Trùng Sinh Chi Si Tửu Hữu Diễn

Chương 10: Tiến triển

Phòng thành thân ở Lạc Việt không sử dụng hệ thống sưởi ngầm (1) mà là dùng tường cách nhiệt. Một phòng có hai bờ tường, gạch để xây tường được xếp theo hình chữ chi (之) (hình zigzag). Khi phòng bếp nấu đồ ăn, bếp lò được đốt lên sẽ sinh ra nhiệt khí, khói thông qua lưới mặt cá lọc đi tro bụi rồi được truyền vào trong tường, sau đó nhiệt lượng sẽ tỏa đi khắp nơi sưởi ấm các phòng. Vân gia không sử dụng củi mà là than, Hạ Việt cũng từng cho nó vào trong chậu đá để sưởi ấm, hâm nóng rượu và thức ăn.

Than ở thế giới này không giống với than ở trái đất, than của Lạc Việt lúc còn nguyên có màu xám nhạt, lúc đốt mới từ từ chuyển thành màu đen. Than này có lượng nhiệt rất cao, đốt cũng được lâu, một khối than lớn chừng bằng bàn tay có thể cháy hơn mấy canh giờ. Hơn nữa, khói của nó gần như trong suốt không có muội than nhiều, có lỡ hít phải cũng không bị sặc, lúc Hạ Việt lần đầu tiên chứng kiến thì đã vô cùng yêu thích loại than này.

Phòng thành thân của đôi phu phu ở Vân gia không lắp ống dẫn khói mà là sử dụng kết cấu tường vây trực tiếp hút và giữ nhiệt, cho nên không cần phải đốt bếp nấu cả đêm. Có thể làm như vậy cũng là bởi tường ở đây sử dụng một loại gạch đá đặc thù, hiệu quả cách nhiệt vô cùng xuất sắc.

Hạ Việt tuy biết phòng ngủ của mình rất ấm áp nhưng cũng không để ý mấy, bây giờ nghe Phương quản sự nói xong, hắn trở về hỏi hạ nhân mới biết được bình thường ban đêm nhà chỉ đốt lò gần nửa canh giờ, có hôm còn đốt tầm 10 phút mà thôi, đại khái khi nào cảm thấy các phòng đều ấm hết rồi thì tắt bếp.

Chỉ cần như vậy là có thể bảo trì độ ấm cả đêm sao? Hạ Việt kinh ngạc nghĩ thầm, hắn rất xác định sáng hôm sau lúc thức dậy trong phòng vẫn vô cùng ấm áp. Hiệu quả cách nhiệt kinh người như vậy, nếu có thể chế loại gạch đá này làm thành bình đựng rượu là có thể bảo quản rượu ở nhiệt độ thích hợp nhất!

Hạ Việt thật sự muốn để Hỉ Cửu Túy bán rượu nóng. Đây có thể trở thành biểu tượng đặc sắc nhất của nó, đồng thời khó có quán nào có thể bắt chước được.

Phương pháp hâm rượu ngoại trừ Thức Yến đã từng được hắn giảng cho nghe, còn đâu toàn bộ Lạc Việt sợ là chỉ có một mình Hạ Việt biết.

Ở đây không có nhiệt kế, không có cách nào xác định được nhiệt độ chính xác của rượu, cho dù có người đã nhớ kỹ vị đạo, về nhà thử tự đun rượu lên cũng chưa chắc đun ra được mùi vị y như cũ. Huống chi, thực đơn của Hỉ Cửu Túy bao gồm hơn mười loại rượu của Vân gia độc quyền cung cấp, học lén về nhà tự đun tự uống thì còn có thể, chứ muốn học để đem đi bán thì mơ đi.

Nói thì nói thế nhưng Hạ Việt cũng biết, dân phong Lạc Việt vốn thuần phác sẽ không xuất hiện các kiểu sơn tặc đi cướp hàng vân vân…

Hạ Việt nảy ra cái ý nghĩ bán rượu nóng này từ lúc hắn phát hiện hương vị rượu của Lạc Việt rất giống rượu sake. Ngày đó, ngồi trong phòng hâm rượu nếm thử coi như phần nào chứng thực ý nghĩ của Hạ Việt.

