Tru Tiên

Chương 18 - Tương phùng

Tống Đại Nhân sững sờ, thanh âm này vương vấn bên tai, khác nào tiếng nhạc tiên, giây lát sau y như tỉnh từ cõi mộng, vụt quay mình lại, thấy sau lưng có năm, sáu người con gái, trông phục sức thì chính là môn hạ của Tiểu Trúc Phong, chi phái từ xưa tới nay chỉ thu nạp nữ đệ tử.

Người sắp hàng đầu trong bọn họ là một nữ nhân mỹ miều mặt trái xoan, tóc mềm như mây, da mịn như tuyết, khoé miệng gắn một nét cười dịu dàng. Trương Tiểu Phàm nhìn cô ta, đang định ngoảnh đầu lại hỏi xem là vị sư tỷ đồng môn của chi phái nào, ai ngờ vừa quay lại, là thấy từ Ngô Đại Nghĩa đến Trịnh Đại Lễ, lại cả Hà Đại Trí, ai nấy trên mặt đều đang cười một kiểu rất nguỵ dị. Hắn sực nhớ, lại xem dáng điệu Tống Đại Nhân, thấy vị đại sư huynh ngày thường vẫn tinh anh tài giỏi bây giờ đang đờ ra cười một cách rất ngốc nghếch, tựa như chẳng biết nói gì cả vậy. Hắn nghĩ ngợi một lúc bèn đoán ra ngay thân phận của nữ nhân này.

Quả nhiên, bọn Hà Đại Trí đứng bên đang đợi để xem kịch hay, ai ngờ Tống Đại Nhân thình lình rơi vào cảnh giới si dại, cái bộ dạng ngớ ngẩn không chỉ khiến chúng đệ tử Đại Trúc Phong không chịu nổi, mà đến mấy vị nữ đệ tử của Tiểu Trúc Phong đang đứng đối diện cũng che miệng cười thầm. Nữ nhân mỹ miều đứng trước mặt Tống Đại Nhân mặt hơi ửng đỏ, khe khẽ gọi: "Tống sư huynh."

Tống Đại Nhân chẳng phản ứng gì hết, Hà Đại Trí sốt ruột phải lên tiếng: "Ha ha, Văn Mẫn sư tỷ, hai bên cũng đã nhiều năm không gặp rồi, gần đây vẫn tốt chứ?"

Đôi mắt đẹp của Văn Mẫn đưa sang thân hình gầy đét đó một lúc, rồi mỉm cười: "Vị này là Hà Đại Trí Hà sư huynh?"

Hà Đại Trí gật đầu lia lịa, đáp: "Chính là tại hạ, Văn sư tỷ trí nhớ tốt quá, hai bên chỉ gặp nhau một lần vào một giáp trước đây, thế mà vẫn nhớ ra tại hạ, quả thực là làm tại hạ ngạc nhiên."

Văn Mẫn mỉm cười nói: "Hà sư huynh lần trước khi tỷ thí, đã ra sức kháng địch, đại hiển thân thủ, ta tất nhiên là nhớ chứ."

Hà Đại Trí đỏ mặt, kỳ Thất Mạch Hội Võ trước, ngay trong vòng tỷ thí đầu tiên y đã gặp phải một tay cao thủ bên chi phái chính Thông Thiên Phong, tuy đã dốc toàn lực, vẫn bại trận, có điều y là người tinh nhanh, bèn cười ngay: "Những chuyện xưa năm cũ, không nhắc cũng được, tiểu đệ tu vi thô thiển, so với Văn Mẫn sư tỷ, lại cả đại sư huynh bọn đệ đây, thì kém rất rất xa. Nói đến mới nhớ, từ sau kỳ đại thí lần trước, đại sư huynh vẫn thường hoài niệm đến sư tỷ."

Văn Mẫn hơi đỏ mặt, nhưng không đáp lời, chỉ dùng khoé mắt liếc Tống Đại Nhân, có điều mấy vị sư muội trẻ trung sau lưng cô ta thì đã bật cười. Tống Đại Nhân một đại hán thô hào, giờ phút này bối rối y hệt một thiếu niên e thẹn, vội vàng lập bập mấy tiếng: "Không, không có, ta đâu có thường..."

