Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 75

Tử Viên không lớn lắm, phía sau hoa viên nhỏ là một tòa lầu hai tầng, trên dưới tất cả ba phòng, vừa vặn đủ cho hai chú cháu ở.


Tả Thiệu Khanh dạo quanh trong ngoài một vòng, thỏa mãn gật đầu. Nơi này tuy hơi cũ một chút nhưng được cái sạch sẽ, mỗi gian phòng còn được dày công chuẩn bị một bồn cây cảnh. Để cho y nhìn ra được dụng tâm của chủ quầy.


Tả Thiệu Khanh cơm cũng chẳng quan tâm ăn, sau khi tắm rửa liền trực tiếp nằm lên giường, giường là tấm phản cứng rắn, chăn là từ Tả gia một đường mang đến, lót qua hai lớp chăn, cuối cùng để cho y ngủ, y cảm thấy đây là giấc ngủ ngon nhất trong năm ngày gần đây.


Chờ cho y tỉnh giấc đã là sáng hôm sau, vừa mới đứng lên bụng đói kêu vang trước đi tìm đồ ăn, đợi uống vào bụng hai chén cháo gà nóng hầm hập mới cảm thấy toànthân thư sướng.
“Nhị thúc đâu?”


“Nhị lão gia mang người đi ra ngoài mua sắm, chúng ta vội vàng đi đường hơn mộttháng, đồ ăn đồ dùng đều tiêu hao không khác biệt lắm, ɖú Liễu ngại khách điếmlàm thứ gì đó không tốt, nói là sau này chúng ta tự mình nấu cơm.”


Tả Thiệu Khanh gật đầu, hiện tại đã là cuối tháng hai, cách kì thi mùa xuân còn nửa tháng, mỗi ngày ăn thức ăn bên ngoài cũng xác thực không tốt lắm.
“Vậy ngươi đem đồ sắp xếp một chút, đợi lát nữa cùng gia đi ra ngoài mua vài món đồ.”


La Tiểu Lục thu dọn xong bát đũa, cần mẫn rót cho Tả Thiệu Khanh chén trà: “Giamuốn mua cái gì liệt kê tờ đơn, nô tài tự mình đi mua được rồi.” Vì để Tam gia có thể đậu cao trung, La Tiểu Lục đã từ một gã sai vặt thϊế͙p͙ thân phát triển theo hướng quản gia toàn năng.


“Không có việc gì, liền đi mấy thư quán nhìn một chút, sách trong nhà mang theo nhìn không khác biệt lắm.”


Đoạn đường này đi, y cơ hồ một ngày đọc một quyển sách, rất nhiều sách vở kiếptrước đều đã từng đọc, hiện tại chẳng qua một lần nữa đọc lại, cho nên đọc sáchcũng tương đối nhanh.


Sĩ tử đã đến kinh đô hoặc là tiếp tục vùi đầu khổ đọc, hoặc là bốn phía khoe khoang học vấn kết giao bạn mới, nếu là kiếp trước, Tả Thiệu Khanh sẽ tích cực mở rộng phạm vi kết bạn của mình, nhưng hiện tại, y hoàn toàn không có loại tâm tư này, chỉ nghĩ nghe lời Lục Tranh, ngoan ngoãn đọc sách vài ngày này.


Cho nên, việc mua sách này liền thành việc đầu tiên sau khi y đến kinh đô.


Mang theo La Tiểu Lục đi ra khỏi Tử Viên, Tả Thiệu Khanh mới nhìn rõ viện tử này đã là chỗ sâu nhất trong khách điếm Thanh Phong, càng đi về phía trước, trên đường nhìn thấy càng nhiều người, cũng có không ít sĩ tử mang theo hành lý vào ở.


Tả Thiệu Khanh chú ý tới, sĩ tử trọ ở khách điếm này gần như đều là thư sinh mặc áo vải, rất nhiều người là lẻ loi một mình mang theo hành lý, ngay cả gã sai vặt cũng không có, nghĩ đến đều là xuất thân hàn môn.


Xung quanh không ít người cũng chú ý đến Tả Thiệu Khanh, dù sao trong một đám thư sinh áo vải giản dị, Tả Thiệu Khanh mặc một thân trường bào áo vải gấm màu chồi non áo choàng lông hồ ly màu đỏ đặc biệt chói mắt.


