Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 94

Tả Thiệu Khanh trọn vẹn đợi một canh giờ mới nghe thấy thanh âm cửa bên cạnh mở ra, y dịch chuyển vị trí nhúc nhích hai chân một chút, quay đầu lộ ra một khuôn mặt tươi cười, chuẩn bị nghênh đón mẹ chồng đại nhân tương lai của y.


Khuôn mặt tươi cười vừa rồi nứt ra cứng lại, y trợn tròn tròng mắt, phụ nhân trung niên trước mặt này là ai? Vải bố áo bông màu xám, quần màu ám lam, dưới chân mang một đôi giày vải bông thêu màu đỏ thẫm, này...này thôn phụ thô bỉ ở chỗ nào ra?


Tả Thiệu Khanh lập tức ngây người, phụ nhân cười vỗ xuống bờ vai của y: “Ơ, ở đâu ra chàng trai tuấn tú này? Trốn ở ngoài của lão thân làm gì? Không biết trước nhà quả phụ thị phi cỡ nào sao?”


Tả Thiệu Khanh da mặt co lại, tiếp theo bình tĩnh như không có gì mà thi lễ: “Phu nhân mặc trang phục như vậy, sợ là đi lại trên đường cũng không có người dám nhận quen biết.”
Về phần trước cửa quả phụ nhiều thị phi, ai có lá gan dám giội nước bẩn lên người Lão phu nhân?


Chẳng qua nói lại, mặc dù mọi người đều tự xưng “Lão phu nhân”, Lão phu nhâncũng thích mở miệng tự xưng “Lão bà tử”, nhưng bà không hề già, hơn bốn mươituổi lại bảo dưỡng thỏa đáng, ngoại trừ khóe mắt có chút nếp nhăn nhỏ, căn bản vẫn là một bộ dáng phu nhân thùy mị.


Lão phu nhân sờ lên cằm Tả Thiệu Khanh hai vòng, lắc đầu nói: “Không nên không nên, chúng ta như vậy cùng nhau đi liền có thể trở thành hai chủ tớ, nhanh đi thay quần áo.”


Tả Thiệu Khanh cúi đầu nhìn áo dài màu xám bạc trên người, y chưa bao giờ là người cao điệu, hôm nay đi ra ngoài lựa chọn cũng là loại quần áo vải vóc bình thường, nhưng so với Lão phu nhân, thật đúng là có chút cảm giác thiếu gia cùng nông phụ.


Đi vào thay một bộ quần áo vải bố, màu nâu xanh, này thực sự trở thành một đôi mẹcon nông thôn nghèo kiết hủ lậu, nếu như không nhìn kỹ tướng mạo đôi mẫu tử nàymà nói.


“Lão phu nhân…” Tả Thiệu Khanh vừa nhấc lên chủ đề câu chuyện liền bị Lão phunhân nghiêm mặt trừng mắt, lập tức sửa lời: “…Nương, chúng ta đây là đi đâu?”
Lão phu nhân đem cánh tay đến trước mặt y, giống như nữ vương ngẩng đầu lên: “Đi đến đâu tính đó.”


Tả Thiệu Khanh hiểu ngầm đỡ cánh tay bà, đưa bà lên xe ngựa, sau đó cũng lưu loát nhảy lên, đang lúc y chuẩn bị tiến vào xe ngựa, một bàn chân đem y ngăn lại tại chỗ.
Y lộ ra ánh mắt nghi hoặc, chẳng lẽ Lão phu nhân định khảo nghiệm thể lực của y?


“Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi ở bên ngoài đánh xe.” Lão phu nhân vẻ mặt hờhững dặn dò.
“Nhưng…con không biết.” Tả Thiệu Khanh lúc nào tự mình từng đánh xe?
“Hửm?” Lão phu nhân lé mắt nhìn y: “Chuyện đơn giản như vậy cũng không biết?”


Tả Thiệu Khanh khẽ cắn môi, liều mạng. Đóng kỹ của xe, thấp thỏm bất an ngồi ở vị trí người chăn ngựa.
“Đi thôi.” Lão phu nhân hài lòng tựa ở trong xe nói.


“Nương, không mang theo vài người sao?” Tả Thiệu Khanh quay đầu nhìn một vònghạ nhân đứng ở chỗ cửa hông, không một ai không nhìn y với ánh mắt lo lắng.
“Không phải có ngươi sao?” Lão phu nhân có lý không sợ trả lời.


Tả Thiệu Khanh ngầm thở dài, y bờ vai nhỏ yếu này như thế nào có thể gánh vác nổi an toàn tánh mạng của Lão phu nhân? Chẳng qua đã không trâu bắt chó đi cày, y cũng không thể lùi bước, ai biết Lão phu nhân này phải hay không lại đang khảo nghiệm y nữa đâu?


