Trùng Sinh Siêu Sao: Vợ Yêu Của Ám Dạ Đế Vương

Chương 99-2: Tồn tại muôn thuở 2

Editor: Mặc Doanh RF, Diệp gia quán.


“Không sao đâu.” Đường Bội cúi đầu cẩn thận lau người cho anh, không nhịn được mà cười nói: “Nếu Sở thiếu thật sự bị thương không thể cử động được, diệp gia quán, chỉ cần ngoắc tay một cái thì không biết có bao nhiêu người phụ nữ tới tranh giành vị trí này. Cho nên em phải nắm chắc cơ hội này, không thể lãng phí được.”


Ngón tay cô xẹt qua vai Sở Quân Việt.
Lúc mặc quần áo cho anh cô không nhìn thấy rõ, lúc này nhìn lại, dáng người của Sở Quân Việt rất đẹp.
Tấm lưng không có một chút thịt thừa, đường cong lưu loát, cơ bắp đầy nam tính.
Những chỗ bị ngón tay Đường Bội chạm vào đều sẽ run lên một vài cái.


Cô không kiềm được mà vỗ lên vai anh một cái, nói lớn: “Thả lỏng, anh muốn ngày mai vết thương càng nặng thêm đúng không?”
Chờ làm xong mọi thứ, Đường Bội đi tắm, rồi về phòng, ôm máy tính xách tay ngồi lên giường.


“Em còn bận làm chuyện gì vậy hả?” Sở Quân Việt khẽ cau mày, đưa tay muốn đóng laptop của cô lại.
Hôm nay anh nghỉ cả buổi chiều, Đường Bội cũng bị thương chẳng lẽ không thể nằm nghỉ với anh một lát sao?


“Anh đừng phá em mà.” Đường Bội hất tay anh ra, mười ngón tay lướt qua bàn phím, giải thích: “Không tra ra chuyện này, em không thể nào yên tâm được.”
Mười ngón tay lướt nhanh qua bàn phím, tốc độ càng lúc càng nhanh, nhưng chân mày cô cũng càng lúc càng nhíu chặt.


Sở Quân Việt cũng muốn ngồi dậy theo.
Anh vừa mới động một cái đã bị Đường Bội đè vai xuống: “Đừng có quậy!”
Một tay của cô vẫn gõ phím, ngẩng đầu trợn mắt nhìn Sở Quân Việt, nói: “Nằm sấp xuống!”
Sở Quân Việt hừ một tiếng rồi từ từ nằm xuống.


Sau khi trưởng thành tới nay, đây là lần đầu tiên, có người dám quản thúc gia chủ Sở gia.
Nhưng trải nghiệm mới lạ này, chẳng những không làm anh giận mà ngược lại, trong lòng còn cảm thấy ngọt ngào.


Chờ anh ngoan ngoãn nằm sấp xuống, Đường Bội mới thu tay lại, tiếp tục gõ phím, nói: “Đã tra ra được sát thủ là ai rồi sao?”


“Người động tay động chân với chiếc xe vẫn chưa bắt được, nhưng người lần trước phục kích em thì tra được là do đối thủ cạnh tranh của Sở gia làm. Bọn chúng rất cẩn thận, trước mặt vẫn chưa lấy được chứng cứ xác thật. Tên sát thủ kia, đứng thứ mười trên bảng xếp hạng trong nước, bây giờ đã bị lặng lẽ đưa ra nước ngoài.”


“À.” Đường Bội ngẩng đầu nhìn anh, lại hỏi: “Cho dù đưa ra nước ngoài, các anh cũng sẽ tra ra được tung tích của hắn?”
“Ừ.” Sở Quân Việt cười nhạt.
“Các anh đang… Dụ rắn ra khỏi hang?” Đường Bội hơi trầm ngâm  hỏi.


“Ừ.” Sở Quân Việt không kiềm được mà đưa tay véo má cô.
Đường Bội nhìn màn hình, nói: “Nhưng như thế thật sự quá nguy hiểm, nếu như hôm nay chúng ta không phải ở trên núi, mà là xuống dốc…”
Nhớ lại, cô vẫn cảm thấy hơi sợ.
Hình như Sở Quân Việt hoàn toàn thả lỏng.


Anh dịch qua sát Đường Bội một chút, thấp giọng nói: “Đừng sợ.”
Lúc này vẫn còn là ban ngày, ánh nắng chan hòa, Đường Bội cúi đầu nhìn anh, chỉ cảm thấy ánh mắt của Sở Quân Việt vô cùng dịu dàng.


