Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 249: Phiên ngoại :chiến viên phong và tào tông quan 3

“Như thế nào? Y có biểu hiện gì đặc biệt không?” Chiến Viên Phong ba đêm liên tiếp đều giữ thiếu niên kia trong tẩm cung, trong lòng tự nhiên có tính toán.
Ngoại trừ muốn làm người có tâm thấy, quan trong hơn là muốn kích thích dò xét phản ứng của Tào Tông Quan.


Ám vệ quỳ gối bên dưới cúi thấp đầu, báo cáo nói: “Bẩm hoàng thượng Tào công tử vẫn giờ mão mỗi ngày thức dậy, canh ba rời khỏi Quốc tử giám, giờ dậu về nhà, chỉlà mấy ngày nay, Tào công tử mỗi ngày về nhà đều chưa từng ra khỏi cửa.”


Chiến Viên Phong khó chịu nhíu mày, truy hỏi: “Vẻ mặt của y như thế nào?”


“Này…hình như so với trước đây không có gì khác lạ, nên cười thì cười.” Ám vệ kìthật rất muốn thay Tào Tông Quan nói vài lời tốt đẹp, đáng tiếc bọn họ bị truyền thụ ý thức trung thành không cho phép hắn ta làm như vậy.


Chiến Viên Phong “ba” bóp nát quân cờ, vẻ mặt âm trầm đáng sợ: “Trừ lần đó ra, còncó gì khác thường?”
“… Không có.”
“Được! Rất được.” Chiến Viên Phong bên này lòng như lửa đốt, Tào Tông Quan bên kia cũng không hề tốt.


Y để đũa xuống, nghênh đón ánh mắt hỏi thăm của gã sai vặt, kéo ra một lời nói dối: “Đồ ăn đêm nay quá mặn, đi rót cho gia chén nước.”
“Vâng.” Gã sai vặt tuy cảm thấy kì lạ, nhưng vẫn là nghe lời đi rót nước.


Đợi hắn ta bưng nước vào, Tào Tông Quan đã không ngồi ở đó nữa, hắn ta quẹo đếnthư phòng, quả nhiên thấy chủ nhân nhà hắn ta tựa ở trên giường đọc sách.
Chẳng qua lúc hắn ta đến gần, mới phát hiện chủ tử nhà hắn ta đang suy nghĩ cái gì,ngay cả cầm ngược cũng không phát hiện.


Theo Tào Tông Quan mưa dầm thấm đất, hắn ta gã sai vặt thϊế͙p͙ thân này cũng hiểu biết nhìn mặt, hắn ta thả nhẹ bước chân đi qua, nhỏ giọng hỏi: “Gia, ngài phải hay không có tâm sự?”


Người khác có lẽ không thể phát hiện, nhưng hắn ta theo Tào Tông Quan nhiều năm như vậy, mỗi ngày đối mặt với y, sao có thể không biết đáy mắt y để lộ ầu sầu.


Từ sau khi chủ tử nhà hắn ta trải qua một lần lao ngục, từ lúc bị Tả gia từ hôn thì hoàn toàn thay đổi, lúc đầu hắn ta cho là chủ tử nhà hắn ta còn nhớ đến Tả đại tiểu thư, sau này phát hiện mặc dù ở trước mặt y nhắc đến tin tức vị đại tiểu thư kia, vẻ mặt chủ tử nhà hắn ta cũng không hề thay đổi.


Tào Tông Quan đã sớm quên việc bản thân vừa rồi nói muốn uống nước, cũng không tiếp nhận ly nước, xua tay nói: “Không có việc gì, ngươi đi ra ngoài trước, không cần ngươi hầu hạ.”


Gã sai vặt do dự một lát, đặt chén nước ở một bên, thắp sáng đèn trong thư phòng,sau đó yên lặng lui ra ngoài, thuận tiện đóng kĩ cửa.


Tào Tông Quan duy trì một tư thế thật lâu, cho đến khi cảm thấy trên người có chút lạnh, mới hồi phục tinh thần, tầm mắt của y nhìn chằm chằm vào ánh nến nhảy lên kia, nhớ tới rất nhiều việc y và Chiến Viên Phong ở bên nhau.


Kì thật chính thức nghĩ đến, số lần hai người gặp mặt không nhiều, lời từng nói cũng không nhiều, chỉ sợ còn không nhiều bằng hai người ở trên giường vận động, bọn họ giao dịch thân thể như vậy sao có thể thực sự có cảm tình?


