Trùng Sinh Siêu Sao: Vợ Yêu Của Ám Dạ Đế Vương

Chương 13: Giao dịch

Edit: Tịnh An
“Đường Bội, quả nhiên là mày.”
Thanh âm sắc bén của Đường Phỉ Phỉ truyền đến, cho dù cách một chiếc di động nhưng cơ hồ muốn đâm thủng yết hầu của Đường Bội:
“Ba sẽ không bỏ qua cho mày, Đường gia cũng sẽ không buông tha cho mày.”


Đường Bội đưa di động ra xa một chút, mở loa ngoài, không chút lo lắng, tự rót cho mình một ly rượu đỏ, lúc này mới từ từ nói:
“Vậy sao?”
“Tiện nhân!”
Đường Phỉ Phỉ quả thực đã bị chọc tức, Đường Bội dám dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với cô:


“Mày cũng không quan tâm thằng em hoan của mày chết hay sống sao?”
“Đường Phỉ Phỉ!” Đường Bội bỗng nhiên nắm chặt ly rượu: “Cô còn muốn được hắc thêm một chút không?”


“Mày dám?!” Đường Phỉ Phỉ quát mắng lớn tiếng: “Mày làm hỏng hạng mục Tây Giao, ba rất nổi giận, Đường Bội, mày cứ chờ ba nổi trận lôi đình đi”
“Tôi sẽ chờ” Đường Bội gần như gằn từng tiếng nói ra mấy chữ ấy.


Cô cúp điện thoại, trong ánh mắt hiện lên ý lạnh. Nếu như Đường Phỉ Phỉ không nhắc đến Đường Tử Thái, cô cũng không căm phẫn như vậy. Lợi dụng em trai ruột của cô, hết lần này đến lần khác nhắc đến nó để ép buộc cô, toàn bộ người của nhà họ Đường khiến cô cảm thấy ghê tởm đến phát nôn.


Ánh mắt của Đường Bội trở nên lạnh lùng, ngón tay nhẹ nhàng gõ vài cái lên bàn phím, cuối cùng mở di động ra, dò đến một cái tên chỉ có một chữ L.
Ngón tay nhõ nhắn gõ nhẹ một cái, tin nhắn đã được gửi đi thành công
:
“Tôi cần sự giúp đỡ của anh.”


Cô không chờ đối phương trả lời tin nhắn, năm phút sau điện thoại lại vang lên trong phòng tắm hoa lệ, yên tĩnh.
“Vinh hạnh của tôi” Giọng nam trầm thấp, từ tính, dễ nghe, cho dù xen lẫn trong tiếng gió rít rào, cũng khiến cho người ta nghe được một lần, khó quên.


“Lạc.” Đường Bội ôn nhu nói: “Anh đang ở đâu?”
“Tôi mãi mãi ở bên cạnh em…” Người đàn ông được gọi là Lạc cười haha, sau đó tiếp tục nói:
“Miễn là em cần.”
“…..”


Tuy rằng đã sớm quen với cách nói chuyện hài hước của anh, nhưng Đường Bội vẫn dừng lại một chút rồi nói:
“Tôi muốn tất cả những tư liệu về những người đàn ông đã từng giúp đỡ Đường Phỉ Phỉ, và tất cả chứng cứ.”


Những người đàn ông đi xã giao từng thèm nhỏ dãi với diện mạo của Đường Phỉ Phỉ.


Đường Phong Ngôn là một người đàn ông cực kỳ máu lạnh, đối với ông ta mà nói, sự phát triển của gia tộc quan trọng hơn tất cả, cho nên dù cho Đường Phỉ Phỉ không đồng ý cũng chỉ có thể ấm ức cầu toàn.


Trong tay Đường Bội có một số chứng cứ, nhưng không đủ để làm tổn thương cô ta. Bây giờ, cô cần rất nhiều rất nhiều chứng cứ hoàn chỉnh khác.


“Thật ra, em cần gì phải vất vả như vậy, chỉ cần em gật đầu, thì người chị tiểu bạch hoa cùng cha khác mẹ với em sẽ hoàn toàn biến mất…” Lạc trầm giọng cười nói:
“Phải đồng ý sao?. Công chúa của anh?”
“Sau đó gả cho anh, được không?”


Đường Bội thả lỏng thân thể để cho cả người mình dựa vào bồn tắm, khẽ cười nói:
“Lạc, tôi không thể, người tôi muốn lấy là một người đàn ông thật sự yêu tôi sâu sắc”
“Chậc…”


Lạc có chút thất vọng, lại sớm đoán được Đường Bội sẽ nói như thế, giọng điệu không hề uy hϊế͙p͙, nhận lời nói:
“Ba ngày sau, những tài liệu có liên quan sẽ gửi đến hộp thư của em. Một tháng sau, anh muốn em tới Châu Âu một chuyến, ở lại đây một tuần.”


“Được.” Đường Bội đồng ý, thậm chí cũng không hỏi anh ta muốn cô đến đó làm gì.
Giao dịch với Lạc, lúc nào cũng công bằng như thế. Bạn lấy được thứ bạn muốn đồng thời cũng phải trả một cái giá tương ứng.


