Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 67

Sau bữa cơm, Tả Thiệu Khanh rốt cục ở phòng thu chi tìm được Tả Uẩn Dương, ông đang một bên lật sổ sách một bên đem bàn tính gãy ba ba, bên tay phải đã chồng lên một chồng sổ sách, hiển nhiên chính là thành quả của buổi chiều nay.


Tả Thiệu Khanh không nghĩ tới Tả Uẩn Dương nghiêm túc là bộ dáng này, vẻ mặt nghiêm túc, bờ môi nhếch, hai đầu lông mày hơi nhíu lại tạo thành một cái khe rãnh, chuyên chú đến nổi y vào cửa cũng không có phát hiện.


Đợi nhìn thấy sổ sách trong tay của ông lật đến tờ cuối cùng, Tả Uẩn Dương dùng bút ở trên một tờ giấy khác viết xuống một hàng chữ nhỏ, Tả Thiệu Khanh mới lêntiếng trêu chọc: “Nhị thúc bình thường bận rộn cũng là quên ăn quên ngủ như vậy sao?”


Tả Uẩn Dương kinh ngạc ngẩng đầu lên, lập tức cười híp mắt, để cây viết trong tay xuống đứng lên nói: “Thiệu Khanh như thế nào lại đến?”
“Tự nhiên là đến tìm Nhị thúc, chưa quen cuộc sống ở chỗ này, ngay cả buổi tối cũng không thấy Nhị thúc, cháu sợ ngài bị người lừa đi.”


“Ha ha…” Tả Uẩn Dương vỗ đầu, nhìn sắc trời ở bên ngoài, mới giật mình bản thân quá mức chuyên chú ngay cả thời gian cũng quên.


Ông thấy trái phải không có người, đi đến trước mặt Tả Thiệu Khanh nhỏ giọng nói: “Lục công gia có thể ủy thác nhiệm vụ quan trọng, Nhị thúc há có thể không chịu khó một chút? Chỉ có điều nói, Tào bang này không hổ là chấp chưởng thủy vận nhiều năm, doanh thu mỗi ngày, chậc chậc...Nhị thúc nhìn xem cũng đỏ mắt.”


Tả Thiệu Khanh thấy môi ông khô ráo, liền biết ông từ trưa đến giờ sợ là ngay cả một ngụm nước cũng không uống, vội vàng rót cho ông chén trà: “Cái này cháu ngược lại là có chút hiểu, Tào bang này năm phần lợi nhuận là phải nộp lên triều đình, chỉ có điều hai ba phần là hiếu kính thượng cấp, sợ là chân chính có thể dùng ở trên người mình không nhiều lắm.”


Tả Uẩn Dương hướng y chớp mắt: “Thiệu Khanh hiểu được thật không ít, nếu như ngày nào đó không muốn làm quan, không bằng cùng Nhị thúc làm buôn bán?”
Tả Thiệu Khanh đồng dạng hướng ông nháy mắt: “Nhị thúc cho rằng, làm quan lợi nhuận sẽ ít sao?”


Ba năm làm tri phủ trong sạch có được mười vạn quan tiền, cái này tuyệt đối không phải là nói đùa.


*Ba năm làm tri phủ trong sạch, có được mười vạn quan tiền” – Nguyên văn: tam niên thanh tri phủ, thập vạn tuyết hoa ngân: ý mỉa mai những tri phủ bề ngoài làm quan trong sạch, trong ba năm lại âm thầm tham ô. Đã vậy còn khiến mọi người phải khen ngợi.


Tả Uẩn Dương ha ha cười: “Lời này cũng chỉ có Thiệu Khanh có thể nói thản nhiên như vậy.”
“Không nói những thứ này nữa, Nhị thúc chẳng lẽ không đói?” Sau khi nhìn thấylượng cơm của Tả Uẩn Dương, Tả Thiệu Khanh không tin ông là người có thể nhịn đói.


“Sớm đói bụng, chỉ là một khi bận rộn liền không cảm thấy, lúc này dạ dày cũng cảmthấy co giật, đi đi, lại để cho phòng bếp làm một chút thức ăn ngon, ăn xong chúngta còn phải trở lại khách sạn.” Nói xong khóa cửa lại giao chìa khóa ổn thỏa chongười của Lục công gia đưa cho hắn, lúc này mới dẫn Tả Thiệu Khanh rời khỏi việntử.


Tả Thiệu Khanh ngược lại là đã quên mảnh vụn này, nhìn bộ dáng của người Tào bang, cũng không giống là muốn ở chỗ này lâu, xem ra y còn phải trước hỏi một chút sắp xếp hành trình của Lục Tranh.
“Đúng rồi, Nhị thúc còn có cùng trong nhà thư từ qua lại không?”Tả Thiệu Khanh giống như lơ đãng hỏi.