Lúc bắt đầu, cũng trông mong Chiến Viên Phong sớm chút mất hứng thú với y, như vậy hai người nói không chừng có thể sống yên ổn với nhau qua ba năm, đợi đủ ba năm, đối phương thực hiện ước định, bản thân khảo thi, tất cả giao dịch đến đây là kết thúc, từ nay về sau cùng hắn không hề có liên quan.


Đây là trạng thái lúc đầu y cảm thấy lý tưởng nhất, nhưng thực sự đi đến bước này, ytại sao sẽ cảm thấy tức giận? Tại sao sẽ có loại cảm giác không thể buông tay?
Loại cảm giác này khiến y rất lo lắng, hơn nữa vì thế mà vô cùng phiền muộn.


Tào Tông Quan không phải người chưa từng động tình, bởi vậy cũng dần dần hiểu rõ loại cảm giác không bình thường của mình với Chiến Viên Phong, so với lúc trước Tả Thục Tuệ từ hôn càng thêm mạnh liệt, đây cũng chính là nguyên nhân y bất an.


Thích đế vương có nghĩa là gì? Này không phải là tìm chết sao? Trước không nói tình cảm của y có thể được đáp lại hay không, chỉ là thân phận hai người chênh lệch cũng đủ để khiến cho y muôn đời muôn kiếp không trở lại được.


Vứt sách, Tào Tông Quan rời khỏi thư phòng, loại trạng thái này y căn bản không thể bình tĩnh đọc sách, còn không bằng tắm rửa đi ngủ.


Y sai gã sai vặt đi nấu nước, ngâm trong thùng tắm hồi lâu, cho đến khi cả người không còn sức lực mới bò ra, chui vào chăn nửa ngày cũng không ngủ được, chỉ có thể nhắm mắt lại chợp mắt.


Đám ẩn vệ canh giữ ở Tào phủ đồng loạt thở dài, trong mắt bọn họ, nhìn thấy là Tàocông tử dùng xong bữa tối thì chui vào thư phòng “khổ đọc”, đêm khuya còn có tâmtình tắm rửa, tắm rửa xong trực tiếp lên giường, ngay cả trở mình cũng không có,trông có vẻ ngủ khá ngon.


Bởi vì không dám đến quá gần, bọn họ chỉ có thể dùng hai mắt nhìn, tình huốngnhìn thấy khác xa với chân tướng.
Vì vậy lúc Chiến Viên Phong lần nữa nhận được tin tức, đã bắt đầu nói không ra lời, thiếu chút nữa đạp phá ngự thư phòng.


“Đi, mang người vào cung.” Hắn ngược lại muốn hỏi một chút, phải hay không bảnthân toàn bộ cùng y không có quan hệ? Quá không tim không phổi rồi.
“Hiện tại?” Ám vệ kia liếc nhìn canh giờ, giờ tí cũng trôi qua được một nửa, đến đến đi đi, hoàng thượng là không chuẩn bị ngủ sao?


“Đi.” Chiến Viên Phong nghiến răng nghiến lợi căn dặn: “Cho dù là trói cũng trói người đến cho trẫm.”
Ám vệ kia nhận lệnh mà đi, phát huy khinh công đến trình độ cao nhất, chốc lát saunhảy vào viện tử Tào Tông Quan.


Hắn ta nhẹ nhàng đẩy cửa ra, lặng yên không tiếng động đi đến bên giường, vừa định đưa tay vén rèm chợt nghe thấy bên trong truyền đến tiếng gầm: “ Người nào?”


Hắn ta âm thầm kinh ngạc, vốn cho rằng âm lượng của bản thân không thể nào làm đánh thức người đang ngủ say, không ngờ đến đối phương cảnh giác như vậy.
Kì thật Tào Tông Quan căn bản không ngủ, bên giường đứng một người sống, làm sao có thể không cảm giác được?


Ám vệ kia phản ứng cực nhanh, không đợi đối phương hỏi trực tiếp truyền đạt nói: “Tào công tử, hoàng thượng mời.”
Tào Tông Quan vèo ngồi dậy, vén rèm giường lên gắt gao nhìn chằm chằm người trước mặt, bởi vì mắt thích ứng với bóng tối, y mơ hồ thấy được một khuôn mặt trẻ tuổi.


“A, hoàng thượng nửa đêm không ngủ mời ta đi làm gì? Phiền toái huynh đài truyền đạt cho hắn biết, thảo dân ngày mai còn phải lên lớp, thứ cho không tiếp nhận.” Nói xong buông rèm nằm xuống.