Cô không kiềm được mà nắm lấy tay anh, há miệng muốn nói gì đó, lúc này điện thoại của Đường Bội đột nhiên đổ chuông.
Đường Bội lấy điện thoại qua xem, chân mày vốn nhíu lại đột nhiên giãn ra, ngay cả đôi mắt cũng dịu hơn.
“Lạc.” Cô nghe điện thoại.


“Em…” Lần này Âu Dương Lạc, hiếm không dùng giọng trêu chọc để mở đầu cuộc nói chuyện, giọng điệu của anh ta nghiêm túc, có lẽ nhận ra sự ung dung trong giọng nói của Đường Bội nên cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng cười nói: “Công chúa của anh, thấy em đang điều tra tin tình báo của thế lực ngầm, thật sự làm anh sợ hết hồn.”


“Lạc…” Đường Bội cười: “Anh đang theo dõi em?”
“Sao anh dám?” Phát hiện cười khẽ: “Anh thấy bên kia, cũng có cao thủ. Em mới điều tra bọn chúng thì B&L cũng báo động. Anh thấy, có lẽ bọn chúng phát hiện em đột nhập, đã bắt đầu phòng bị rồi.”


“Nhưng bọn chúng không tra ra được là em.” Đường Bội cười khẽ, tự tin nói: “Cho dù em có sơ hở, nhưng có anh ở đây, chúng không thể nào dễ dàng tra ra em, không phải sao?”
“Ừ.” Âu Dương Lạc cười hỏi: “Vậy bây giờ em có thể cho anh biết chưa? Chuyện gì đã xảy ra? Sao em lại manh động như vậy?”


“Em bị ngươi khác phục kích.” Đường Bội yên lặng mấy giây, nói: “Hôm nay xe của em bị người khác động tay động chân, lúc ấy em đang lái xe lên đỉnh núi, thắng xe không ăn…”
“…” Âu Dương Lạc hiếm khi lại im lặng.


“Lúc ấy em và Sở Quân Việt cùng ở trên xe.” Đường Bội vừa nói, vừa cúi đầu nhìn Sở Quân Việt, đưa tay vuốt tóc anh, nói tiếp: “May mắn lúc ấy bọn em đang lên núi, nếu không…”
Cô không cần nói tiếp, bởi vì Âu Dương Lạc đã đoán ra.


Anh ta và Đường Bội là thanh mai trúc mã, sợ rằng còn hiểu cô hơn Sở Quân Việt.
“Hai người nhảy khỏi xe?” Âu Dương Lạc trầm giọng hỏi.
Giọng điệu của anh ta không còn ung dung như vừa rồi mà trở nên vô cùng âm trầm.


“Ừ.” Đường Bội đáp, nói: “Em muốn nhờ anh giúp em một chuyện.” Cô dừng một chút, nói: “Sở gia đã bắt đầu điều tra, diệp gia quán, nhưng em muốn biết, KH-10, danh sách những người hắn đã tiếp xúc và liên lạc.”
KH-10, chính là tên sát thủ mà Sở Quân Việt đề cập tới vừa nãy.


Đường Bội còn muốn nói tiếp, Sở Quân Việt nãy giờ vẫn nằm sấp trên giường không nhúc nhích đột nhiên ngồi dậy.
Anh lấy điện thoại của Đường Bội, áp vào tai mình.


Giọng nói lạnh lẽo của Âu Dương Lạc truyền qua từ đầu kia điện thoại: “Chuyện này em không cần điều tra nữa, anh sẽ xử lý thay em.”


Thời gian Sở Quân Việt và Âu Dương Lạc tiếp xúc không nhiều, nhưng dù chỉ mấy lần ngắn ngủi, cũng đủ để anh biết được mọi thông tin về Âu Dương Lạc, anh vẫn khá hiểu người này.
Thiếu chủ Âu Dương gia lòng dạ độc ác, trước mặt người khác luôn luôn bày ra dáng vẻ bất cần đời.


Không ai có thể đoán được suy nghĩ của anh ta khi nhìn vào đôi mắt xanh nước biển kia, trừ phi, gặp phải tình huống như bây giờ.”
“Anh Âu Dương.” Sở Quân Việt chào hỏi.