"Cái gì?" Y chưa nói dứt lời, đã bị mấy nữ nhân trẻ tuổi đứng sau Văn Mẫn cắt ngang: "Thế huynh không hề nhớ tới Văn Mẫn sư tỷ của chúng tôi ư?"

Tống Đại Nhân giật thót, len lén liếc mắt ngó Văn Mẫn, chỉ thấy Văn Mẫn đang nghiêm nghị nhìn y, đôi mắt đẹp chăm chăm không chớp. Y cuống lên, vọt miệng đáp: "Không, không phải, ta có nhớ chứ.."

"Ha!"

Tất thảy mọi người của Đại Trúc Phong và Tiểu Trúc Phong đều phá lên cười, nhất là mấy nữ nhân trẻ tuổi sau lưng Văn Mẫn, cười điếc cả tai, làm cho đệ tử các chi phái khác đứng gần đấy cũng phải quay lại nhìn nhìn.

Hà Đại Trí đợi tiếng cười hơi ngớt, nghiêm túc nói với mấy nữ đệ tử Tiểu Trúc Phong: "Các vị sư tỷ, kỳ thực ý của đại sư huynh chúng tôi là như thế này, y không phải không hoài niệm đến Văn Mẫn sư tỷ, nhưng cũng không phải là thường..."

"Thế thì là cái gì?" Một nữ đệ tử Tiểu Trúc Phong cao giọng cười hỏi.

Hà Đại Trí liếc nhìn cô ta, mỉm cười nói: "Y cứ mỗi khắc lại nhớ đến Văn sư tỷ một lần, cứ mỗi khắc lại nhẩm tên sư tỷ một lần, vì vậy mới nói không phải là thường."

Mọi người cười to, Tống Đại Nhân lườm Hà Đại Trí một cách dữ tợn, rồi mắt lại liếc sang Văn Mẫn, chỉ thấy khoé miệng nàng ẩn nụ cười, mà dường như không có chút tức giận nào hết, trong lòng bất giác ngấm ngầm hoan hỉ, miệng lúng búng: "Văn sư muội, bọn chúng thích nói đùa lắm, muội, muội đừng để ý."

Văn Mẫn cười mất một lúc, rồi quay đầu lại ngăn cái đám sư muội đang cười đến rung hết cả hoa lá, sau đó nhìn Tống Đại Nhân thật sâu, hỏi: "Thế trong lòng huynh thì nghĩ sao?"

Tống Đại Nhân nhăn nhó, miệng lúng búng ta, ta, ta mấy tiếng, nhưng không thốt được lời nào, nhìn bộ dạng hắn, mấy nữ nhân kia không nhịn được lại cười phá lên. Văn Mẫn lắc lắc đầu, trừng mắt một cái, rồi không đếm xỉa gì đến y nữa, đi đến trước mặt Điền Linh Nhi, kéo bàn tay trắng như ngọc, chăm chú nhìn cô ta, hỏi: "Muội là Linh Nhi sư muội phải không?"

Điền Linh Nhi lạ lùng nói: "Phải ạ. Văn sư tỷ làm sao biết muội?"

Văn Mẫn cười đáp: "Muội thường cùng Tô Như Tô sư thúc lên Tiểu Trúc Phong bọn ta thăm sư phụ, ta đã biết muội từ lâu rồi. Mấy năm không gặp, thật là càng lớn càng đẹp quá."

Điền Linh Nhi nắm tay Văn Mẫn, cười nói: "Đâu có, muội làm sao mà sánh được với dung mạo như hoa của Văn Mẫn sư tỷ," nói đến đây, cô ta thấp giọng xích gần lên khe khẽ bảo: "Đại sư huynh của muội vì Văn sư tỷ mà điên đảo hết cả thần hồn rồi."

Văn Mẫn liếc Tống Đại Nhân, Tống Đại Nhân lập tức nở nụ cười ngớ ngẩn, cô ta lắc lắc đầu, thì thào: "Đại sư huynh kia của muội, đầu óc thật như khúc gỗ."

