Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 226

Lục Tranh và Tả Thiệu Khanh vừa rời khỏi hoàng cung, chỉ thấy La Tiểu Lục chờ ở đằng kia, người nọ ngồi dựa lên xe ngựa, đôi chân nhỏ lắt lư nhìn ngang nhìn dọc, mà Ẩn Nhất ở bên cạnh nó rất dễ dàng khiến cho người xem nhẹ.


Thấy nhóm chủ tử đi ra, La Tiểu Lục nhổ ra kẹo ngậm trong miệng, nhảy xuống xe ngựa nói: “Tam gia, Tả phủ vừa rồi phái người đưa tin đến, bảo ngài hôm nay có thời gian trở về một chuyến.”


Khuôn mặt tươi cười của Tả Thiệu Khanh bỗng dưng lạnh xuống, ngày hôm qua vừahồi phủ, chuyện đầu tiên y làm là sai người mang một xe đồ tết giống trống khuachiêng đến Tả gia, chính là tính toán lấy cớ công vụ bận rộn tránh vài ngày, khôngnghĩ tới đối phương ngược lại là rất vội.


“Dù sao buổi chiều không có việc, bản công theo em đi một chuyến.” Lục Tranh cầm chặt tay y, ý bảo y thoải mái, thả lỏng tinh thần.
Tả Thiệu Khanh liếc mắt nhìn hắn, cũng không rút tay ra, về phần Lục Tranh cưỡi ngựa đến thì bảo Ẩn Nhất dắt trở về.


“Em chỉ là không kiên nhẫn gặp cả nhà kia, tâm tình tốt đều bị phá hư.”


“Đã không để ý, cần gì phải vì bọn họ ảnh hưởng đến tâm tình?” Thái độ của Lục Tranh với người Tả gia từ trước đến này là làm như không thấy, dựa vào thân phận của hắn, chỉ cần người Tả gia không quá trớn, cũng không đến mức làm khó bọn họ,nhưng cũng đừng muốn hắn thân thiết với bọn họ.


Tả Thiệu Khanh trong chớp mắt như vậy rất muốn nói những việc trải qua kiếp trước cho Lục Tranh biết, nhưng chỉ là trong chớp mắt, y cũng không muốn để cho Lục Tranh biết việc kiếp này căn bản không xảy ra.


Có lẽ trong mắt người khác, hận thù của mình với người Tả gia quá cực đoan, nhưng Tả Thiệu Khanh tự mình biết, y đời này không đuổi giận giết tuyệt người Tả gia đã là dính phúc của Lục Tranh.


Giết phụ thân giết mâu thân, kiếp trước Tả Thiệu Khanh là mang theo tâm phải chết đi hoàn thành, mà đời này, y có Lục Tranh, có một gia đình toàn vẹn, y có tiền đồ tươi sáng, mới không cần vì Tả gia làm dơ thanh danh của mình.


“Đi thôi, vậy thì đi nhìn một chút bọn họ lại muốn làm cái thiêu thân gì.” Tả Thiệu Khanh để cho La Tiểu Lục đánh xe, dặn dò nói: “Trước trở về phủ đón Tả Tiểu Lang,dù sao cũng phải để cho bé gặp ông bà nội.”
Lục Tranh cười hỏi: “Vì sao không phải ông bà ngoại.”


Tả Thiệu Khanh có lý chẳng sợ phản bác: “Em lại không phải nữ nhân.”
Lục Tranh chậm rì rì cường điệu một câu: “Xuất giá tòng phu.” Cho nên, phải hay không phải nữ nhân có gì khác nhau? Tả giả đối với Tả Thiệu Khanh mà nói chính là nhà mẹ đẻ.


Rất nhanh thì đến ngoài cửa phủ Trấn quốc, Tả Thiệu Khanh không xuống xe, chỉ là để cho La Tiểu Lục ôm Tả Tiểu Lang ra.
Trong chốc lát, một bé trai cả người mặc áo đỏ xinh đẹp xông ra, La Tiểu Lục theo sau thở phì phò còn có một quản gia càng già càng dẻo dai.


Tả Thiệu Khanh lần đầu tiên thấy Tả Tiểu Lang mặc quần áo không khí vui mừng…như vậy, cứ thế khiến cả người tỏa sáng, Tả Thiệu Khanh lần nữa tán thưởng ánh mắt của mình, vậy mà có thể từ trong bã phát hiện ngọc đẹp.


