Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phu Nhân

Chương 212: Một đám phá của

Thời điểm hai người chen vào được, vụ cạnh tranh ghế đang tiến hành hừng hực như lửa.

Bởi vì giá cả càng ngày càng cao, đã vượt qua phạm vi mà rất nhiều người có thể chấp nhận được, cho nên chỉ còn lại mấy người giàu có đang cạnh tranh.

Du Tiểu Mặc nhìn qua đám người đang đấu giá, có người mặt đã tái xanh, có người vẫn bình tĩnh, dường như cái giá tiền này vẫn quá bình thường với họ, một người trong đó là một công tử quần áo đẹp đẽ, tay cầm quạt phe phẩy, nhìn vẻ mặt khinh miệt của gã, có lẽ phải nhất định giành được phòng thượng đẳng.

Lúc này, công tử kia gấp quạt lại, dùng cái vẻ mặt ngạo mạn nói: “Ta ra năm vạn, ta muốn lấy hết năm phòng này.”

Nói xong, gã giễu cợt nhìn mấy người đang cạnh tranh.

Nhưng cộng cả gã và tùy tùng cũng chỉ có ba người, căn bản không cần tới năm phòng, cũng vì thế hành động này tương đương với khiêu khích, thái độ ngang ngược vô cùng.

Mấy người cạnh tranh với gã lập tức giận dữ.

Một người đàn ông thoạt nhìn có thực lực khá mạnh đi thới, cố kiềm nén khí thế toàn thân, khó chịu nói: “Tiểu tử, ta thấy ngươi chán sống rồi hả, đừng tưởng cứ có kim tệ thì ngon.”

Công tử kia không chút hoang mang, cũng chẳng hề bị khí thế của người nọ dọa cho sợ hãi, ngược lại còn làm tình hình tệ hơn: “Bản thiếu gia có kim tệ, muốn tiêu thì tiêu, làm sao? Một đám nghèo kiết xác cũng dám tranh giành với bản thiếu gia.”

Người nọ giận dữ, khí thế toàn thân lập tức bùng nổ.

Gã công tử kia chỉ có tu vi Nguyệt cảnh sáu sao, bị người đàn ông nọ tấn công chính diện, chỉ có thể chịu thua thiệt.

Nhưng khí thế của người nọ không có cơ hội tấn công gã, vì một tên tùy tùng phía sau lập tức ra tay, một đạo khí thế cường hãn điên cuồng tuôn ra khỏi cơ thể tùy tùng, hai cỗ khí thế chạm vào nhau, lập tức vang lên tiếng nổ lớn.

Nam tử lui về phía sau vài bước, mặt mũi tràn đầy sự kinh hãi, “Cường giả Tiên cảnh?”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn về phía công tử trẻ tuổi và tùy tùng của gã.

Một gã tùy tùng cũng có tu vi Tiên cảnh, hiển nhiên thân phận của công tử trẻ tuổi này không thể bình thường, chỉ sợ là con cháu thế gia.

Nam tử và những người khác lập tức kiêng kỵ.

Tuy mỗi ngày thôn Hắc Ấn có rất nhiều người từ ngoài tới, nhưng hồ Hắc ở ngay bên cạnh lại rất nổi tiếng.

Hồ Hắc có nhiều yêu thú và khí độc, mức độ nguy hiểm thuộc loại trung đẳng trở lên, là một nơi tốt để con cháu thế gia rèn luyện, cho nên ngẫu nhiên có thể nhìn thấy một đám công tử tiểu thư quần áo quý giá đẹp đẽ, sau lưng là một đám tùy tùng.


Đối với loại người này, những tán tu không có chỗ dựa đều lựa chọn tránh đi.

Nam tử thầm mắng một tiếng xui xẻo, chỉ có thể hậm hực rời đi.

Gã công tử kia cũng không lệnh cho tùy tùng đuổi theo, chỉ đứng tại chỗ giễu cợt: “Không biết tự lượng sức mình.”

Không ngờ, ngay lúc hắn nói xong câu đó, một giọng nói đột nhiên vang lên.

“Ta ra sáu vạn, muốn lấy một phòng.”

Nghe vậy, gã công tử lập tức nhìn sang, chỉ thấy một thiếu niên khoảng mười bảy mười tám tuổi đang nói với người phụ trách.

