Trùng Sinh Siêu Sao: Vợ Yêu Của Ám Dạ Đế Vương

Chương 91-1: Cầu hôn 1

Editor: Mặc Doanh RF
Diệp Gia Quán.
Buổi họp báo bấm máy phim mới được tường thuật trực tiếp.
Người chú ý đến phim mới của KelvinChu vốn không ít, lúc này người ngồi trước máy tính và ti vi cũng rất nhiều.


Hơn nữa cũng đúng như lời phóng viên đó nói, liên quan tới tấm hình chiếc nhẫn Đường Bội đăng lúc nửa đêm, cùng với câu tus mập mờ kia, dân mạng đã sớm thảo luận long trời lở đất. Còn về chuyện nam chủ nhân của chiếc nhẫn này là ai, người chú ý đến Đường Bội, chú ý đến chuyện này đều muốn biết.


Nhưng sau hôm đó, Đường Bội cũng chưa từng nhận phỏng vấn.
Cho nên dân mạng thảo luận rất nhiều trường hợp.
Nhưng người bị suy đoán nhiều nhất là Hạ Tử Diệu và Cố Diệp.


Ảnh đế Hạ đã vào nghề nhiều năm, mặc dù thỉnh thoảng cũng có scandal, nhưng người quen biết anh ta đều biết, Hạ Tử Diệu có kỹ thuật diễn tốt gia cảnh lại lớn, cần gì phải dựa vào scandal để đánh bóng quảng bá tên tuổi.


Đường Bội là một người mới, bộ phim đầu tiên cô quay lại có Hạ Tử Diệu, ảnh đế Hạ còn cam tâm tình nguyện tạo scandal với cô, mà lần này còn không hề gạt bỏ như những lần trước, một vài câu hời hợt hóa giải là xong.


Cho nên tất cả mọi người đều cho là, Hạ Tử Diệu tìm được người quan trọng của đời mình, nên mới như thế.


Cộng thêm chiếc nhẫn kim cương xuất sắc trên tay Đường Bội, bất luận là ánh sáng, độ lớn hay đường nét, vừa nhìn đã biết là có giá trị không nhỏ, người bình thường làm sao có thể mua một chiếc nhẫn kim cương có giá trị lớn như vậy. Bản thân Hạ Tử Diệu có thu nhập cao, tài sản lại phong phú, đúng là một trong những người tốt nhất.


Còn về Cố Diệp.
Đoán là hắn, vì những người hâm mộ tự tình nguyện từ một phía, bởi vì thời gian trước hắn và Đường Bội liên tiếp xuất hiện scandal, cho nên Đảng ‘Cố Đường’ mới cảm thấy là hắn.
Nhưng người trong giới hiểu rõ hơn so với fan.


Mặc dù Cố Diệp chỉ là một người mới, nhưng lai lịch bí ẩn, nghe nói bối cảnh sau lưng hắn cũng không nhỏ.
Cho nên, những phóng viên có khứu giác nhạy bén, đều cảm thấy rất có thể là Cố Diệp.
Trên mạng, những cuộc thảo luận liên quan tới vấn đề này, vẫn không thuyên giảm.


Nhưng vì Đường Bội không nhận phỏng vấn cho nên không có kết luận,
Lúc này bị phóng viên hỏi thẳng, không chỉ là các phóng viên ở hiện trường, ngay cả các khán giả đang xem trực tiếp trên mạng cũng kích động.


Trầm Thanh Văn ngồi trong phòng nghỉ ngơi, lúc này lại có chút kinh ngạc nhíu mày, giống như lầm bầm lầu bầu, hỏi người ngồi đối diện mình: “Cậu có biết chủ nhân còn lại của chiếc nhẫn kim cương là ai không?”


Trầm Thanh Văn tin tưởng, nếu như nói ở đây còn có người biết đáp án, biết nam chủ nhân của chiếc nhẫn kim cương là ai, thì chỉ có cậu thanh niên đang ngồi đối diện mình mà thôi.
Đường Tử Thái khẽ mỉm cười.