Điền Linh Nhi phì cười, cảm thấy tiếc là mình gặp vị Văn Mẫn sư tỷ này hơi muộn, lập tức khe khẽ kéo Văn Mẫn, cùng cô ta đi vào giữa đám nữ đệ tử của Tiểu Trúc Phong kia, lào xào nói chuyện một lúc, giây lát đã thấy thân thuộc vô cùng, tiếng nói tiếng cười thi thoảng từ trong đám con gái ấy vẳng ra, để mặc bọn Tống Đại Nhân ở đằng này.

Tống Đại Nhân đứng một bên, những muốn chạy lên trước nói chuyện với Văn Mẫn, nhưng nhất thời không biết mở miệng làm sao, đành đứng nguyên tại chỗ. Đừng nói người khác, đến cả Trương Tiểu Phàm chứng kiến từ đầu tới cuối, cũng phải lắc đầu.

Đúng lúc ấy, Trương Tiểu Phàm chợt nghe thấy Đỗ Tất Thư bên cạnh kêu Í một tiếng, nói: "Lại đến bao nhiêu là người nữa này."

Trương Tiểu Phàm thấy lạ, ngoảnh mặt lại nhìn, cả người bỗng chấn động. Chỉ thấy từ xa đi lại một toán đông, đâu như ba mươi mấy người, ai nấy đều khoác bạch y, anh khí ngời ngợi, nói là nghênh ngang tự đắc cũng không quá. Có điều mấy người đi đầu thì khí độ bất phàm, đặc biệt là người trước nhất, bạch y như tuyết, tuấn dật tiêu sái, không phải là Tề Hạo đó thì còn là ai nữa?

Tề Hạo!

Trương Tiểu Phàm nhìn chằm chằm đám người đang đi tới, trong lòng cứ lặp đi lặp lại cái tên ấy, cùng lúc nghe thấy tứ sư huynh Hà Đại Trí bên cạnh chợt nhiên cười, rồi khẽ nói: "Long Thủ Phong quả nhiên nhiều người đông sức."

Tề Hạo lúc ấy cũng nhìn thấy mấy người bên Đại Trúc Phong, lập tức đi lại, mọi người sau lưng y cũng bước theo. Đến nơi, y cung tay hướng về Tống Đại Nhân cười: "Tống sư huynh, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Tống Đại Nhân không dám chậm trễ, vội đáp lễ: "Tề sư huynh, huynh cũng đến rồi, lần đại thí này không biết huynh có tham gia không?"

Tề Hạo cười nói: "Tiểu đệ vốn không muốn, có điều gia sư cho rằng tiểu đệ tu hành vẫn còn cần cọ xát, lệnh cho phải tham gia, vì vậy đành mặt dầy mà chiếm lấy một chỗ trong danh ngạch của bản chi phái."

Tống Đại Nhân gật đầu cười: "Như vậy thì tốt quá, nhân tài như Tề sư huynh, người thắng cuộc lần này chẳng là huynh thì còn là ai nữa."

Tề Hạo lắc đầu lia lịa, khiêm tốn đáp: "Đâu có đâu có, Tống sư huynh quá khen rồi."

Hai người bọn họ cứ nói mãi những câu khách sáo, Trương Tiểu Phàm mở to mắt tìm kiếm sau lưng Tề Hạo, quả nhiên chỉ giây lát sau, trông thấy Lâm Kinh Vũ cũng đang đưa mắt quét tới quét lui, hiển nhiên cũng đang tìm kiếm cái gì. Ánh mắt hai người gặp nhau, vui mừng hết sức, liền cùng chạy ra, người nọ nắm chặt tay người kia, dường như có cả ngàn lời vạn lời, nhưng nhất thời không sao thốt được.

Lâu lắc, Lâm Kinh Vũ mới hỏi: "Tiểu Phàm, mi có tham dự lần đại thí này không?"

Trương Tiểu Phàm gật gật đầu, cười: "Có, sư phụ đối với ta rất tốt, khai ân cho ta tham gia, mi thì sao?"

Lâm Kinh Vũ đáp: "Ta cũng có tham gia, hừ, lão sư phụ lùn ấy của mi thì có cái gì tốt, hai năm trước ta đến đấy, lão đối xử với mi..."