Người nói chuyện kia chính là Du Tiểu Mặc, hắn cố gắng cướp lời Lăng Tiêu để ra giá. Cái tính tiêu tiền như nước của y, tuy trong túi trữ vật vẫn còn hơn ngàn vạn kim tệ, nhưng ai biết sau đó họ sẽ phải tiêu hết bao nhiêu nữa, vì hạn chế tốn kém, Du Tiểu Mặc quyết định tiền sẽ do hắn quản lý.

Nhưng, Du Tiểu Mặc cũng không thích cái kiểu ngang ngược của gã công tử kia, lúc này mới lên tiếng, một phòng có hai chỗ ngồi trở lên, vì vậy hắn chỉ cần một phòng là được.

Công tử trẻ tuổi hừ lạnh, “Ta ra mười vạn.”

Mọi người xung quanh lập tức xôn xao, quả nhiên là con cháu thế gia, vừa ra tay đã tiêu xài như nước, có điều chỉ vì tranh giành mà phá của như vậy, không ít người lắc đầu, lại nhìn về phía Du Tiểu Mặc mong đợi, nhiều người hy vọng hắn có thể áp chế gã kia.

Mẹ nhà ngươi, Du Tiểu Mặc rủa thầm trong lòng, hắn chỉ muốn mua một phòng thôi mà, có cần tăng giá dữ dội vậy không, hắn cũng không muốn đợi thêm ba ngày nữa, dù sao thời gian rất quý giá, ai biết trên đường có xảy ra chuyện gì khiến lộ trình chậm trễ không, nói sao thì thái độ người này đúng kiểu lâu lắm không bị ăn đòn đây mà.

“Mười lăm vạn.” Du Tiểu Mặc không phụ sự mong đợi của mọi người, lập tức ra giá.

Công tử kia sầm mặt lại, “Hai mươi vạn, ta không có gì, chỉ có tiền, ngươi có gan thì cứ tiếp tục.”

Nói xong, hai tên tùy tùng phía sau gã khoanh tay đứng dậy, đồng thời triển khai khí thế.

Du Tiểu Mặc vò tay áo, sau đó chạy đến sau lưng Lăng Tiêu, phẫn nộ chỉ vào họ, “Lăng Tiêu, anh lên đi!”

Lăng Tiêu thiếu chút nữa đã bị hắn làm cho cười đau bụng, cứ tưởng hắn sẽ thả đám Xà Cầu hoặc Mao Cầu ra chứ, nhưng y cũng rất vui vẻ đóng vai hộ vệ, ngẫu nhiên đùa giỡn chút cũng không tệ.

Thực ra họ đã sớm chú ý tới sự tồn tại của Lăng Tiêu, ngay từ đầu họ còn tưởng rằng thiếu niên kia là người hầu của y, nhưng sau khi nghe thấy cách xưng hô của Du Tiểu Mặc, liền hiểu mình đã lầm, bởi vì chẳng có người hầu nào dám gọi thẳng tên của thiếu gia hết.


Lăng Tiêu nhàn nhạt liếc nhìn công tử kia, gọn gàng dứt khoát nói một câu: “Hai mươi mốt vạn, có gan thì ngươi cứ thêm.

Công tử trẻ tuổi giận dữ, đang muốn lên giọng thì tùy tùng đột nhiên giữ chặt gã, ghé vào tai thì thầm một câu, “Công tử, người này rất mạnh.”

Có một số người không thích biểu hiện quá mức bá đạo, cho nên bình thường đều che giấu khí thế toàn thân, dù vậy vẫn có dấu vết để áng chừng thực lực, cho nên dù Lăng Tiêu không biểu hiện gì, nhưng hai gã tùy tùng vẫn có thể nhìn ra được thực lực của y không hề kém, hơn nữa cũng chỉ có cường giả mới dám khiêu khích sau khi đã biết họ có tu vi Tiên cảnh.

Công tử trẻ tuổi biến sắc, ánh mắt nhìn Lăng Tiêu cũng tràn đầy nghi hoặc.

Cường giả ở đại lục Long Tường nhiều như mây, ngẫu nhiên gặp được người có thực lực hơn mình cũng không phải chuyện gì bất ngờ, nhưng gã không thể ngờ mình lại đá chúng một miếng sắt cứng tới vậy, cộng thêm với việc gã rất sĩ diện, chợt cảm thấy không thể xuống nước nổi.

Tùy tùng biết công tử không muốn mất thể diện, liền tiến lên một bước, ôm quyền nói với Lăng Tiêu: “Thật có lỗi, công tử nhà ta hơi tùy hứng, mong hai vị rộng lòng tha thứ.”

