Trọng Sinh Thành Ca Nhi Xấu Xí Đi Làm Ruộng

Chương 21

Lúc chạng vạng, khung cảnh mông lung mờ mịt, bầu trời đen nghìn nghịt, đây là chuẩn bị đổ mưa lớn, nông dân nhìn bầu trời cũng thu lại công việc chạy về nhà, trên đường gặp được hùng hài tử nhà mình ham chơi, cũng lôi kéo lỗ tai hài tử cùng nhau về nhà.


(Hùng hài tử: Đứa trẻ phá phách)
Trần Khải từ ruộng trở về liền ngồi gục đầu xuống ở cổng.
"Có chuyện gì? Ngồi ở đây chiếm đường không cho người khác vào cửa!" Trần bà tử ôm đồ ăn buổi tối chuẩn bị nấu trong lồng ngực, nhìn nhi tử ngồi ở cửa nhà.


"Mẹ, hôm nay ta nói lời không đúng đem đệ ca nhi chọc khóc..."
"Cốp! Cốp!" sau vài tiếng vang, trên trán Trần Khải nhiều thêm mấy cái u! "Ngươi thật giỏi! Ta đây còn chưa từng làm Tiểu Hồng khóc qua!"


Trần bà tử đem đồ ăn nhét vào lồng ngực Trần Khải, bước chân vội vàng hướng phòng Trần Hồng đi đến, này phải nói cái gì mới có thể làm ca nhi nhà mình khóc a!
Trần bà tử không lưu tình chút nào nhảy tới bên cạnh Trần Khải, bỏ đá xuống giếng, cốc thêm một phát!


"Đáng đời lắm!"
Trần Khải tự biết mình đuối lý sờ sờ cái mũi, ôm đồ ăn, xám xịt đi vào phòng bếp.
Một lát sau, tức phụ Trần Khải cũng vào phòng bếp, trời vẫn chưa tối đen cũng không cần đốt đèn dầu, trực tiếp sắn tay áo bắt đầu chuẩn bị đồ ăn tối nay.


Trần Khải cọ tới cọ lui di chuyển qua bên người tức phụ, nhẹ nhàng chọt chọt cánh tay tức phụ nhà mình, "Thế nào rồi? Đây chính là ở trong phòng ngây người cả một buổi chiều?"
Tức phụ Trần Khải vừa nghe liền sinh khí, dơ ra một bàn tay nhéo vành tai lớn của tên gây vạ này!


"Tê tê tê!!! Đau đau đau!!! Ta sai rồi!! Ta sai rồi!!"
Trần Khải chịu đựng lỗ tai đau nhức, bị đánh cho tơi bời, liên tục nhận sai.


Tức phụ Trần Khải lúc này mới buông tay ra, nhìn hán tử nhà mình không ngừng xoa lỗ tai, "Đáng đời lắm! Mẹ cùng ta cũng chưa sốt ruột hôn sự đệ ca nhi, ngươi là đại ca còn sốt ruột muốn gả! Ngươi đã khi nào thấy qua đệ ca nhi khóc như vậy! Đôi mắt to kia đều khóc sưng lên!!"


"Ta sai rồi, ta sai rồi, ta không bao giờ nói như vậy nữa!"
Trần Khải cũng là lòng tràn đầy hối hận, cũng là do mình quản không được cái miệng, nghĩ cái gì liền nói cái đó, bây giờ, aizz...


Tức phụ Trần Khải nhìn hán tử nhà mình một bộ đức hạnh này, trong lòng cũng thở dài, hán tử nhà hắn cái gì cũng tốt, chính là nói chuyện không nhìn sắc mặt người khác, há miệng liền nói ra!


"Ca nhi chưa gả nghe đại ca ruột thịt mình nói nên chuẩn bị gả ra ngoài, đây không phải là khéo léo đuổi hắn đi sao! Này có thể không thương tâm sao? Miệng ngươi a! Thật là...!!"
Trần Khải bị tức phụ quở trách liên tiếp gật đầu, hắn sai! Hắn sai!
"Nếu là, ta có hài tử, liền......"