Mặc dù cậu cảm thấy tính cách của Trầm Thanh Văn cũng coi như là không tệ, nhưng hai người không thân quen đến mức này.
“Tôi biết.” Mặc dù Đường Bội không chính miệng nói cho cậu, nhưng Đường Tử Thái rất rõ, trừ Sở Quân Việt, sẽ không có người thứ hai.
Sau khi nói xong cậu không nói thêm gì nữa.


Trầm Thanh Văn chờ thật lâu vẫn không thấy cậu nói tiếp, cũng không hỏi tới, chỉ thản nhiên nhìn Đường Tử Thái một cái, rồi giống như những người khác, im lặng ngồi chờ Đường Bội trả lời.
Người duy nhất không bình tĩnh, chính là chính chủ của chiếc nhẫn, Sở Quân Việt.


Anh biết sáng nay Đường Bội có buổi họp báo, dù rất muốn đích thân tới đó, thuận tiện tặng hoa cho cô.
Nhưng sáng nay anh có rất nhiều chuyện phải làm.
Anh vừa kết thúc một cuộc họp video, lúc này đang ngồi dựa vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần.


Văn Tư Miểu gõ cửa đi vào, anh cũng không mở mắt, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Tài liệu chuẩn bị xong rồi?”
“Dạ.” Văn Tư Miểu đặt tất cả tài liệu của cuộc họp kế tiếp lên bàn.
Phòng làm việc trở nên yên tĩnh lần nữa.


Văn Tư Miểu ngẩng đầu nhìn Sở Quân Việt, há miệng muốn nói gì đó, nhưng lại có chút do dự.
Đúng vào lúc này, Sở Quân Việt tựa như có thần giao cách cảm, mở mắt ra nhìn hắn một cái, hỏi: “Có chuyện gì không?”


“Sở thiếu.” Văn Tư Miểu ho nhẹ một cái, sau đó nói: “Thằng nhóc cứng đầu Lục Tử Mặc gửi tin nhắn tới, nói các phóng viên ở hiện trường đang truy hỏi cô Đường chuyện liên quan đến chiếc nhẫn.”
“Bụp.” Sở Quân Việt vỗ bàn đứng lên.
Anh chống hai tay lên bàn, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.


Hành động bất ngờ này làm Văn Tư Miểu giật mình, theo bản năng, hắn cho rằng Boss tức giận vì các phóng viên truy hỏi cô Đường.


“Vậy… Cắt đứt buổi hợp báo bây giờ sao?” Dù sao cũng là buổi họp báo do Sở Dực Thành mở, cho dù anh ta đã bị ông cụ xóa tên dưới cơn tức giận, nhưng trên dưới Sở gia, bao gồm vị đang đứng trước mặt hắn, đều vẫn coi anh ta là người nhà.
Văn Tư Miểu hỏi xong thì cẩn thận nhìn Sở Quân Việt.


Hắn đã đi theo Sở Quân Việt nhiều năm, vốn dĩ đối với cảm xúc của Boss nhà mình thì vẫn tương đối rõ ràng. Nhưng kể từ sau khi có Đường Bội, tất cả quy luật đều bị vạch ra làm lại, gần đây cảm xúc của Sở Quân Việt đã thay đổi, làm Văn Tư Miểu thường không đoán ra cảm xúc của anh. Diệp Gia Quán.


Nhưng bây giờ, hắn nhanh chóng nhìn ra, trên mặt Sở Quân Việt không có sự tức giận như mình tưởng.
Mà là có hơi hồi hộp, còn mang theo chút ngượng ngùng…
Văn Tư Miểu bị ý nghĩ của mình hù dọa.
Sở Quân Việt nhanh chóng bấm tìm video trực tiếp.


Hiện trường buổi họp báo rất yên tĩnh, nụ cười trên mặt Đường Bội vẫn không giảm, mặc dù đã trôi qua một phút, nhưng cô vẫn chưa trả lời.
Cho đến khi lòng Sở Quân Việt cũng hơi thấp thỏm…


Lúc này mọi người mới nhìn thấy, Đường Bội đột nhiên cười tươi, môi anh đào khẽ mở, cười xinh đẹp nói: “Chủ nhân khác của chiếc nhẫn kim cương này, tất nhiên là người yêu của tôi rồi.”
Ặc…


Câu trả lời được nói ra, trong lòng mọi người ở hiện trường đều đồng loạt xuất hiện câu này, khó nén thất vọng nhìn Đường Bội ngồi đó.
Câu trả lời này có khác gì không trả lời đâu.
Ngay cả Sở Quân Việt, trên mặt cũng lộ rõ sự thất vọng.