Cho dù khách nhân không dễ dàng tiếp thu rượu nóng, nhưng Hạ Việt tin vào bản thân mình, cũng tin vào Vân gia. Ở kiếp trước hắn đã từng gặp qua không ít người có suy nghĩ sai lầm về sake, thậm chí nhiều người còn cho rằng đun rượu lên thì thật là phí phạm, cho nên kiếp này, hắn rất rõ ràng phải làm thế nào để thực khách chấp nhận rượu hâm nóng.


Hắn đã có một kế hoạch tương đối hoàn chỉnh, tỷ như lúc khách đến sẽ tặng miễn phí một đĩa khai vị nhỏ phối hợp một chén rượu nóng. Tiểu phúc lợi kiểu này không những chiếm được hảo cảm của khách hàng mà còn có thể giúp khách nhân thêm kiên nhẫn chờ đợi món, đồng thời cũng là một loại đẩy mạnh tiêu thụ.

Trên thực tế, phương pháp tiếp thị này hắn và người bạn kia đời trước lúc mở xưởng rượu cũng đã dùng qua, thành công làm không ít khách hàng lựa chọn hợp tác với xưởng của mình.

Món khai vị tặng kèm cho khách không cần cầu kỳ quá, có thể là súp thập cẩm hoặc là rau củ muối, thêm vài ngụm rượu nóng thơm ngào ngạt, vừa ấm bụng lại không quá no.

Để gây ấn tượng với khách nhân, điều quan trọng không phải là món khai vị mà là rượu. Khai vị chủ yếu chỉ để làm nổi bật cho khách quan biết mỹ vị của rượu.

Tuy rằng làm như thế mới đầu có thể sẽ lỗ vốn, thế nhưng nếu làm tốt thì không chỉ có danh tiếng mà còn có thể làm khách nhân chấp nhận được rượu nóng của Hỉ Cửu Túy. Bước này nếu không thành vấn đề thì tương lai về sau sẽ vô cùng thuận lợi.

Hắn sẽ thuyết phục Phương quản sự và Thành chưởng quỹ, để cho bọn họ hiểu được sức hấp dẫn chân chính của rượu nóng.

Thế nhưng, trước đó còn một vấn đề khác, đó chính là bình hoa đào giải nhiệt quá nhanh, trời đông giá rét, mới uống được một li thì rượu trong bình rượu đã lạnh xuống, như vậy thì làm sao thực khách có thể nếm được vị ngon của rượu chứ! Hạ Việt cực lực muốn tránh đi tình huống như vậy.

Phải để rượu duy trì nhiệt độ liên tục lâu một chút, ít nhất cho đến khi khách nhân thưởng thức rượu phối hợp với thức ăn ngon, biết được rượu nóng là mỹ vị kinh diễm đến nhường nào.

Bởi vậy, hắn cần phải tìm ra một chất liệu gì đó có thể giữ nóng tốt.

Hiệu quả của tường cách nhiệt thật sự là quá mạnh mẽ, hoàn toàn vượt qua yêu cầu của hắn. Nếu như có thể dùng loại gạch này chế tạo thành bình đựng rượu…

Hạ Việt mắt sáng quắc nhìn chằm chằm tường phòng ngủ.

Thức Yến từ Bắc viện trở về liền trông thấy Hạ Việt đằng đằng sát khí nhìn bức tường, hạ nhân đứng bên cạnh dường như bị dọa sợ, hắn vừa nhác thấy Thức Yến đi vào sân đã vội vội vàng vàng dùng ánh mắt cầu cứu bắn về phía y.

“Tướng công, làm sao vậy?” Thức Yến có chút buồn cười, tuy rằng trên mặt không lộ ra.