Trần Khải vừa nghe cũng không còn tâm trạng lo lắng chuyện kia, ôm chặt tức phụ đang lâm vào tự trách, "Sẽ có, hắn quá nghịch ngợm, nên tới chậm!"


Chuyện này có nóng lòng muốn cũng không được, sau tân hôn một thời gian, hắn cũng từng rất chờ mong, chính là nhiều năm như vậy, hắn càng không muốn tức phụ mình bởi vì chuyện này mà không ngừng tự trách, khổ sở, đây là chuyện của hai người, không thể để tức phụ một mình gánh chịu.


"Được được! Ta không nói nữa, ngươi a, chờ lát nữa hảo hảo cùng đệ ca nhi xin lỗi! Đi, nhóm lửa nấu cơm!"
Trong nhà Lý gia mọi người cũng đã trở lại, Lý tiểu ca nhi nhìn trời liền biết người trong nhà sẽ sớm trở về, lúc này cơm đều đã được bưng lên bàn.


Lý lão tam sắc mặt không được tốt, hôm nay hắn bị mấy huynh đệ tốt từng đọc sách với nhau lôi kéo hỏi làm cách nào mà hắn đem lão nhị phân gia ra, còn tịnh thân xuất hộ!


"Người đọc sách cũng không giống nhau, mau chỉ cho huynh đệ chúng ta mấy chiêu, ta cũng nhìn lão ngũ nhà ta không vừa mắt lâu rồi!"
"Đúng đúng đúng, Lý lão tam, chuyện này ngươi cũng không thể giấu cho riêng mình a!"


"Nói cái gì thế! Lý lão tam là người đọc sách sao có thể nói không giữ lời! Khẳng định sẽ chỉ giáo chúng ta! Gấp cái gì!"
"Đúng đúng đúng, ha ha ha ha...!"
Lý lão tam đen mặt giải thích nửa ngày cũng không ai tin tưởng, vài người cư nhiên còn bĩu môi nói hắn muốn giấu cho riêng mình!


Cuối cùng hắn thật sự không thể nhịn được nữa, trực tiếp phất tay áo rời đi! Không thể nói lý! Quả thực là không thể nói lý!!
"Lão tam không thoải mái sao?"
Lý Trường Phong ngữ khí quan tâm hỏi, hắn nghiêng đầu nhìn Lý Trường Phong trên mặt tràn đầy quan tâm, đáy mắt toát lên lo lắng.


"Không có việc gì, có thể là gần đây rét tháng ba, thân thể giống như có chút cảm lạnh!" Lý lão tam nuốt xuống dò hỏi đã tới bên miệng, cứng rắn đáp.


"Nhớ chú ý thân thể, đừng để bị cảm lạnh lại không tốt!" Lý bà tử nghe Lý Trường Phong nói, quay qua nhìn lão tam, thấy sắc mặt hắn quả thật có chút xanh xao!


"Lão tam, mấy ngày nay ngươi làm việc đừng dùng sức quá nhiều, thân thể quan trọng!" Lý lão đại cũng cảm thấy Lý lão tam giống như là bị bệnh, xem sắc mặt kia, đen!


Tức phụ Lý lão đại gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ của mình, trong lòng liền nghĩ, lão tam này làm việc vốn dĩ đã dây dưa dây cà, còn muốn cho hắn không dùng sức nhiều!!


"Bị bệnh cũng không nói cho ta một tiếng, tới, uống chút canh nóng, ấm áp thân thể!" Lý Vương thị tin là thật, vội vàng múc cho Lý lão tam chén canh nóng đặt trong tay hắn.


Lý Trường Phong cũng liền đem miếng trứng chiên không được lớn lắm trong chén của mình gắp bỏ vào trong chén Lý lão tam, đây là Lý tiểu ca nhi được Lý bà tử ngầm đồng ý đem tám quả trứng gà đi chiên, để mọi người bồi bổ thân thể, sắp tới sẽ bận rộn cày bừa vụ xuân!


