

Nhỡ Du Tiểu Mặc chạy thoát, không chỉ có kế hoạch sẽ bị kéo dài tới vài năm, thậm chí mấy trăm năm, mà bí mật của Thông Thiên Điện cũng sẽ bị người đời phát hiện, đến lúc đó, tín ngưỡng sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều.

Mặc dù bây giờ vẫn còn có một phần tín ngưỡng truyền tới, nhưng vì Lăng Tiêu, một năm qua tín ngưỡng mà Thông Thiên Đế lấy được đã giảm mạnh, cũng may mà ở vị diện khác cũng có tín ngưỡng Thông Thiên Đế, cho nên bọn hắn không cần quá lo lắng về việc này.


Ngay sau khi nam tử trung niên rời khỏi bệ đá khoảng năm phút, trong không khí toàn bụi, có một hạt bụi bay về phía bệ đá như có mục đích.

Lúc này, xung quanh bệ đá có mười gã áo choàng trắng trông coi rất nghiêm ngặt, thậm chí trong số mười người này có hai gã là cường giả Thần cảnh bảy sao, còn dư lại cao thấp không đều, nhưng sức chiến đấu tổng hợp rất mạnh, chỉ là tất cả đều không chú ý tới nguy hiểm đang đến gần.

Xung quanh cực kỳ yên tĩnh, chỉ có viên linh đan đỏ rực như được nung nóng giữa bệ đá thỉnh thoảng lại phát ra tiếng đùng đùng.

“Ầm!!!”

Tiếng nổ mạnh vang lên không hề có điềm báo trước, bệ đá đung đưa kịch liệt, vô số linh hồn màu trắng liên tiếp chạy ra ngoài, sắc mặt mười gã áo choàng trắng lập tức thay đổi.

Không có năng lượng gốc của những linh hồn này cung cấp nuôi dưỡng, bốn con rồng đá lập tức ngừng truyền năng lượng vào viên linh đan kia, hậu quả còn nghiêm trọng hơn lúc Du Tiểu Mặc đập vỡ đầu một con rồng đá.

“Lập tức phái người đi báo cho Đại Tư Tế, bốn người ở lại chỗ này canh gác, những người khác đi bắt đám linh hồn đã chạy trốn với ta.” Một gã Thần cảnh bảy sao nhanh chóng quyết định, sau đó dẫn bốn người khác đuổi theo linh hồn.

Không ai ngờ sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, từ xưa tới nay Thông Thiên Điện vô cùng tự tin về bản thân, những việc như bắt người đều được phân phối xong từ trước, nhưng bây giờ những linh hồn này chạy trốn, kế hoạch cũng sẽ mắc cạn.

“Phiền toái rồi.” Gã cường giả Thần cảnh bảy sao ở lại canh gác bệ đá cực kỳ căng thẳng.

Lại nói tiếp, họ đều là người bị bắt tới, nhưng vì bảo vệ tính mạng của bản thân, họ đều đã từng bán đứng đồng bạn của mình, sau đó tuyên thệ thề sống chết trung thành với Thông Thiên Đế mới được sống sót, có điều bởi vì mạng của họ đều nằm trong tay Thông Thiên Đế, vì thế dù gặp tình huống nguy cấp cũng không có tên nào dám phản bội Thông Thiên Đế. Chỉ là tình huống trước mắt hoàn toàn khác biệt.

Nếu như Thông Thiên Đế biết rõ trong lúc họ canh gác bệ đá lại xảy ra chuyện, nhất định sẽ trút giận lên đầu họ, nói không chừng còn có thể coi họ thành chất dinh dưỡng, không ai hiểu rõ hơn họ rằng Thông Thiên Đế cực kỳ coi trọng bệ đá này.

“Các ngươi đứng đây canh gác trước đã, ta đi xem tình huống.” Cường giả bảy sao đột nhiên nói với ba tên khác, không đợi những người kia đáp lại, hắn đã chuẩn bị chạy ra ngoài.

Một gã trong đó đột nhiên tóm chặt áo choàng của hắn lại, “Đừng tưởng rằng chúng ta không biết ngươi định bỏ chạy, ngươi sợ bị Thông Thiên Đế giết, chúng ta cũng rất tiếc mạng.”

Ý kiến nhất trí, đương nhiên là cùng nhau bỏ chạy rồi.

Càng nhiều người giúp đỡ nguy hiểm càng ít đi, cho dù sau đó bị Thông Thiên Đế phát hiện, bọn hắn cũng có thể thông đồng khẩu cung từ trước, tìm cách đối phó ổn thỏa.


Vì vậy không bao lâu sau, xung quanh bệ đá đã không còn một bóng người.

Du Tiểu Mặc xuất hiện, hắn ngồi trong không gian cũng nghe được rõ ràng cuộc đối thoại kia, không ngờ tình hình bên trong Thông Thiên Điện lại là thế này, nếu như vậy thì rất dễ ly gián, cơ mà… Hắn đưa ánh mắt nhìn viên linh đan được bảy màu vây quanh, trong đầu hiện lên bốn chữ lớn lóng lánh ánh vàng —— Trời cũng giúp ta!