Tả Tiểu Lang vọt tới trước xe ngựa, hai cánh tay chống trên đất, vèo liền nhảy lên xe ngựa, động tác gọn gàng, linh hoạt nhanh nhẹn, trong nháy mắt liền nhào vào trong ngực Tả Thiệu Khanh.
“Phụ thân…” Sau khi tỉnh lại không thấy hai phụ thân Tả Tiểu Lang quyến luyến ôm ở trong ngực Tả Thiệu Khanh.


Sáng sớm hôm nay tỉnh lại, phát hiện mình vậy mà ở nơi hoàn toàn xa lạ, bé tìm thân ảnh phụ thân khắp nơi, kết quả đương nhiên là không tìm thấy, cũng may bé ở phòng chính ngửi thấy mùi vị hai người, lúc này mới thoáng yên tâm.


Chẳng qua, nửa ngày cũng không thấy người, vẫn là khiến cho tâm tình Tả Tiểu Lang sa sút, rất sợ bản thân lại bị vứt bỏ.
Tả Thiệu Khanh ôm thân thể mềm mại của bé, khóe miệng không tự giác treo lên bộ dáng tươi cười dịu dàng: “Sao vậy? Mới nửa ngày thì nhớ phụ thân? Tiểu Lang quả thật là trẻ con.”


Tả Tiểu Lang nhỏ giọng thầm thì câu gì đó, sau đó lại chui sâu vào trong ngực Tả Thiệu Khanh.
Tả Thiệu Khanh bị bé cọ như vậy, cũng liền quên dạy dỗ động tác lỗ mạng điên cuồng kia của bé, ôm bé vừa nhéo vừa vò, còn thiếu chút nữa gọi tâm can bảo bối.


Lục Tranh thấy hai phụ tử bọn họ sến súa như vậy, khóe miệng co rút, lại không giống như thường ngày tách bọn họ ra.


Đợi sau khi hai phụ tử bình tĩnh lại, Tả Tiểu Lang hỏi mục đích của chuyến đi này, Tả Thiệu Khanh nhéo mũi bé trả lời: “Chúng ta trước đi chỗ kia ngồi một chút, sau đó phụ thân mang con đi dạo kinh đô được không?”


Tả Tiểu Lang trong lòng không có khái niệm dạo phố gì, chẳng qua tính tình bé vẫn luôn không phải an tĩnh, có thể đi ra ngoài chơi đương nhiên vui vẻ.


Lão quản gia cười tủm tỉm nhìn màn này, lão nhân gia đối với đứa nhỏ luôn khoan dung và cưng chiều, ông đặt cái hộp trong tay vào xe ngựa, khom lưng nói: “Hai vị gia, đây là quà lão nô chuẩn bị, là quà cho thân gia.”


“Ngày hôm qua không phải đưa đi một xe rồi sao? Như thế nào còn phải đưa?” Tả Thiệu Khanh vì để cho người toàn bộ kinh đô biết hiếu tâm của đứa con trai này, thếnhưng đưa một chiếc xe ngựa quà năm mới đến, tuy đồ vật trông thì tốt nhưng lại không dùng được.


“Chung quy không thể tay không đến cửa, Tam gia ngài là đến làm khách, cấp bậc lễ nghĩa vẫn là phải chu toàn tốt một chút.”
Tả Thiệu Khanh nghe xong hai chữ “làm khách”, liên tục gật đầu: “Rất phải rất phải, chúng ta là khách, là ta lòng dạ hẹp hòi.”


Quản gia theo Lão phu nhân đi trấn Vưu Khê một chuyến, một chút cảm tình còn sót lại trong lòng đối với Tả gia đều tan thành mây khói, đương nhiên cũng không chào đón Tả gia.


“Thời gian không còn sớm nữa, đi thôi.” Lục Tranh mở miệng nói: “Đêm nay chúng ta không trở về dùng bữa, bảo phòng bếp không cần chuẩn bị.”
“Vâng.” Lão quản gia lui về bên cạnh một bước, để cho xe ngựa từ trước người đi qua.