Âu Dương Lạc không ngờ rằng lúc này Sở Quân Việt lại ở cạnh Đường Bội, hơn nữa còn có thể lấy điện thoại của cô trong im lặng.
Anh ta im lặng mấy giây, thu lại giọng điệu vừa rồi, đáp: “Anh Sở.”


“Là tôi.” Sở Quân Việt nhìn Đường Bội: “Có chuyện này, tôi muốn hợp tác với anh Âu Dương, không biết anh có hứng thú hay không?”
“Ồ?” Âu Dương Lạc cười khẽ: “Chẳng lẽ anh không sợ, tôi đồng ý hợp tác với anh, rồi lật lọng, quay sang bán đứng anh sao?”


“Tôi không sợ.” Sở Quân Việt nhàn nhạt nói.
“Ồ, Sở thiếu đúng là tự tin.” Âu Dương Lạc trào phúng nói.


“Bởi vì chuyện này có liên quan với Bội Bội, cho nên tôi tin anh, tuyệt đối sẽ không lấy an nguy của cô ấy ra làm trò đùa.” Sở Quân Việt không đếm xỉa tới giọng điệu giễu cợt của anh ta, lại hỏi: “Sao đây?”


“Được.” Nghe thấy tên Đường Bội, quả nhiên Âu Dương Lạc nghiêm túc hơn rất nhiều, hỏi: “Hợp tác thế nào?”
Lúc Sở Quân Việt lấy điện thoại, Đường Bội đã nhìn qua laptop lần nữa.
Thấy anh nói chuyện xong, cô quay đầu cười nhìn anh, hỏi: “Thương lượng xong rồi?”


“Ừ.” Sở Quân Việt trả điện thoại lại cho Đường Bội.
Đường Bội cũng không hỏi rốt cuộc Âu Dương Lạc đã nói gì, chỉ vỗ một cái lên giường, nói: “Nằm xuống tiếp đi.”
“Bội Bội…” Sở Quân Việt không nghe lời.


Anh từ từ, ôm lấy Đường Bội từ sau lưng, cúi đầu hôn lên rái tai xinh xắn, khàn giọng nói: “Để em thương lượng đổi chác với Âu Dương Lạc, không bằng cứ để anh làm.”
Anh vừa nói vừa ôm Đường Bội chặt hơn, thấy cô cười, lại hỏi: “Bội Bội, em đang cười anh đấy hả?”


“Hả? Cười gì cơ?” Đường Bội vẫn nhìn màn hình, nói: “Sao em lại cười anh hả?”
Sở Quân Việt chôn đầu vào vai cô.
Anh im lặng một lát, lại nói: “Thật ra thì lúc ở trên núi, khi ôm em vào lòng, anh rất vui.”


Tay anh dời khỏi bả vai Đường Bội, ôm lấy eo cô, giống như hồi trưa lúc nhảy ra khỏi xe, ôm chặt cô trong ngực mình, nói: “Khi đó anh cảm thấy, em hoàn toàn dựa vào anh, em chỉ có thể để anh bảo vệ, bên em chỉ có anh…. Anh thật sự vô cùng vui vẻ.”


Cằm anh đặt trên vai Đường Bội, lúc nói chuyện, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô làm nó đỏ lên, cũng làm lòng cô ấm áp.
Đường Bội khép laptop lại, hơi nghiêng đầu, cô không thấy được biểu cảm của Sở Quân Việt lúc này, nhưng cô có thể tưởng tượng được.


Thật ra thì bọn họ rất giống nhau, trước khi họ gặp nhau, đều độc lai độc vãng, bên cạnh không có ai có thể để mình yên tậm dựa vào.
Đường Bội xoay người hôn Sở Quân Việt, thấp giọng nói: “Sao em lại cười anh được đây?!”
Cô dựa vào ngực Sở Quân Việt, ôm chặt lấy anh.


Cô cũng đặt cằm lên vai Sở Quân Việt, hai người dính chặt vào nhau, ấm áp và tương xứng.
Đường Bội chớp mắt, dịu dàng nói: “Em cũng rất vui, rất vui rất vui…. Thậm chí, khi đó em còn cảm thấy, dù có chết, cũng không sao cả!”
“Không!” Sở Quân Việt trầm giọng nói.