Lý lão tam nhìn trứng được Lý Trường Phong gắp qua trong chén, trong lòng có chút áy náy, hắn sao lại có thể nghĩ là do nhị ca, nhất định là mấy ca nhi bà tử nhiều chuyện kia ở trong thôn nói bậy!


Hứa Thanh đang ở trong không gian xem xét dược liệu cùng mầm cây giống, dược liệu mọc cao lại mập mạp khỏe mạnh, mầm cây giống cũng đã nhô cái đầu ra ngoài, điều này làm lòng cậu rất vui sướng!


Ra khỏi không gian, Hứa Thanh lại dùng linh tuyền pha loãng với nước rửa mặt, "Lúc này rửa mặt, không thể dùng linh tuyền rửa thật kỹ, bằng không mặt khỏi quá nhanh!" Tuy không thể dùng linh tuyền rửa kỹ thì trước ngày thành thân cũng có thể khỏi hẳn.


Ban đêm quả nhiên trời mưa to, tiếng mưa rơi giống như một khúc nhạc ru ngủ, Hứa Thanh hoàn toàn không biết trời đang mưa, cậu đang ngủ say, dùng chăn bọc mình lại giống như tằm cưng nằm trong kén!


Lý Trường Phong mấy ngày nay đều không buồn ngủ, một ngày chưa thành thân trong lòng hắn liền một ngày cũng không bình tĩnh được, trừ bỏ lần trước ở trên chợ cùng Hứa Thanh kết thân ra, hắn liền không gặp qua Hứa Thanh, cũng không biết cậu trôi qua thế nào, một ca nhi thân thể gầy nhỏ làm sao đi đốn củi, làm sao trồng trọt, làm sao...


Hắn vô pháp tưởng tượng Hứa Thanh thân mình gầy yếu như vậy sinh hoạt như thế nào, tưởng tượng hắn liền đau lòng, Hứa Thanh thân thể thoạt nhìn cùng đệ ca nhi nhà mình không sai biệt nhiều lắm, cũng không biết ăn bao nhiêu khổ! Bị bao nhiêu ủy khuất!


Hắn cũng đã từng nghĩ trộm đi gặp Hứa Thanh, chính là hắn không thể, theo tập tục, nếu ngày thành thân định ra rồi, một bên tự mình đi gặp bên kia, ý nghĩa đoạn hôn nhân này không trong sạch... Hắn không tin cái này, nhưng là hắn sợ, bởi vì Hứa Thanh là người mà hắn đời này muốn đặt trong lòng bàn tay mà yêu thương, sủng ái!


Đồng dạng không ngủ được chính là Trần Hồng, hắn hôm nay khóc một buổi trưa, tâm ý của hắn đối với Lý Trường Phong chồng chất trong lòng không có cách nào nói ra đều đem khóc ra ngoài!


Đôi mắt hắn sưng dọa người, nhưng lại mang theo một loại vẻ đẹp thê lương mềm yếu, hắn từ khi hiểu chuyện liền bắt đầu thích Lý Trường Phong.


Lý Trường Phong lớn lên đẹp, tuy rằng ít nói, nhưng hắn đem đến cho Trần Hồng một loại cảm giác ngoài ý muốn là kiên định trong tình cảm, có thể là do Trần Khải nhiều lần nhắc tới hắn, cho nên ở trong lòng Trần Hồng, Lý Trường Phong chính là phu lang hắn muốn.


Bởi vì Lý Trường Phong cùng Trần Khải là huynh đệ tốt, cho nên thường thường đến Trần gia làm khách, Trần Hồng thấy Lý Trường Phong cũng nhiều lần, bất tri bất giác đến khi hắn trưởng thành, trong lòng cũng đối với Lý Trường Phong có tình cảm!


Chính là hắn lại không thể biểu hiện ra suy nghĩ trong nội tâm mình dủ chỉ một chút, năm năm trước Lý Trường Phong cùng Vương gia ca nhi đính hôn, hắn mười tuổi, chỉ cảm thấy đại ca ca mình yêu thích bị đoạt đi rồi, trong lòng không phục, vì thế hắn nỗ lực đem tất cả mọi thứ đều làm tốt nhất, đem ca nhi trong thôn đều không bằng hắn!