Mọi người thấy y mặt non nớt, không khỏi ở trong lòng nổi lên sự khinh thường,cộng thêm gia cảnh đối phương không tệ, liền có người nói nhỏ: “Có tiền như thếcòn trọ ở loại địa phương rách nát này sao?”


Tả Thiệu Khanh nhàn nhã đi qua ánh mắt khác thường của đám sĩ tử, cũng không để tâm tới những lời nói linh tinh vô căn cứ.
Lúc đi trên phố Tả Thiệu Khanh mới phát hiện chính mình không hề biết đường tớithư quán, kiếp trước mặc dù có đi qua mấy lần nhưng đều là đi theo Tả Thiệu Yến.


“La Tiểu Lục, đi hỏi thăm một chút thư quán cách chỗ này gần nhất là chỗ nào.”
La Tiểu Lục đáp lại một tiếng, quay qua bắt chuyện với chủ quán nhỏ ven đường.


Một lát sau, trong tay nó cầm hai cái mặt quỷ hấp tấp chạy về: “Gia, đã hỏi rõ ràng,con đường này đi thẳng lại quẹo phải qua hai chỗ ngoặt liền có một nhà, nghe nói vẫn là cửa hàng sách phụ cận lớn nhất.”


Tả Thiệu Khanh lấy từ tay nó một một cái mặt nạ, nhìn vài lần, muốn đeo lên nhưng lại ngại mất thể diện nên lại ném nó trở về, chắp hai tay sau lưng đi nhanh lên phía trước.


Đã đi một lúc, hai người rốt cục thấy được thư quán “Vị Ngã”, kì thi mùa xuân sắptới, toàn bộ sĩ tử Đại Ương đều tràn vào kinh đô, ngoại trừ khách điếm chỉ sợ nơináo nhiệt nhất chính là các thư quán lớn.


“Người hiểu ta thì nói lòng ta u sầu, người không hiểu ta thì nói ta đang tìm kiếm vật gì, đặt tên ngược lại rất chuẩn xác.” Tả Thiệu Khanh liếc qua đại tự thϊế͙p͙ vàngmây bay nước chảy lưu loát sinh động trên hai tấm biển, sau đó nhìn chằm chằm vàocon dấu quen mắt ở góc dưới bên trái như có điều suy nghĩ.


“Chúng ta khổ cực mười mấy năm đèn sách, còn có ai lại không biết chúng ta đangtheo đuổi cái gì?” Một thanh niên mặc áo bào vải màu xanh đậm dừng bước ở bên người Tả Thiệu Khanh, đồng dạng ngẩng đầu nhìn bảng hiệu.


Tả Thiệu Khanh nghiêng đầu, tường tận vẻ mặt hơi có chút cô đơn của hắn ta, tâm tư khẽ động, nói ra: “Một đường đi không thông đổi một đường khác liền được rồi, tuyệt đối không đem con đường đạo lý của bản thân phá hỏng.”


Thanh niên kia lắc đầu cười khổ: “Thư sinh thư sinh, không phải là cả đời cùng sách làm bạn sao ?” Nói xong đại khái cảm thấy mình nói quá xúi xẻo, gạt bỏ bộ dáng tươi cười nói: “Thật có lỗi, thật sự là hai lần khoa cử đều thi rớt, không cam lòng mà thôi.”


“Huynh đài còn trẻ, hiện tại liền nhụt chí cũng hơi quá sớm.”
Thanh niên kia nghiêng đầu lại, nhìn Tả Thiệu Khanh từ trên xuống dưới, trong mắt hiện lên một tia kinh diễm, lập tức lắc đầu: “Trẻ con không biết sợ.”


Tả Thiệu Khanh cũng không tranh cãi, bước vào thư quán, chẳng hề phản ứng với thanh niên kia. Y biết rõ, mỗi lần thi cử đều có rất nhiều người không thể leo được lên bảng giáp*, rất nhiều thư sinh theo đuổi cả đời cũng không thể làm cá chép vượt vũ môn.


*Bảng giáp: bảng đề tên người đỗ khoa cử thời xưa nói chung, chia ra thành cácbảng 1, 2 3 4 từ cao xuống thấp. Bảng vàng là bảng 1, gồm những người đỗ cao nhất.


Tuy việc được đề tên trên bảng vàng cũng là tâm nguyện của y nhưng y cũng không tán thành chuyện đem tinh lực cả đời đều dồn hết vào khoa cử. Chỉ có người đã từng trải qua cái chết mới biết được nhân sinh ngắn ngủi nhường nào, thay đổi cách sống một chút không có gì là không tốt.