Du Tiểu Mặc ló ra từ sau Lăng Tiêu, tròng mắt đảo một vòng tinh quái, hỏi: “Xét thấy ngươi có thành ý như vậy, chuyện này coi như bỏ qua, nhưng mà… Các ngươi sẽ không giành một phòng với chúng ta nữa chứ?”

Nghe thấy hắn cố gắng cường điệu hai chữ ‘Một phòng’, tùy tùng vội vàng đáp: “Sẽ không, đa tạ hai vị.”

Du Tiểu Mặc thở phào một tiếng, cái cảm giác không cần tiêu thêm tiền thật là tốt, qua đầu nhìn về phía Lăng Tiêu, u oán lầu bầu: “Sớm biết cho anh đứng trước có hiệu quả như vậy, đáng lẽ nên để anh ra mặt từ đầu cho rồi, tự nhiên uổng phí hơn mười vạn.”

Lăng Tiêu cười híp mắt nói: “Không phải em chê ta tiêu tiền như nước sao?”

Du Tiểu Mặc liếc y một cái, “Thì anh vốn tiêu tiền như nước mà, thật là một thế giới khắc nghiệt, quả nhiên vẫn là nắm đấm định đoạt tất cả.” Hắn nghĩ thầm, “Lần sau lại gặp chuyện thế này, anh ra mặt, em nói chuyện.”

Hai người không coi ai ra gì trò chuyện vui vẻ, công tử trẻ tuổi và hai tùy tùng của gã nghe rõ mồn một, mặt mày đã nhăn nhó thành một đống.

Người phụ trách thấy cuộc đấu giá đầy phong ba này đã kết thúc, vội vàng bảo người ta dẫn Du Tiểu Mặc và Lăng Tiêu lên phòng, không bao lâu, một con Hỏa Diễm điểu to lớn hiện ra trước mặt họ.

Cũng như Lăng Tiêu đã nói, một con Hỏa Diễm điểu thành niên cao chừng trăm mét, như một bức tường thật lớn chắn hết ánh sáng, trên lưng chúng là một thứ như khoang máy bay, thực ra đây chính là phiên bản ‘Máy bay’ ở dị giới.

Bởi vì đã gần thời gian xuất phát, rất nhiều người mua được ghế bắt đầu tấp nập đi lên lưng Hỏa Diễm điểu.

Lối đi để leo lên có hai cái, bởi vì họ mua phòng thượng hạng cho nên có thể hưởng thụ một mình một con đường, so với lối đi còn lại, nơi họ đang đứng rất rộng rãi.

Đi vào bên trong, Du Tiểu Mặc được chiêm ngưỡng bài trí trong khoang thuyền.

Có thể do cân nhắc tới sức chịu đựng của Hỏa Diễm điểu, cho nên tất cả những đồ vật trong khoang đều được làm từ một loại gỗ đỏ rất nhẹ, bên trên được khảm nạm các loại châu báu mỹ lệ, khiến cho cả khoang thuyền trở nên lộng lẫy cực kì.

Khoang thuyền được chia làm ba phần, phòng thượng đẳng nằm gần cổ của Hỏa Diễm điểu, có mười phòng nhỏ, ghế trung đẳng và ghế hạ đẳng lần lượt nằm ở chính giữa lưng và phần đuôi, bởi vì vị trí xấu, cho nên giá cả khá thấp.

Sau một phút, cuối cùng cũng tới thời gian lên đường.

Du Tiểu Mặc ngồi trong phòng lập tức cảm giác được sự chấn động nhè nhẹ dưới chân.

Nhìn ra bên ngoài cửa sổ trong suốt, cánh của Hỏa Diễm điểu đã dang sang hai bên, đôi cánh thậm chí còn dài hơn cả cơ thể nó, không bao lâu, đất bằng đã mù mịt bụi, chỉ trong giây lát toàn bộ Hỏa Diễm điểu bay lên thẳng mây xanh, tốc độ như vậy nhưng mọi người ngồi trong khoang thuyền không hề cảm giác được sự xóc nảy.

Du Tiểu Mặc quay đầu đã thấy Lăng Tiêu nằm nghiêng ở bên giường, nhắm mắt lại hình như đang nghỉ ngơi, cũng không quấy rầy y nữa, đi đến một chỗ trống ngồi bệt xuống đất, sau khi nghỉ ngơi xong, hắn lấy Kim Minh đỉnh trong không gian ra.