Hạ Việt đang dùng ngón tay miết miết lên đầu tường, nghe được giọng nói của Thức Yến thì ngẩn ra, chấn chỉnh tâm thần một chút rồi mới quay đầu lại nhìn y. Có điều, khi hắn vừa trông thấy hai tay của Thức Yến trống trơn lộ ra ngoài tay áo, tức thì bia rượu lọ chai gì đó đều quăng ra sau đầu.

“Lò sưởi đâu?”


“Phòng của cha ấm lắm, ta không lạnh.”

Hạ Việt nghe đoạn, nhíu mày không đồng ý, “Trong phòng thì ấm nhưng bên ngoài thì lạnh a, sao ngươi cứ thò tay ra ngoài hoài vậy.”

“Từ phòng cha về phòng mình chỉ có vài bước chân thôi, ta không sao cả.” Hạ Việt quan tâm làm Thức Yến rất vui vẻ, nhưng y cảm thấy mình đã quen làm lụng từ nhỏ, thân thể lại khỏe mạnh, có lạnh một chút cũng không có vấn đề gì.

Hạ Việt trực tiếp nắm tay của Thức Yến lên: “Không sao cái gì, ngươi xem đi, tay của ngươi lạnh ngắt rồi này. Mau vào phòng đi, bên trong có cao chống nẻ không?”

Thức Yến gật đầu, ngoan ngoãn theo vào phòng.

Hạ nhân kia ngơ ngác nhìn cửa phòng đã đóng lại một lúc lâu mới phản ứng được ở đây không có chuyện của mình, hắn rụt cổ, quyết định quay về tám cho mọi người nghe rằng thiếu gia đối với thiếu phu nhân tốt biết bao nhiêu.

Hạ Việt vừa vào cổng, người hầu đã sớm đốt bếp lò lên cho ấm, lúc nãy hắn còn tần ngần bên ngoài một lúc lâu, bây giờ vừa bước vào phòng đã cảm thấy không khí ấm áp ngay lập tức bủa vây mình.

Hắn kéo Thức Yến ngồi xuống, không thèm nói năng gì cả, trầm mặt giúp phu lang xoa xoa tay, chà xát chán chê rồi mới lấy lò sưởi của mình ra nhét vào tay người ta.

Thức Yến biết hắn không vui, không dám nói lời nào, rụt cổ ôm lò sưởi, bộ dáng vô cùng ngoan ngoãn phục tùng.

Một lát sau, y len lén giương mắt nhìn Hạ Việt, nào ngờ hắn vẫn luôn nhìn y chằm chằm, vừa vặn bắt quả tang. Thức Yến có chút xấu hổ, ngồi đối diện Hạ Việt hồi lâu, trong lòng bắt đầu bất an.

Hạ Việt giận rồi sao? Là vì mình không chịu mang lò sưởi theo?

Y thầm nghĩ, đây chỉ là việc nhỏ thôi mà.

Hạ Việt bên kia đang tức đến khó thở, hắn không phải là giận Thức Yến, hắn giận chính bản thân mình.

Mới vừa rồi cầm lấy tay Thức Yến, trong nháy mắt hắn thiếu chút nữa mắng người. Tay người kia rất lạnh, lúc hắn chạm vào, cảm giác như đang chạm vào một người đã chết. Hắn biết Thức Yến thể chất không tệ, hài tử từ nhỏ đã làm lụng ngoài đồng đương nhiên cũng không phải kiểu cành vàng lá ngọc yếu đuối gì cho cam, thế nhưng bây giờ đang là tiết đông giá rét, cơ thể khó mà tự sinh nhiệt, y từ trong phòng ấm áp đột ngột đi ra ngoài đường lạnh lẽo như thế, nếu không chú ý da bị nứt thì làm sao bây giờ.


Cũng không trách Thức Yến được, trẻ con nhà nông không biết gì về nứt da, trong thôn cũng ít nhà có phòng thành thân, tự nhiên không biết nhiệt độ chênh lệch của trời đông lại cách biệt y như lòng sông với mặt biển, thế nhưng nếu Thức Yến không biết, hắn biết a.