Hắn làm được, vô luận là thêu thùa hay là bộ dáng, hắn đều là người xuất sắc trong thôn! Khi Vương gia ca nhi gả cho Lý lão tam, trong lòng hắn đều là vui sướng, hắn biết như vậy Lý Trường Phong lại là một người độc thân.


Nhưng lần này Lý Trường Phong đi tòng quân trở về, lại không tới Trần gia, hắn muốn gặp Lý Trường Phong, muốn cho Lý Trường Phong nhìn thấy tiểu ca nhi năm đó đi theo phía sau hắn nay đã trưởng thành! Muốn từ trong mắt Lý Trường Phong nhìn thấy si mê cùng ái mộ đối với mình. Hắn cảm thấy mình điên rồi!


Nhưng hắn chờ tới, lại là từ chỗ Lý tiểu ca nhi nghe được, Lý Trường Phong đính hôn..., Trần Hồng biết, Lý Trường Phong nếu không thành thân phải để quan phủ định hôn, cho nên hắn nghĩ, tìm một cơ hội để Lý Trường Phong biết tâm ý của mình, sau đó tới cửa cầu hôn!


Chính là đã muộn! Đã quá muộn! Trần Hồng dùng tay che lại hai mắt sớm đã không còn nước mắt, trong lòng đau đớn giống như đao cắt! Hắn không cam lòng! Rất không cam lòng!
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn, làm tâm hắn cũng càng ngày càng trầm...


Hứa Thanh mấy ngày nay sắp điên rồi!! Từ ngày bà mai Hoàng tới cửa cầu hôn, sau đó mấy ngày nay mỗi ngày đều có bà mai tới cửa cầu hôn, những người đó miệng cũng thật là xảo trá!


"Mã gia chính là trong thôn hiếm có phòng lớn mái ngói! Gả qua đó không lo cơm ăn áo mặc!" Cảm ơn, ta về sau cũng sẽ có phòng lớn mái ngói!
"Vương gia hàng năm đều có lương thực ăn không hết!!" Cảm ơn, ta tuy rằng là người tham ăn, nhưng chính mình sẽ trồng trọt!


"Tiền gia lão đại thân thể kia, rất cường tráng!" Cảm ơn, Lý Trường Phong nhà ta mới hợp khẩu vị của ta!!
"Mưu gia chỉ có một nhi tử! Gả qua đó, gia sản đều là của ngươi!" Cảm ơn, tốt hơn vẫn là ta tự mình dùng gia sản nhà ta!!!!
!!!!!!!!!!!!!


Không lưu tình chút nào đuổi đi bà mai cuối cùng, Hứa Thanh ước chừng uống hết một cốc nước lớn mới thả lỏng được tâm trạng xuống, bà mai đúng là kẻ khoác lác không đáng tin!!
"Cộc cộc cộc!!"
Hứa Thanh cũng không muốn nhúc nhích.
"Ai a?"
"Ta, Tạ thẩm ngươi!"


Hứa Thanh vừa nghe không phải tiếng nói xa lạ, cơ hồ muốn rơi nước mắt đi mở cổng cho Tạ thẩm!
"Nhìn ngươi sao lại như vậy! Ta mới mấy ngày không tới, liền thành như vậy."
Mấy ngày nay Tạ thẩm đi tới nhà chồng Tạ ca nhi trên trấn ở mấy ngày, hôm nay mới vội vã trở về.


"Thẩm không biết đâu, mấy ngày nay một đợt tiếp một đợt bà mai nghĩ cách hướng trong sân nhà ta chạy vào! Ta là cản cũng cản không được! Chính là đi ra ngoài cắt cỏ heo đều có người chờ ta a!"


Hứa Thanh cười khổ, cậu bị nhóm người này đến tra tấn điên rồi, đêm ngủ nằm mơ đều mơ thấy có người khuyên cậu gả đi ra ngoài!