“Cái này tự nhiên là có, mặc kệ Nhị thúc đến chỗ nào, cách ba ngày nhất định phải gửi một bức thư về, nếu không Nhị thẩm kia của cháu, suốt ngày sẽ nghĩ ngợi lungtung.” Nói xong tự đắc cười rộ lên.


Tả Thiệu Khanh có thể hiểu được tâm tình của ông, đồng thời trong lòng cũng suy nghĩ, một ngày kia, mình đang ở bên ngoài, người kia ở trong nhà phải hay không cũng sẽ thời thời khắc khắc lo lắng cho mình?


Ngẫm lại Lục công gia suốt ngày sầu mi khổ kiếm chờ y về nhà, Tả Thiệu Khanh lắc đầu cười khổ, người kia sợ là không biết loại cảm giác đa sầu đa cảm này.


“Nhị thúc sau khi truyền tin về nhà, có thể giúp cháu hỏi một chút tình huống trongnhà không? Tả Thiệu Khanh lo lắng nói: “Cũng không biết thân thể Nhị ca như thếnào?”


Tả Uẩn Dương là biết chuyện nhiễm bệnh của Tả Thiệu Lăng, ông gần đây chướng mắt thứ tử Đại phòng, không học vấn không nghề nghiệp coi như xong còn suốt ngày hoành hành ngang ngược, tai hại quê nhà, lần này nhiễm bệnh, cũng không phải là hắn ta tự mình tìm kết quả?


Chỉ có đều rốt cuộc là cháu ruột, tính ra so với Tả Thiệu Khanh còn thân thiết hơn vài phần, thật sự bệnh chết bản thân cũng không cảm thấy vui sướng.


Ông thở dài, ánh mắt nhìn về phía Tả Thiệu Khanh nhiều thêm vài phần tán thưởng: “Yên tâm đi, sau này ta viết thư hồi âm cho Nhị thẩm của con sẽ hỏi tình hình gần đây của Đại phòng, cháu cũng không cần nhớ mong như thế, chết sống có số.”


Tả Thiệu Khanh đạt được mục đích, tự nhiên không ngại biểu hiện nhiều hơn một chút hiếu thuận và thiện ý của mình: “Cháu cũng biết, chỉ là nhị ca dù sao cũng là nhị ca, nhìn mẫu thân suốt ngày dùng nước mắt rửa mặt, trong lòng cháu cũng không quá tốt.”


Tuy y biết Tả gia hiện tại vội vàng chữa bệnh cho Tả Thiệu Lăng mà bỏ ra không ít tâm tư, nhưng vẫn là cẩn thận thì tốt hơn, có tin tức so với không có tin tức thì tốt hơn.


Tả Uẩn Dương vỗ vỗ bờ vai của y, thầm nghĩ đứa nhỏ này vẫn là quá mức đơn thuần thiện lương, nếu người nhiễm bệnh là nó, Tiết thị sợ là ngay cả liếc mắt nhìn một chút cũng ghét bỏ.


Đợi Tả Uẩn Dương dùng cơm xong, sắc trời đã tối, Tả Thiệu Khanh một mình mộtngười đi tìm Lục Tranh tạm biệt.
Tuy quan hệ hai người đã định, nhưng Tả Thiệu Khanh cũng không muốn biểu hiện quá dính, tạm thời cũng không có ý định đề cho người khác biết quan hệ của bọn họ.


“Phải về khách sạn?” Lục Tranh lông mày cau lại: “Để cho người đem hành lý mangtới là được, ngày mai giờ Thìn lên đường, tới tới lui lui mò mẫm giày vò.”
“Lục gia ngày mai lên đường? Không đợi Nhị thúc tính hết số sổ sách kia sao?”


“Không vội vàng trong chốc lát, những sổ sách kia đều là mang theo người, manglên thuyền thì được rồi.”
“Vậy ngài đoạn đường này nhưng là chạy tới kinh đô?” Tả Thiệu Khanh chờ monghỏi.


Lục Tranh nhìn con ngươi trong vắt sáng trong phản chiếu thân ảnh của mình, sao có thể không rõ ý của Tả Thiệu Khanh, nhàn nhạt trả lời một chữ “ừm”.
Kì thật, hắn vốn dĩ tính toán tuần tra hết nội hà liền đi về phía Hải Sư Xử xem mộtchút.


Tả Thiệu Khanh mặt mày cong cong nở nụ cười, hai tay ôm chặt cánh tay của hắn, kiễng mũi chân, miễn cưỡng ở cằm của Lục Tranh hạ xuống một nụ hôn, rủa thầm một câu: Cái thân cao chết tiệt này. Trong miệng lại nói: “Vậy em vẫn là trước trở về, chuyển qua chuyển lại cũng phiền toái, ngày mai đến cảng tìm anh.”


Tào bang có một đội tàu lớn như vậy, y cũng không sợ tìm không thấy.
Lục Tranh ngơ ngác một chút, nhìn con mắt Tả Thiệu Khanh cười đến óng ánh, trong lòng giật giật, duy chuyển ánh mắt, chậm rãi thở ra một hơi: “Được.”