Người bên trong thư quán tự do di chuyển, tùy ý có thể thấy vài sĩ tử ngồi dưới đất đọc sách. Tả Thiệu Khanh chen vào đi tìm luận ngữ chính mà mình cần, rồi lại lấy thêm vài thoại bản giải sầu sau đó ra ngoài cùng La Tiểu Lục.


“A…” Dưới chân bị đạp một cái, Tả Thiệu Khanh lập tức đau đến lông mi đều dựngthẳng lên.
“Thật xin lỗi.” Người đằng trước phong độ nhẹ nhàng chuyển người, hướng Tả Thiệu Khanh nhe răng cười, ngôn ngữ khẩn thiết hỏi: “Vị tiểu huynh đệ này không có saochứ?”


Tả Thiệu Khanh bỗng nhiên trừng lớn hai mắt, toàn thân căng cứng, người cũng không tự giác lui về sau, thẳng đến phía sau lưng có giá sách nặng nề chống đỡ, mới bắt buộc phải dừng bước chân.


Người nọ nhìn ra trong mắt Tả Thiệu Khanh nồng đậm đề phòng, có chút nghi hoặc nháy mắt mấy cái, thầm nghĩ mình thoạt nhìn rất giống người xấu sao?


Chỉ có điều… thiếu niên ở trước mắt khuôn mặt tinh xảo, làn da trắng nõn, dĩ nhiênlà mỹ thiếu niên khó có được, cũng không biết là xuất thân từ thế gia Giang Namnào.
Tả Thiệu Khanh trong đầu trống rỗng, ngay cả hô hấp cũng hỗn loạn, chỉ là vẻ mặt ngây ngốc tựa ở trên giá sách.


Thế nào lại là gã? Gã như thế nào sẽ ở chỗ này?
Tả Thiệu Khanh hai tay nắm chặt, lòng bàn tay truyền đến đau đớn khiến cho y khôi phục một chút thần trí, y nháy mắt mấy lần, hy vọng chính mình xuất hiện ảo giác, nhưng nửa ngày trôi qua, gia hỏa ra vẻ đạo mạo kia vẫn như cũ đứng ở trước mắt y.


Y không thể nhớ được mình đã thấy Giang Triệt ở nơi nào ngoài Giang phủ, y cho rằng đời này ít nhất phải đến tận lúc thi đình mới gặp lại gã, y cho rằng y đã sớm chuẩn bị tốt khi hai người gặp nhau, y cho là y có thể bình tĩnh yên lòng đối diện với nam nhân này chứ không phải hoảng loạn, thất kinh giống như bây giờ.


Giang Triệt dâng lên lòng hiếu kì, trưng ra khuôn mặt tươi cười, dịu dàng hỏi: “Rất đau? Tại hạ đưa tiểu huynh đệ đi y quán được không?” Nói xong vươn tay về phía Tả Thiệu Khanh.


“Á.” Tả Thiệu Khanh phản xạ có điều kiện một tay đẩy ra cánh tay gã, một tát này của y dùng mười phần sức, đánh chính là hai người đều đau.
Y hít một hơi thật dài, thanh âm khàn khàn nói: “Không cần.” Sau đó đẩy ra Giang Triệt bước nhanh chạy ra khỏi thư quán.


Giang Triệt vẻ mặt biến đổi, từ nhỏ đến lớn không người nào dám đối đãi như vậy với gã, gã vuốt cánh tay đau run lên, nhìn qua phương hướng thiếu niên kia chạytrốn, nheo lại con mắt: “Có chút thú vị, bộ dáng như thế nào cảm thấy rất sợ mình?”


Tả Thiệu Khanh một đường chạy về khách điếm, nhốt chính mình ở trong phòng, lo lắng không yên nằm ở trên giường giả chết.


Những thứ ở kiếp trước đã để lại trong y ấn tượng quá sâu đậm cho nên khi vừa nhìn thấy Giang Triệt, nỗi sợ hãi trong lòng y liền không thể ngăn lại. Y đè lên ngực cố gắng thở sâu, cố gắng tự an ủi bản thân: Bây giờ không giống trước đây, kiếp này đã hoàn toàn không giống với lúc đó nữa, y sẽ không dẫm lại con đường cũ, chịu sự giam hãm của Giang Triệt, y sẽ không có bất kì chút tình cảm dây dưa nào với kẻ đó nữa.