Trương Tiểu Phàm vội vàng gạt: "Không, ngày thường người không như thế đâu, hôm đó vì người giận quá."

Lâm Kinh Vũ hiếm hoi lắm mới gặp lại được bạn thân, không muốn vì mấy cái đề tài vô vị này mà làm hỏng tâm trạng của cả hai. Bèn lảng sang chuyện khác, cười nói: "Gã tiểu tử mi, hai năm không gặp, đã cao thế này rồi kia à?"

Trương Tiểu Phàm đấm gã một cái, cười mắng: "Sao, mi thì có thể lớn, ta lại không được phép cao à?"

Lâm Kinh Vũ cười to, hai người đứng sang một bên nói chuyện riêng, lần này chẳng có sư trưởng nào ở cạnh cả, chuyện gì cũng nói được ra một cách thống khoái, chẳng ai để ý. Nhưng trong lúc nói chuyện, Trương Tiểu Phàm vô tình quay đầu lại nhìn, thấy Tề Hạo không biết đã trông thấy đám con gái trong ấy có Điền Linh Nhi và Văn Mẫn từ lúc nào, đang đi sang để chào, bỗng nhiên tim hắn nhói lên, sắc mặt cũng biến hẳn.

Lâm Kinh Vũ nhận thấy, kinh ngạc: "Sao vậy, Tiểu Phàm?"

Trương Tiểu Phàm lắc lắc đầu, miễn cưỡng cười đáp: "Không sao." Tuy nói như vậy, nhưng mắt hắn vẫn nhìn về phía Tề Hạo.

Tề Hạo lúc này đã tới trước mặt Điền Linh Nhi và Văn Mẫn, trước tiên y cười chào Điền Linh Nhi, rồi hỏi: "Điền sư muội, còn nhớ ta không?"

Điền Linh Nhi vốn vẫn cao hứng nói chuyện sôi nổi nãy giờ với Văn Mẫn và đám con gái bên Tiểu Trúc Phong, lúc này chợt thấy Tề Hạo thình lình xuất hiện, chẳng hiểu tại sao, mặt hồng lên, tiếng nói cũng nhỏ dịu hẳn đi: "Có, chào Tề sư huynh."

Từ đằng xa nhìn lại, khuôn mặt thanh lệ của Điền Linh Nhi khẽ ửng hồng, cặp mắt to long lanh chơm chớp đẹp như mộng. Dung nhan mỹ miều ấy ánh vào tận đôi mắt ở mãi đằng xa của Trương Tiểu Phàm, như dao cắt xuống, đau tận đáy con tim.

"Tiểu Phàm, mi sao thế, làm sao mà sắc mặt tự nhiên trắng bợt ra thế?" Lâm Kinh Vũ không hiểu chuyện gì, sốt sắng hỏi: "Hay là bệnh rồi?"

"Không, không sao, ta rất khoẻ." Trương Tiểu Phàm lầm bầm đáp.

Ở đằng kia, Văn Mẫn tâm tư rất bén nhạy, vừa nhìn thấy dáng vẻ của Điền Linh Nhi, trong lòng đã phần nào hiểu rõ, bèn nói với Tề Hạo: "Tề sư huynh, làm sao mà huynh chỉ nhận ra Điền sư muội, trong mắt chẳng có tỷ muội nào của Tiểu Trúc Phong hả?"

Nghe cô ta nói vậy, đám con gái sau lưng đều cười phá lên, Tề Hạo vội vàng đáp: "Văn sư tỷ nói gì vậy, ta nào dám thờ ơ với các vị sư tỷ của Tiểu Trúc Phong?"

Văn Mẫn cười nhẹ, hỏi: "Tề sư huynh lần này lại tham dự Thất Mạch Hội Võ, tất là đặt mục tiêu rất cao?"

Tề Hạo mắt chớp tinh quang, nói: "Văn sư tỷ trong đại thí lần trước, qua liền ba cửa, đáng tiếc lại bại dưới tay Tiêu Dật Tài sư huynh bên chi phái chính, làm người ta phải tiếc nuối. Trải qua một giáp tinh tu, lại được Thuỷ Nguyệt Đại Sư hết lòng dìu dắt, hôm nay với thân phận đệ nhất cao thủ của Tiểu Trúc Phong, chắc cũng đang nhắm tới vòng hoa danh dự của kỳ đại thí này."

