Trọng Sinh Truy Mỹ Ký

Chương 127: Cùng Trần Mẫu nói chuyện

"Nói bừa!"
Trần mẫu lại một lần nữa kinh hãi nói:
"Nếu nói bừa thì tiền ở đâu ra?"
"Thật ra thì số tiền kia chính là do Lưu Lỗi đưa cho ca ca, sau này con cũng mới biết được."
Trần Vi Nhi cười nói.
"Cái gì? Tiền kia là do Tiểu Lưu cho ? Thiệt hay giả vậy? Nhà của hắn làm cái gì?"
Trần mẫu không tin hỏi.
Ở thời điểm năm 1995, một học sinh mà có thể tiện tôiy ném ra 25 vạn, thì đánh chết cũng không có khả năng tin tưởng.
Lúc bình thường 2 đồng một bát Ma Lạt Thăng đã là một món lão kếch xù rồi, 25 vạn này đối với Trần mẫu mà nói, đúng là một con số rất lớn.
"Nhà của hắn? Cha mẹ của hắn hình như cũng đi làm ở một nhà máy nào đó!"
Trần Vi Nhi suy nghĩ một chút nói. Những chuyện này nàng cũng không rõ ràng lắm.
"Đi làm ở nhà máy?"
Trần mẫu kinh hãi nói:
"Cha mẹ hắn là công nhân?"
Nhưng ngay sau đó lại tự cho là không đúng, với tiền lương của một công nhân, thì làm sao có thể có nhiều tiền như vậy.
Ở trong đầu Trần mẫu, còn chưa có từ tham ô, nếu không sẽ cho rằng cha mẹ tôi là tội phạm tham nhũng mất.
"Không phải đâu, cha của hắn hình như là một kỹ sư, mẹ hắn là công nhân bình thường."
Trần Vi Nhi còn chưa hiểu ý của mẹ mình, cho rằng mẹ nàng muốn hỏi gia thế của bạn trai.
"Kỹ sư? Công nhân bình thường ! Vậy từ đâu mà hắn có nhiều tiền như vậy? Vi Nhi, chuyện này không thể nói đùa được đâu, có phải hắn lừa gạt con không?"
Trần mẫu càng nghe thì lại càng cho là không đúng, trước khi Trần phụ ngã bệnh cũng là một công nhân, mà còn là chủ nhiệm một phân xưởng, lương tháng cũng chỉ có tám, chín trăm đồng, cha mẹ của hắn chỉ là một kỹ sư và 1 công nhân bình thường, thì làm sao kiếm được 25 vạn!
"Tiền của hắn không phải là do cha mẹ hắn cho !"
Trần Vi Nhi lúc này mới hiểu rõ ý của mẹ mình, hóa ra hoài nghi tôi không có số tiền này! Lúc ở trên đảo hoang tôi chỉ giải thích với nàng là tiền mừng tuổi.
Nhưng mà sau này, từ Triệu Nhan Nghiên mới biết được, số tiền này chính là tiền lãi của phần mềm đánh máy của tôi.
"Không phải là cha mẹ hắn cho ? Vậy thì làm sao mà có được?"
Trần mẫu càng ngày càng không hiểu.
"Là do hắn tự mình kiếm ra!"
Trần Vi Nhi rất hãnh diện khi nói câu này. Lão công của mình có thể kiếm tiền nuôi sống mình, lòng hư vinh của tiểu nữ hài Trần Vi Nhi được thỏa mãn không nhỏ.
"Tự mình kiếm tiền ! Điều này sao có thể! Đó là hai mươi lăm vạn đấy! Không phải là hai mươi lăm đồng đâu!"
Trần mẫu không tin một đứa bé có thể kiếm được 25 vạn cơ chứ!
Đừng nói hắn chỉ là một đứa trẻ, mà cho dù người trưởng thành cũng không kiếm được số tiền đó.
"Đúng vậy! Nghe nhan Nghiên muội muội nói hắn viết phần mềm máy tính bán được rất nhiều tiền!"
Trần Vi Nhi nói.
"Nhan Nghiên muội muội? Là ai?"

Trần mẫu kỳ quái hỏi.
"Cái này... Là bạn học của Lưu Lỗi."
Trần Vi Nhi lập tức ý thức được mình lỡ lời. Bạn trai mình ngoài mình có bạn gái khác, chuyện này không thể nói cho mẹ mình biết được, mặc dù trên danh nghĩa là bán mình, nhưng mẹ mình cũng không hi vọng mình phải làm thiếp.
"A."
Trần mẫu cũng không hỏi nữa mà chỉ nói:
"Con nói cái phần mềm máy tính đáng giá như vậy ư?"