Đã đến Tả phủ, lớn nhỏ Tả gia đã ngay ngắn đứng ở cửa ra vào, trận thế kia so với Tả Thiệu Khanh lần đầu tiên lại mặt càng hơn hẳn, còn có chút tư thái quý phu thăm viếng người thân.


Tả Thiệu Khanh nghĩ thầm: Đáng tiếc nhìn không tới hình ảnh người Tả gia quỳ xuống hành lễ, nếu không nhất định càng đặc sắc.


Sau khi xe ngựa dừng lại an ổn, Lục Tranh là người đầu tiên xuống xe, nhưng sau đó xoay người một tay ôm Tả Tiểu Lang, một tay nắm tay Tả Thiệu Khanh, hình ảnh kia thật sự là vô cùng ấm áp tốt đẹp.


Người Tả phủ nhìn thấy bé trai được Lục Tranh ôm đều ngẩn người, Lục công gia lúc này vừa mới đi ra ngoài bao lâu, tại sao trở về liền có đứa nhỏ lớn như vậy? Chẳng lẽ hắn ở bên ngoài có riêng?
Khóe miệng Tiết Thị hếch lên, cúi đầu ánh mắt lóe lên tia cười cợt.


Tả Uẩn Văn trước tiên kịp phản ứng, tiến lên hướng Lục Tranh chắp tay: “Không nghĩ tới con rể cũng tới, mau mời vào.”
Lục Tranh hờ hững “ừm” một tiếng, cũng không buông tay Tả Thiệu Khanh ra.


“Phụ thân, con trai trở về nhà mà thôi, làm gì điều động binh lực như vậy?” Tả Thiệu Khanh trong miệng nói lời khách khí, trong mắt lại không hề có tí ngại ngùng nào.


Tả Uẩn Văn cũng biết cách làm như vậy của bản thân có chút quá mức nịnh hót, nhưng nghe nói Tả Thiệu Khanh đã làm Tri phủ địa vị cao quý, cộng thêm bọn họ có việc cầu y, đương nhiên trước tiên phải để cho Tả Thiệu Khanh nhìn thấy thành ý của bọn họ.


“Ngươi vừa đi xa liền đi mấy tháng, tất cả mọi người nhớ ngươi, cho nên đều đợi không được ra nhìn xem.” Tả Uẩn Văn thân thiết đưa tay, muốn cầm chặt tay Tả Thiệu Khanh, lại bị Tả Thiệu Khanh nhẹ nhàng né tránh.


Tả Thiệu Khanh từ trong ngực Lục Tranh tiếp nhận Tả Tiểu Lang, đối với Tả Uẩn Văn xấu hổ làm như không thấy, y cười giới thiệu nói: “Phụ thân, đây là con trai ta, Tả Tiêu Lan.”
“ Này…”Người vốn cho rằng đây là con trai của Lục công gia đồng loạt ngẩn người.


Tiết Thị đi tới, trên mặt mang bộ dáng tưới cười giả tạo hỏi: “Thiệu Khanh, ngươi chỗ nào lấy ra đứa nhỏ lớn như vậy? Chẳng lẽ là giúp người khác nuôi con trai tiện nghi?”


Tiết Thị giục Tả Uẩn Văn gọi Tả Thiệu Khanh về, chính là tính toán đưa cháu trai mình vào phủ Trấn quốc công, không nghĩ tới mụ còn chưa mở miệng người ta bên này đã nhận nuôi, này mụ làm sao cười được?


“Mẫu thân nói đùa, mặc dù Tiểu Lang không phải con ruột, nhưng bé tương lai sẽ làcon trai “duy nhất” của ta.” Tả Thiệu Khanh khách khí trả lời một câu.
“Ha ha, xem lời này của ngươi, nhiều con trai mới nhiều phúc, con trai đương nhiên làcàng nhiền càng tốt.”


Tả Thiệu Khanh ám chỉ liếc nhìn về phía vị trí Lục Tranh, lớn tiếng nói: “Này cũng chưa chắc, người xem phủ Trấn quốc công năm đời đơn truyền, không phải vẫn luôn rất tốt sao?”


Ngược lại nhà của bọn họ, con trai ba bốn người, lại không hề có tình huynh đệ, mà ngay cả giữa Tả Thiệu Yến và Tả Thiệu Lăng, cũng không có bao nhiêu tình cảm.