Văn Mẫn mỉm cười: "Không dám, không dám, ta nào dám tranh với Tề sư huynh, mà đệ nhất cao thủ Tiểu Trúc Phong, danh xưng này ta thật đảm đương không nổi."

Tề Hạo chau mày: "Văn sư tỷ khách khí quá rồi..."

Văn Mẫn cười đáp: "Không đâu, gia sư Thủy Nguyệt Đại Sư học cứu thiên nhân, ta tư chất ngu độn, không lãnh hội được chút chân truyền nào của lão nhân gia người, bản chi phái còn một tỷ muội kỳ tài khác, Tề sư huynh nên thận trọng."

Tề Hạo mắt rực lên, nhưng vẫn mỉm cười: "Thế thì càng tốt, người khiến Văn sư tỷ cam bái hạ phong, nhất định cũng là một kỳ tài bất thế xuất, tiểu đệ thật muốn sớm được kiến thức."

Văn Mẫn cười khẽ, gật đầu làm hiệu, không nói thêm nữa, kéo Điền Linh Nhi từ nãy đến giờ không chú ý lắm đến câu chuyện đi sang một bên.

Đúng lúc đó, bỗng vẳng lại một tiếng hú, to như tiếng sấm, chấn động cả quảng trường. Mấy trăm đệ tử Thanh Vân Môn đều ngửng đầu nhìn, chỉ thấy một lằn chớp đỏ bắn xuống, trong nháy mắt dừng lại ngay trên đầu, một thanh kiếm hồng sắc tán phát tiên khí, lơ lửng giữa không trung, đứng trên nó là một đạo sỹ Thông Thiên Phong, cất tiếng sang sảng nói với đệ tử các chi phái đang đứng trên quảng trường:

"Chư vị sư huynh, chưởng môn chân nhân và các vị thủ toạ có lệnh, mời các vị sư huynh tham dự đại thí Thất Mạch Hội Võ lên Ngọc Thanh Điện nói chuyện."

Gió núi thổi tới, mây trắng phiêu diêu, hàng trăm đệ tử Thanh Vân trên quảng trường xao động, rồi lục tục có người đi ra, có người lại tiến đến đầu đằng kia của quảng trường.

Trương Tiểu Phàm cứ tưởng các đệ tử tu vi cao thâm có thể trực tiếp tung pháp bảo lên ngự không mà đi, chẳng ngờ mọi người tựa hồ không hề có ý đó, ai nấy đều đơn giản là đi bộ. Hắn và Lâm Kinh Vũ sánh bước, nhìn trái nhìn phải, chỉ thấy Điền Linh Nhi và đám con gái Tiểu Trúc Phong đi cùng nhau, mặt mày hớn hở, xem ra tâm trạng rất vui vẻ, bọn Tống Đại Nhân đệ tử Đại Trúc Phong thì đi đằng sau.

Còn bên Long Thủ Phong, từ đám đông lúc đầu đi cùng Tề Hạo giờ tách ra bảy, tám người, đi riêng tới chỗ khác, chào hỏi mấy đệ tử các chi phái đồng môn cũng tách ra như vậy, nhất là Tề Hạo, y quen thuộc gọi tên rất nhiều người, hỏi han vồn vã, tay bắt mặt mừng, mà đệ tử các chi phái khác cũng chẳng có ai là không cười đáp lại, xem ra y giao du rất rộng.

"Tề sư huynh có nhiều bằng hữu lắm," nhận thấy Trương Tiểu Phàm cứ dõi ánh mắt theo Tề Hạo, Lâm Kinh Vũ đi bên cạnh hắn thình lình bảo: "mà huynh ấy tu vi cao thâm, được sư tôn Thương Tùng Chân Nhân tin tưởng và tôn trọng lắm, nên trong Thanh Vân Môn, mọi người đều nể huynh ấy."

Trương Tiểu Phàm nghe thấy, nhưng mặt chẳng có chút biểu lộ gì, chỉ chầm chậm gật đầu.