Mấy hôm nay trời lạnh, cũng không phải ngày một ngày hai, Thức Yến hôm nào cũng chạy sang chỗ cha giúp y chuẩn bị đồ Tết, vì sao hắn lại không nhắc nhở Thức Yến một tiếng? Nếu như hôm nay hắn không có chú ý, chẳng lẽ phải đợi đến khi Thức Yến bị thương hắn mới biết được sao?

Hạ Việt vô cùng buồn phiền, mấy ngày nay hắn chỉ lo xoắn xuýt nên tựa hồ thật sự quên mất Thức Yến. Trước đây, hắn luôn cho là mình quan tâm Thức Yến rất chu đáo, hiện tại xem ra, những ân cần dịu dàng của hắn cũng chỉ là trên đầu môi chót lưỡi hời hợt mà thôi, bằng không chuyện như thế này, hắn sao có thể không chú ý tới.

Hạ Việt chu đáo cẩn thận, luôn sát ngôn quan sắc chăm sóc người khác trước đây đã đi đâu rồi?

Hạ Việt càng nghĩ càng thấy thẹn, nhìn gò má của Thức Yến có chút phiếm hồng, hắn biết, đó không phải là Thức Yến đang đỏ mặt, mà là da bị lạnh đến ửng lên.

Thức Yến thấy Hạ Việt nhíu mày nhìn mình, trong lòng hốt hoảng, vừa mở miệng định nói đột nhiên lại bị hắn kéo mạnh một cái, chờ đến khi y phản ứng được, y đã phát hiện ra mình đang ngồi trên đùi Hạ Việt

Thức Yến nhất thời cứng ngắc.

Hạ Việt cũng không phải chưa từng làm mấy động tác thân thiết với y, nhéo tai hôn trán là chuyện bình thường, khi ngủ cũng sẽ ôm y, cơ mà, ngồi lên đùi…

Tai của Thức Yến đỏ như máu.

Hạ Việt không để ý Thức Yến đang cứng người, hắn vòng tay quanh người y, siết chặt. Hắn không có cách nào nói cho Thức Yến biết hổ thẹn cùng băn khoăn trong lòng hắn, Hạ Việt từ xưa đến nay không phải là người dễ dàng nói ra suy nghĩ của bản thân. Hắn chỉ có thể ôm chặt Thức Yến, cái gì cũng không nói, cũng bất kể mình có dọa sợ người ta hay không.

Thức Yến ngồi trong lòng Hạ Việt cứng lại một lúc lâu, lát sau mới chậm rãi trầm tĩnh lại. Y vẫn không thay đổi suy nghĩ của mình, nếu Hạ Việt không nói, y cũng sẽ không hỏi. Y cũng đã phát hiện ra, có lẽ, Hạ Việt sẽ chẳng bao giờ nói cho y biết.

Đây không phải là vấn đề có đủ thân mật hay không, Thức Yến nghĩ, cho dù có một ngày nào đó y và Hạ Việt yêu nhau, y sẽ cũng để cho hắn có một khoảng riêng tư trong lòng mình.

Con người ấm áp như gió xuân này, luôn ôn nhu chu đáo này, hắn luôn luôn lưu ý những người xung quanh, săn sóc cẩn thận, cư chỉ thân thiết lại dịu dàng, nhưng thủy chung đem bản thân giấu rất sâu.

Thức Yến không hiểu, cũng không thèm quan tâm như vậy có tốt hay không, y chỉ biết, nếu người kia là Hạ Việt, y chắc chắn sẽ tiếp nhận toàn bộ của hắn.

Giống như lúc này, Hạ Việt khó có được lúc không bận tâm ý nguyện của y, tùy hứng hệt như đứa nhỏ đang làm nũng vậy, tuy rằng rất khác thường, nhưng Thức Yến lại rất thích. Cuối cùng y cũng đã có cơ hội, lần này, đến phiên y bao dung hắn.