Anh nghiêng đầu hôn lên tai Đường Bội, nói: “Ông nội vẫn chờ chúng ta sinh cháu cố cho ông.”
Anh vừa nói, vừa cắn tai Đường Bội: “Bội Bội, anh cũng rất muốn có con, rất muốn rất muốn.”
Đường Bội cười khẽ.
Người Sở Quân Việt dần dần nóng lên, hơi thở phun bên tay cô cũng nóng.


Đường Bội đột nhiên dùng lực, đẩy anh ra một chút, cười nói: “Lời ngon tiếng ngọt cũng vô dụng, hôm nay anh phải dưỡng thương.”
Nói xong, cô không chút chần chừ, đè Sở Quân Việt nằm lên giường.


“Bội Bội…” Sở Quân Việt ngoan ngoãn thuận thế nằm lên giường, nhưng vẫn không cam lòng nắm lấy tay Đường Bội, vuốt ve tay cô.
“Giả bộ đáng thương cũng vô dụng.” Đường Bội cười nói.
“Bội Bội…” Sở Quân Việt kéo dài chữ Bội.


Anh như thế này, có chút đáng yêu làm Đường Bội hơi xiêu lòng.
Cô cúi người xuống, hôn một cái lên môi Sở Quân Việt, nói: “Đây là sự an ủi cho đứa bé đáng thương.”
Nói xong cô nhảy xuống giường, ôm laptop vào lòng nói: “Nhưng mà bây giờ anh phải nghỉ ngơi rồi.”


Nói xong, cô ôm laptop đi qua ghế salon.
Sở Quân Việt không nói gì nữa.
Cũng không xin gì nữa.
Anh chỉ im lặng nằm trên giường, nhìn Đường Bội.
Đường Bội thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu nhìn anh một cái, lúc bốn mắt giao nhau, cô sẽ cười với anh.


Sở Quân Việt chưa từng nghĩ rằng, chỉ yên lặng ở cùng nhau, không hề làm gì, cũng ngọt ngào như vậy.
Buổi tối, lúc đi ngủ, rốt cuộc Đường Bội cũng nằm ở bên cạnh anh.


Cô cẩn thận điều chỉnh tư thế cho Sở Quân Việt, bảo đảm không đụng vào vết thương của anh, lúc này hai người mới rúc vào nhau, ngủ say.
Sáng hôm sau, Đường Bội bị Sở Quân Việt đánh thức.
Lúc cô mở mắt ra, Sở Quân Việt đã cầm điện thoại di động, đi ra ngoài ban công.


Mấy phút sau, Sở Quân Việt nói chuyện điện thoại xong, lúc đi vào phòng thì biểu cảm có hơi bất định, diệp gia quán, không nhìn ra được rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu.
“Sao vậy?” Đường Bội ngồi dậy, vịn vai Sở Quân Việt xoay người anh lại, cẩn thận kiêm tra vết thương của anh.


“Không có gì.” Sở Quân Việt im lặng một lúc, mới nói: “Vốn dĩ anh muốn từ từ, nhưng bọn chúng càng ngày càng phách lối. Cho nên lần này, anh sẽ một lưới bắt hết bọn chúng.”
“À?” Đường Bội nghiêng đầu nhìn Sở Quân Việt, hỏi: “Nhanh vậy sao?”


“Chắc chắn vẫn chưa thể bắt được con cá lớn sau màn, nhưng trải qua lần này, tạm thời bọn chúng sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.” Sở Quân Việt lại nói: “Chờ quay xong bộ phim của chú thì em hãy nghỉ ngơi một thời gian. Nếu cảm thấy buồn thì cứ quay quảng cáo sản phẩm của Sở thị.”


“Phụt…” Đường Bội cười hỏi: “Quay quảng cáo sản phẩm của Sở thị?”


“Ừ.” Sở Quân Việt không chút chần chừ gật đầu, nghe thấy tiếng cười của Đường Bội anh nói tiếp: “Sở thị có rất nhiều mỹ phẩm, mỹ phẩm dưỡng da và cả quần áo nữ, nếu như em thấy chán, thì cứ chọn cái mình thích trước, nhưng mà em đừng nhận việc nữa nhé.”


Bất luận hôm qua có ngọt ngào thế nào, bất luận lúc anh ôm Đường Bội, cảm nhận sự dựa dẫm toàn tâm toàn ý của cô anh đã cảm thấy vui sướng bao nhiêu. Nhưng khi nhớ tới cảnh hôm qua, trong lòng Sở Quân Việt vẫn nặng trĩu.


