Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 47: Thời gian về sau luôn khóc là các ngươi

Về đến sương phòng của chùa, Tả Thiệu Khanh đẩy của tiến vào phòng mình, chân phải vừa bước vào đã bị một cái bóng ở trong phòng dọa giật mình.
“Ai?”


Ánh trăng xuyên thấu cửa phòng chiếu rọi ra nửa bóng người, Tả Thiệu Khanh tậptrung nhìn vào, cho đến khi đèn trong phòng được đốt lên, mới nhìn rõ khuôn mặttrong bóng tối là Tả Thiệu Yến, trong lòng hơi có chút gồ lên.


Trước mặt Tả Thiệu Yến đặt một ly nước trà lạnh như băng, cũng không biết đã ngồi ở trong phòng y bao lâu, chợt nghe gã ta ân cần hỏi: “Tam đệ, như thế nào trễ như vậy mới trở về?”


Tả Thiệu Khanh từ trong kinh ngạc hoàn hồn, hai tay quy củ đặt ở trước mặt, đầu cúi xuống, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Đại ca như thế nào ở trong phòng tiểu đệ?”
“Tự nhiên là thấy đệ vẫn chưa trở về, lo lắng cho đệ, nên liền chờ ở chỗ này.”


Tả Thiệu Khanh lộ ra bộ dáng tươi cười chân thành tha thiết, đi đến trước mặt Tả Thiệu Yến: “Đa tạ đại ca quan tâm, tiểu đệ lúc trước cùng các sư phụ lên lớp buổi tối, về sau lại đến phía sau núi tản bộ, ánh trăng tối nay thật đẹp.”
“A? Đệ với Lục công gia cùng nhau đi?”


Tả Thiệu Khanh trong lòng căng thẳng, cũng không biết Tả Thiệu Yến nhìn thấy cái gì? Y thử thăm dò trả lời: “Như thế nào…làm sao lại như vậy?....Lúc tiểu đệ vừa mới trở về mới nửa đường gặp Lục công gia.”


Y chớp chớp mắt, ngây thơ nói: “Đại ca, quốc công gia cả ngày lạnh mặt, thật là đáng sợ, tiểu đệ nhìn thấy hắn cũng khẩn trương chết đi được.”


Tả Thiệu Yến tuy còn có chút hoài nghi, dù sao đây là lần thứ hai gã ta thấy Tả Thiệu Khanh và Lục Tranh cùng một chỗ, chỉ có điều, gã ta cũng không thể nào tin nổi Tam đệ này sẽ cùng Lục công gia có liên quan gì.
“Chớ nói lung tung. Quốc công gia chỉ là tính cách nghiêm túc một chút mà thôi.”


“Vâng!…Nhưng tiểu đệ vẫn là rất sợ hắn.” Tả Thiệu Khanh nói xong thân thể còn runlên một chút, tủi thân nhìn đại ca nhà y.


Một tia hoài nghi cuối cùng của Tả Thiệu Yến bị thái độ yếu ớt của Tả Thiệu Khanhloại bỏ, gã ta đứng lên nói: “Được rồi, đại ca cũng chỉ là lo lắng đệ xúc phạm quốccông gia, lần tới thấy hắn lễ phép một chút là được rồi.”


Tả Thiệu Khanh nhỏ giọng thì thầm một tiếng: “Đệ nhìn thấy hắn cũng có hành lễ vấn an.”
Tả Thiệu Yến vỗ bả vai đệ đệ nhà mình, an ủi y một câu sau đó nhắc nhở: “Nếu…Lục công gia có hỏi đệ chuyện trong nhà, nhớ rõ trả lời cẩn thận một chút.”


“À? Quốc công gia sẽ hỏi mấy thứ đó?” Tả Thiệu Khanh vẻ mặt nghi hoặc, sau đó nắm chặt tay đại ca y, vẻ mặt cầu xin nói: “Khó trách, vừa rồi quốc công gia hỏi trong nhà có mấy huynh đệ tỷ muội.”
Tả Thiệu Yến biến sắc, túm cổ tay Tả Thiệu Khanh hỏi: “Hắn thực sự hỏi cái này?”