Do dự nắm lên dây cương, Tả Thiệu Khanh học bộ dáng xa phu trước kia từng thấy giơ lên roi ngựa nhẹ nhàng rút ra đánh mông ngựa một cái.
“Híz-khà-zzz…” Con ngựa ngửa đầu kêu một tiếng, sau đó vung chân ra vui thích chạy trốn ra ngoài.


Tả Thiệu Khanh thiếu chút nữa té ngã xuống đất, vội vàng nắm chặc dây cương, khống chế được đường đi tiến bước của ngựa.


“Nhanh nhường đường một chút…nhanh nhường một chút…ngựa của ta không kiểm soát được…” Tả Thiệu Khanh bộ dáng bị sợ hãi, hướng người đi đường phíatrước la lớn nói.


Mấy chủ quán vốn đang muốn chửi ầm lên nhìn thấy bộ dáng đáng thương này của y vội vàng hướng y hô: “Này, tiểu tử kia, con ngựa này của ngươi nhìn chính là ngựa hoang dã, làm sao lại kéo ra, đụng phải người làm sao bây giờ?”


Tả Thiệu Khanh căn bản không rảnh phản ứng người khác, tâm thần một lòng khống chế dây cương, nhìn thấy đầu ngựa chuyển tới bên trái liền kéo về, nhìn nó quẹo phải, liền dùng lực kéo về bên trái, bộ dạng cẩn thận từng li từng tí kia giống như lâm đại địch khiến cho không ít người qua đường đều cười đến ngã trái ngã phải.


Tả Thiệu Khanh căn bản không dám thư giãn, người ngồi trên xe thế nhưng là nương của Lục Tranh, mẹ chồng đại nhân tương lai của y, lỡ như có chuyện không hay xảy ra, y tâm tư tự sát tạ tội cũng đã có.


Chậm rãi mò ra một chút kĩ xảo lái xe, thần kinh căng thẳng của Tả Thiệu Khanhcũng liền hơi yên tâm một chút, đợi xe ngựa ra đại lộ, người đi trên đường cũng dần dần ít đi.
“Nương, đi chỗ nào?” Cũng không thể nào Lão phu nhân gọi y tới chính là rèn luyện kĩ thuật lái xe của y?


“Đi thẳng về phía trước, từ Tây Trực môn ra khỏi thành, lại hướng về tây chạy nămtrăm dặm liền đến.”
Đã có mục đích rõ ràng, Tả Thiệu Khanh rốt cục an tâm không ít, y nhớ rõ đội hộ vệ kinh đô chính là ở ngoại ô phía Bắc, nghĩ đến không người nào dám ở chỗ đó làmloạn.


Chuyên tâm đánh xe Tả Thiệu Khanh không phát hiện, phía sau xe ngựa bọn họ,mười mấy thanh niên ăn mặc bình dân lặng lẽ đi theo, nếu như cẩn thận quan sát,còn có thể nhìn ra ánh mắt khí chất của bọn họ cùng bách tính bình dân hoàn toàn không giống.


Ra ngoài Tây Trực môn, con đường lập tức rộng rãi không ít, mặc dù đường không bằng phẳng như trong nội thành, nhưng Tả Thiệu Khanh cuối cùng không cần lo lắng đụng vào người nữa.


Lão phu nhân dứt khoát mở cửa xe, vén lên cửa sổ nhìn xem phong cảnh bên đường, Tả Thiệu Khanh oán thầm: Lão phu nhân tốt xấu cũng là quận chúa, tại sao cùng tiểu thư khuê các đương thời chênh lệch lớn như vậy?


Y nào biết rằng, Lão phu nhân từ khi gả vào phủ Trấn quốc công, từ nhỏ đến lớn học nữ huấn nữ giới liền không có đất dụng võ, trên không có mẹ chồng, dưới không có tiểu thϊế͙p͙, trượng phu lại quanh năm ở bên ngoài chinh chiến, phủ quốc công lớn như vậy chỉ có một mình bà định đoạt, những quy củ trói buộc người này tự nhiên cũng liền ném ra sau đầu.


Huống chi Trấn quốc công này nhất mạch đều là tướng quân võ dũng, so với văn nhân thì càng hào phóng hơn một chút, lão công gia cũng là thích tính tình ngay thẳng của Lão phu nhân.
Dần dà, một chút rụt rè tiểu thư khuê các bên trong của Lão phu nhân liền ít đi,nhiều hơn một chút tự do hào khí tùy tính.


“Hôm nay thời tiết coi như không tệ.”
Tim Tả Thiệu Khanh sít chặt một chút, biết rõ đây là Lão phu nhân không lời tìm lời mở đầu: “Đúng vậy, hề hề...” Nếu như mây đen trên trời có thể ít một chút, gió có thể ấm áp một chút, đoán chừng là thời tiết tốt.