Tiết Thị vẻ mặt cứng đờ, ngại Lục Tranh có mặt ở đậy, vội vàng gật đầu phụ họa: “Ngược lại cũng phải, phủ Trấn quốc công cũng không phải gia đình bình thường, đương nhiên không giống như vậy.”


Tả Thiệu Khanh mỉm cười, cũng không trả lời, y quét mắt nhìn qua người đứng ở ngoài cửa, thì thấy Tả Thiệu Yến khuôn mặt đã lâu không gặp.
“Đại ca gần đây tốt chứ? Nghe nói ngươi vào Quốc tử giám, lần khoa cử tiếp theo cóthể đậu cao trung.”


Tả Thiệu Yến tâm tình có chút vi diệu, diện mạo thiếu niên đệ đệ trước mắt này nhưng lại có phong độ của người trưởng thành càng ngày càng khiến người không thể nhìn rõ, phong thái cả người thâm trầm bình tĩnh ngay cả Tả Uẩn Văn cũng không thể so sánh.


Trước khi Tả Thiệu Khanh xuất kinh, gã ta còn có thể vì cảnh ngộ hai người không giống mà oán hận, sẽ hâm mộ ghen ghét vận may của Tả Thiệu Khanh, nhưng là lúc này, gã ta ngay cả lòng ganh tị cũng không thể sinh ra.
Khoảng cách con đường cắt ngang giữa hai người giống như hồng câu*, khiến cho gãta mất đi tâm ganh đua.


*Hồng câu: Sông Đào thời xưa, nay thuộc tỉnh Hà Nam, ranh giới giữa Hán-Sở ờ Trung Quốc, thời xưa ví với ranh giới rõ ràng.
“So không được tiền độ của đệ đệ, Tri phủ 14 tuổi, thật sự là trước giờ chưa từng có,về sau cũng sẽ không xảy ra.”


“May mắn mà thôi.” Tả Thiệu Khanh đồng dạng cũng phát hiện thay đổi của gã ta, ở ánh mắt đầu tiên, y cho rằng Tả Thiệu Yến lại khôi phục tự tin kiêu ngạo trước kia,nhưng sau khi gã ta mở miệng, vẫn là có thể phát hiện một vài thứ không giống.


Tả Thiệu Yến tâm tình bình tĩnh như nước, Tiết Thị âm thầm cắn nát răng, bàn tay ở trong tay áo đều bị móng tay đâm thủng.
Dựa vào cái gì chỗ tốt đều bị nghiệt chủng này chiếm được? Dựa vào cái gì con củamụ liền vận rủi liên tục? Ông trời thật sự là không công bằng.


Mụ điều chỉnh tốt nét mặt trên mặt, tiến lên vài bước từ trong tay Hà thị ôm đứa nhỏ đi đến trước mặt Tả Thiệu Khanh: “Thiệu Khanh mau nhìn, đây là cháu trai của ngươi, mặt mày rất giống phụ thân ngươi.”


Tả Thiệu Khanh chăm chú nhìn, thật đúng là có chút giống Tả Uẩn Văn, y nhìn chung quanh một lần, không thấy đứa con trai nhỏ khác của phụ thân, cũng không biết là con của ông ta càng giống hơn hay là cháu trai giống ông ta hơn.


“Khụ khụ…vào cửa lại nói tiếp, chắn ở ngoài cửa làm cái gì?” Tả Uẩn Văn nhẹ nhàng khiển trách một câu, sau đó mang theo Lục Tranh vào phủ.


Người một nhà ở phòng khách ngồi xuống, Lục Tranh và Tả Uẩn Văn ngồi trên vị trí chủ vị, Tả Thiệu Khanh ngồi ở vị trí dưới tay Lục Tranh, mà Tiết Thị vẫn kiên nhẫn ôm đứa nhỏ đứng ở trước mặt Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh trên mặt bộ dáng tươi cười nghe mụ khen ngợi đứa nhỏ mới mấy tháng mọi thứ tốt đẹp, khóe mắt thoáng liếc qua Hà thị trên khuôn mặt xinh đẹp trải rộng mây đen, vừa tức vừa khẩn trương.


Có Lục Tranh ở, Tiết Thị ngại trực tiếp mở miệng nói việc đưa đứa nhỏ làm con thừatự, âm thầm tính toán nên làm sao tách hai người này.