Tạ thẩm nhíu nhíu mày, đây là mình cùng bạn già không ở nhà, bằng không, cũng không để những người đó tới đây hành hạ Thanh ca nhi như vậy, "Ôii, Thanh ca nhi! Mặt ngươi!!!"


Hứa Thanh sờ sờ khuôn mặt non mềm, "Khỏi rồi!" Cũng bởi vì mấy ngày nay mặt đã khỏi, cho nên người tới cửa cầu thân càng nhiều! Sớm biết rằng sẽ thế này ngày đó cậu sẽ không lấy linh tuyền rửa mặt!


Mụn đỏ trên mặt Hứa Thanh toàn bộ đã không còn, da thịt trắng nõn, môi hồng diễm lệ, hơn nữa đôi mắt to kia đen láy sáng trong, so với thân thể nhỏ nhắn kia, càng thấy xinh xắn đáng yêu, tuy không phải so với những người Tạ thẩm gặp qua đẹp nhất, cũng là cực có linh khí.
"Thật tốt! Thật tốt!"


"A, Tạ thẩm người đừng kích động!" Mắt thấy Tạ thẩm sắp rơi lệ, Hứa Thanh vội vàng nhảy dựng lên khuyên!


Tạ thẩm lúc này mới thu thập tốt cảm xúc, lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Hứa Thanh, "Buổi sáng ngày mai ta cùng Ngụy gia, còn có nhà Lưu đồ tể tới đây giúp ngươi trang điểm, Tạ thúc sáng sớm ngày mai sẽ đưa đồ ăn lại đây, cho nên, đêm nay ngươi chỉ cần ngủ một giấc thật ngon là được!" Ngày mai, chính là ngày Hứa Thanh cùng Lý Trường Phong thành hôn.


"Nhà Lí chính ta cũng đã giúp ngươi nói qua với phu lang hắn, còn việc ngày mai hắn có tới hay không, cũng không cần suy nghĩ nhiều, người trong thôn ngày mai thành thân cũng nhiều, hắn chỉ cần mỗi nhà uống một hớp nước, cũng đủ bận rồi!"


"Ân, vẫn là Tạ thẩm suy nghĩ chu đáo!" Mấy ngày nay cậu đều bị bà mai phiền chết, cũng không nghĩ tới chuyện này.
"Còn có..."
Tạ thẩm sắc mặt phiếm hồng đem một quyển sách nhỏ nhét vào trong tay Hứa Thanh, "Buổi tối hôm nay, ngươi nhìn xem một chút!"


Nói xong cũng không đợi Hứa Thanh phản ứng liền nhanh chân rời đi, "Tối hôm nay ngủ sớm chút ha!"
"Đã biết! Tạ thẩm đi thong thả!"


Hứa Thanh trở lại phòng, đem quyển sách nhỏ Tạ thẩm đưa lật ra, mới nhìn một cái, mặt liền đỏ lên, trực tiếp đem quyển sách đặt ở trên mặt tủ quần áo, bọc chăn chuẩn bị ngủ.
Một lát sau, một bàn tay thật nhanh duỗi đến trên mặt tủ quần áo, đem quyển sách nhỏ lấy mất!


Lý Trường Phong đồng dạng bị Lý lão đại cùng Lý lão tam vây quanh, "Khụ, lão nhị, cho ngươi, học cho thật tốt a!"
Lý Trường Phong không rõ nguyên do, "Ta không biết chữ, nhìn sách làm gì a?"
Lý Lão Tam sặc một cái, "Không có việc gì, này không phải chữ, không phải chữ ha!"


"Đi đi đi!!! Chúng ta đi nói chuyện phiếm! Lão nhị ngươi hảo hảo xem!! Ha ha!"
Lý lão đại cùng Lý lão tam đem quyển sách đưa cho Lý Trường Phong xong liền chạy.


Lý Trường Phong nghi hoặc mở quyển sách nhỏ ra, từ từ trên mặt hắn có chút đỏ, một lát sau, đôi mắt hắn có chút tỏa sáng, cuối cùng, hắn mặt không đỏ tim không đập cầm quyển sách nằm ở trên giường, đốt đèn dầu chậm rãi bắt đầu nghiên cứu!