Ám vệ kia tiến lên trước, trực tiếp kéo người từ trên giường dậy, điểm huyệt đạo y,nhỏ giọng nói: “Đắc tội. Hoàng thượng nói phải mời được Tào công tử.”


Tào Tông Quan không ngờ đến đối phương sẽ hành động thô lỗ, trong lòng bắt đầu náo loạn dời sông lấp biển, vừa mắng Chiến Viên Phong mấy lần, vừa cảm thấy bản thân quá không biết điều, tội danh kháng chỉ y chỉ là một cử nhân nho nhỏ có thể tha thứ được sao?


Bị người khiêng ra khỏi phòng, Tào Tông Quan mới phát hiện bản thân ngay cả âmthanh cũng không thể phát ra, vốn là giận chó đánh mèo nói bản thân biết đi, khôngcần tốn công tốn sức như vậy.


Một đường xuyên qua đường phố ngõ hẻm, bọn họ chuyên lựa đường vắng vẻ, nếu như không phải đối phương vẫn luôn đi về phía hoàng cung, Tào Tông Quan cũng sắp cho rằng mình bị người bắt cóc.


Đợi đã vào cung, ám vệ kia ở ngoài cửa giải huyệt đạo của mình, còn rất lễ phép váichào: “Vừa rồi đắc tội, Tào công tử chớ trách.”


Là ám vệ thân thiết nhất bên cạnh hoàng thượng, hắn ta đương nhiên biết người thanh niên này địa vị ở trong lòng hoàng thượng không giống, nếu không cũng không thể nào phái ám vệ vừa giám thị vừa bảo vệ.


Tào Tông Quan gật đầu, ý bảo mình không thèm để ý, người khởi xướng ở bên trong, y trách người chấp hành mệnh làm gì?


Gõ cửa, nghe thấy bên trong truyền đến thanh âm quen thuộc, Tào Tông Quan hútmột hơi thật dài, đẩy cửa đi vào tẩm cung y đến không ít lần, nhưng lại vẫn không quen thuộc lắm, nguyên nhân cũng bởi vì trước đó chưa từng nhìn kĩ, ánh sáng lờmờ bốn phía đem tất cả đều bảo phủ ở trong ánh sáng mờ.


Y đi vào trong, tim đập càng lúc càng nhanh, bước chân càng ngày càng chậm, khoảng cách ngắn ngủn giống như cách xa nhau ngàn dặm, như bụi gai trải rộng.


Đây là lần đầu tiên sau khi y làm rõ tâm ý của mình cùng Chiến Viên Phong gặpmặt, cảm giác sợ hãi quá mức mong đợi y cuối cùng ở trước cổng vòm dừng lại bướcchân, sao cũng không thể nhấc bước chân lên.


Bên trong Chiến Viên Phong thấy y rất lâu không vào, tức giận rống một tiếng: “Người đâu? Chết chỗ nào rồi?”
Tào Tông Quan hai mắt ngưng tụ, nhấc chân đi vào, trực tiếp đứng ở trước mặt người kia, không hành lễ cũng không vấn an, lên tiếng hỏi: “Hoàng thượng mời thảo dân đến có chuyện gì?”


“Không có việc gì không thể gọi ngươi đến? Ngươi đừng quên thân phận của mình.”
“A, làm sao dám?” Tào Tông Quan tự giễu cười cười: “Vậy hoàng thượng muốn để cho thảo dân thị tẩm sao?” Y tự tay cởi bỏ dây thắt lưng, ném áo khoác lên mặt đất.


“Ngươi…” Chiến Viên Phong vốn chỉ tính gọi người đến, hỏi y một chút, đến cùng phải làm sao mới có thể có được tim y, không nghĩ đến đối phương là loại thái độ này.


Hắn hai mắt đỏ thẵm: “Được…, rất được. Đã như vậy, trẫm cũng không cần phải…” Hắn đi lên túm cánh tay Tào Tông Quan, ném người đến trên giường, thân thể đèlên, thô lỗ hôn xuống.


Lưng Tào Tông Quan vừa tiếp xúc với ra giường, cả người giống như thiêu cháy, toàn thân không được tự nhiên, y chỉ cần nghĩ đến giường này có nam nhân khác từng ngủ, nam nhân này đã từng cùng người khác ở trên giường mây mưa thất thường, y khắp người không được nhiên.