Anh không thể nói rõ tâm trạng phức tạp của mình lúc này.
Đường Bội chủ động công khai tấm hình kia, đã cho anh cảm giác như cô đang cầu hôn anh, chứ không phải là anh cầu hôn cô.


Nếu như hôm nay ngay cả chính thức công bố cũng do Đường Bội làm, vậy Sở Quân Việt sẽ có cảm giác như mình mới là người được cầu hôn.
Nói thật, anh không muốn như thế.


Nhưng mà nếu Đường Bội chịu công khai mối quan hệ của bọn họ, để những người đoán mò của đảng ‘Cố Đường’, đảng ‘Hạ Đường’ một câu trả lời chính xác để họ im miệng, công khai quyền sở hữu của Sở Quân Việt anh.
Sở thiếu lại vô cùng vui mừng.


Ngay khi các phóng viên do dự, không biết có nên mạo hiểm đắc tội người đàn ông thần bí sau lưng Đường Bội, truy hỏi tới cùng hay không, lại thấy Đường Bội cười hỏi: “Có phải mọi người rất thất vọng hay không?”


Cô đảo mắt nhìn khách hội trường, thu hết biểu cảm của các phóng viên vào mắt, không đợi bọn họ trả lời, cô đã nói tiếp: “Anh ấy không phải là ảnh đế Hạ hay đạo diễn Tần như mọi người đoán, anh ấy cũng không phải người trong giới.”


Nới tới đây, cô không kiềm được mà cười khẽ, nói: “Đối với chuyện mọi người luôn đoán về chủ nhân còn lại của chiếc nhẫn, ý kiến của anh ấy có thể là rất lớn. Cho nên…”
Đường Bội cười thản nhiên.


Hai mắt của cô nhìn thẳng vào ống kính, nụ cười trên mặt không giảm, nhưng giọng nói trở nên nghiêm túc hẳn lên: “…Không biết anh Sở có đang coi buổi họp báo không, anh có bằng lòng chấp nhận lời cầu hôn của em, kết hôn với em không?”


Giọng của cô không được coi là lớn, giọng điệu vui vẻ, thậm chí còn mang theo chút đùa giỡn.
Nhưng hiện trường đột nhiên trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Yên lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.


Trong nháy mắt các phóng viên đều cảm thấy có chút không chân thật, có khi nào diễn viên hay nghệ sĩ muốn kết hôn mà lại công khai như thế này đâu?
Mặc dù người chủ động nói tới vấn đề đó là bọn họ, không sai!


Mặc dù Đường Bội đăng hình chiếc nhẫn kim cương là cô có lá gan rất lớn, không sai!
Mặc dù từ khi cô vào giới tới nay, hình tượng nữ vương vẫn chiếm đa số, không sai!
Nhưng cho dù yêu nhau rồi thậm chí là kết hôn luôn, các diễn viên cũng nghĩ cách gạt fan và các phóng viên giải trí mà?!


Các phóng viên trước giờ chạy theo nghệ sĩ săn tin, lúc này đều trố mắt nhìn nhau, đối với tin tức Đường Bội thoải mái đích thân đưa tới chỗ, bọn họ lại không biết phải làm sao.
Cánh tay chống lên bàn của Sở Quân Việt đột nhiên cứng đờ.


Văn Tư Miểu đứng đối diện anh, cho nên những lời Đường Bội nói đều lọt vào lỗ tay bọn họ.
Hắn chưa từng nghĩ, đời này lại dám có người mở miệng cầu hôn Boss nhà mình ở trường hợp công khai như vậy.
“Sở… Sở thiếu…” Văn Tư Miểu cà lăm: “Video phải xử lý sao?”