“Khó trách sao mà không ít diễn viên lại dùng quy tắc ngầm.” Đường Bội ôm lấy vai anh, nửa đùa nửa thật thò đầu ra trước, nhìn má Sở Quân Việt, cười nói: “Thì ra có kim chủ bao nuôi, công việc thật sự quá thuận lợi và dễ dàng.”


Cô cười nói tiếp: “Tất nhiên em biết Sở thị có rất nhiều sản phẩm, nhưng mà Sở đại thiếu có biết không? Dù chỉ là làm đại diện cho một nhãn hiệu thôi, cũng sẽ có vô số diễn viên tranh đến sứt đầu mẻ trán.”
Sở Quân Việt nắm lấy tay cô.


Chuyện Đường Bội nói, không phải là anh không biết.
Trên thực tế, trước khi gặp Đường Bội, những diễn viên chủ động muốn leo lên giường anh, chỉ tính trong nước thôi đã nhiều đến như cá dưới nước.
“Anh không biết.” Sở Quân Việt cười đáp, nói: “Cẩn thận kẻo ngã.”


“Anh nói dối hay nhỉ!” Đường Bội cười, véo tai Sở Quân Việt, nói: “Để em nghĩ thử xem, năm ngoái người phát ngôn cho mỹ phẩm CPD, hình như là một nữ diên viên quốc tế, năm ngoái nữa, diệp gia quán, chính là nữ diễn viên quyến rũ đứng đầu bảng, đúng không?”


“Anh không biết.” Khóe môi Sở Quân Việt hơi vểnh lên.
“Còn có quần áo cao cấp của Sở thị, nghe nói người mẫu cũng là người có đường cong ma quỷ, gương mặt thiên sứ… Có đúng không?” Cô khẽ cắn lỗ tai Sở Quân Việt.


“Trước kia anh chưa bao giờ xem show diễn thời trang của nữ, năm nay, chỉ có đi cùng em thôi.” Sở Quân Việt nói.
“Hừ…” Đường Bội hừ lạnh, nói: “Cõ lẽ bọn họ đều rất sẵn lòng, lúc không có ai, đặc biệt trình diễn lại cho Sở thiếu xem, nhỉ?”
Nụ cười trên mặt Sở Quân Việt sâu hơn.


Anh biết không phải mình ảo giác, trải qua chuyện hôm qua, Đường Bội đối với anh, hình như đã thân hơn một ít.
Mặc dù bọn họ đã làm chuyện thân mật nhất, nhưng những lúc thân mật thả lỏng như những đôi tình nhân bình thường khác thế này, thì thật sự rất ít.


“Còn có hãng xe nổi tiếng của Sở thị, người muốn ngồi ghế lái để chở Sở thiếu, chắc cũng đầy ra…” Đường Bội buông rái tai Sở Quân Việt ra.
“Bội Bội…” Sở Quân Việt bắt lấy tay cô.
Anh cúi đầu hôn lên trán cô, trầm giọng nói: “Hôm qua là lần đầu tiên anh ngồi xe phụ nữ lái.”


“Thật sao?” Đường Bội nhướn mày, không giấu được ý cười trong mắt.
“Thật.” Sở Quân Việt cúi đầu hôn lên môi cô.
Ánh nắng ban mai chiếu vào gò má hai người, tất cả thật âm áp, yên lặng và tốt đẹp.


“Bội Bội…” Sở Quân Việt tách khỏi Đường Bội, thấp giọng nói: “Trước đây rất lâu, trong mắt anh đã chỉ có thể chứa một người. Những người em nói, cho dù họ nối tiếng hay xinh đẹp quyến rũ thế nào đi nữa thì cũng không ai có thể lọt vào mắt anh.”


Anh đưa tay dịu dàng vén tóc cho Đường Bội, áp trán mình lên trán cô, nhìn vào mắt cô dịu dàng nói: “Đàn ông Sở gia rất ngốc, em nhìn chú anh thì biết, yêu một người, sẽ chỉ biết có một người, đến chết cũng không thay đổi.”


Đây là lời hứa của Sở Quân Việt dành cho Đường Bội, rất giản dị, cũng là lời thề ngọt ngào nhất.
Hai người trao nhau nụ hôn dưới ánh nắng ban mai.
Ngày đó ánh mặt trời ấm áp, năm tháng yên bình.
Tất cả, đẹp như một bức tranh.