Đi hết quảng trường, chính là Hồng Kiều trong Thanh Vân Lục Cảnh, năm năm trước khi được cứu lên núi Thanh Vân, Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ đều đã từng đi qua chỗ này, giờ đặt chân lên nơi cũ, trong lòng bất giác xúc động trào dâng.

Bước lên Hồng Kiều tinh xảo, nhìn làn nước trong suốt chảy lướt thướt hai bên, bảy sắc cầu vồng vẫn tán xạ một cách mê hoặc mỹ lệ như thế, hai thiếu niên chưa hiểu chuyện thế sự năm năm về trước, hay đã là đệ tử môn hạ Thanh Vân Môn. Đi cuối cùng trong dòng người, Lâm Kinh Vũ chợt khe khẽ thốt: "Năm năm rồi!"

Trương Tiểu Phàm im lìm không nói, cứ cắm đầu đi về phía trước. Cảnh sắc trước mắt vẫn như ngày nào, Hồng Kiều càng vươn lên cao, mây trắng càng tuột xuống thấp, tầng không trong suốt như được gột rửa, trải ngang đỉnh đầu.

"Sao mi không ngự kiếm mà lên?" Trương Tiểu Phàm chợt hỏi.

Lâm Kinh Vũ hơi có vẻ kinh ngạc, đáp: "Mi không biết sao, hàng đệ tử chúng ta khi ở gần chính điện Thông Thiên Phong không được ngự kiếm lăng không mà đi. Ta từng nghe Tề Hạo sư huynh nói, đây một là để biểu lộ lòng tôn trọng chi phái chính, ở thánh địa Ngọc Thanh Quán đều phải tản bộ mà lên; hai là nghe nói khi mới lập điện khai phái, Thanh Vân tổ sư vì bảo vệ khu vực này, đã ở trên đỉnh Thông Thiên Phong đặt ra một vòng cấm rất lợi hại, gọi là Tru Tiên Kiếm Trận , bất kỳ ai chỉ cần tự ý ngự không bay lên khoảng trời của Thông Thiên Phong, tất sẽ bị Tru Tiên Kiếm Trận tru sát."

Trương Tiểu Phàm ngạc nhiên, nói: "Thảo nào nhiều cao thủ như thế, lại chẳng có ai ngự kiếm mà đi. Phải rồi, Tru Tiên Kiếm Trận đó lợi hại lắm sao?"

Lâm Kinh Vũ hướng ánh mắt về đỉnh núi cao sừng sững trước mặt, đáp: "Ta cũng chưa từng nhìn thấy, có điều nghĩ đến cũng thật lợi hại. Nghe nói Tru Tiên Kiếm Trận này truyền từ Thanh Vân tổ sư, đến Thanh Diệp tổ sư một ngàn năm trước lại được hoàn thiện thêm, uy lực tuyệt luân, từ đó trở đi, chẳng từng nghe nói có người nào bạo gan đến núi Thanh Vân chúng ta làm loạn nữa."

Trương Tiểu Phàm nhìn theo ánh mắt gã về phía ngọn núi cao lớn hùng vỹ, cảm thán nói: "Ghê gớm thật!"

Hai người bọn họ cứ vừa đi vừa nói chuyện, cùng với mấy chục người khác vượt qua Hồng Kiều. Trên đường, Trương Tiểu Phàm nhìn lớp đệ tử tinh anh trẻ tuổi của Thanh Vân Môn, thấy trong hơn sáu chục người này, hơn một nửa là nam tử, nữ đệ tử ước chỉ mười ba, mười bốn người, trong đó phần lớn phục sức theo lối của Tiểu Trúc Phong. Có điều bất luận là nam hay nữ, xem ra khí độ đều hơn người, nam thì khí vũ hiên ngang, nữ thì kiều lệ trang nhã, toàn là tuấn nam mỹ nữ. Dù là ai trông thấy, cũng phải thừa nhận rằng, lớp hậu nhân kế tục của Thanh Vân Môn, tiền đồ thật tươi sáng.

