Trọng Sinh Truy Mỹ Ký

Chương 135: Ông chủ đại lý xe kinh hãi

"Cậu... Cậu nói gì? !"
Trung niên nam tử kinh hãi nói, hắn căn bản không tin một đứa trẻ như thế này mà lại mua được một chiếc Lamborghini, nhưng tôii của hắn rõ ràng nghe thấy câu nói
"Sao lại rẻ như vậy?" !
"Không có gì, Oánh Oánh, cô cảm thấy chiếc xe này như thế nào?"
Tôi không hề chú ý tới trung niên nam nhân này nữa, mà xoay người nói với Ngô Huỳnh Huỳnh.
"Rất đẹp, nhưng mà giá tiền..."
Ngô Huỳnh Huỳnh nghe tới ba trăm tám mươi vạn thì do dự! Đây cũng không phải là một số tiền nhỏ!
"Cô thích là được!"
Tôi nhìn trung niên nam tử tiếp tục nói:
"Xe này tôi mua, tiền đây!"
Tôi tiện tay để chiếc vali lên trên bàn, mở ra, trong đó toàn là những chồng tiền giá trị 100 đồng.
"Cậu... Cậu muốn mua! ?"
Trung niên nam tử không tin trợn to hai mắt, ngây ngốc nhìn khoản tiền lớn ở trước mặt.
Khi hắn nghe đứa trẻ này nói rẻ như vậy, hắn cũng không suy nghĩ, chỉ cho là hắn mạnh miệng. Bây giờ nhìn thấy toàn những chồng tiên 100 đồng, hắn lập tức ngẩn ngơ, nói không ra lời.
"Mau làm thủ tục đi!"
Tôi không nhịn được nói. Không giải thích được sao?
Ngay cả một Ông chủ của một siêu thị lớn như vậy, chẳng lẽ lại chưa từng nhìn thấy tiền hay sao?!
"Cái này... Cái này..."
Trung niên nam tử trong lúc nhất thời không biết trả lời như thế nào. Xe này căn bản là hàng không bán, người ta chỉ cho mình mượn để trưng bày, ba trăm tám mươi vạn chẳng qua là hắn tùy tiện báo giá tiền, nhưng hắn không nghĩ tới một học sinh không có gì đặc biệt lại có thể mua được chiếc xe như vậy.
Nhưng bây giờ người ta đã đưa tiền tới, thành ra mình lại là người thất thố.
"Chiếc xe này thật ra không bán, chẳng qua chúng tôi chỉ đặt nó ở đây để triển lãm mà thôi..."
Trung niên nam tử ấp úng, đành phải nói thật.
"Không bán! ? Không bán sao ông lại báo giá!"
Tôi nghe thấy vậy lập tức phát hỏa, Ngô Huỳnh Huỳnh khó khăn lắm mới nhìn trúng một chiếc xe, tại sao lại không bán nữa?
Đổi lại là lúc bình thường, tôi chỉ cười trừ cho qua, nhưng hôm nay mà không mua được chiếc xe này, Ngô Huỳnh Huỳnh sẽ bám tôi tới lúc nào nữa!
"Có giá nhưng không bán thì đã làm sao, bây giờ tôi không bán cho cậu đấy?"
Cô gái bán hàng nghe thấy tôi quát lên như vậy, thì cũng lập tức đứng dậy. Hai người này mang theo vali tiền, khẳng định là loại nhà giàu mới nổi, chứ không có bối cảnh gì cả.
"Việc này không phải do cô quyết định!"
Tôi lạnh lùng nói.
Thấy tôi nói như vậy, trung niên nam tử cũng nổi giận:
"Cậu muốn cường ngạnh mua bán hay sao! Đừng tưởng rằng có tiền thì rất giỏi, nói cho cậu biết, cậu ở trong mắt tôi chẳng là cái gì cả! Nếu còn không đi, tôi liền báo cảnh sát!"
"Báo cảnh sát? Được, để cho xem người nào có lý!"

Tôi cười lạnh nói.
Lão già này cho tôi là người muốn khi dễ thì khi dễ hay sao chứ? Tưởng báo cảnh sát thì lão tử sợ ư, ngay cả dùi cui điện lão tử cũng nếm thử rồi, còn cái gì mà sợ ?
Nói xong, tôi liền đếm ra hai mươi chồng tiền mệnh giá 100 đồng để vào trong ba lô của Ngô Huỳnh Huỳnh, số tiền còn lại thì ném cho trung niên nam tử, nói:
"Ba trăm tám mươi vạn, làm thủ tục đi!"
"Cậu chờ đấy!"
Trung niên nam tử trợn mắt nhìn tôi một cái, hung hăng nói. Sau đó quay vào phòng gọi điện thoại.
Tôi thì ngồi trên ghế sa *** ở bên ngoài, thảnh thơi cùng Ngô Huỳnh Huỳnh trò chuyện.
Ngô Huỳnh Huỳnh từ nhỏ lớn lên ở trong quân doanh, phụ thân lại là tư lệnh viên, vốn chẳng sợ trời sợ đất, lên chẳng lo lắng chuyện sẽ xảy ra tiếp theo.