Bàn tay y nắm chặt rồi buông ra, rồi lại nắm chặt lại, cứ như làm như vậy thì có thểtrói chặt vận mệnh của mình trong lòng bàn tay.


Kiếp này y sẽ không tín nhiệm Tả Thiệu Yến, sẽ không còn là Thả Thiệu Khanh đơnthuần ngây ngốc, không còn là đứa con thứ của Tả gia để mặc cho người ta định đoạt, tuyệt đối không có khả năng trở thành nam sủng của Giang Triệt.


Huống chi, y đã có Lục Tranh, Giang Triệt có bản lĩnh lớn cũng không thể nào là đốithủ của Lục Tranh, có Lục Tranh, gã không có gì đáng sợ,.
“Lục Tranh… Lục Tranh” Tả Thiệu Khanh một lần lại một lần gọi tên Lục Tranh, gọi đến trong lòng phát đau.


Y đem hầu bao thϊế͙p͙ thân móc ra, đổ ra đồ vật bên trong, đem từng cái ra ngắm nhìn, tốt nhất đem miếng ngọc bội kia dán ở trên ngực.


Ngọc bội giống như mang theo lực lượng thần kì, từng chút từng chút đè xuống bấtan trong lòng y, Tả Thiệu Khanh nghĩ, nếu nam nhân kia ở bên cạnh thì tốt rồi, vậy ycó thể tiến vào ngực hắn, dựa vào khuỷu tay an toàn nhất trên thế giới này.


Thở ra một ngụm trọc khí, Tả Thiệu Khanh vì chính mình vừa rồi thất thố mà buồn cười, luôn cho rằng sống lại một kiếp, có thể đem tất cả của kiếp trước quên đi bắt đầu lại từ đầu, cuối cùng lại phát hiện đây chẳng qua là lừa mình dối người mà thôi.


Chuyện từng xảy ra chính là đã trôi qua, dù sao trên thế giới này chỉ có một mình ynhớ rõ.
Y khẽ cắn môi, đã không thể quên được thì cũng chỉ có thể chậm rãi mài mòn nó đi, để cho ký ức chỉ là ký ức.


Y không hề muốn lại quen biết Giang Triệt, loại cảm giác vừa bi phẫn vừa vô lực này, chính mình như vậy thật quá yếu đuối, thật muốn tự dạy dỗ lại bản thân.


Tả Thiệu Khanh đem ngọc bội đặt ở trên môi hôn lại hôn, cảm giác trôi nổi chậm rãi lắng đọng, trong mắt một lần nữa ngưng tự một ít thứ chính bản thân cũng nói không rõ.
Y hiện tại học được là như thế nào đối mặt, như thế nào chiến thắng nội tâm mềm yếu, mà không phải trốn tránh.


Y bắt buộc chính mình một lần nữa hồi tưởng kiếp trước đoạn thời gian thê thảm đau đớn kia, cho đến cuối cùng, lúc y nhớ đến Giang Triệt, trong lòng giống như bị đầu kim đâm chọc mài bằng phẳng, không đau không chảy máu, chỉ còn lại một chút cảm giác khác thường.


Như vậy là tốt rồi! Tả Thiệu Khanh lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra, y tin tưởng, dù cho tiếp theo lại không hề chuẩn bị mà gặp phải Giang Triệt, y cũng sẽ không chật vật giống như hôm nay.


Y vẫn cho là chính mình không hận Giang Triệt, sau khi sống lại cũng không coi gã là mục tiêu trả thù, chỉ là ước gì đời này cũng không nên cùng gã gặp mặt.


Nhưng trong một lần hồi tưởng vừa rồi, Tả Thiệu Khanh phát hiện, Giang Triệt cũng không phải người vô tội, nếu như không phải lần đầu gặp mặt gã đối với chính mình biểu hiện quá mức nhiệt tình, Tả Thiệu Yến nhất định sẽ không không suy nghĩ kỹ càng liền đem chính mình đưa lên cửa.


Ánh mặt lạnh lùng, Tả Thiệu Khanh âm thầm cắn răng: “Giang Triệt, nếu như khôngcho ngươi ăn chút khổ, ta như thế nào xứng đáng một lần sống lại khó có được này?”