Qua khỏi Hồng Kiều, là đến đầm nước màu bích lục nơi ngụ cư của Thuỷ Kỳ Lân, linh thú trấn sơn núi Thanh Vân. So với lần đầu Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ đến đây năm năm về trước thì có điểm khác, dị thú thượng cổ mà đệ tử Thanh Vân Môn vẫn cung kính gọi là linh tôn hôm nay không nấp trong đầm, mà đã bò lên chỗ trống cạnh bờ nằm phục sẵn sưởi nắng. Có điều cái bộ điệu uể oải của nó chẳng khác chút nào với năm năm trước đây.

Đệ tử Thanh Vân xuống khỏi Hồng Kiều, lần lượt hướng về con vật khổng lồ hành lễ, sau đó đặt chân lên bậc thềm bên đầm nước, đi lên chính điện Ngọc Thanh Quán cao cao tại thượng. Lâm Kinh Vũ cùng Trương Tiểu Phàm đi sau mọi người, khe khẽ nói: "Mi còn nhớ cuộc tao ngộ khi chúng ta mới đến đây không?:

Trương Tiểu Phàm gật gật đầu, trong lòng bồi hồi bảo: "Nhớ, mình mẩy ướt nhẹp, có điều cũng xong, nhìn thấy con quái thú to lớn này, thật là làm ta sợ chết khiếp."

Lâm Kinh Vũ khoé miệng lộ nét cười, nói: "Phải đấy, trước đây khi mình còn ở thôn Thảo Miếu, có bao giờ đã gặp qua những giống loài như thế, ta còn cho rằng, động vật to nhất trên thế gian này là con gấu chó trên núi Thanh Vân."

Trương Tiểu Phàm cười sặc sụa, mọi người đi trước nhao nhao quay đầu lại, Trương Tiểu Phàm giật thót, vội vàng nín cười. Lâm Kinh Vũ cũng ngại, ho khan mấy tiếng, sắc mặt hơi đỏ lên.

Những người khác nhìn nhìn, rồi quay đầu tiếp tục đi, Trương Tiểu Phàm mới thở phào, đưa mắt liếc Lâm Kinh Vũ, ánh mắt gặp nhau, cả hai đều mỉm cười.

Mấy chục người đi đầu bước rất mau, Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ xuống khỏi Hồng Kiều, đến bên đầm nước, hướng về Thuỷ Kỳ Lân cung cung kính kính hành lễ. Từ đầu tới giờ Thuỷ Kỳ Lân vẫn ngủ say như chết, ai đến chào nó cũng chẳng phản ứng, lúc này đang vùi đầu thật sâu, ngáy to như sấm, hoàn toàn chẳng biết hai đứa tiểu bối Thanh Vân Môn đang hành lễ với mình.

Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ cũng chẳng mong đợi Thuỷ Kỳ Lân sẽ đáp lại bọn chúng, hành lễ xong, cả hai bước lên bậc thềm. Trương Tiểu Phàm bảo: "Kinh Vũ, lần trước mi tới Đại Trúc Phong vội vàng quá, ta chưa kịp chúc mừng. Chẳng ngờ có mấy năm công phu, đạo hạnh đã cao như vậy."

Lâm Kinh Vũ cười cười, nói: "Đó đều là nhờ ân sư Thương Tùng Chân Nhân và các vị sư huynh hết lòng dạy dỗ," nói tới đây, gã chợt ngừng bặt, giọng nói nén thấp xuống: "Thực ra mấy năm đầu, mỗi lần ta dụng công, đều nghĩ tới những thi thể đẫm máu trong thôn Thảo Miếu, lòng rất đau đớn, vì vậy hạ quyết tâm nỗ lực tu hành, hi vọng có một ngày sẽ báo đại thù cho cha mẹ và mọi người khác."

Trương Tiểu Phàm chua xót, thò tay vỗ lên vai bạn. Lâm Kinh Vũ định thần, chỉnh đốn tâm trạng, rồi gượng cười nói: "Được rồi, không bàn chuyện xưa nữa. Mi thì sao, tu luyện thế nào rồi?"

Trương Tiểu Phàm lắc đầu, đáp: "Mi biết ta từ nhỏ đâu có được thông minh như mi, mấy năm nay trên Đại Trúc Phong, sư phụ và các sư huynh đối xử rất tốt, nhưng ta ngốc quá, tu chân tiến triển rất chậm, thật có lỗi với sư phụ và các sư huynh."