Trần mẫu mặc dù bình thường cũng nghe người ta nói tới máy tính, rồi công nghệ cao, phần mềm máy tính... , nhưng một phần mềm có thể bán tới 25 vạn thì vẫn còn hoài nghi.
"Dạ, tiền chữa bệnh cho cha chỉ là một phần thôi. Mỗi khi phần mềm đó tiêu thụ được, thì hắn lại được một phần tiền lãi, mỗi tháng hắn nhận được không ít tiền"
Trần Vi Nhi giải thích.
"A... !"
Trần mẫu hoàn toàn ngây người, nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới tiền lại có thể dễ kiếm như vậy!
Người ta ngồi ở nhà chờ tiền tới, còn mình thì liều mạng bán Ma Lạt Thăng mới đủ sống. Loại chênh lệch này còn không phải là quá lớn hay sao? !
"Nhưng mà, con khẳng định hắn chính là Đại lão bản cho ca ca con tiền chứ?"
Trần mẫu vẫn có chút nghi hoặc.
"Ai nha! Việc này còn có thể sai hay sao! Mẹ, người rốt cuộc là có đồng ý không?!"
Trần Vi Nhi ôm bả vai của mẹ mình làm nũng.
"Ngươi cũng đã đem thân cho người ta rồi, mẹ còn cái gì mà không đồng ý..."
Trần mẫu cười nói.
"Mẹ, người thật tốt!"
Trần Vi Nhi cao hứng hôn Trần mẫu một cái.
Trần Vi Nhi còn cho rằng, mình mới chỉ là học sinh lớp 12, mà có quan hệ với bạn trai, thì nhất định mẹ nàng sẽ chửi nàng một trận, không nghĩ tới mẹ nàng lại dễ dàng đáp ứng tới như vậy.
Thật ra thì Trần Vi Nhi đâu có biết rằng, trong lòng Trần mẫu cũng mừng như nở hoa!
Nếu như đúng như lời của Vi Nhi nói, thì đúng là mình kiếm được một người con rể vàng rồi còn gì, hóa ra Đại lão bản kia lại là Tiểu Lưu, mà con gái mình lại rất thích hắn, chuyện này đúng là nhất cử lưỡng tiện.
"Nói như vậy thì anh của con cũng sớm biết chuyện này rồi?" Trần mẫu hỏi.
"Đúng vậy! Ngay cả con cũng mới biết cách đây không lâu!"
Trần Vi Nhi chu cái miệng nhỏ nhắn không vui nói.
Nếu như ca ca mình không phải tự tiện thay đổi lời dặn, thì mình với hắn đã ở chung một chỗ từ lâu rồi.
"Cái thằng Đại Dũng chết tiệt này! Ngay cả mẹ và em gái mình cũng lừa gạt, để một lát nữa mẹ thu thập nó!"
Trần mẫu tức giận nói, nhưng mà khuôn mặt thì lại vui sướng.
Trong lòng Trần mẫu thì đang cảm tạ các vị thần linh, rốt cuộc cũng có thể bỏ được tảng đá trong lòng.
Vì chữa bệnh cho chồng mình, mà thiếu chút nữa làm trợ ngại chung thân hạnh phúc của con gái. Không nghĩ kết cục cuối cùng lại hoàn mỹ như vậy, không khỏi cảm thán, kiếp trước con gái mình nhất định làm không ít việc thiện, cho nên kiếp này mới có thể có được một nhân duyên tốt như vậy.
...
Tôi ở trong phòng khách một lúc, thì Vi Nhi và mẹ nàng tươi cười đi ra.

"Lão Trần, tôi giới thiệu cho ông một chút, vị bạn học Tiểu Lưu này..."
Trần mẫu cười cười nói.
"Tôi biết rồi, lần trước cũng gặp mặt rồi còn gì!"
Trần phụ kỳ quái nhìn Trần mẫu.
"Lão Trần, ông nghe tôi nói hết lời đã! Thân phận của Tiểu Lưu không giống như lần trước, lần này chính là con rể của chúng ta đấy!"
Trần mẫu tiếp tục nói.
"Con rể! Hai người..."
Trần phụ nghi hoặc.
"Đại Dũng, còn không mau nói những chuyện đã xảy ra đi!"
Trần mẫu khiển trách.
Trần Dũng bị dọa cho hoảng sợ, đưa ánh mắt cầu cứu nhìn về phía tôi. Cũng bởi vì chuyện này tôi đã bảo hắn là giữ bí mật, cho nên hắn bây giờ rất lúng túng.
Thấy tôi gật đầu, Trần Dũng lúc này mới đem mọi chuyện kể lại một lượt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Trần mẫu lúc này mới hoàn toàn tin tưởng lời nói của Trần Vi Nhi, dù sao nhân chứng cũng có rồi, còn hoài nghi cái gì nữa đây.