Tả Thiệu Khanh rụt cổ, xem nhẹ cảm giác đau đớn trên cổ tay, ra sức gật đầu: “Đại ca, đệ liền đem tình huống chân thật trong nhà nói, hắn…hắn muốn làm gì? Đệ không có nói gì sai chứ?”
Tả Thiệu Yến không tâm tình trả lời y, hỏi ngược lại: “Hắn còn hỏi cái gì?”


Tả Thiệu Khanh dùng sức rút tay về, cúi đầu trả lời: “Còn hỏi tuổi tác của mấy huynh đệ tỷ muội chúng ta.”


Tả Thiệu Khanh giả bộ bộ dáng trầm tư, nửa ngày mới lắc đầu: “Không có, còn gì nữa không.” Thấy Tả Thiệu Yến có chút hụt hẫng, y kinh hô mộ tiếng “ah”, “Đệ nhớ ra rồi, quốc công gia lầm bầm lầu bầu một câu.”
“Cái gì?”


Tả Thiệu Khanh vỗ vỗ đầu mình: “Đệ cũng không nghe rõ, liền nghe thấy mấy chữ, nói là ‘tuổi phù hợp’, ‘lại nhìn một chút’ các loại.”


Tả Thiệu Yến trong mắt bắn ra ánh sáng sáng ngời, sau khi cẩn thận nhai nuốt mấy chữ này, vẻ mặt không rõ nhìn chằm chằm Tả Thiệu Khanh: “Thiệu Khanh, từ giờ trở đi, không được nhắc đến hôn sự của Tào đại ca và đại tỷ của đệ, với ai cũng không được nói, với Tào đại ca đệ cũng không được quá mức thân cận.”


“Đây là vì sao?” Tả Thiệu Khanh không hiểu ra sao.
“Không vì sao, dù sao đại tỷ của đệ còn chưa gả cho hắn, truyền đi không dễ nghe,hơn nữa, dựa vào quan hệ của hai nhà, Tào đại ca của đệ cũng không thể thường ởtrong nhà.”


Tả Thiệu Khanh cái hiểu cái không gật đầu: “Đệ hiểu, tân lang trước khi thành thân không thể cùng tân nương gặp mặt, vậy đệ đợi bọn họ thành thân lại gọi hắn là tỷ phu.”


Tả Thiệu Yến khóe miệng co rút, dùng giọng điệu dỗ đứa nhỏ nói: “Được rồi, đệ biết là tốt rồi, đi ngủ sớm một chút.”


“Đệ tiễn đại ca ra ngoài, đại ca cũng đi ngủ sớm một chút.” Tả Thiệu Khanh ngoanngoãn tiễn người ra khỏi phòng, sau đó đóng cửa lại, khóa cửa, khóe môi chậm rãi giương lên một nụ cười lạnh.
Cười, cười đi, thời gian về sau luôn khóc là các ngươi.


Tào đại ca đáng thương, thật sự xin lỗi, chắc hẳn không quá vài ngày nữa Tả phủ và Tào phủ sẽ bàn đến chuyện từ hôn, thật đáng tiếc, đời này là làm không được thông gia.


Tào Tông Quan đời trước bị đút Tả Thục Dư cho đủ số, Tả Thiệu Khanh trước kia còn có ý định tác hợp đại đường tỷ và Lục Tranh, hiện tại…y cảm thấy Lục Tranh nên tìm một nữ tử dòng dõi cao quý làm vợ, mà không phải lung tung tìm một nữ nhi thương nhân cho hắn làm vợ.


Về phần đại đường tỷ, y sẽ vì nàng tìm một cửa hôn nhân tốt, Lục Tranh, y là sẽ không lại tặng cho bất kỳ kẻ nào.