Trung niên nam tử nói chuyện điện thoại xong, hung hãn trợn mắt nhìn tôi một cái, nghĩ thầm, bây giờ các ngươi cứ cười đi, một lát nữa thì sẽ khóc không ra nước mắt.
Chỉ cần gán cho các ngươi tội danh làm lũng đoạn thị trường, nhiễu loạn trị an xã hội thì cũng có thể bắt giam các ngươi mấy ngày.
Qua có chừng hơn mười phút đồng hồ, tôi thấy mấy người mặc cảnh phục đi tới.
Tôi chẳng có chút hoang mang nào, Ngô Huỳnh Huỳnh cũng giống như tôi, hai chúng tôi đang thảo luận chuyển biển số xe, giống như chiếc xe này đã biến thành của chúng tôi rồi.
Theo ý của nàng là tìm cha nàng cấp 1 biển số quân đội là được rồi. Nhưng mà tôi lại cảm thấy, chiếc xe Lamborghini này là xe thể thao trông đã sang trọng rồi, đâu cần thêm biển số xe quân đội nữa, nếu làm như vậy không khỏi có chút quá kiêu ngạo.
Cho nên ý của tôi là, biện pháp tốt nhất là tìm Khương Vĩnh Phú hỗ trợ, để cho hắn chuẩn bị cho chúng tôi một biển số thật tốt.
"Người nào gây chuyện ở đấy? !"
Tên đội trưởng đội cảnh sát quát lên.
"Chính là hai người bọn họ,tôi đã nói với 2 người này rằng xe này không bán, bọn họ chẳng những muốn ép mua, còn muốn gây chuyện!"
Trung niên nam tử nói.
Tên đội trưởng đội cảnh sát đưa đôi mắt tham lam nhìn qua đống tiền ở trên bàn, trên đó lại còn có 1 cái vali tiền lớn nữa chứ, rất lâu sau hắn mới thu hồi được ánh mắt.
Trong bụng thì nghĩ thầm, người này đúng là có tiền, tiền phạt trong cục tháng này còn chưa có thu xong, cơ hội tốt như vậy mà không tận dụng một phen thì phải đợi tới khi nào?
Cho nên hắn nghiêm túc đi tới chỗ tôi với Ngô Huỳnh Huỳnh, nói:
"Hai người anh chị, theo tôi về cục công an một chuyến!"
Tôi cùng Ngô Huỳnh Huỳnh tiếp tục đổi đề tài, không ai thèm ngẩng lên cả.
"Tôi đang cùng hai người nói chuyện đấy, con mẹ nó, giả điếc hả!"
Tên đội trưởng đội cảnh sát thấy chúng tôi không để ý tới hắn chút nào, vẫn ở trước mặt hắn vui vẻ nói chuyện, cho nên tức giận, quát.
"Con mẹ nó, tao đang nói chuyện với mày đó, mày có điếc không! Mẹ mày!"
Có một cảnh sát ở phía sau không nhịn được nữa vọt lên. Thoáng qua một định lao tới túm cổ áo của tôi.
"Mày mắng ai đó! ?"
Tôi bay lên một cước đá thẳng vào người này, dám coi lão tử là phạm nhân hay sao mà đối đãi như vậy.
"A..."
Cái tên cảnh sát kia đang xông lên, nhưng lập tức bay ngược lại, ngã bên cạnh chiếc Lamborghini.
"Cậu đừng có dùng sức mạnh như vậy, coi chừng làm hỏng chiếc xe của tôi đấy!"

Ngô Huỳnh Huỳnh đau lòng nói, vẻ mặt đã coi như chiếc xe Lamborghini là tài sản riêng của nàng vậy.
"Mày dám đánh cảnh sát? Đúng là chán sống rồi! Bắt hắn lại cho tao!"
Tên đội trưởng đội cảnh sát đôi mắt giật giật, hét lớn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Cho đến lúc này, tôi mới chỉnh sửa cái cổ áo bị làm xộc xệch, rồi đứng lên. Khi tôi đứng lên nhìn thấy cái tên cảnh sát bị tôi đá bay, thì lập tức vui vẻ.
Thế nào là oan gia ngõ hẹp? Đây mới chính là oan gia ngõ hẹp!
Người bị tôi đá bay chính là Tiểu Đỗ, người cùng với Dương Thụ Quang đi bắt tôi! Mà đội trưởng của đám người này lại là Tiểu Chu, người cầm dùi cui điện dí tôi!
Khi Tiểu Chu thấy người này là tôi thì lập tức sửng sốt, hắn không nghĩ tới người bọn chúng muốn bắt lại là tôi!
"Đã lâu không gặp, chu cảnh quan! A, không đúng, phải gọi là Chu đội trưởng mới đúng!"
Tôi âm hiểm cười nói. Sau khi Dương Thụ Quang hạ đài, tuổi của Tiểu Chu là già nhất trong đội Hình sự, cho nên thuận lý thành chương được làm đội trưởng.