Lâm Kinh Vũ hừ một tiếng, nói: "Ngươi ngốc đâu mà ngốc, ta xem phần lớn là do cái lão sư phụ lùn tịt đó cố ý làm khó ngươi, không truyền cho ngươi đạo pháp tu chân chân chính của Thanh Vân Môn."

Trương Tiểu Phàm chẳng ngờ đến nay Lâm Kinh Vũ vẫn nung nấu bên lòng mối tranh đoan hai năm về trước, liền cười bảo: "Không đâu, sư phụ ta chẳng phải là hạng người ấy. Thôi, đừng nhắc đến ta nữa, phải rồi, pháp bảo của mi vẫn là thanh Trảm Long Kiếm đó hả?"

Lâm Kinh Vũ gật đầu, mỉm cười đáp: "Thanh thần kiếm này là chí bảo của Long Thủ Phong, được ân sư hậu ái truyền cho, ngoài uy lực to lớn ra, nó còn có linh tính, rất hữu ích cho việc tu chân của ta."

Niềm ngưỡng mộ trong lòng Trương Tiểu Phàm đều lộ hết ra mặt, hắn nói: "Thế thì tốt quá rồi."

Lâm Kinh Vũ mỉm cười hỏi vặn: "Thế còn mi, Tiểu Phàm, mi có pháp bảo gì?"

Trương Tiểu Phàm sững người, bất giác thò tay vào trong bọc chạm lên thanh Thiêu Hoả Côn đen sì sì. Một tia buốt giá, như có như không xuyên qua lòng bàn tay.

"Không có", hắn thấp giọng, "Ta tu hành chưa đủ, còn chưa khu dụng được pháp bảo."

Lâm Kinh Vũ cũng không để ý, tựa như sớm đã liệu biết, bèn an ủi: "Không sao đâu, Tiểu Phàm, chỉ cần mi cần mẫn tu hành, nhất định sẽ thành công, đằng nào chúng ta cũng còn trẻ, coi như lần này là đi xem cho biết."

Trương Tiểu Phàm khẽ mấp máy khoé môi, nhìn khuôn mặt êm ái, nghe lời nói ôn hoà của người bạn cũ, nhưng lòng chẳng có chút cảm giác vui vẻ yên tâm nào.

Xem cho biết?

Ai cũng cho rằng hắn đến chỉ là để xem, nghĩ tới đây, lòng chợt sôi lên một cơn giận không nói ra được, rồi giống như ngọn lửa thiêu đốt trong tim, nhoáng cái cũng tiêu tan mất. Hắn cúi đầu, không nói gì, thậm chí một chút trách cứ cũng chẳng có, vì hắn phát hiện ra rằng đến bản thân hắn, cũng còn thấy như vậy.

Dường như cảm được nỗi niềm đó, Thiêu Hoả Côn trong bọc vẫn tiếp xúc với bàn tay hắn từ nãy tới giờ, chợt dấy lên một thoáng phản ứng, trong khoảnh khắc hàn khí đại thịnh, từ lòng bàn tay lan thẳng lên vai.

Trương Tiểu Phàm kinh ngạc, nhưng rồi phát hiện ra, cảm giác này đối với cơ thể hắn hoàn toàn không nguy hại, hơi lạnh tê tê lại mang đến chút dễ chịu. Hắn nhìn sang bên, thấy Lâm Kinh Vũ chẳng hề nhận ra điều gì.

Trương Tiểu Phàm thở phào, đột nhiên một tiếng gầm rống như xé toang màng nhĩ từ đằng sau hai người vang lên. Trương Tiểu Phàm thì thôi không nói, nhưng đến Lâm Kinh Vũ tu hành đã vượt hắn rất xa cũng chấn động toàn thân, tai cứ lùng bùng, ù ù không ngừng, những đệ tử Thanh Vân Môn đi trước mặt họ xem ra cũng rơi vào tình trạng tương tự.

Mọi người kinh ngạc đến cực độ, trên thánh địa Thanh Vân Môn, sao lại có thứ quái thanh như thế, bèn nhao nhao quay lại, vừa nhìn thấy, ai nấy càng thêm kinh hãi không hiểu ra sao.