Phái mười người có năng lực trong Tào bang đưa bọn Tả Thiệu Khanh trở về, Lục Tranh nhấc bút viết một phong thư gửi về phủ Trấn quốc công ở kinh đô, giao cho Dương Dịch: “Liền dùng đường giao thông của Tào bang gửi đi, cũng để cho bản công nhìn một chút tốc độ truyền tin của Tào bang.”


Dương Dịch tinh thần chấn động, biết rõ thời điểm khảo nghiệm bọn hắn đã đến,hắn ta cung kính nhận thư, lập tức phái người đưa tin đi.
Huynh đệ Tào bang nhận được nhiệm vụ có chút không rõ ràng cho lắm: “Dương nhịca, ngài là nói muốn sử dụng những người sau lưng của chúng ta?”


Dương Dịch gật đầu: “Ừm, đây là lần đầu tiên đương gia để chúng ta làm việc, nhất định phải làm cho đẹp.”
“Hiểu rõ.” Người nọ cười toe toét miệng chạy như bay.


Đoàn người của Tả Thiệu Khanh được xe ngựa đưa về khách sạn, y nói chuyện ngàymai lên đường cho Tả Uẩn Dương, sau đó liền dẫn theo La Tiểu Lục và ɖú Liễu tiến vào phòng trọ của mình.


“Gia, ngài là nói chúng ta ngày mai cùng lên đường với Lục công gia sao?” Cửa vừa đóng lại, ɖú Liễu liền không thể chờ đợi được liền hỏi.


Tả Thiệu Khanh cười gật đầu, trong tươi cười lộ ra một chút ngọt ngào và hạnh phúc: “Có Lục công gia một đường đi theo, các ngươi liền không cần lo lắng vấn đề an toàn.”


Vú Liễu nhìn cả người y đều sáng ngời, trong lòng không biết vừa mừng vừa lo, chỉ có thể thăm dò nhắc nhở một câu: “Lục công gia thân phận cao quý, chúng ta may mắn trèo lên là chuyện tốt, nhưng cũng không nên quá giới hạn.”


Giống hôm nay hai nam nhân như vậy cùng ở một phòng nửa buổi, đổi lại là chỗ khác, bị người có ý biết còn không biết trình bày làm sao.
Vú Liễu dù sao cũng lớn tuổi, chuyện nghe nói qua cũng nhiều, có một số việc khó tránh khỏi liền hướng về chỗ không tốt nghĩ.


La Tiểu Lục không nghĩ nhiều như vậy, chỉ là hoan hô nói: “Vậy chính là nói, chúng ta cũng có thể ngồi trên thuyền Tào bang? Thật là uy phong.”
Vú Liễu bất ngờ bùng nổ mắng nó: “Lại uy phong cũng không phải ngươi, đợi tương lai gia của chúng ta đậu trạng nguyên, cưỡi ngựa dạo phố uy phong không bằng cái này sao?”


La Tiểu Lục thè lưỡi, chẳng lẽ muốn nó nói nó căn bản chưa từng nghĩ Tam gia có thể thi đậu trạng nguyên sao? Lời này nói ra, nó sợ là không có quả ngon để ăn.


Chỉ có điều, sau khi Tả Thiệu Khanh trúng trạng nguyên, nó với tư cách là gã sai vặtthϊế͙p͙ thân tình cảnh liền nước lên thì thuyền lên, liền quyết định từ hôm nay trở đi,mỗi ngày học ɖú Liễu thắp ba cây nhang, cầu thần bái phật nguyện Tam gia đậu caotrung.


“Được rồi, đừng làm rộn, hôm nay sớm đi nghỉ ngơi, ngày mai liền xuất phát.” Tả Thiệu Khanh đuổi hai người đi, nằm vật xuống giường, trong đầu một lần nữa nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm nay, càng nghĩ càng không ngủ được, đầy trong đầu đều là thân ảnh của Lục Tranh.


Kinh đô là nơi thị phi, y muốn thừa dịp đoạn đường này đem tâm ý của Lục Tranh xác định, phòng người không bằng tự mình làm cho kiên cố, chỉ có Lục Tranh tâm ý đủ kiên định, còn sợ những bọn đạo chích quỷ mị kia làm gì sao?


Về phần tương lai có thể gặp phiền toái, y hiện tại cũng không nghĩ nhiều, binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, có phiền toái ném cho Lục công gia là được, chỉ ngoại trừ Tưởng Hằng Châu khiến cho y luôn đề phòng...


Tả Thiệu Khanh thở dài, y hiện tại ngược lại là hy vọng sớm chút gặp hắn ta, sớm chút hiểu rõ hắn ta cùng Lục Tranh phải hay không trong khoảng thời gian đó liền có sâu xa cũng liền sớm làm ra đối sách, cố nhân cái gì cũng không biết mới là đáng sợ nhất.