Cũng may là cha của Trần Vi Nhi cũng không có biểu hiện gì quá kích động, dù sao thì bản thân cũng đã trải qua một lần sống chết, cho nên đối với những chuyện này cũng không kích động lắm, nhưng mà lại cười rất tươi.
Con gái bán thân để chữa bệnh cho mình, ngoài mặt thì tỏ ra không có gì, nhưng mà trong lòng hắn vô cùng đau đớn, hôm nay nhìn thấy con gái chọn được người chồng tốt, cái hiệp nghị kia cũng đã tan biến, nên cả người nhẹ nhõm đi không ít.
...
Chuyện cũng đã sáng tỏ, mọi người cũng không còn coi nhau là người xa lạ nữa, Trần Vi Nhi sung sướng ngả đầu lên vai tôi, cười tươi như hoa.
"Bá mẫu, lần này cháu tới ngoài việc nói rõ quan hệ giữa cháu với Vi Nhi, quan trọng nhất là, cháu còn có chuyện khác muốn thương lượng với bá mẫu một chút!"
Tôi thấy thời cơ đã tới, cho nên lập tức xúc tiến công việc.
"Cùng bá mẫu thương lượng?"
Trần mẫu có chút kỳ quái, tôi có thể thương lượng với nàng chuyện gì, chẳng lẽ là kết hôn? Không thể nào, Vi Nhi vẫn còn nhỏ tuổi. Vậy thì còn chuyện gì đây?
"Là thế này, cháu nghe Vi Nhi nói, bá mẫu bán Mạt Lạt Thăng là nghề gia truyền ?"
Tôi hỏi. Lúc tôi nghe Vi Nhi nói tới việc bán hàng này là phương pháp bí truyền, thì trong lòng tôi đã nghĩ đây nhất định là một cơ hội tốt để làm ăn.
Qua mấy năm nữa, các loại phương pháp tổ truyền sẽ trở thành món ăn đặc sản, làm sao tôi có thể bỏ qua cơ hội này đây!
"Đúng vậy! Khi mọi người ăn xong Ma Lạt Thăng của chúng ta, ai nấy đều khen không dứt miệng. Tiểu Lưu, cháu chẳng phải cũng vì Ma Lạt Thăng mà quen biết với Vi Nhi hay sao!"
Trần mẫu thấy tôi nói với Ma Lạt Thăng lập tức tự hào, nói.
"Là như vậy, bá mẫu. Nhân cơ hội Ma Lạt Thăng được mọi người ủng hộ như vậy, thì chúng ta không buôn bán nhỏ nữa, mà chuyển sang làm Công ty quy mô lớn."
Tôi đưa ra ý nghĩ của mình.
"Công ty quy mô lớn?"
Biến Ma Lạt Thăng thành một nhãn hiệu, Trần mẫu không phải là chưa từng nghĩ tới, vốn Trần mẫu cũng rất hứng thú với buôn bán vì từ nhỏ đã cùng cha mình kinh doanh.
Sau khi nghe nói Trần gia có phương pháp bí truyền về Ma Lạt Thăng, rất nhiều người đã kéo tới, khách quen càng ngày càng nhiều lên, Trần mẫu cũng tích cóp được một chút tiền, chuẩn bị mở rộng kinh doanh, nhưng không nghĩ tới chồng mình lại bị bệnh.
Sồ tiền tích cóp trong nhiều năm không những biến mất, mà còn trở nên thiếu hụt trầm trọng.
"Dạ, cháu cảm thấy nghề ăn uống trong tương lai rất có…triển vọng."
Tôi đem những kinh nghiệm kiếp trước nói ra một lượt.
"Hóa ra là như vậy, cuộc sống được nâng lên, thì yêu cầu của mọi người ngày càng cao!"
Trần mẫu gật đầu nói.
"Cho nên bá mẫu, chúng ta nhân cơ hội này làm lớn một phen!"
Tôi nói.
"Ha hả, Tiểu Lưu. Ý tưởng của cháu rất hay, nhưng tình hình nhà bá mẫu..."
Trần mẫu khó khăn nói.
"Bá mẫu, ý của cháu là hai chúng ta kết hợp, cháu xuất tiền, bá mẫu xuất lực. Với lại tiền trong tay cháu cũng nhiều, không đầu tư kinh doanh thì biết làm cái gì." Tôi nói.
"Đúng vậy, mẹ, chúng ta làm như vậy vừa có thể biến Ma Lạt Thăng thành một nhãn hiệu, hơn nữa mẹ cũng không phải khổ cực nữa!"
Trần Vi Nhi cũng phụ họa nói.