“Nghe nói năm trước ngươi đã cứu mạng Tranh Nhi, lão bà tử còn chưa có tạ ơnngươi nữa.”
“Ngài nghiêm trọng rồi, Lục gia phúc lớn mạng lớn, dù cho không có con, cũng sẽ không có chuyện gì.” Nếu không phải kịp thời phát hiện thân phận Lục Tranh, y đoán chừng sớm đem người mạo phạm chết rồi.


“Nghe nói ngươi vẫn là mang theo thương tích chăm sóc nó? Chẳng phân biệt ngày đêm?”
“Không dám nhận, đây là việc vãn sinh phải làm.” Y xác thực là mỗi lúc trời tối thăm Lục Tranh, quả thật có thể xem như chẳng phân biệt được ngày đêm? Về phần mangthương tích chăm sóc ….giả vờ tính không?


Xem ra Lục gia giúp y nói tốt không ít, Tả Thiệu Khanh trong lòng ngọt ngào giống như uống mật, ngay cả tâm tình đánh xe cũng không có trầm trọng như trước.
“Tranh Nhi chính là quá thành thật, tuy nói là ân cứu mạng, nhưng không cần phảilấy thân báo đáp đi?”


Tả Thiệu Khanh: “…” Lời này làm sao nghe thấy có chút là lạ chỗ nào ấy? Hình như lấy thân báo đáp ân nhân cứu mạng này là y ư?
“Ngươi có từng nghĩ hương khói của phủ Trấn quốc công này phải làm sao không?”
Tả Thiệu Khanh trả lời chậm rì: “Việc này tự có Lục công gia làm chủ.”


“Vậy ngươi liền không nghĩ cách à? Bất hiếu có ba điều không có con là nặng nhất,ngươi như thế nào không phụ lòng liệt tổ liệt tông Tả gia?”


Tả Thiệu Khanh lúc này không hề có áp lực tâm lý mà trả lời: “Lão phu nhân quá lo lắng, trên vãn sinh còn có hai ca ca, thϊế͙p͙ thất còn có một đệ đệ, Tả gia không thiếu người kéo dài hương khói.”


“Về phần phủ Trấn quốc công, Lục gia nếu không có suy nghĩ này, đó cũng là chuyện không có cách nào khác.” Điểm này, Tả Thiệu Khanh nghĩ rất rõ ràng, Lục Tranh nếu quả thật muốn có người thừa kế, kiếp trước nhiều năm như vậy hắn đã sớm tìmngười sinh, nhưng là cho đến khi y chết, cũng chưa từng nghe phủ Trấn quốc côngcó hậu duệ.


Khi đó y còn tâm tư xấu xa nghĩ: Vị gia này sẽ không phải đối với nữ nhân cứng không được chứ? Dù sao có Giang Triệt ví dụ này, chứng minh nam nhân dù thích nam phong cũng không trở ngại bọn họ lấy vợ sinh con.


Chẳng qua cũng chính là bởi vì như thế, Tả Thiệu Khanh mới dám đặt tương lai củamình lên người Lục Tranh, y cũng không hy vọng hai người sau khi ở bên nhau còn phải đối mặt với vấn đề con nối dõi.


Nếu như ngày nào đó Lục Tranh thật sự cùng những nữ nhân khác sinh con, y cam đoan không chịu được liền trước hết giết người lớn sau đó làm thịt đứa nhỏ, đến cá chết lưới rách.
“Suy nghĩ hay không suy nghĩ, chuyện quan trọng như vậy, phải dĩ nhiên là có.” Lão phu nhân dùng giọng điệu thăm dò nói.


Tả Thiệu Khanh mới không mắc mưu, lời lẽ nghiêm khắc phản bác: “Lục gia một nam nhân đỉnh thiên lập địa, dám làm dám chịu, nếu anh ấy không muốn, miễn cưỡng cũng không có ý nghĩa, huống chi Lão phu nhân nên hiểu, Lục gia chưa bao giờ là người có thể bị người tính kế.”


Lão phu nhân không hứng thú bĩu môi, nhìn thôn nhỏ xuất hiện ở phía trước cười nói: “Phía trước là đến rồi, đợi lát nữa nhớ đừng nói lỡ miệng.”
Ánh mắt Tả Thiệu Khanh từ trong một đám phòng xá chỉnh tề kia thu về, hiểu rõ gật đầu.


Nhìn ra Lão phu nhân cũng không phải lần đầu tiên tới đây, hơn nữa vẫn luôn không dùng thân phận thật sự, không biết hành động lần này của bà là có dụng ý gì?