Nghĩ vậy, Du Tiểu Mặc không dám chậm chễ nữa, lập tức tựa vào bệ đá, thò tay định lấy viên linh đan ra.

Nhưng khi tay hắn chạm vào lớp hào quang bảy màu bên ngoài, một cảm giác như bị điện giật truyền khắp toàn thân, có vẻ lượng điện rất lớn, trong nháy mắt tứ chi đã tê liệt. Không đợi hắn kịp phản ứng, một luồng sức mạnh không lồ đã đẩy ngược hắn bay ra ngoài.

Du Tiểu Mặc xoay một vòng lấy cân bằng trên không chung, sau đó lại vận chuyển sức mạnh linh hồn trong cơ thể vào tứ chi, đợi lúc cảm giác tê liệt giảm bớt mới đáp xuống.

Sau khi vững vàng đáp xuống đất, Du Tiểu Mặc trợn tròn mắt ngạc nhiên nhìn lớp hào quang bảy màu kia, hóa ra thứ này còn có tác dụng phòng ngự, quả nhiên là không chỉ để cho đẹp.

Nghĩ vậy, Du Tiểu Mặc lập tức lấy đôi găng tay xấu xấu từ trong không gian, ở đây không có tuyệt linh trận, không có nó cản trở, hắn có thể tùy ý ra vào không gian, đại khái là Thông Thiên Đế chưa bao giờ nói với nam tử trung niên rằng không gian của hắn có thể di chuyển tùy ý.

Đeo găng tay lên, Du Tiểu Mặc tiếp tục thử lại.

Lần này, lúc hắn đưa tay vào, quả nhiên không hề cảm giác bị điện giật, Du Tiểu Mặc hăng hái tóm lấy viên linh đan kia…

Cùng lúc đó, Thông Thiên Đế đang đánh nhau cực kỳ kịch liệt với Lăng Tiêu đột nhiên biến sắc, quay phắt về một hướng, đúng là hướng đặt bệ đá, bởi vì quá quan trọng, cho nên bệ đá được đặt ở một nơi cực kỳ bí mật, đứng từ nơi này không thể nhìn thấy tình hình.

Nét mặt khác thường này lọt vào mắt Lăng Tiêu, thấy gã muốn thoát thân, y không chút do dự giữ chân gã lại, mặc kệ chuyện gì đã xảy ra, y có thể xác định chuyện vừa phát sinh cực kỳ bất lợi với Thông Thiên Đế.

“Tránh ra!” Thông Thiên Đế trầm mặt, cơ thể không ngừng phun trào linh lực mạnh mẽ, đùng đùng quấn quanh thân như tia chớp, nhìn thôi cũng thấy hãi hùng.

Đáng tiếc người đứng trước mặt gã là Lăng Tiêu, một người còn cuồng vọng hơn cả gã, cặp mắt y như mũi tên sắc nhọn lạnh lẽo thấu xương lia tới Thông Thiên Đế, áo đen bị gió thổi phần phật, nghe thấy gã nói, khuôn mặt tuấn tú của y nở một nụ cười cuồng vọng bá đạo, “Muốn ta tránh ra hả, vậy đánh bại ta đi.”

Bởi vì bản thể của Lăng Tiêu là Đế Vương thú Tứ Linh cường hãn, sức chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, mà có vẻ vì lý do nào đó, Thông Thiên Đế đánh nhau rất cầm chừng, cho nên đến bây giờ hai người vẫn đánh ngang tay, không ai thắng thế!

Dứt lời, trên tay Lăng Tiêu liền xuất hiện một quả bóng lửa được dung hợp từ ba loại sức mạnh, hôm nay y đã có thể tùy ý khống chế ba loại sức mạnh, mặc dù hiệu quả không bằng bốn loại, nhưng uy lực không thể khinh thường.

Sắc mặt Thông Thiên Đế âm u, “Ngươi đã muốn chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi.”

Vừa nói xong, khí thế quanh thân gã lập tức tăng vọt, lúc này gã không có ý định che giấu nữa, mặc dù nét mặt vẫn bình thường, nhưng trong lòng gã đã hơi sốt ruột rồi. Thông Thiên Đế vừa mới cảm giác được có người động vào thứ trên bệ đá, nếu như là Đại Tư Tế thì tốt, còn nếu là người khác…

Lăng Tiêu càng nghiêm túc hơn, mặc dù y có thực lực sáu sao, có điều vì lên cấp không lâu, cảnh giới vẫn chưa ổn định, bởi vậy sự chênh lệch giữa y và Thông Thiên Đế không chỉ có vỏn vẹn một sao.

Lúc này, Du Tiểu Mặc đã cầm được viên linh đan bán thành phẩm kia, trước khi rời đi, hắn tiện thể phá luôn bệ đá rồi.

Ngay sau khi hắn rời khỏi không lâu, nam tử trung niên tìm mãi không thấy hắn đã trở về, đợi tới lúc gã nhìn thấy bệ đá tan nát, lập tức minh bạch mình trúng kế điệu hổ ly sơn.

Một tiếng gào vang vọng khắp Thông Thiên Điện.