Video tường thuật trực tiếp vẫn chưa được tắt, hiện trường buổi họp báo vẫn cực kỳ yên tĩnh.
Đường Bội đã đứng lên, chào các phóng viên, rồi xoay người đi về phía lối ra.
Sở Dực Thành ngồi bên cạnh cô cũng có hơi kinh ngạc.


Nhưng anh ta chỉ nhíu mày, mỉm cười nhìn theo bóng lưng Đường Bội, sau đó nhanh chóng nháy mắt với trợ lý.
Trợ lý hiểu ý, trước khi các ký giả kịp phản ứng, đã sắp xếp vệ sĩ và bảo vệ che chở Đường Bội đi về phòng nghỉ ngơi.
Quả nhiên mấy giây sau, các phóng viên đều tỉnh lại.


Hiện trường buổi hợp báo đột nhiên trở thành một nồi nước sôi, các phóng viên đồng loạt đứng lên muốn vọt tới chỗ Đường Bội.
Các vệ sĩ và bảo vệ đã sớm chuẩn bị, hành động trước một bước, kiên quyết ngăn cản các phóng viên, không để bọn họ đuổi theo Đường Bội.


Bởi vì vừa rồi là vấn đề cuối cùng, cho nên Sở Dực Thành cũng đứng lên, cùng Cố Diệp đi về phía lối ra.
Sở Dực Thành trở lại phòng nghỉ ngơi, nhìn Đường Bội bình thản ngồi đó, không nhịn được mà cười đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, nói: “Nói ra như vậy thật sự không sao chứ?”


Ngay cả Cố Diệp cũng không nén được kinh ngạc mà nhìn cô, hỏi: “Chẳng lẽ cô không lo lắng, làm vậy sự nghiệp của cô sẽ bị hủy trong chốc lát sao?”


“Khi đăng tấm hình tôi đã nghĩ tới rồi.” Đường Bội cười, không trực tiếp trả lời vấn đề của Cố Diệp và Sở Dực Thành: “Nếu như sợ bị người khác biết, tôi đã không đăng tấm hình kia lên rồi.”


“Một tấm ảnh thì quá dễ giải thích, có thể nói đó là vì muốn quảng cáo đánh bóng tên tuổi.” Cố Diệp nhìn Đường Bội không chớp mắt: “Nhưng hành động của cô lúc nãy, đã…”


“Nhưng cũng đã nói ra rồi…” Đường Bội cười mở tay ra, hiếm khi lại giở trò vô lại: “Ít nhất tôi biết, KelvinChu tuyệt đối sẽ không vì chuyện này mà đá tôi khỏi phim mới.”
“Nhưng mà…”
Cố Diệp còn muốn nói gì đó, nhưng điện thoại của Đường Bội lại vang lên.


Vừa rồi vì muốn bày tỏ sự tôn trọng nên cô không cầm điện thoại theo.
Lúc này cúi đầu nhìn một cái, thì thấy có mấy cuộc gọi nhỡ.
Đường Bội cười khẽ, ngẩng đầu lên nói với Cố Diệp và Sở Dực Thành: “Xin lỗi, tôi nghe điện thoại.”


Vì thường xuyên tổ chức các buổi họp báo nên phòng nghỉ ngơi của nhà hàng này rất rộng rãi, diện tích cũng lớn hơn phòng nghỉ của Đường Tử Thái và Trầm Thanh Văn gấp sáu bảy lần.


Đường Bội cầm điện thoại đi về góc khác của phòng, nghe điện thoại, cười nói: “Sao hả anh Sở? Có coi video trực tiếp không?”
“Đường Bội!”
Ừ, có hơi nghiến răng.


Đường Bội khẽ mỉm cười, cố ý bỏ qua sự bất đắc dĩ trong giọng nói của Sở Quân Việt, cười hỏi: “Vậy bây giờ, anh Sở có thể cho em một câu trả lời chắc chắn không?”
“Đường Bội em không thể như vậy…” Giọng của Sở Quân Việt mang theo sự bất đắc dĩ.


“Tại sao lại không?” Đường Bội hỏi ngược lại: “Anh không muốn chấp nhận lời cầu hôn của em?”