Cuối cùng vẫn là Tả Uẩn Văn thiện ý mời Lục Tranh đi đánh cờ, lại để cho Tả Thiệu Khanh cùng người nhà tâm sự nhiều một chút, lúc này mới vì Tiết Thị sáng tạo ra điều kiện.


Lục Tranh vừa đi, Tiết Thị nói chuyện thẳng thắn hơn nhiều, mụ vốn là nhìn chằm chằm vào Tả Tiểu Lang nửa ngày, sâu kín hỏi: “Đứa nhỏ này lớn lên coi như không tệ, chỉ là tướng mạo hơi cay nghiệt, chỉ sợ phúc khí không dài.”


Tả Thiệu Khanh âm thầm cười lạnh, trong miệng phản bác nói: “Mẫu thân cứ yên tâm, có ta và Lục gia, lại có Lão phu nhân yêu thương bé, không có phúc khí cũng sẽ biến thành có phúc khí.”


“Ngươi đứa nhỏ ngốc này, bên ngoài tìm đến đứa nhỏ hoang dã chỗ nào bằng đứanhỏ nhà mình? Ngươi rốt cuộc là họ Tả, trong cơ thể chảy dòng máu Tả gia, đều nóihuyết mạch tương liên, dù cho ngươi không thể có con ruột, cũng nên tìm đứa nhỏcùng ngươi có quan hệ huyết thống mới đúng.”


“Mẫu thân nói đùa, Tiểu Lang rất tốt, có quan hệ huyết thống hay không không quantrọng, quan trọng là tương lai bé có thể hiếu thuận ta, coi như là con ruột, sau nàylớn lên còn không chắc sẽ như thế nào, ngài nói phải không?” Nhìn Tả Thiệu Lăng thì biết, con ruột lại làm sao?


“Coi ngươi nói kìa, đứa nhỏ nhà mình làm sao sẽ bất hiếu? Ngược lại là không thân không quen thì chưa hẳn, đợi nó trưởng thành, hiểu chuyện, ngươi liền phải cẩnthận.”


Tả Thiệu Khanh tự nhiên nghe ra ý nghĩa phía sau lời nói của mụ, tay ôm Tả Tiểu Lang cũng chặt một chút, nói thật, y cũng không biết Tả Tiểu Lang sau này lớn lên sẽ biến thành cái dạng gì, nếu như bé tốt, phủ Trấn quốc công hết thảy cũng sẽ là của bé, nếu bé không tốt...y chỉ có thể coi như nuôi uổng công bé, mặc kệ như thế nào, y cũng không tổn thất không phải sao?


Chẳng qua, y không tin bằng bản lĩnh của mình và Lục Tranh, ngay cả đứa nhỏ cũng không dạy được.
“Mẫu thân quá lo lắng.”


Tiết Thị thấy y vô cùng cố chấp, đổi nét mặt cười lạnh nói: “Ngươi a, chính là quá ngây thơ, thừa dịp hiện tại Lục công gia cưng chiều ngươi, ngươi phải bắt đầu vì tương lai suy nghĩ, cho dù Lục công gia cả đời không hưu thê, nhưng ngươi có thể bảo chứng hắn cả đời không có người mới sao? Đến lúc đó đứa nhỏ mới là chỗ dựa của ngươi.”


Tả Thiệu Khanh âm thầm cười nhạo, y lại không phải nữ nhân, cả đời chỉ vì nam mà nhân sống, còn cần nhờ đứa nhỏ tranh thủ tình cảm hay sao?
“Ngay cả như vậy…ta có Tiểu Lang là đủ. Lục gia rất thích đứa nhỏ này, ta cũng rấtthích.”


Tả Tiểu Lang nghe nửa buổi, nhiều hoặc ít nghe hiểu một chút, biết nữ nhân xấu xa này đang nói xấu bé, muốn để cho phụ thân bé ném bé đi tìm đứa nhỏ khác, mà lúc tâm tình bé đang sa sút nghe thấy Tả Thiệu Khanh nói thích bé, lập tức hai con ngươi liền sáng.


“Tiểu Lang thích phụ thân nhất.” Tả Tiểu Lang vội vàng biểu đạt tình cảm của mình.
“Ngoan!” Tả Thiệu Khanh ở trên mặt bé hôn một cái, nhìn vẻ mặt dần tối đi của Tiết Thị âm thầm cười.