Thức Yến cảm thấy rất vui vẻ, cúi đầu cọ cọ lên tóc của Hạ Việt, y không nói gì, im lặng để Hạ Việt ôm.

Hạ Việt cảm nhận được xúc cảm trên đỉnh đầu, Thức Yến nhẹ nhàng cọ đột nhiên trấn an hắn bởi vì hổ thẹn mà có chút nóng nảy, hắn buông lỏng tay đang ôm Thức Yến, ngẩng đầu, chợt nhìn thấy ánh mắt mềm mại dịu dàng của y.

Sau đó, người kia dường như xấu hổ liền quay mặt đi.

Hạ Việt: “…”

Được một lát, Hạ Việt bỗng dưng bật cười. Hắn đột nhiên cảm thấy, lúc trước mình tột cùng là đang xoắn xuýt cái gì a.

Mấy ngày nay hắn tận lực không thèm nghĩ đến thiên phú thưởng rượu của Thức Yến nữa, trái lại chỉ lo lưu ý xem mình khác thường có làm Thức Yến buồn hay không, phát hiện tay của Thức Yến bị lạnh liền tự trách bản thân thành như vậy, trong lòng không thoải mái bèn muốn ôm Thức Yến, đây ngoại trừ làm nũng còn có thể là cái gì.

Biết bao nhiêu ngày đắn đo suy nghĩ, hàm nghĩa phía sau tựa hồ không nói cũng hiểu được…

Hắn biết, hắn động lòng, thiên phú của Thức Yến chẳng qua là làm y ở trong mắt hắn càng thêm tốt đẹp mà thôi. Mặc dù tài năng của Thức Yến đích xác có lợi cho hắn, nhưng chỉ cần bản thân hắn biết hắn đang coi trọng cái gì, Thức Yến hay là thiên phú của Thức Yến, thế là đủ.

Kỳ thực hắn căn bản còn không chịu nổi Thức Yến bị ủy khuất, tại sao còn phải lo lắng mình nhịn không được lợi dụng y a?

Hạ Việt thở dài một hơi, cảm giác mình đúng là ngốc. Hắn híp mắt, đưa tay vuốt ve mặt của Thức Yến, nhìn y không tránh né chút nào, một bộ hoàn toàn tin cậy Hạ Việt.

Giây tiếp theo, tay của Hạ Việt dời xuống gáy của Thức Yến, sau đó đột nhiên ấn y xuống.

Thức Yến mạnh mẽ trừng mắt, lần thứ hai cứng người.

Đáy mắt của Hạ Việt tràn đầy ý cười, nhìn Thức Yến lộ ra thần tình không biết phải làm sao. Hắn mở miệng, cắn lên môi dưới của y, nhẹ nhàng dùng răng cọ xát, ý xấu trong đầu nổi lên cuồn cuộn. Nếu làm thế này có thể khiến Thức Yến lộ ra biểu cảm, vậy hắn mỗi ngày nên làm vài chục lần.

Vì vậy ngay ngày hôm sau, Hạ Việt vô cùng tận tụy bắt đầu tự thể nghiệm quyết định của chính mình.


Thức Yến mỗi lần bị Hạ Việt đè xuống đều không phụ lòng mong đợi của hắn toát ra một ít biểu tình nho nhỏ, Hạ Việt thích muốn chết, luôn nhịn không được cứ nhéo nhéo mặt y mãi, vành tai trái lại bị thất sủng.

Trong tình huống hai người cả ngày chỉ biết chim chuột nhau ngọt đến mức làm tất cả mọi người đều phải ghé mắt nhìn, những ngày cuối năm cứ thế lặng lẽ trôi.

————————————————

(1) Hệ thống sưởi ngầm: Sàn nhà (thường là bằng gỗ) làm cao lên, sau đó đào đường/lắp ống thông với các bếp lò nằm thấp dưới đất để dẫn khói và sức nóng sưởi ấm cho phòng.