Thật ra tôi với hắn không có oán hận gì nhiều, dù sao người này chỉ là thuộc hạ của Dương Thụ Quang. Tất cả đều phải nghe lệnh làm việc.
"Lưu... Lưu ca!"
Tiểu Chu rất lâu sau mới thốt lên hai chữ này.
Tiểu Chu từ lúc thấy tôi thì trong lòng đã thầm kêu không tốt! Người này là một Đại Sát Tinh, việc Dương Thụ Quang hạ đài chính là công lao của hắn, ngay cả Khương cục trưởng còn nịnh bợ người này, mình ngàn vạn lần không thể đắc tội với hắn được, cho nên tốt hơn hẳn là gọi hắn là Lưu ca.
"Đi thôi, tôi với các người trở về, người bạn này của tôi mới mua được một chiếc xe, đang định nhờ Khương cục trưởng kiếm cho tôi tấm biển."
Tôi cười nói.
"Chuyện này... Hiểu lầm! Hiểu lầm! Lưu ca, chúng tôi thật không biết là cậu! Tiểu Đỗ, còn không mau xin lỗi Lưu Ca đi? Đã bảo cậu bao nhiêu lần rồi, phải văn minh chấp pháp, văn minh chấp pháp, cậu coi lời của tôi như gió thoảng bên tai phải không! Khi trở về thì lập tức nghỉ ngơi 3 ngày viết bản kiểm điểm cho tôi!"
Tiểu Chu lúng túng nói.
Lúc này tiểu Đỗ cũng nhận ra tôi, từ trên mặt đất bò dậy đứng yên ở một bên, thấy đội trưởng lên tiếng, mới đi nhanh tới, cúi đầu nói:
"Lưu ca, thật xin lỗi!"
"Xin lỗi với tôi? Một người mặc cảnh phục như anh, thì phải xin lỗi quyền lợi mà Đảng và nhân dân giao cho anh!"
Tôi làm mặt lạnh lùng nói.
Trong đám người này, dưới Tiểu Chu thì Tiểu Đỗ là kiêu ngạo nhất, lần trước cũng như vậy.
"Vâng!Dạ! Lưu ca dạy dỗ rất đúng! Tôi có lỗi với quần chúng nhân dân! Khi tôi trở về nhất định sẽ kiểm điểm sâu sắc!"
Tiểu Đỗ liên tiếp gật đầu, cho lời nói của tôi là đúng.
"Ông chủ Trương, việc này là các ông sai rồi! Ông mở cửa hàng ở đây là để bán hàng, tại sao lại phải kén chọn khách hàng?"
Tiểu Chu thấy tôi không nói gì nữa, lập tức xoay người sang chỗ khác nói với trung niên nam tử.
"Chu đội trưởng, chúng tôi không phải là không bán, mà là xe này không thể bán! Xe này là hàng không bán!"
Ông chủ Trương khó khăn mới nói được một câu.
Lúc này hắn có ngu cũng biết được, người tới mua xe này tuyệt đối không đơn giản! Chu đội trưởng này là do hắn gọi điện thoại tìm đến, hai người coi như cũng có chút giao tình, lúc nãy rõ ràng thiên vị bên hắn, đột nhiên lại xoay sang bên kia.
Hơn nữa Chu đội trưởng này lại còn đang nịnh bợ đối phương, chẳng lẽ hắn là công tử của đại quan? Đâu có giống, người này đi mua xe mà mang theo một vali tiền, thì điển hình là công tử nhà quê mà!
"Không bán thì tại sao ông lại nói chiếc xe này 380 vạn? !"
Ngô Huỳnh Huỳnh ở bên cạnh chen lời nói.
"Chuyện này..."
Ông chủ Trương nhất thời xấu hổ.
"Ông chủ Trương, tốt nhất là ông mau bán đi! Người này chúng tôi chọc không nổi!"
Tiểu Chu ở bên tai Ông chủ Trương nhỏ giọng nhắc nhở.
Ông chủ Trương bây giờ đúng là tiến thoái lưỡng nan, biết thế lúc trước ôn hòa giải quyết một chút, hiện tại thật đúng là đem đá đập vào chân mình rồi còn gì.
"Alô, chú Lý phải không? Cháu là Oánh Oánh! Cháu đang ở đại lý xe Hối Phong của thành phố, cháu nhìn trúng một cái xe, nhưng mà ông chủ này lại không chịu bán cho cháu... Là xe thể thao Lamborghini ... Được, vậy cháu chờ chú!"
Ngô Huỳnh Huỳnh lúc này đúng là lửa cháy đổ thêm dầu, gọi điện thoại cho Lý cục trưởng cục Công Thương.
Ngô Huỳnh Huỳnh cũng mở loa điện thoại thật lớn, mấy câu nói tức giận của Lý cục trưởng ông chủ hãng xe đương nhiên là nghe rõ.
Khi hắn nghe được câu "Thu hồi và huỷ giấy phép kinh doanh" thì sợ tới mức toát mồ hôi, sắc mặt trở nên trắng bệch.