Cô cúp điện thoại, máy tính vừa vặn vang lên cô nhận được một tin nhắn mới.
Địa chỉ người gởi xa lạ, tài khoản họ Tần.
Đường Bội tiện tay mở ra, Tần Hạo Diễm làm việc rất nhanh chóng, anh ta gửi kịch bản đã chỉnh sửa xong vào hộp thư cho cô.


Cô xem sơ qua một chút, kỳ thật nội dung kịch bản sửa lại cũng không nhiều lắm, vai diễn của cô ở trong kịch bản cũng không tăng lên bao nhiêu. Nhưng mà vài thay đổi nổi bật chính, không chỉ khiến cho nhân vật “Tiêu công chúa” của cô càng thêm nổi trội, ngược lại càng thêm đây đủ.


Làm thế có thể làm nổi bật ưu thế của Đường Bội.
Cô đóng kịch bản lại, cô vốn chỉ muốn làm cho Đường Phỉ Phỉ bị xấu hổ, nhưng sau khi xem xong kịch bản này, lại có chút nóng lòng muốn thử.
Ngày thứ hai, buổi sáng, Đường Bội đến studio rất sớm.


Trong email hôm qua Tần Hạo Diễm có nói, sáng nay bảo cô đến phim trường sớm hơn, anh có vấn đề muốn bàn thêm với cô về nội dung kịch bản.
Hôm qua Đường Phỉ Phỉ phẫn nộ rời khỏi, đương nhiên cũng mang theo thợ hóa trang Nancy của cô ta.


Hôm qua Tần Hạo Diễm không chút nào che giấu sự thưởng thức của mình dành cho Đường Bội, nhiều người cũng đã nhìn thấy. Đường Bội vửa mới vào cổng chính của studio đã có người dẫn cô đến phòng hóa trang, giới thiệu một thợ hóa trang mới cho cô.


“Đây là Ann, sau này cô ấy sẽ phụ trách tạo hình cho cô” Sau khi nhân viên công tác giới thiệu xong, liền rời khỏi.
“Chào” Đường Bội thân thiết chào một tiếng.
Ann là một cô gái có mái tóc quăn màu nâu hạt dẻ, cô ăn mặc hết sức thoải mái, trang điểm nhạt, thoạt nhìn rất nhanh nhẹn.


“Có phải có chút giống Đường Phỉ Phỉ phải không?” Đường Bội đương nhiên biết ánh nhìn của Ann có ý nghĩa gì, vì thế hơi châm chọc nói.
“Không”. Ann nghe vậy, ngược lại cười sang sảng: “Cô càng giống một chiến quốc công chúa hơn so với cô ấy.”


Tạo hình của Đường Bội hôm nay không giống với ngày hôm qua.


Hôm nay cô đóng vai Tiêu công chúa cùng với Lạc Tu Vân liên kết chống lại quân địch xâm lược, buổi tối trong quân doanh có lễ chúc mừng long trọng, Tiêu công chúa ca múa tuyệt nhất, tối nay nàng sẽ múa một điệu dưới ánh trăng cho mọi người thưởng thức, mừng chiến thắng.


Trên người mặc một bộ quân lễ ngắn gọn, hào phóng, mái tóc được búi gọn trên đỉnh đầu, dùng một cây trâm nhất chi lan hoa cố định, không có nhiều trang sức rườm rà, cũng không có váy áo tầng tầng lớp lớp, thậm chí cũng không có trang điểm quyến rũ….Đây chính là Tiêu công chúa, bọn họ nguyện đem tính mạng tương báo, chiến thần của bọn họ, công chúa điện hạ của bọn họ!.


Lúc này thời gian còn sớm, khi Đường Bội bước ra từ phòng hóa trang, trong studio không có bao nhiêu người.
Cô lững thửng đi đến bên cạnh đài cao – cảnh diễn trong ngày hôm nay.
Bốn phía đài cao là sân bãi rộng rãi, đến lúc đó sẽ có hàng vạn binh lính ngồi vây xung quanh.


Đường Bội chậm rãi đi lên đài cao, trên người mặc đồ hóa trang, lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Trên đài cao, có một cây đàn cổ, cô ngồi quỳ ở trước đàn cổ, tuy rằng biết là đạo cụ dùng để diễn xuất, không quý báu lắm, nhưng ngón tay nhỏ nhắn vẫn nhẹ gãy lên dây đàn.


Một điệu nhạc phong cách cổ dào dạt vang lên trong studio, lãng lãng vài tiếng, ào ạt mang theo tư thế oai hùng, ngang dọc tách nhập, hấp dẫn sự chú ý của mọi người ở trong studio.
Bao gồm, người mới tiến vào studio, đang cúi đầu sửa chữa kịch bản.


Anh không dám tin ngẩng đầu nhìn về phía đài cao, thấy Đường Bội ngồi ở trên chiếu, đang gãy huyền cầm.
Hình ảnh ấy xinh đẹp như vậy, khiến cho người từng nhìn thấy nhiều người đẹp trong giới giải trí như Tần Hạo Diễm, cũng phải ngây ngẩn cả người.