“Chúng ta đã nói rồi, lần này dù thế nào của là do anh chủ động công khai.” Trái tim Sở Quân Việt máu me đầm đìa, màn cầu hôn anh chú tâm chuẩn bị thật lâu vậy mà ngay cả lời thoại cũng không thể nói thì đã bị Đường Bội cướp trước.


“Hả? Chúng ta nói khi nào?” Đường Bội hơi nghi hoặc.
“Lần trước đã nói xong, chờ sau khi buổi họp báo phim mới của chú út kết thúc, Sở gia ra mặt công khai…” Sở Quân Việt buồn bực nói.


“Em không nhớ anh đã nói vậy, Sở gia công khai.” Đường Bội xoay mắt, cười gian xảo nói: “Xin lỗi nha, bây giờ đúng lúc phóng viên đang ở bên ngoài, có muốn em đi ra nói cho bọn họ biết vừa rồi là do em đùa giỡn không?”
Sở Quân Việt không hề nghe ra một chút hối hận hay có lỗi nào trong lời nói của cô.


Anh tưởng tượng, chắc khi Đường Bội đi ra sẽ nói: Xin lỗi, vừa rồi tôi nói nhầm, không phải tôi chủ động cầu hôn Sở thiếu. Người muốn cầu hôn là anh ấy, cho nên mọi người hãy quên lời tôi vừa nói đi, nếu không Sở thiếu sẽ không vui…


Trong hai mươi tám năm cuộc đời của Sở Quân Việt, chưa từng cảm thấy bất lực và…
Ngọt ngào đến chết người như vậy!
“Được rồi.” Anh buồn bực nói.


“Anh chắc chắn không?” Đường Bội cười gian xảo: “Ở đây rất tiện lợi, phóng viên còn đang chặn ở cửa, em nghĩ trong chốc lát họ sẽ không đi đâu. Nếu Sở thiếu thay đổi suy nghĩ thì lúc nào cũng có thể nói với em.”
“Thật sự không cần.” Sở Quân Việt buồn bực nói.


Tất nhiên anh biết, Đường Bội đang đùa giỡn với mình,
“Vậy…” Bên kia điện thoại, Đường Bội đột nhiên ho nhẹ một tiếng, giọng điệu cũng trở nên nghiêm chỉnh lại: “Anh Sở, anh có chấp nhận lời cầu hôn của em không?”
“Anh chấp nhận…” Sở Quân Việt vẫn còn hơi buồn rầu.


“Này…” Đường Bội cười khẽ: “Sao lại gượng ép như thế chứ, giống như anh bị em ép vậy đó.”
“Bội Bội…” Sở Quân Việt không trực tiếp trả lời vấn đề này.


Anh im lặng một lúc mới nghiêm túc nói: “Anh không phải là một người lãng mạn, công việc cũng rất bận rộn. Diệp Gia Quán. Ở cùng anh, có thể em sẽ cực khổ hơn người khác rất nhiều, thậm chí có thể vì thân phận của anh mà mang tới nhiều lời nói khó nghe… Cho dù như vậy, em cũng bằng lòng gả cho anh sao?”


Đường Bội im lặng một lúc.
Bên kia điện thoại, tiếng hít thở dài đều của Sở Quân Việt như bao phủ trái tim cô, làm cả người cô đều trở nên ấm áp.
“Chúng ta…” Cô chớp mắt một cái: “Không phải là định thảo luận chuyện này qua điện thoại chứ?”


Cô cười, nói: “Em muốn gặp anh….”
Từ phòng nghỉ ngơi đi tới bãi đậu xe, Lục Tử Mặc không nói gì, chỉ mở cửa xe để Đường Bội ngồi vào ghế phụ.
Chiếc BMW màu đen được khởi động, đưa Đường Bội đến trụ sở chính của tập đoàn Sở thị ở thành phố S.


Đường Bội tới nơi này, sóng vai bước vào thang máy đi lên tầng cao nhất với Lục Tử Mặc, lúc này rốt cuộc Lục Tử Mặc mới không kiềm được nói: “Lần sau trước khi làm những chuyện này, có thể bàn bạc với người đại diện với cô một chút không?”
“Được.” Đường Bội cười nói.


Lục Tử Mặc bất đắc dĩ thở dài nói: “Chưa từng gặp ai như cô.”